Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dưới đây là hai câu văn có sử dụng các biện pháp tu từ so sánh, nhân hóa và điệp ngữ:
- So sánh: "Cô ấy đẹp như hoa nở giữa mùa xuân."
- Nhân hóa: "Cơn gió nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi."
- Điệp ngữ: "Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút trôi qua, tôi đều nhớ về quê hương."
Bàn Tay Vàng
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.
Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.
Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.
Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.
Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.
Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.
Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.
Kết luận
Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.
Tham khảo
Hôm nay, mẹ bảo em lau nhà.
Ngày mai, em cũng phải lau sàn.
nếu sai cho mik sorry ạ!
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
a) Mở bài: Giới thiệu về câu chuyện cổ tích mà em muốn kể: Câu chuyện Cây khế
b) Thân bài: Kể lại nội dung câu chuyện Cây khế theo trình tự thời gian
Một gia đình nọ có hai người con trai, người anh tham lam, lười biếng, còn người em chăm chỉ, tốt bụng
Khi cha qua đời, người anh lấy hết gia sản, chỉ chia cho em trai một cây khế già và một túp lều tranh cạnh cây khế
Người em trai không nản lòng, vẫn tiếp tục chăm chỉ làm lụng, giúp đỡ bà con và chăm sóc cây khế già
Mùa quả năm đó, cây khế rất sai trái, nên thu hút một con chim thần đến ăn mỗi ngày
Thấy chim ăn nhiều quả, người em trai bèn ra than thở với chim, mong chim đừng ăn quả nữa
Chim thần dặn dò người em may túi ba gang để đưa anh đi lấy vàng, trả công cho số khế đã ăn, nhờ vậy người em trở nên giàu có
Người anh thấy em giàu có hơn, lân la sang hỏi chuyện
Khi biết chuyện, người anh đổi cả gia tài lấy cây khế của em trai, rồi ngày ngày chờ chim thần đến
Khi chim thần đến, người anh trai bắt chước em ra than thở, được chim hứa hẹn dẫn ra đảo lấy vàng
Vì tham lam, người anh may túi 12 gang, nên khi lấy vàng đầy túi, sức nặng khiến chim không bay nổi
Khi bay qua biển lớn, bất ngờ có bão, vì chở quá nặng nên chim rớt xuống biển. Chim thần dùng sức bay khỏi mặt biển, còn người anh trai vì buộc túi vàng lên người nặng quá nên nhanh chóng chìm sâu
c) Kết bài: Suy nghĩ của em về ý nghĩa của câu chuyện cổ tích Cây khế.
Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.
Chuyện Về Đóa Cúc Trắng Ngàn Cánh (Bài Văn Sáng Tạo)
Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi nhà nhỏ ven rừng, có cô bé Hiền sống cùng mẹ. Mẹ của Hiền bị bệnh hiểm nghèo đã lâu, và thời gian bên nhau của hai mẹ con cứ vơi dần như ánh nến. Hiền, dù còn nhỏ, đã gánh vác mọi việc nhà, nhưng điều cô bé lo sợ nhất là một ngày không còn được thấy nụ cười hiền hậu của mẹ nữa.
Một buổi chiều u buồn, khi ánh hoàng hôn nhuộm màu đỏ quạch lên khu rừng, Hiền quyết định đi sâu vào đó để tìm một thứ có thể cứu mẹ. Cô bé đã nghe bà con kể về một Ông Tiên Trắng thường xuất hiện khi người ta cần giúp đỡ nhất. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng Hiền gặp một lão ăn mày tóc bạc, râu dài ngồi dưới gốc cây cổ thụ. Lão mỉm cười hiền từ, hỏi: "Cháu bé, sao lại khóc giữa rừng sâu?"
Hiền kể hết nỗi lòng. Nghe xong, lão ăn mày đưa cho cô bé một bông hoa dại màu trắng, chỉ có bốn cánh mỏng manh. "Mỗi cánh hoa này là một ngày mẹ cháu được sống thêm," lão nói, "Hãy về và chăm sóc mẹ thật tốt."
Hiền mừng rỡ đón lấy bông hoa, nhưng khi nhìn những cánh hoa ít ỏi, trái tim cô bé lại đau thắt. Bốn ngày! Bốn ngày thì quá ngắn ngủi. Cô bé ngước nhìn bầu trời tối sẫm, hai hàng nước mắt lăn dài. Hiền quỳ sụp xuống, lấy hết sức lực, cẩn thận xé dọc từng cánh hoa mỏng manh kia. Cô bé xé nhỏ, xé nhỏ thật chậm rãi, nhẹ nhàng, ước mong rằng: "Lạy trời Phật, xin cho con được xé ra thật nhiều, thật nhiều cánh hoa nữa, để con được ở bên mẹ lâu hơn, lâu hơn nữa!"
Khi cánh hoa cuối cùng được xé ra thành vô số cánh nhỏ li ti, một luồng ánh sáng ấm áp bỗng bao trùm khu rừng. Bông hoa dại chỉ còn là một khối bông tròn trắng xóa, dày đặc những sợi tơ mịn màng, trắng tinh khôi. Lão ăn mày kia bật cười thành tiếng, ánh hào quang bao quanh ông, biến ông thành Ông Tiên Trắng. Ông Tiên gật đầu: "Sự hiếu thảo và tình yêu thương của cháu đã tạo ra phép màu. Số cánh hoa này là vô tận, tương đương với sức mạnh niềm tin mà cháu dành cho mẹ. Đóa hoa này sẽ được gọi là hoa Cúc Trắng."
Mang bông hoa về nhà, phép lạ đã xảy ra. Bệnh tình của mẹ Hiền dần thuyên giảm và bà đã sống rất lâu sau đó trong vòng tay yêu thương của cô con gái hiếu thảo. Từ đó, hoa Cúc Trắng trở thành loài hoa tượng trưng cho sự hiếu thảo, tình mẫu tử bất diệt và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.
đó nha
Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ suối, có hai mẹ con sống trong một căn nhà lợp lá rất giản dị. Cô bé tên Mai, đôi mắt tròn long lanh như giọt sương sớm. Mỗi ngày, Mai giúp mẹ hái rau, gánh nước và luôn cười thật tươi dù cuộc sống còn nhiều khó khăn.
Một hôm, mẹ Mai đổ bệnh nặng. Cả làng đều lo lắng, bởi đây là căn bệnh mà thầy thuốc giỏi nhất vùng mới có thể chữa khỏi. Nghe tin ấy, Mai cuống quýt chạy tới nhà thầy thuốc. Vị thầy thuốc râu bạc đang ngồi bên ô cửa nhìn những cánh hoa rơi. Ông nói nhỏ:
— Ta sẽ giúp. Nhưng con phải tìm được một bông hoa thật đặc biệt, bông hoa mang theo điều ước của người có trái tim trong sáng.
Nói rồi ông đưa Mai một bông cúc trắng mong manh, chỉ có một cánh duy nhất.
Mai ôm bông hoa, chạy thật nhanh về phía nhà. Trên đường, cô bé vừa chạy vừa khóc:
— Cầu mong mẹ con được khỏe lại… cầu mong mẹ sống lâu bên con…
Mỗi lời thì thầm của Mai vang lên trong gió, và thật kỳ diệu: từ một cánh hoa, bông cúc lại nở bung thành hai, rồi ba, rồi bốn cánh… Cánh hoa tỏa sáng như những giọt sao rơi xuống. Mai ngỡ ngàng nhìn bông hoa ngày càng rực rỡ.
Khi về đến nhà, bông cúc trong tay không chỉ có vài cánh, mà có rất nhiều cánh, xếp chồng lên nhau như những vòng tròn của mặt trời.
Thầy thuốc vừa đến nơi, nhìn bông hoa liền mỉm cười hiền hậu:
— Bao nhiêu cánh là bấy nhiêu điều ước của con dành cho mẹ. Trái tim con đã biến nó thành thần dược.
Nước thuốc được nấu từ bông hoa ấy tỏa ra mùi thơm kỳ lạ. Mẹ Mai uống vào, sắc mặt dần hồng trở lại. Buổi sáng hôm sau, bà đã có thể ngồi dậy, mỉm cười nắm lấy tay gái nhỏ.
Từ đó, người ta kể lại rằng loài cúc trắng nhiều cánh nở đầy trong vườn chính là do tình yêu và lòng hiếu thảo của Mai tạo nên. Và bất cứ ai nhìn thấy bông cúc đều cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ trái tim của một cô bé dành cho mẹ.
Chúc bạn học tốt!