Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Điều mà tác giả gửi gắm chính là:
👉 Người mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng, mà còn là biểu tượng của hy sinh, của âm thầm chịu đựng, của tình thương bất tận.
👉 Bà nội – “má vườn cau” – hiện lên vừa thân thuộc, vừa lớn lao: một người mẹ anh hùng, mất mát con trong chiến tranh, gánh vác cả nỗi đau và công việc nặng nhọc mà vẫn lặng lẽ, đôn hậu.
👉 Qua nhân vật bà, truyện còn gợi bài học về sự tri ân: đừng để cha mẹ, ông bà già nua mỏi mòn trong nỗi chờ mong con cháu. Sự bạc bẽo, vô tâm – như chính người cha trong truyện – là điều khiến người đọc phải giật mình nhìn lại.
👉 Và hơn hết, tác giả muốn nhắn: tình mẹ là thứ không thể gói trọn bằng vài dòng chữ, vài câu văn. Nó quá mênh mông, quá sâu thẳm, đến mức bất kỳ lời lẽ nào cũng trở thành “nghèo ý”.
Nói cách khác, Người mẹ vườn cau là một lời tri ân những bà mẹ bình dị mà phi thường, đồng thời là tiếng chuông lay động nhắc con người ta biết trân trọng, biết quay về, trước khi quá muộn.
Nếu gói trong một câu, tôi sẽ nói:
Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm qua câu chuyện này bài học về sự biết ơn, về trách nhiệm và tình yêu thương dành cho người mẹ – một tình yêu không thể thay thế, không thể lãng quên, và cũng không bao giờ đủ lời để diễn tả.
THAM KHẢO NHÉ BẠN
+ Từ câu chuyện thí sinh có thể xác định được trong cuộc sống, có nhiều điều mà bản thân mình không muốn nhận ( sự đau đớn, khổ đau, mất mát, bất hạnh...). Và dù vẫn có lúc không tránh được nhưng bản thân mỗi người không ai mong những điều đó đến với mình.
+ Không nên đem lại cho người khác những điều mà mình không muốn (nỗi đau đớn, khổ đau, sự mất mát hay bất hạnh…) dù vô tình hay cố ý.
+ Không được ích kỷ hay thờ ơ, dửng dưng, vô tình trước hậu quả của những lời nói hay hành động mà chính bản thân mình đã gây nên đối với người khác và phải biết đặt mình trong hoàn cảnh của người khác để thấu hiểu, sẻ chia và thông cảm…
+ Mỗi con người không chỉ biết đem lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho bản thân mà còn cần biết đem lại cho người khác niềm vui, niềm hạnh phúc…
+ Bài học rút ra cho bản thân trong quan hệ với người khác.
bài học toát lên từ câu chuyện đặc biệt là ở lời thoại cuối cùng của nhân vật cây si: “Vậy, vì sao cậu lại bắt tôi phải nhận cái điều cậu không muốn?”. Bài học đó là: những gì mà bản thân mình không muốn thì đừng bắt người khác phải nhận
Câu ghép: Nhưng trông lão//cười như mếu và đôi mắt lão// ầng ậng nước, tôi// muốn ôm choàng lấy lão mà oà lên khóc.
Cấu trúc câu:
- Lão: CN1
cười như mếu: VN1
- Đối mắt lão: CN2
ầng ậng nước: VN2
- Tôi: CN3
muốn ôm choàng lấy lão mà òa lên khóc: VN3
'0'
tôi rất buồn khi phát hiện ra bản thân là 1 thằng go lạy
go lạy là gì ?
0