Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.
Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.
Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.
hôm đó là thứ 7 trường em tổ chức đi biển để vui chơi giải trí sau những buổi học mệt mỏi.Em có mang 1 quyển sổ dày 200 trang trong túi trước khi lên đường,chuyện là bạn thân em trước lúc chuyển trường đã tặng em cuốn sổ đó.Nó khá đẹp.(đoạn này mình tua nhanh đến chuyện chính nha,có gì bạn viết đoạn trên đường tới biển )->
Lúc đang chơi đùa trên biển,đám bạn rủ em xuống biển bơi.Em quên ngay cuốn sổ trong túi và lao xuống chơi cùng các bạn.Có bạn nam trên bờ ngồi xây lâu đài cát và chôn nhầm quyển sổ trong túi vải của em xuống cát.Tắm biển xong,em mới phát hiện mất sổ,em hoang mang thì hỏi các bn xung quanh đấy nhưng ko ai thấy đến khi bạn nam đấy nói cho em biết.Em hốt hoảng chạy đào xuống hố cát tìm quyển sổ.Vì muộn mà quyển sổ của em đã biến mất,em tự hỏi sao chôn dưới cát mà bay đâu được.Kiệt sức,em ko đào bới đc nữa,vậy quyển sổ đó coi như tan mất.
món quà của bạn thân giờ em đã lm mất
chuyện hơi nhảm vì đây là chuyện bịa mà:>
ie ai chơi zalo vào nhóm này chat zới tui nhéhttps://zalo.me/g/eglkxf199
Bn tham khảo nha, mik viết ngắn lắm
Câu chuyện này đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi nhớ lại, tôi bỗng khóc. Bởi vì, những trải nghiệm đáng nhớ của người bạn nhỏ ấy là cả 1 kỉ niệm của cả nhà tôi.
Lúc tôi lên ba, bố tôi có nuôi 1 chú mèo tam thể. Lông chú mượt mà, mềm như bông, tôi thích nhất là đc vuốt ve nó mỗi ngày. Anh tôi đặt tên cho nó là Kai, cả nhà cũng rất thích cái tên này. Kai rất ngoan, có lần mẹ tôi đút cho tôi ăn, Kai đến xin ăn, nhưng nó đẩy cái bát của nó sát chân mẹ tôi, mẹ tôi xoa đầu nó:"Ôi, Kai ngoan quá!". Khi nó đi vệ sinh, nó đều nhảy lên bồn cầu, ngồi y chang con người vậy, khi ko xả nước đc, nó cào nhẹ chân bố tôi để đi thông tắc. Khi đến giờ ăn, anh tôi chỉ cần lắc gói đồ ăn và kêu "bim bim" là nó phi như bay về chỗ.
Nhưng rồi cho đến 1 ngày, nó trèo lên bàn thờ, chạy nhảy ngay trên đấy, khiến 1 ngọn nến rơi xuống, cũng may tôi tránh đc quả đó. Kai dạo này ko còn ngoan như trước nữa, rảnh là nó phá. Khi nó xin ăn, nếu cả nhà ko đồng ý là nó nhảy lên bếp bật lung tung, suýt thì cháy nhà. Nó còn trèo lên dây điện nhà hàng xóm để đi tìm bạn mới. Có lần, nó đang đứng trên dây điện để chơi, bỗng nó rơi bốp xuống đường, đúng lúc có xe qua, cán lên người nó, nó đau quá tắt thở. Cả nhà vội ra xem thì thấy cảnh tượng trước mắt, Kai nằm im thin thít, còn xe kia thì chạy đi từ lâu. Tôi sợ hãi, núp sau lưng mẹ, trong lòng xót lắm, muốn khóc lắm, nhưng chỉ biết bất lực nhìn cảnh đau đớn ấy.
Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh người bạn nhỏ ấy ra đi. Ai ai cũng xót, cả tôi nữa, cả nhà đều rất nhớ Kai.
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc không vui. Đó có thể là một lần bị điểm kém, một lần cãi nhau với bạn, hoặc như em – là một lần mất đi một người bạn nhỏ thân thiết. Đó là chú chó nhỏ tên Đốm – người bạn mà em yêu quý nhất.
Đốm đến với gia đình em vào một buổi chiều mưa. Hôm ấy, bố em đi làm về và bất ngờ mang theo một chú chó nhỏ ướt sũng, run rẩy vì lạnh. Thấy chú đáng thương, cả nhà em quyết định nhận nuôi. Em là người đặt tên cho chú là “Đốm” vì chú có bộ lông trắng tinh điểm vài đốm đen như hạt tiêu. Ngay từ giây phút đầu, em đã rất quý mến Đốm.Từ ngày đó, em và Đốm trở thành đôi bạn thân thiết. Mỗi sáng, Đốm chạy lon ton theo tiễn em đi học, rồi chiều lại đứng trước cổng ngóng em về. Có hôm em bị điểm kém, em ngồi im trong góc sân, buồn rầu, thì Đốm lại lặng lẽ nằm bên cạnh, đặt đầu lên chân em như để an ủi. Dù không biết nói, nhưng ánh mắt của Đốm luôn khiến em cảm thấy được yêu thương và chia sẻ.Vậy mà… một ngày nọ, một chuyện buồn đã xảy ra. Hôm ấy là chủ nhật. Em dậy muộn, vội vàng ra sân cho Đốm ăn như thường lệ. Nhưng lạ thay, em không thấy chú đâu. Em gọi lớn: “Đốm ơi! Đốm ơi!” – nhưng chỉ có tiếng gió thổi và vài chiếc lá rơi lạo xạo. Em bắt đầu lo lắng. Em tìm quanh nhà, ra cả đầu ngõ, rồi sau đó là khắp khu xóm. Bố mẹ cũng chia nhau đi tìm, nhưng đến chiều tối vẫn không ai thấy Đốm.Trái tim em như có ai bóp nghẹt. Em vừa lo chú bị lạc, vừa sợ có ai đó đã bắt mất chú. Đêm đó, em không sao ngủ được. Em cứ nằm nghĩ đến cảnh Đốm đang lang thang, đói lạnh, hoặc tệ hơn là bị thương... Nước mắt em cứ rơi, không thể nào kìm lại được.Những ngày sau đó, em vẫn tiếp tục đi tìm, mang theo ảnh của Đốm và hỏi từng người một. Dán cả tờ rơi tìm chó lạc. Nhưng tất cả đều vô vọng. Mỗi lần nhìn thấy chiếc vòng cổ nhỏ hay chiếc chăn em từng đắp cho Đốm, lòng em lại quặn thắt. Mọi thứ quen thuộc giờ chỉ còn là kỷ niệm.
Người ta thường nói thời gian có thể phai mờ tất cả nhưng hình ảnh của Đốm – đôi mắt tròn, cái đuôi vẫy không ngừng và tình cảm ấm áp ấy vẫn khắc sâu trong tim em.
Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !
Ko tham khảo thì cậu tự làm đi, mắc mớ gì mà lên mạng hỏi ng ta xong rồi lại nói ko tham khảo thì bạn tự làm ik .-.
Hồi ấy tôi học lớp Bốn, là một cô học trò hiếu động, tinh nghịch. Sau giờ học, lớp chúng tôi xếp hàng đi trên vỉa hè lát gạch đỏ của con phố trước cổng trường, ở đầu phố, những bạn mà bố mẹ đón muộn tập trung thành một nhóm, bày ra đủ các trò ồn ã trên các khoảng hè phố mát mẻ và rộng rãi. Một hôm, tan học đã lâu, hai đứa bọn tôi đang chơi dây thì có tiếng gọi “Trang”. Bạn tôi quay lại, chạy ùa về phía mẹ cậu đang đợi và vẫy tay chào tôi. Chiếc xe mất hút đằng xa, bỏ lại tôi một mình tha thẩn trên phố. Cái cảm giác sốt ruột mới khó chịu làm sao. Buồn bã, tôi đi tìm cho mình một trò tiêu khiển trong lúc chờ mẹ. Tôi chạy sang bên đường, tìm nhặt những quả xà cừ nứt nẻ vì nắng gắt dưới gốc cây. Đang lúc thú vị trước những chiến lợi phẩm ngộ nghĩnh, tôi nhìn thấy một bé gái.
Tôi còn nhớ như in hình ảnh bé gái ấy, gương mặt hơi lấm vì nước mắt và bụi đường, nó mặc đồng phục trường tôi. Tôi biết cô bé học lớp Một nhờ chiếc cặp sách có dán nhãn vở. Một cô bé thông minh và nhanh nhẹn như tôi bỗng cảm thấy lúng túng trước em nhỏ ấy. Tình huống này khác hẳn bài học đạo đức trên lớp vì xung quanh đây chẳng có đồn công an để tôi dẫn em nhỏ vào.
- Sao em lại khóc? - Sau cùng tôi đã cất tiếng hỏi, liệu câu hỏi có đường đột quá chăng?
Cô bé không trả lời, đôi tay nhỏ xíu, vụng về vẫn quét lên đôi mắt đen lay láy ướt đẫm trên khuôn mặt bầu bĩnh hơi lem luốc.
- Chắc bố mẹ đón muộn hả? Đừng sợ, mẹ chị cũng chưa đón chị.
Tôi chợt nhớ ra, và hơi ngượng ngùng với tiếng “chị” vừa nói, tôi chưa bao giờ hoặc ít khi nói như vậy vì tôi vốn là con út trong nhà.
Chúng tôi đứng sát lại gần nhau, một tay cô bé bám vào tay tôi, tay kia vẫn gạt nước mắt. Tôi thấy thương cô bé đang nấc lên từng cái mạnh, nước mắt thôi chảy vì đã khóc quá nhiều hay vì có tôi ở đó chẳng rõ. Tôi chẳng biết làm sao, đành chôn chân đứng đấy. Chưa bao giờ tôi phải chăm lo cho ai cả. Mặt trời chói chang đã khuất sau tòa khách sạn cao vút bên kia đường, xung quanh dần tối, dòng xe cộ vẫn nườm nượp trước mắt. Tôi muốn sang bên kia đường, chỗ vẫn hay đợi mẹ, nhưng cánh tay cô bé vẫn níu chặt cánh tay tôi. Tôi có hỏi nhà cô bé ở đâu nhưng một địa danh lạ hoắc được nêu ra. Còn lại chúng tôi hầu như im lặng. Tôi bồn chồn lo mẹ đứng đợi.
- Lan, một tiếng gọi vọng đến từ phía ngã tư, rồi một phụ nữ áo vàng dắt xe lại gần.
Cô bé chạy ngay vào lòng mẹ và nói:
- Mẹ chị ấy cũng chưa đến đón.
- Thế nhà cháu có điện thoại không? Mẹ cô bé hỏi tôi.
- Không cần đâu cô ạ, chắc mẹ cháu đứng bên kia rồi.
Mẹ tôi đang đứng bên đường với cô giáo tôi, suýt thốt lên gọi tôi nhưng lại ngừng vì thấy người phụ nữ đi cùng tôi và cô bé.
- Con. . . - Tôi ngập ngừng. - Con thấy em khóc nên đứng đợi cùng.
Mẹ tôi hiền hòa xoa đầu tôi. Cô giáo khen tôi là “dũng cảm”, còn tôi đã hết lo lắng vì cảm thấy một điều gì đó thật kì lạ.
Tối hôm đó, tôi chợt nghĩ lẽ ra nên dẫn em ấy sang chỗ mẹ tôi hay đón thì đúng hơn. Nhưng mẹ thì vẫn vui vẻ trêu tôi. Còn tôi thì vẫn không dứt được cái cảm giác ấy, một niềm vui chưa từng có khi nghĩ đến cô bé, niềm vui pha lẫn ngượng ngùng trước lời khen của mẹ và cô giáo.
Sau này, tôi mới tự hỏi tại sao không có những lời trách mắng mà tôi lo lắng, bồn chồn khi nghĩ đến lúc đứng dưới gốc cây xà cừ. Mẹ tôi nghĩ gì khi chỉ khen tôi? Hay mẹ đã nhìn thấy nỗi lo đó trên gương mặt tôi và xoa dịu nó đi bằng bàn tay mềm mại của mẹ. Để rồi chỉ còn lại thôi, niềm trìu mến, thương cảm đã nảy ra từ một tâm hồn bé bỏng dành cho một tâm hồn bé bỏng khác.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ, và với tôi, một trong những kỷ niệm đó chính là chuyến đi dã ngoại cùng lớp vào năm ngoái. Đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh, và lòng tôi tràn đầy háo hức.
Chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này từ rất lâu. Ngày hôm đó, cả lớp tập trung tại trường từ sớm, ai nấy đều mang theo những món ăn ngon và những trò chơi thú vị. Khi chiếc xe buýt lăn bánh, tiếng cười nói rộn ràng vang lên, tạo nên một không khí vui tươi, phấn khởi.
Khi đến nơi, chúng tôi được hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp. Những cánh rừng xanh mướt, dòng suối trong vắt chảy róc rách, và không khí trong lành khiến tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác. Chúng tôi cùng nhau tham gia các hoạt động như leo núi, chơi bóng, và tổ chức picnic. Những khoảnh khắc ấy thật sự quý giá, khi mà mọi người cùng nhau cười đùa, sẻ chia những câu chuyện và tạo nên những kỷ niệm khó quên.
Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Trong lúc chơi đùa, một bạn trong lớp đã bị trượt chân và ngã xuống suối. Lúc đó, tôi cảm thấy hoảng sợ và lo lắng. Nhưng ngay lập tức, mọi người đã nhanh chóng giúp đỡ bạn ấy lên bờ, và chúng tôi đã cùng nhau chăm sóc bạn. Từ trải nghiệm này, tôi nhận ra rằng tình bạn và sự đoàn kết là vô cùng quan trọng. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi và giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn.
Khi trở về, tôi cảm thấy không chỉ vui vẻ mà còn tự hào về tình bạn của mình. Chuyến đi đã dạy tôi nhiều bài học quý giá về sự sẻ chia, lòng dũng cảm và tình yêu thương. Đó là một kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên, và nó đã giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.
Tóm lại, mỗi trải nghiệm đều mang lại cho chúng ta những bài học quý giá. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, tất cả đều góp phần tạo nên con người của chúng ta. Tôi sẽ luôn trân trọng những kỷ niệm đẹp và những bài học mà cuộc sống đã mang lại.
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.
Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.
Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.
Đề 1 thì theo mình bạn nên tham khảo ở đây: Viết một bài văn khoảng 400 chữ kể lại một trải nghiệm của bản thân (hoatieu.vn)
Đề 2 thì theo mình bạn nên tham khảo ở đây: Viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về bài thơ lục bát hoặc bài ca dao đã học (doctailieu.com)
Trong cuộc sống học đường, có những kỷ niệm vui khiến ta nhớ mãi, nhưng cũng có những trải nghiệm buồn để lại trong lòng một khoảng lặng. Đối với em, lần cãi nhau với người bạn thân nhất – Minh – là một kỷ niệm mà đến giờ nghĩ lại em vẫn thấy day dứt.
Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời, cả lớp đang làm việc nhóm cho bài thuyết trình môn Ngữ văn. Em và Minh vốn làm chung với nhau vì cả hai rất thân, điều gì cũng chia sẻ, thậm chí còn hay đùa rằng “đứa này hiểu đứa kia hơn cả người nhà”. Thế nhưng hôm ấy, vì một chuyện nhỏ thôi mà tình bạn của chúng em lại bị rạn nứt.
Khi đang phân chia nhiệm vụ, em đề nghị để em làm phần trình chiếu và Minh chuẩn bị nội dung. Nhưng Minh nói rằng bạn đã mất nhiều thời gian chuẩn bị nên muốn là người thuyết trình. Em lại nghĩ rằng bạn đang cố gắng “ôm” phần nổi bật về mình. Hai đứa bắt đầu nói qua nói lại. Từ một ý kiến rất nhỏ, buổi thảo luận ngày càng căng thẳng. Minh nói giọng bực bội, còn em thì cũng không chịu nhường. Rồi không hiểu sao, cả hai đều buột miệng nói ra những lời khó nghe mà sau này nghĩ lại em thấy thật trẻ con.
Không khí trong lớp bỗng trở nên im ắng. Bạn cùng nhóm nhìn hai đứa em với ánh mắt ngạc nhiên. Minh đột ngột đứng dậy, bỏ ra ngoài sân trường. Lúc đó em vẫn còn nóng giận nên không chạy theo. Nhưng khi nhìn chỗ bạn trống trơn, em bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.
Suốt buổi học hôm đó, tâm trạng em nặng trĩu. Mỗi lần nhìn sang bàn bên cạnh, nơi Minh ngồi, em lại thấy lạ lẫm như vừa đánh mất điều gì quan trọng. Về nhà, em chẳng thể tập trung làm gì, cứ nhớ mãi gương mặt buồn của bạn trước lúc đi.
Tối hôm ấy, sau khi bình tĩnh lại, em nghĩ về những lời mình đã nói. Em chợt nhận ra mình đã để cái tôi quá lớn, không chịu lắng nghe bạn, cũng không nghĩ đến cảm xúc của người luôn sát cánh bên mình. Cảm giác có lỗi khiến em khó ngủ.
Sáng hôm sau, em chủ động đến sớm. Khi thấy Minh vào lớp, em bước lại gần và nói lời xin lỗi. Ban đầu Minh im lặng, nhưng rồi bạn cũng mỉm cười và nói bạn cũng xin lỗi vì đã nóng nảy. Khoảnh khắc ấy, em như trút được gánh nặng trong lòng.
Trải nghiệm buồn này giúp em hiểu rằng tình bạn không phải lúc nào cũng êm đềm; đôi khi mâu thuẫn là điều khó tránh. Quan trọng nhất là biết lắng nghe, thấu hiểu và dám xin lỗi khi mình sai. Nhờ lần cãi nhau ấy, em và Minh lại càng thân nhau hơn, vì chúng em đã học được cách trân trọng nhau thật sự. Bạn có thể thay tên Minh bằng tên khác nha!
Trong cuộc sống học đường, có những kỷ niệm vui khiến ta nhớ mãi, nhưng cũng có những trải nghiệm buồn để lại trong lòng một khoảng lặng. Đối với em, lần cãi nhau với người bạn thân nhất – Minh – là một kỷ niệm mà đến giờ nghĩ lại em vẫn thấy day dứt.
Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời, cả lớp đang làm việc nhóm cho bài thuyết trình môn Ngữ văn. Em và Minh vốn làm chung với nhau vì cả hai rất thân, điều gì cũng chia sẻ, thậm chí còn hay đùa rằng “đứa này hiểu đứa kia hơn cả người nhà”. Thế nhưng hôm ấy, vì một chuyện nhỏ thôi mà tình bạn của chúng em lại bị rạn nứt.
Khi đang phân chia nhiệm vụ, em đề nghị để em làm phần trình chiếu và Minh chuẩn bị nội dung. Nhưng Minh nói rằng bạn đã mất nhiều thời gian chuẩn bị nên muốn là người thuyết trình. Em lại nghĩ rằng bạn đang cố gắng “ôm” phần nổi bật về mình. Hai đứa bắt đầu nói qua nói lại. Từ một ý kiến rất nhỏ, buổi thảo luận ngày càng căng thẳng. Minh nói giọng bực bội, còn em thì cũng không chịu nhường. Rồi không hiểu sao, cả hai đều buột miệng nói ra những lời khó nghe mà sau này nghĩ lại em thấy thật trẻ con.
Không khí trong lớp bỗng trở nên im ắng. Bạn cùng nhóm nhìn hai đứa em với ánh mắt ngạc nhiên. Minh đột ngột đứng dậy, bỏ ra ngoài sân trường. Lúc đó em vẫn còn nóng giận nên không chạy theo. Nhưng khi nhìn chỗ bạn trống trơn, em bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.
Suốt buổi học hôm đó, tâm trạng em nặng trĩu. Mỗi lần nhìn sang bàn bên cạnh, nơi Minh ngồi, em lại thấy lạ lẫm như vừa đánh mất điều gì quan trọng. Về nhà, em chẳng thể tập trung làm gì, cứ nhớ mãi gương mặt buồn của bạn trước lúc đi.
Tối hôm ấy, sau khi bình tĩnh lại, em nghĩ về những lời mình đã nói. Em chợt nhận ra mình đã để cái tôi quá lớn, không chịu lắng nghe bạn, cũng không nghĩ đến cảm xúc của người luôn sát cánh bên mình. Cảm giác có lỗi khiến em khó ngủ.
Sáng hôm sau, em chủ động đến sớm. Khi thấy Minh vào lớp, em bước lại gần và nói lời xin lỗi. Ban đầu Minh im lặng, nhưng rồi bạn cũng mỉm cười và nói bạn cũng xin lỗi vì đã nóng nảy. Khoảnh khắc ấy, em như trút được gánh nặng trong lòng.
Trải nghiệm buồn này giúp em hiểu rằng tình bạn không phải lúc nào cũng êm đềm; đôi khi mâu thuẫn là điều khó tránh. Quan trọng nhất là biết lắng nghe, thấu hiểu và dám xin lỗi khi mình sai. Nhờ lần cãi nhau ấy, em và Minh lại càng thân nhau hơn, vì chúng em đã học được cách trân trọng nhau thật sự. Bạn có thể thay tên Minh bằng tên khác nha!
1 hôm em đi trải nghiệm .có một bạn hỏi làm bạn .em đáp lại ừ ,cậu học lớp nào thế cả hai chơi thân
Ai trong mỗi chúng ta cũng đều từng trải qua những phút giây buồn tủi. Sự buồn tủi ấy có thể xuất phát từ lý do khách quan, nhưng cũng có thể xuất phát từ chính sự chủ quan của bản thân chúng ta. Và tôi cũng vậy, tôi từng có một trải nghiệm buồn hồi học lớp 8, khi mà tôi đã quá chủ quan, không học bài để rồi nhận lấy điểm kém trong bài kiểm tra môn Toán của mình.
Ngay từ ngày còn học tiểu học, tôi đã là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, đạt nhiều thành tích tốt, được thầy cô yêu quý, được bạn bè ngưỡng mộ. Khi lên cấp trung học cơ sở, tôi vẫn tiếp tục cố gắng học tập thật chăm chỉ, nhờ đó mà vị trí đầu của lớp chưa bao giờ vắng bóng tên tôi. Khả năng trong quá trình học môn Toán được nhiều thầy cô công nhận, chính vì vậy mà ngay từ năm lớp 6 tôi đã được tham gia vào đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường, của huyện và cũng đạt được thành tích cao trong các kỳ thi học sinh giỏi. Điểm bài kiểm tra môn Toán của tôi khi học ở trường luôn đạt ở mức xuất sắc. Cứ đến tiết Toán là các bạn trong lớp lại nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, còn cô giáo thì luôn tỏ ra hài lòng. Mọi chuyện cứ mãi suôn sẻ như thế, cho đến năm lớp 8, vào một ngày đẹp trời, lớp tôi có buổi kiểm tra môn Toán.
Ngày hôm đó, tôi tung tăng đến trường. Mặc dù tôi biết hôm đó có bài kiểm tra Toán, nhưng trái ngược hẳn với sự lo lắng của các bạn khi luôn cố gắng lật giở từng trang sách, trang vở để ôn bài thì tôi lại khá ung dung. Bởi lẽ, với cái danh "học sinh đội tuyển học sinh giỏi môn Toán" hai năm liền, tôi đã lảm không biết bao nhiều bài tập khó nhằn trong đề thi học sinh giỏi, chẳng lẽ bài kiểm tra cơ bản ở lớp tôi lại không làm được hay sao? Với sự tự tin đó, tôi chẳng thèm giở vở ôn lại bài đến một lần.
Cô giáo dạy Toán bước vào lớp, trên tay cầm tập đề kiểm tra dày cộp và tiến hành phát đề cho chúng tôi làm bài. Khi cầm đề trên tay, tôi vẫn giữ thái độ tự tin bởi đây đều là những câu hỏi và dạng bài tập cơ bản mà không biết tôi đã làm qua bao nhiêu lần. Tôi làm liến thoắng, nhẹ nhàng "xử gọn" các câu hỏi, thậm chí tôi còn thừa hẳn 15 phút làm bài trong khi các bạn vẫn đang "nhăn mặt" giải bài. Cô giáo thấy vậy liền nhắc nhở tôi kiểm tra lại thật kỹ bài làm của mình trước khi nộp bài. Cậy rằng học sinh nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường hai năm liền, đạt rất nhiều những thành tích ấn tượng, tôi đã bỏ ngoài tai sự nhắc nhở của cô mà gục xuống bàn ngủ đợi đến khi hết giờ. Tôi thầm nghĩ: "Mấy bài này dễ ẹc, làm sao mà mình làm sai được cơ chứ, lần này của mình tiếp tục được 10 cho xem". Cứ như vậy, hết 45 phút làm bài, tôi tự tin nộp bài của mình mà không thèm kiểm tra lại lấy một lần.
Khoảng hai ngày sau, vào tiết Toán, cô giáo lại bước vào lớp với một tập giấy dày cộp. Không sai, hôm nay chính là ngày lớp tôi được trả kiểm tra toán lần trước. Cô giáo dạy Toán của tôi có thói quen trả bài từ điểm cao đến điểm thấp, và suốt 2 năm học ở trung học cơ sở, tên của tôi luôn được xướng lên đầu tiên cùng với điểm 10 tròn trĩnh và sự trầm trồ của các bạn. Nhưng lần này, cái tên đầu tiên mà cô gọi không phải tên tôi. Tôi bất ngờ. Tôi đợi 3 người, 5 người, rồi 10 người vẫn chưa thấy tên tôi được nhắc đến. Thật không tin nổi, điểm của tôi mà lại không trong top 10 ư? Các bạn bắt đầu bàn tán, thắc mắc tại sao tôi lại để vụt mất vị trí đứng đầu. Sau khi một nửa các thành viên trong lớp đã được xướng tên, tên của tôi mới bắt đầu xuất hiện. Tôi bước lên nhận bài. Ai mà ngờ được, bài kiểm tra của tôi lại chỉ được có 6 điểm. Tôi tủi hổ, không biết giấu mặt vào đâu, tay tôi liên tục vê vê mép giấy để che đi số điểm của mình.
Khi tôi vẫn đang chìm đắm trong sự tủi hổ và xen lẫn thắc mắc tại sao điểm bài kiểm tra của mình lại thấp như vậy, giọng cô giáo bỗng cất lên: "Lớp chúng ta có một bạn học rất tốt Toán nhưng điểm bài kiểm tra Toán lần này lại không cao là vì đã không kiểm tra kỹ càng bài làm của mình trước khi nộp bài. Bạn ấy tính sai phép tính đầu tiên của bài toán, dẫn đến các kết quả sau đó đều bị sai theo." Đúng vậy, vì sự chủ quan của bản thân, tôi đã không kiểm tra bài trước khi nộp mặc dù hôm đó đã được cô nhắc nhở. Để rồi hôm nay, tôi nhận về điểm 6 đỏ chót nằm chềnh ễnh trên bài kiểm tra. Điều này cũng khiến tôi mất đi vị trí đứng đầu lớp ở kỳ học đó.
Có những mất mát đi qua cuộc đời ta nhẹ như một cơn gió, nhưng cũng có những nỗi đau hằn lại như một vết sẹo khiến trái tim chẳng thể liền lại. Trong số những trải nghiệm ấy, buồn nhất và ám ảnh nhất đối với em chính là ngày em mất đi người bạn thân nhất của mình – Vy. Đó không chỉ là sự ra đi của một người bạn, mà còn là sự tan vỡ của cả một quãng trời tuổi thơ trong trẻo, ngây dại mà em từng trân quý.
Em và Vy quen nhau từ đầu lớp 6. Vy nhỏ nhắn, hiền lành, lúc nào cũng cột mái tóc đuôi gà gọn gàng và nở nụ cười khiến ai nhìn vào cũng thấy ấm lòng. Chúng em nhanh chóng trở nên thân thiết. Tan học là rủ nhau đi ăn, có chuyện gì cũng tâm sự với nhau. Vy hiểu em hơn bất kì ai, và em cũng luôn coi Vy như người thân trong gia đình. Những kỉ niệm ấy đã tạo nên một tình bạn đẹp, khiến em luôn cảm thấy may mắn vì có Vy bên cạnh.
Thế nhưng, chẳng ai ngờ rằng một chuyện nhỏ lại khiến hai đứa xa nhau. Trong giờ thực hành môn Sinh, em vô tình làm rơi mô hình mà Vy đã cẩn thận chuẩn bị từ tối hôm trước. Vy hơi nổi nóng, buông lời trách em cẩu thả. Em thì tự ái, cảm thấy Vy trách mình quá mức nên đáp lại bằng giọng khó chịu. Cuộc tranh cãi chỉ kéo dài vài phút nhưng lại để lại khoảng cách lớn đến mức suốt buổi hôm đó, hai đứa chẳng nhìn nhau lấy một lần.
Khi tan học, Vy đi thẳng về nhà, còn em cố tỏ ra không bận tâm nhưng trong lòng cứ bứt rứt mãi. Tối hôm ấy, em cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống vì vẫn chưa đủ can đảm để nhắn tin xin lỗi. Em nghĩ chắc vài hôm nữa rồi cả hai sẽ lại bình thường. Em đâu ngờ rằng cơ hội nói lời xin lỗi ấy là cơ hội cuối cùng trong đời.
Khoảng hơn bảy giờ tối, em nghe tin Vy gặp tai nạn khi đang đi đến nhà em. Bạn ấy muốn mua một món quà nhỏ để làm hòa, rồi định ghé qua xin lỗi. Nghe đến đó, em như chết lặng. Chân tay em lạnh ngắt, cổ họng nghẹn lại. Em chạy đến bệnh viện với hy vọng mong manh rằng Vy chỉ bị thương nhẹ và sẽ ổn thôi.
Nhưng khi đến nơi, em chỉ thấy bố mẹ Vy đang khóc nức nở bên ngoài phòng cấp cứu. Các bác sĩ bước ra, lắc đầu nhẹ. Mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xăm, mờ nhạt. Em đứng chôn chân, chỉ còn biết nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo – nơi Vy của em mãi mãi không thể trở lại.
Bên cạnh chiếc balo của Vy là một túi quà nhỏ còn mới. Khi mở ra, em suýt bật khóc. Đó là chiếc vòng tay xanh ngọc mà cả hai từng thích khi đi ngang cửa hàng hôm trước. Vy mua nó để tặng em, chỉ để nói một câu: “Tớ xin lỗi nhé.” Thế nhưng, câu nói ấy chưa kịp thốt ra thì Vy đã rời xa em mãi mãi.
Những ngày sau đó, em sống trong cảm giác trống rỗng và day dứt. Em ước giá như mình chịu nhường một bước, giá như em kịp xin lỗi, giá như em nói với Vy rằng em trân trọng tình bạn ấy đến nhường nào… Nhưng tất cả giờ chỉ còn là hai chữ “giá như” không bao giờ thành hiện thực. Em cất chiếc vòng tay vào hộp kỉ niệm, coi nó như một phần của Vy vẫn đang ở cạnh em, như cách bạn ấy đã đồng hành cùng em suốt những năm tháng tuổi thơ.
Mất đi Vy là nỗi đau lớn nhất mà em từng trải qua. Nhưng chính sự mất mát ấy đã dạy em bài học sâu sắc: hãy trân trọng những người mình yêu quý khi họ còn ở bên cạnh; đừng để cái tôi khiến ta đánh mất những điều quan trọng. Dù thời gian trôi đi, hình bóng Vy – nụ cười hiền lành, giọng nói trong trẻo và tình bạn đẹp ấy – vẫn luôn sống mãi trong trái tim em. Và em tin rằng, ở một nơi nào đó, Vy vẫn đang mỉm cười nhìn em trưởng thành hơn từng ngày.
Có một kỉ niệm buồn mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy tim mình thắt lại. Đó là lần em để lạc mất chú mèo nhỏ tên Miu – người bạn thân thiết mà em đã nuôi suốt hơn một năm. Dù thời gian đã trôi qua khá lâu, hình ảnh Miu với bộ lông trắng mềm và đôi mắt tròn xoe vẫn hiện lên trong tâm trí em, vừa thân quen vừa xa xôi.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau khi làm xong bài tập, em mang Miu xuống sân chung cư để chơi như mọi ngày. Miu rất ngoan, chỉ quanh quẩn bên em, thỉnh thoảng chạy đuổi theo chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Nhưng hôm đó, khi một tiếng động lớn vang lên từ dãy nhà bên cạnh, Miu giật mình và phóng chạy về hướng cổng khu dân cư. Em hốt hoảng đuổi theo, nhưng chỉ một lát sau đã mất dấu.
Em chạy khắp nơi tìm, gọi tên Miu đến khản cả giọng. Em hỏi bác bảo vệ, hỏi cả những cô chú bán hàng gần đó, nhưng ai cũng lắc đầu. Càng tìm, em càng hoảng sợ. Trời dần tối, những con đường dưới sân chỉ còn lại ánh đèn vàng hắt xuống, nhưng Miu vẫn bặt vô âm tín. Em cảm giác như có một tảng đá nặng đang đè lên ngực mình.
Khi phải quay về nhà, mắt em đã cay xè. Mẹ thấy em vừa run vừa buồn bã liền ôm em vào lòng, nhẹ nhàng nói rằng ngày mai cả nhà sẽ cùng tìm tiếp. Đêm hôm đó, em gần như không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Miu nép vào chân em, khẽ kêu “meo” như muốn được vuốt ve lại hiện lên. Nghĩ đến việc nó có thể đang sợ hãi ở đâu đó, em chỉ biết khóc.
Sáng hôm sau, em dậy rất sớm để tiếp tục đi tìm. Em dán giấy thông báo, đăng lên nhóm dân cư, đi từng ngõ nhỏ gọi tên Miu. Nhưng suốt nhiều ngày liền, tất cả vẫn vô vọng. Dần dần, em buộc phải chấp nhận rằng Miu có thể đã được ai đó nhặt về hoặc đã đi lạc quá xa để quay lại. Sự thật ấy khiến em buồn đến mức chẳng muốn chơi đùa hay ăn uống gì trong một thời gian dài.
Miu mất đi để lại trong em một khoảng trống lớn, nhưng trải nghiệm ấy cũng dạy em biết trân trọng hơn những điều nhỏ bé bên cạnh mình. Em hiểu rằng đôi khi những khoảnh khắc tưởng như bình thường lại có thể trở thành kỉ niệm quý giá nhất. Nhờ kỉ niệm buồn đó, em trưởng thành hơn, biết quan tâm, gìn giữ và không coi nhẹ bất kỳ sự gắn bó nào.
Đến bây giờ, mỗi khi đi qua sân chung cư vào buổi chiều, em vẫn bất giác nhìn quanh, hy vọng một ngày nào đó sẽ lại thấy bóng dáng nhỏ bé lũi vào lòng mình. Dù biết điều ấy khó thành sự thật, em vẫn giữ cho mình một góc ký ức dịu dàng về Miu – người bạn nhỏ đã mang đến cho em nhiều niềm vui và cũng để lại một nỗi buồn khó quên.