Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chúng ta thường nói: thiên tài chỉ là 1%, còn 99% là mồ hôi và nước mắt. Đúng vậy, để có được thành công trong bất kì lĩnh vực nào trong cuộc sống, trong nghiên cứu khoa học,… con người cần có sự cố gắng, nỗ lực lao động rất nhiều. Không có sự thành công nào lại đến với chúng ta một cách dễ dàng. Vì thế ông cha ta ngày xua có câu: “Kiến tha lâu đầy tổ” để đề cao đức tính chăm chỉ của con người.
Trước hết ta hãy tim hiểu ý nghĩ của câu: ”Kiến tha lâu đầy tổ”. “Kiến” là một loài vật tuy nhỏ bé nhưng rất chăm chỉ, chịu khó. Ở đây có ý chỉ những người cần cù, siêng năng. “Tổ” ở đây muốn chỉ thành quả mà ta đạt được. Ý nghĩa của cả câu muốn nói: Trên con đường đi đến những thành công, đến với đỉnh cao vinh quang, thắng lợi,… thì không thể có những kẻ lười biếng đi được đến đích; mà chỉ có những con người luôn chăm chỉ học tập, lao động để vượt qua mọi khó khăn thử thách, những chông gai trên đường đi,… mới đạt được những gì mình mong muốn. Câu nói rất đúng đắn, sâu sắc khuyên răn con người,ở bất kì lứa tuổi nào, thời đại nào phải nỗ lực lao động, cố gắng hết sức mình để đạ được thành công, niềm vui và hạnh phúc trong công việc cũng như cuộc sống.
Chăm chỉ là một đức tính quý báu của con người. Người có tính chăm chỉ luôn đạt được những gì mình mong muốn trong cuộc sống. Ví dụ như trong học tập, học sinh, sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường cái đích cuối cùng là tốt nghiệp được các cấp học và ra trường để có ngành nghề, tạo lập cuộc sống cho mình, họ phải vượt qua được những khó khăn, thử thách, chăm chỉ lao động, học tập, nghiên cứu, tìm tòi sáng tạo để đạt được mục đích đó. Trong công việc, nếu ta muốn hoàn thành tốt cộng việc được giao, ta phải tập trung, cố gắng hoàn tất công việc một cách cẩn thận, thì hiệu quả công việc mới cao được. Trong lao động, nếu ta chịu khó, chăm chỉ thì năng suất lao động sẽ được nang cao. Một ví dụ điển hình như nhà khoa học Thomas Edison đã tiến hành hơn 1000 thí nghiệm để tìm ra dây tóc cho bóng đèn ngày nay. Ngay cả thiên tài cũng phải lao động miệt mài, cật lực, chăm chỉ mới có thể thành công và đem thành quả cùa mình để góp phần cho sự phát triển cùa thế giới.
Trong khi mọi người cố gắng chăm chỉ học tập, cố gắng phấn đấu để đạt được thành công trong cuộc sống thì còn có những người lười biếng, ỷ lại, không phấn đấu trong học tập. Nhiều người cho rằng mình thông minh, là tài năng không cần học chăm chỉ mà chỉ cần học lướt qua, không rèn luyện kĩ năng, kĩ xảo trong học tập. Đến khi vào công việc, bài học cụ thể thì không giải quyết được đúng quy trình dẫn đến sai kết quả. Cũng có không ít người vì quá ham chơi mà sa ngã vào các tệ nạn xã hội, nhiều người đã phải trả giá rất đắt cho sự lười biếng, không chăm chỉ học tập, lao động,.. của mình.
Để thành công trong cuộc sống, ta phải chăm chỉ học tập, làm việc,.. thì mới có kết quả được như mong muốn. Trong xã hội, thế hệ trẻ có rất nhiều người đã thành công trong học tập, lao động, công tác trong tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội là nhờ quá trình chăm chỉ học tập, lao động, nghiên cứu,… Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần phải không ngừng học tập, trau dồi kiến thức, đạo đức để tự thân lập nghiệp, đạt được thành công trong cuộc sống.
Đức tính chăm chỉ là một đức tính quý báu của con người. Vì vậy ta phải siêng năng, chăm chỉ, nỗ lực hết sức để đạt được mục đích sống, niềm vui, hạnh phúc của cuộc đời mình, để thành đạt trong xã hội, làm đất nước thêm phồn vinh, phát triển, sánh ngang với các nước trên thế giới.
k mk nhé
Câu 1: PTBĐ: tự sự
câu 2:
- BPTT: so sánh ( khuôn mặt không được xinh xắn / như / những đứa trẻ khác)
- Kiểu so sánh: ngang bằng ( như )
- Tác dụng:
+ Làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.
+ Cho thấy hình ảnh một cô bé không có nhan sắc như các bạn đồng trang lứa, nhấn mạnh đến một khiếm khuyết gây ảnh hưởng lớn đến ngoại hình cô bé.
+ Thể hiện tình cảm của sâu sắc của người giáo viên đến người học trò của mình. Tuy nhan sắc của cô bé không được như các bạn của mình, cô vẫn dang tay cưu mang, giúp đỡ em. Đây là một phẩm chất đáng trân trọng và tôn vinh của nghề nhà giáo chúng ta.
+ Qua đó tác giả muốn gửi gắm đến chúng ta nhiều thông điệp quý giá như: cần đối xứng công bằng với tất cả mọi người, nhất là người có hoàn cảnh khó khăn. Vì trong thân tâm họ đã chịu một vết cắt không nhỏ của sự tự ti về mọi mặt
câu 3: Nội dung: Tình yêu thương bao la của cô giáo với người học trò có hoàn cảnh khó khăn.
câu 4: ( tương tự cộng cuối của phần nội dung nhé bạn )
Câu 1: Môn gì càng thắng lại càng thua?
Đáp án: Môn đua xe đạp.
Câu 2: Loại nước giải khát nào có chứa sắt và canxi?
Đáp án: Cafe (Ca: Canxi, Fe: Sắt).
Câu 3: Một con cua đỏ dài 15cm chạy đua với con cua xanh dài 8cm. Hỏi con cua nào chạy về đích trước?
Đáp án: Con cua xanh vì con cua đỏ đã bị luộc chín.
Câu 4: Con gì mang được cả miếng gỗ lớn nhưng lại không mang được hòn sỏi nhỏ?
Đáp án: Con sông.
Câu 5: Cái gì bay khi sinh ra, nằm khi sống và chạy khi chết?
Đáp án: Bông tuyết.
Câu 6: Cái rổ nào phải thủng đáy thì mới sử dụng được?
Đáp án: Cái rổ trong môn bóng rổ.
Câu 7: Núi nào mà bị chặt ra từng khúc?
Đáp án: Núi Thái Sơn.
Câu 8: Có một tàu điện đi về hướng nam. Gió hướng tây bắc. Vậy khói từ con tàu sẽ theo hướng nào?
Đáp án: Tàu điện làm gì có khói.
Câu 9: Làm thế nào để không đụng phải ngón tay khi bạn đập búa vào một cái móng tay?
Đáp án: Cầm búa bằng cả 2 tay.
Đáp án: Ngày mai
Câu 10: Nếu bạn nhìn thấy con chim đang đậu trên nhánh cây, làm sao để lấy nhánh cây mà không làm động con chim?
Đáp án: Bạn chịu khó đợi chim bay đi nhé.
Câu 11: Miệng rộng nhưng không nói một từ, là gì?
Đáp án: Con sông.
Câu 12: Không bố mẹ nào phản ứng khi giáo viên đánh những đứa trẻ trong lớp, tại sao?
Đáp án: Vì đây là lớp học trong trại mồ côi.
Câu 13: Cái gì luôn ở phía trước bạn, mà bạn không bao giờ nhìn thấy?
Đáp án: Tương lai.
Câu 14: Cái gì luôn đi đến mà không bao giờ đến nơi?
Đáp án: Ngày mai.
Câu 15: Vào lúc nào thì đồng hồ gõ 13 tiếng?
Đáp án: Là lúc bạn nên đem đồng hồ đi sửa.
Đáp án: Lịch sử
Câu 16: Lúc lý tưởng để ăn trưa?
Đáp án: Sau bữa ăn sáng.
Câu 17: Có ba quả táo trên bàn và bạn lấy đi hai quả. Hỏi bạn còn bao nhiêu quả táo?
Đáp án: 2 quả (Vì bạn đã lấy đi 2 quả rồi còn gì).
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
mik bảo thế rồi nhưng bị sai
1. Dấu câu mà ai cũng dùng nhưng không bao giờ đứng một mình?
2. Khi học thuộc lòng một bài thơ, cái gì càng học nhiều càng quên nhiều?
3. Cái gì luôn đi khắp thế giới nhưng luôn ở nguyên một chỗ, và bạn thấy nó trên bàn học?
4. Một người có 10 ngón tay, vậy 10 người có bao nhiêu ngón tay?
Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy ... Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 6, bởi vì em đã bị một điểm 3 môn Làm văn. Cô Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười với em – cô học sinh giỏi Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em không thể tin vào mắt mình: một điểm 3 to tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng ấy. Không, không thể như vậy được! Em cố định thần nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 3 in rõ trong khung điểm. Em vội vàng gập vở lại, bần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gầm mặt xuống. Lần giở lại bài, dòng chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề! Em đọc lại đề bài và nhận ra đúng là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay một góc phố ...) gắn với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà quên mất lời cô nhắc nhở: Các em phải xem lại bài thật kĩ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn trước lời khen của thầy cô và bè bạn nên em đã thành một cô bé kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào chẳng biết. Đúng lúc ấy, bạn Hà thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ: - Lan ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm ... Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào! Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Hà đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, hôm nay lại bị điểm 3! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại thế hả Lan? Cô rất buồn ...
☹