K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Kính chào quý thầy cô và các bạn. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng nghe đến câu chuyện về Hồ Gươm và thanh gươm thần kỳ đã giúp vua Lê Lợi đánh đuổi giặc Minh. Hôm nay, em xin được chia sẻ những cảm nhận của mình về câu chuyện này.Nội dung chính:-"Sự tích Hồ Gươm" là một truyện truyền thuyết nổi tiếng trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam.-Câu chuyện kể về việc vua Lê...
Đọc tiếp

Kính chào quý thầy cô và các bạn. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng nghe đến câu chuyện về Hồ Gươm và thanh gươm thần kỳ đã giúp vua Lê Lợi đánh đuổi giặc Minh. Hôm nay, em xin được chia sẻ những cảm nhận của mình về câu chuyện này.

Nội dung chính:

-"Sự tích Hồ Gươm" là một truyện truyền thuyết nổi tiếng trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam.

-Câu chuyện kể về việc vua Lê Lợi được thần Long Quân cho mượn gươm thần để đánh giặc Minh. Sau khi đánh thắng giặc, vua trả gươm lại cho rùa vàng ở Hồ Gươm.

-Câu chuyện có nhiều yếu tố nghệ thuật đặc sắc, như hình tượng gươm thần, rùa vàng, và vua Lê Lợi.

-Em cảm thấy câu chuyện rất hay và ý nghĩa. Nó ca ngợi tinh thần yêu nước, ý chí chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta.

Em xin cảm ơn quý thầy cô và các bạn đã lắng nghe. Em rất mong nhận được những ý kiến đóng góp của mọi người.

0
TỪ câu chuyện "Cô bé bán diêm" hãy viết 1 đoạn văn diễn dịch nêu cảm nghĩ về giá trị của sự đồng cảm, sẻ chia trong cuộc sống. *Gợi ý -Câu chủ đề(câu chuyện cô bé bán diêm nhà văn An-đéc-xen đã để lại cho tôi những suy ngẫm về giá trị sự đồng cảm dẻ chia trong cuộc sống) -Giải thích +Đồng cảm: sự thấu hiểu, quan tâm và chia sẻ người khác -Sẻ chia: san sẻ những gì mình...
Đọc tiếp
TỪ câu chuyện "Cô bé bán diêm" hãy viết 1 đoạn văn diễn dịch nêu cảm nghĩ về giá trị của sự đồng cảm, sẻ chia trong cuộc sống. *Gợi ý -Câu chủ đề(câu chuyện cô bé bán diêm nhà văn An-đéc-xen đã để lại cho tôi những suy ngẫm về giá trị sự đồng cảm dẻ chia trong cuộc sống) -Giải thích +Đồng cảm: sự thấu hiểu, quan tâm và chia sẻ người khác -Sẻ chia: san sẻ những gì mình có, sẵn sàng giúp đỡ khi họ gặp khó khăn.... -Biểu hiện sự đồng cảm, sẻ chia đc thể hiện qua các mối quan hệ: +giữa người với người +____ các thành viên trong gđ +Qua các việc làm, hđ cụ thể •Quyên góp, ủng hộ •lắng nghe, thấu hiểu, thể hiện tình cảm với những người gặp khó khăn • Chung tay góp sức làm những việc có ích •....... -ý nghĩa đồng cảm, sẻ chia +những người gặp khó cảm thấy an ủi quan tâm... +Người biết đồng cảm sẽ nhẹ nhàng, thanh thản và sống tốt hơn... -Liên hệ: đồng cảm, sẻ chia làm người gần người hơn, yêu thương nhau hơn...
0
Kính chào thầy cô và các bạn!Hôm nay em xin được chia sẻ về một truyện lịch sử rất hay và giàu ý nghĩa, đó là “Lá cờ thêu sáu chữ vàng”. Đây là một trong những câu chuyện đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc.Truyện xoay quanh nhân vật Trần Quốc Toản – một thiếu niên yêu nước thời Trần. Dù tuổi còn nhỏ, em đã sớm nuôi trong mình khát vọng lớn lao. Khi không được vào dự...
Đọc tiếp

Kính chào thầy cô và các bạn!
Hôm nay em xin được chia sẻ về một truyện lịch sử rất hay và giàu ý nghĩa, đó là “Lá cờ thêu sáu chữ vàng”. Đây là một trong những câu chuyện đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc.

Truyện xoay quanh nhân vật Trần Quốc Toản – một thiếu niên yêu nước thời Trần. Dù tuổi còn nhỏ, em đã sớm nuôi trong mình khát vọng lớn lao. Khi không được vào dự hội nghị bàn việc chống giặc, Trần Quốc Toản cảm thấy vô cùng đau buồn và tức giận. Nhưng chính từ đó, em đã biến nỗi uất hận thành sức mạnh, chiêu mộ nghĩa sĩ, luyện tập binh mã, quyết tâm góp sức cùng quân dân chống giặc Nguyên – Mông. Hình ảnh lá cờ thêu sáu chữ vàng “Phá cường địch, báo hoàng ân” tung bay trên chiến trường đã trở thành biểu tượng rực rỡ của tinh thần yêu nước và ý chí quật cường.

Truyện được viết giản dị nhưng giàu sức gợi. Tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh một cậu bé tuổi nhỏ nhưng chí lớn, vừa cảm động, vừa khích lệ người đọc. Cách kể ngắn gọn, dồn dập cũng tạo không khí hào hùng, trang nghiêm của lịch sử dân tộc.

Đọc truyện, em cảm thấy vô cùng khâm phục Trần Quốc Toản. Dù là một thiếu niên, em vẫn mang trong mình hoài bão lớn, không ngại khó khăn gian khổ vì đất nước. Điều đó khiến em nghĩ rằng thế hệ trẻ chúng ta hôm nay cũng cần học tập tinh thần ấy: biết sống có lý tưởng, rèn luyện ý chí và trách nhiệm để góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới.

Bài nói của em xin được dừng tại đây. Em chân thành cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe, và mong sẽ nhận được góp ý để bài nói của em hoàn thiện hơn.

0
21 tháng 9 2025

Điều mà tác giả gửi gắm chính là:
👉 Người mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng, mà còn là biểu tượng của hy sinh, của âm thầm chịu đựng, của tình thương bất tận.
👉 Bà nội – “má vườn cau” – hiện lên vừa thân thuộc, vừa lớn lao: một người mẹ anh hùng, mất mát con trong chiến tranh, gánh vác cả nỗi đau và công việc nặng nhọc mà vẫn lặng lẽ, đôn hậu.
👉 Qua nhân vật bà, truyện còn gợi bài học về sự tri ân: đừng để cha mẹ, ông bà già nua mỏi mòn trong nỗi chờ mong con cháu. Sự bạc bẽo, vô tâm – như chính người cha trong truyện – là điều khiến người đọc phải giật mình nhìn lại.
👉 Và hơn hết, tác giả muốn nhắn: tình mẹ là thứ không thể gói trọn bằng vài dòng chữ, vài câu văn. Nó quá mênh mông, quá sâu thẳm, đến mức bất kỳ lời lẽ nào cũng trở thành “nghèo ý”.

Nói cách khác, Người mẹ vườn cau là một lời tri ân những bà mẹ bình dị mà phi thường, đồng thời là tiếng chuông lay động nhắc con người ta biết trân trọng, biết quay về, trước khi quá muộn.

Nếu gói trong một câu, tôi sẽ nói:
Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm qua câu chuyện này bài học về sự biết ơn, về trách nhiệm và tình yêu thương dành cho người mẹ – một tình yêu không thể thay thế, không thể lãng quên, và cũng không bao giờ đủ lời để diễn tả.

8 tháng 10 2025

tại sao tiền lại là thứ chi phối cảm xúc của con người

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền, một người ôm cây đàn, hốcmắt lõm xuống, một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào nón và đếm. Tiền 2.000,tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000. Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe vàthấy được vài điều, vài câu:- Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạ!- Ừ, gần Tết nên Tất niên vui...
Đọc tiếp

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền, một người ôm cây đàn, hốc
mắt lõm xuống, một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào nón và đếm. Tiền 2.000,
tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000. Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe và
thấy được vài điều, vài câu:
- Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạ!
- Ừ, gần Tết nên Tất niên vui vẻ.
- Vui nên có mấy khách cũng cho sộp lắm.
- Ừ, tôi cũng mong có kha khá mua mấy món Tết cho mấy đứa nhỏ.
Tò mò nên tôi ghé hỏi:
- Hai chú là anh em ạ?
- Không, hai chú là bạn, ông bạn chú tật nguyền từ nhỏ.
- Rồi chú chở chú này đi hát bao lâu rồi?
- Chú làm việc ban ngày, ban đêm chở bạn mình đi hát, ai thương thì cho ít cho nhiều, ông không
chịu ngồi đường chờ bố thí, cũng không chịu để người nhà nuôi.
- Hai chú chở nhau đi như vậy bao lâu rồi?
Lúc này chú mù mới nói:
- Cũng hai mươi mấy năm rồi con, ông là đôi mắt, đôi chân đưa chú đến nơi chú có thể hát cho
người nghe. Ngày xưa ông chở chú bằng xe đạp, sau này ông mua được xe máy thì chở chú bằng
xe máy.
- Mỗi ngày hai chú làm xong rồi chia nhau thế nào? Tôi cũng hơi tò mò.
- Được nhiêu chia đôi, chú chịu tiền xăng - chú sáng mắt trả lời.
- Chúc hai chú nhiều sức khoẻ nhé, Tết thật ấm áp bên gia đình.
- Cám ơn cháu, cháu cũng vậy nhé!
Tôi lại đi, một vòng, hai vòng sau, theo thói quen lại nhìn 2 chú. Chợt thấy điều lạ lạ. Chú sáng
mắt dúi vào tay bạn mình một xấp tiền, đa số là tiền 100.000, 50.000 và 20.000, còn trên tay chú
là tiền 10.000 và một số 5.000, 2.000.
- Đây phần của ông đây, tôi đã chia đôi rồi đó.
- Cám ơn ông, bao nhiêu năm ông đều giúp tôi đi và chia đều cho tôi!

Mắt tôi chợt cay cay, “chia đôi” đâu đồng nghĩa là hai phần bằng nhau. Người bạn mù thì tin bạn
mình hoàn toàn. Người bạn sáng thì muốn cho bạn mình phần hơn.

(Nguồn: Sưu tầm)
Câu chuyện trên đã đem đến cho em thông điệp gì? Từ câu chuyện trên và bằng những
hiểu biết xã hội của mình, hãy viết một bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ của em về thông
điệp đó.

1
13 tháng 3 2022

"Người mù nào có biết chia tiền đâu"- Câu chuyện xúc động về một tình bạn cao đẹp

Về đến làng cô Thảo gặp ai cũng đón chào niềm nở. Lòng cô lúc ấy nhẹ nhàng và vui sướng lắm. Còn họ gặp cô đi đằng xa đã kêu réo om sòm như gặp được người sống lại. Họ hỏi thăm cô chuyện này chuyện khác, mục đích là để xem cô ăn mặc độ này có khá hơn trước không. Cô Thảo thấy người làng chào hỏi mình vồn vã nên đáp lại rất vui vẻ. Cô ta không quên lấy cái nón xuống,...
Đọc tiếp

Về đến làng cô Thảo gặp ai cũng đón chào niềm nở. Lòng cô lúc ấy nhẹ nhàng và vui sướng lắm. Còn họ gặp cô đi đằng xa đã kêu réo om sòm như gặp được người sống lại. Họ hỏi thăm cô chuyện này chuyện khác, mục đích là để xem cô ăn mặc độ này có khá hơn trước không. Cô Thảo thấy người làng chào hỏi mình vồn vã nên đáp lại rất vui vẻ. Cô ta không quên lấy cái nón xuống, giả vờ quạt vào mình để mấy người đứng chung quanh được thấy đôi hoa tai vàng của cô. Đến trưa hôm ấy thì cô về đến nhà. Mấy cậu em đua nhau ra níu áo chị. Cô Thảo xoa đầu đứa này đỡ cằm đứa khác, nụ cười trên môi cô không khi nào tắt. Trông thấy mẹ trong nhà đi ra cô mừng quá. Cô chạy lại đứng bên mẹ cảm động quá đến rưng rưng nước mắt. Một lúc sau cô đưa thằng Lụn cho mẹ ẵm rồi đi thẳng vào nhà để chào những người quen biết. Bà Vạn cứ quấn quít bên cháu, bên con quên cả ngày giờ. Bà giới thiệu cô Thảo với người này người khác, bà nhắc đến chuyện cô Thảo lúc cô còn năm sáu tuổi. Bà kể đến đoạn nào bà cũng có ý khoe cô Thảo đức hạnh và khôn ngoan đủ thứ. Bà nói mãi mà không biết chung quanh bà không ai nghe bà hết.

a) nội dung của trích trên là gì

b) tìm 1 từ tượng thanh có trong đoạn trích 

c) trong đoạn trích trên em thích nhất chi tiết nào?vì sao?

d) viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nhân vật Thảo

0
Câu chuyện:  Cậu bé và cây si già            Bờ ao đầu làng có một cây si già. Thân cây to, cành lá xum xuê, ngả xuống mặt nước. Một cậu bé đi ngang qua. Sẵn con dao nhọn trong tay, cậu hí hoáy khắc tên mình lên thân cây. Cây đau điếng, nhưng cố lấy giọng vui vẻ, hỏi cậu:- Chào cậu bé. Tên cậu là gì nhỉ?- Cháu tên là Ngoan.- Cậu có cái tên mới đẹp làm sao!Mặt cậu bé rạng lên....
Đọc tiếp

Câu chuyện:  Cậu bé và cây si già

            Bờ ao đầu làng có một cây si già. Thân cây to, cành lá xum xuê, ngả xuống mặt nước. Một cậu bé đi ngang qua. Sẵn con dao nhọn trong tay, cậu hí hoáy khắc tên mình lên thân cây. Cây đau điếng, nhưng cố lấy giọng vui vẻ, hỏi cậu:

- Chào cậu bé. Tên cậu là gì nhỉ?

- Cháu tên là Ngoan.

- Cậu có cái tên mới đẹp làm sao!

Mặt cậu bé rạng lên. Cậu nói:

- Cảm ơn cây.

- Này, vì sao cậu không khắc tên lên người cậu? Như thế có phải tiện hơn không? – Cây hỏi.

Cậu bé rùng mình, lắc đầu:

- Đau lắm, cháu chịu thôi!

- Vậy, vì sao cậu lại bắt tôi phải nhận cái điều cậu không muốn?

                                                            (Theo Trần Hồng Thắng)

Khi nội dung câu chuyện được khép lại cũng chính là lúc một bài học làm người có ý nghĩa sâu sắc được mở ra. Em hãy viết một bài văn nghị luận về bài học đó.

-------------------------

2
23 tháng 9 2016

THAM KHẢO NHÉ BẠN

+ Từ câu chuyện thí sinh có thể xác định được trong cuộc sống, có nhiều điều mà bản thân mình không muốn nhận ( sự đau đớn, khổ đau, mất mát, bất hạnh...). Và dù vẫn có lúc không tránh được nhưng bản thân mỗi người không ai mong những điều đó đến với mình.

+ Không nên đem lại cho người khác những điều mà mình không muốn (nỗi đau đớn, khổ đau, sự mất mát hay bất hạnh…) dù vô tình hay cố ý.

+ Không được ích kỷ hay thờ ơ, dửng dưng, vô tình trước hậu quả của những lời nói hay hành động mà chính bản thân mình đã gây nên đối với người khác và phải biết đặt mình trong hoàn cảnh của người khác để thấu hiểu, sẻ chia và thông cảm…

+ Mỗi con người không chỉ biết đem lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho bản thân mà còn cần biết đem lại cho người khác niềm vui, niềm hạnh phúc…

+ Bài học rút ra cho bản thân trong quan hệ với người khác.

23 tháng 9 2016

bài học toát lên từ câu chuyện đặc biệt là ở lời thoại cuối cùng của nhân vật cây si: “Vậy, vì sao cậu lại bắt tôi phải nhận cái điều cậu không muốn?”. Bài học đó là: những gì mà bản thân mình không muốn thì đừng bắt người khác phải nhận 

5 tháng 10 2016

Câu ghép: Nhưng trông lão//cười như mếu và đôi mắt lão// ầng ậng nước, tôi// muốn ôm choàng lấy lão mà oà lên khóc.

Cấu trúc câu:
- Lão: CN1
cười như mếu: VN1
- Đối mắt lão: CN2
ầng ậng nước: VN2
- Tôi: CN3
muốn ôm choàng lấy lão mà òa lên khóc: VN3

5 tháng 10 2016

Hình như sai rồi