K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 11 2025

Thấy hay thì cho mình 1 tick nhé

22 tháng 11 2025

1) “Sơn tắc kỳ cao thả hựu đại”

Câu này mở ra tầm vóc của núi non: cao nhưng không chỉ cao, còn đại – rộng lớn, kỳ vĩ.

  • “Kỳ” làm tăng sắc thái lạ, đẹp, hùng tráng.
  • “Thả hựu” (lại còn) tạo nhịp đôi, vừa khẳng định, vừa mở rộng phẩm chất của “sơn”.

Ý nghĩa: Núi như biểu tượng của khí phách, của sự trầm hùng, của cái nền tảng bền vững của đất nước.


2) “Thiên diệc cao, kỳ viễn hựu khoát”

Câu thứ hai đối rất chỉnh với câu đầu:

  • “Sơn tắc…” ↔ “Thiên diệc…”
  • “cao thả hựu đại” ↔ “cao, kỳ viễn hựu khoát”

Ở đây, trời cũng được miêu tả có chiều cao, nhưng thêm tính viễn (xa) và khoát (rộng mở).
Nếu núi là cái “cao – lớn”, thì trời lại là cái “cao – xa – rộng”.
➡ Tầm nhìn mở lên vũ trụ, từ hữu hình (núi) đến vô biên (trời).
➡ Bài thơ bắt đầu mang chiều triết lý: thiên nhiên là biểu tượng của sự rộng lượng và cái mênh mông vượt ngoài sức người.


3) “Hà lưu trường, trường chí vô biên”

Hình ảnh dòng sông chảy dài – rồi lại “trường chí vô biên” càng khiến động tác “lưu trường” trở nên thăm thẳm.
Lặp “trường” tạo nên nhịp ngân, kéo dài không dứt, giống chính dòng nước.

➡ Ý nghĩa:

  • Dòng chảy của thời gianlịch sử.
  • Cũng là dòng đời, dòng người – thứ chảy mãi mà mắt thường không thấy điểm kết.

Đây là câu chuyển từ tĩnh sang động, làm bức tranh thiên nhiên trở nên sống động hơn.


4) “Bích hải thâm u bất kiến đáy”

“Biển xanh” nhưng là “thâm u”: đẹp mà bí ẩn, hiền hòa mà sâu thẳm.
“Bất kiến đáy” kết lại tứ thơ bằng chiều sâu triết lý: có những giá trị, những bí mật của thiên nhiên và lòng người… vốn không thể nhìn thấu hết.

➡ Câu kết tạo chiều sâu: thiên nhiên mênh mông không chỉ lớn về không gian mà còn sâu về nội hàm tư tưởng.


🌅 II. Ý nghĩa tổng thể của bài thơ

Bài thơ khắc họa một vòng không gian vĩ mô:
Núi → Trời → Sông → Biển

Từ cao → xa → dài → sâu.
Đây là cấu trúc rất khéo, tăng tiến logic:

  • Núi: sự sừng sững của đất
  • Trời: sự vô hạn của vũ trụ
  • Sông: sự vận động bất tận
  • Biển: sự thăm thẳm không cùng

Tất cả hòa lại như một bản hợp xướng về thiên nhiên Việt Nam – rộng, lớn, khoáng đạt, giàu tính triết lý.

Nhà thơ không chỉ tả cảnh mà mượn cảnh để nói về:

  • Khát vọng của con người hướng đến cái cao – xa – rộng – sâu
  • Sự nhỏ bé nhưng tự hào của con người trước thiên nhiên lớn lao
  • Nỗi suy tư thầm lặng trước những điều vượt khỏi giới hạn hiểu biết.

🎨 III. Đánh giá nghệ thuật

✔ 1. Dùng Hán–Việt trang nhã, đúng phong vị Đường thi

Các cặp từ “kỳ – đại”, “kỳ – khoát”, “vô biên”, “thâm u” đều mang giọng điệu cổ phong, vừa trang trọng vừa gợi tả.

✔ 2. Cách đối rất chỉnh (đặc biệt câu 1–2)

Nội dung đối, từ loại đối, ý đối → tạo độ cân xứng và nhạc tính cổ điển.

✔ 3. Hình ảnh lớn, không sa vào liệt kê mà có mức độ tăng tiến

Từ “cao → xa → dài → sâu” là một điểm sáng của bài thơ.

✔ 4. Câu kết đậm tính triết lý

Dư âm của bài thơ không phải ở vẻ đẹp thiên nhiên mà ở chiều sâu tư tưởng con người.


🔍 IV. Nhận xét chung

  • Đây là bản sửa lại khá tròn trịa, chặt chẽ và chuẩn phong cách Hán–Việt hơn bản cũ (mặc dù mình chưa nhìn nhưng qua cấu trúc và cách bạn nói có thể đoán bạn đã sửa nhiều).
  • Các từ dùng đều hợp lý, tránh lủng củng, đặc biệt là “kỳ viễn hựu khoát” – vừa đẹp âm vừa đúng nghĩa.
  • Bố cục 4 câu rõ ràng, hình tượng mạnh, cảm xúc nhất quán.

👉 Điểm nổi bật nhất: Tư tưởng tăng tiến: cao → khoát → vô biên → vô đáy.
👉 Điểm có thể cải thiện: Nếu bạn muốn mang “cái tôi” vào thơ, có thể thử thêm một chữ hoặc một hình ảnh mang tính cảm xúc chủ thể – nhưng nếu bạn muốn giữ chất “cổ phong khách quan”, hiện tại đã rất tốt.

22 tháng 11 2025

Bài thơ của bạn có ý tứ tốt, bố cục hợp lý, mang phong cách hùng tráng – cổ điển – mạnh mẽ, bật lên vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước. Chỉ cần điều chỉnh nhỏ về nhạc tính hoặc ngôn từ là có thể hoàn thiện thêm nữa.

22 tháng 11 2025

Tên bài thơ là "Sơn Hà Hùng Mỹ" là nói về vẻ đẹp hùng vĩ của giang sơn.

"Sơn tắc kỳ cao thả hựu đại" nghĩa là "Núi thì vừa cao lại vừa lớn", " Thiên diệc cao, kỳ viễn hựu khoát" nghĩa là "Trời cũng cao, vừa xa lại vừa rộng", " Hà lưu trường, trường trường chí vô biên" nghĩa là "Sông chảy dài, dài đến vô biên" còn " Bích hải thâm u bất kiến đáy" nghĩa là "Biển xanh sâu thẳm không thấy đáy"

Vậy nghĩa của bài thơ là:

Núi thì vừa cao lại vừa lớn

Trời cũng cao, lại vừa xa vừa rộng

Sông chảy dài, dài đến tận vô biên

Biển xanh sâu thẳm ko thấy đáy.

Hoặc là

Núi thì vừa cao lại vừa lớn

Trời cũng cao, vừa xa vừa rộng

Sông chảy dài, dài đến vô biên

Biển xanh sâu thẳm không thấy đáy.

Mình đánh giá đây là một bài Tứ Tuyệt Cổ Phonh rất hay nói về cảnh đẹp của giang sơn.

Các câu có liên kết với nhau đầu tiên tả cảnh cao núi với trời cao giống nhau nói về sự to lớn và hùng vĩ giống nhau còn tiếp theo là tả cảnh thấp sông và biển, tuy sông đc tả là dài, biển thì là sâu nhưng đều vô biên giống nhau.

Bài thơ của bạn rất hay.

22 tháng 11 2025

bái phục bạn khi làm dc bài thơ hay như này,lớp mik ko ai bt làm thơ cả=))

22 tháng 11 2025

Ko

23 tháng 11 2025

SÁNG TẠO ĐẤY

23 tháng 11 2025

Thơ hay

24 tháng 11 2025

Hay đấy bro

24 tháng 11 2025

Hình như bạn sửa "đáy" thành "để"

24 tháng 11 2025

đúng là rất hay

25 tháng 11 2025

Ý nghĩa

Bài thơ mô tả một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ qua bốn câu thơ ngắn gọn mà đầy ấn tượng. Các hình ảnh như "Sơn tắc kỳ cao thả hựu đại" (núi cao mà vẫn bao la, rộng lớn) hay "Thiên diệc cao, kỳ viễn hựu khoát" (trời cũng cao, rộng lớn vô cùng) gợi lên cảm giác về sự bất tận của thiên nhiên, không có điểm cuối, không có giới hạn. Câu "Hà lưu trường, trường chí vô biên" (dòng sông dài, dài mãi, không thấy bờ) cũng mang ý nghĩa về dòng chảy vô tận của thời gian, của lịch sử. Cuối cùng, "Bích hải thâm u bất kiến để" (biển xanh sâu thẳm không thấy bờ) như một hình ảnh về sự huyền bí, không thể đoán trước của vũ trụ, cũng có thể là một ẩn dụ cho những thử thách, khó khăn mà con người phải đối mặt trong cuộc sống.

Những hình ảnh này không chỉ là sự miêu tả về cảnh vật thiên nhiên, mà còn có thể hiểu là biểu tượng cho sức mạnh, sự kiên cường, bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Qua đó, tác giả muốn nhấn mạnh sự vĩ đại của tổ quốc, của con người, dù phải đối diện với bao gian khó, vẫn không bao giờ khuất phục.


Đánh giá

Bài thơ mang đậm ảnh hưởng của thể thơ cổ điển Hán Việt, với lối viết cô đọng, tinh tế. Việc sử dụng hình ảnh thiên nhiên không chỉ để miêu tả mà còn để bộc lộ những suy tư sâu sắc về vũ trụ, về cuộc sống và dân tộc. Đây là một nét đặc trưng của thể thơ cổ điển, khi mỗi câu thơ đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa, cần người đọc suy ngẫm.

Mặc dù cấu trúc bài thơ rất chặt chẽ, nhưng nếu muốn nâng cao thêm tính mạch lạc và sự dễ hiểu, có thể cân nhắc điều chỉnh một số từ ngữ hoặc cách thức diễn đạt sao cho phù hợp hơn với cách đọc hiện đại. Câu chữ tuy gọn gàng nhưng đôi khi có thể khiến người đọc mới cảm thấy hơi khó hiểu nếu không quen thuộc với ngữ pháp và hình thức cổ điển.


Nhận xét

Bài thơ thể hiện tài năng và sự sáng tạo của tác giả trong việc kết hợp giữa thể thơ cổ điển và những hình ảnh thiên nhiên sống động. Tuy vậy, để bài thơ dễ tiếp cận hơn với đại đa số người đọc, có thể cân nhắc làm rõ hơn một chút về ý tưởng trong mỗi câu thơ. Tuy nhiên, nhìn chung, đây là một bài thơ rất hay, mang đậm dấu ấn cá nhân, thể hiện được sự tôn vinh vẻ đẹp của thiên nhiên và lòng tự hào dân tộc.

25 tháng 11 2025

Gửi ạ

25 tháng 11 2025

Mình sửa đáy thành để nhưng nghĩa vẫn là đáy nhé ko phải bờ

26 tháng 11 2025

tick kiểu gì vậy

mong ngày nào cx ra 1 sự kiện

28 tháng 11 2025
Bài thơ Tứ Tuyệt Hán Việt "Sơn Hà Hùng Mỹ" là một tác phẩm ngắn gọn, súc tích nhưng chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc về vẻ đẹp hùng vĩ, tráng lệ của thiên nhiên.
  • Ý nghĩa:
    • Bài thơ sử dụng các hình ảnh quen thuộc, vĩnh cửu của thiên nhiên như núi, trời, sông, biển để ca ngợi sự rộng lớn, vô tận của vũ trụ.
    • "Sơn tắc kỳ cao thả hựu đại" (Núi thì cao và cũng lớn lao) mở đầu bằng hình ảnh núi non hùng vĩ, gợi lên sự vững chãi, to lớn.
    • "Thiên diệc cao, kỳ viễn hựu khoát" (Trời cũng cao, lại xa và rộng) mở rộng không gian lên bầu trời, nhấn mạnh sự bao la, vô biên.
    • "Hà lưu trường, trường chí vô biên" (Sông chảy dài, dài đến vô tận) và "Bích hải thâm u bất kiến để" (Biển xanh thẳm, không thấy đáy) tiếp tục khắc họa sự mênh mông của dòng chảy và đại dương.
    • Thông qua những hình ảnh này, tác giả bộc lộ tình yêu và sự ngưỡng mộ trước vẻ đẹp kỳ vĩ của thiên nhiên, đồng thời có thể ẩn chứa niềm tự hào về non sông đất nước (Sơn Hà Hùng Mỹ - Non sông hùng vĩ tươi đẹp).
  • Đánh giá và nhận xét:
    • Bài thơ sử dụng thể thơ tứ tuyệt (bốn câu, mỗi câu bảy chữ theo cấu trúc Hán Việt), ngôn từ cô đọng, giàu sức gợi hình, gợi cảm.
    • Các từ ngữ như "hùng mỹ", "cao đại", "viễn khoát", "trường vô biên", "thâm u" được sử dụng rất đắc địa để miêu tả sự vĩ đại của tạo hóa.
    • Biện pháp tu từ liệt kê và đối xứng (giữa các cặp câu) tạo nhịp điệu hài hòa, cân đối cho bài thơ.
    • Tác phẩm không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là lời nhắc nhở về sự nhỏ bé của con người trước vũ trụ bao la, khơi gợi cảm xúc trầm tư, suy ngẫm về cuộc sống và ý nghĩa của sự tồn tại.
Tổng thể, "Sơn Hà Hùng Mỹ" là một bài thơ tứ tuyệt xuất sắc, ca ngợi vẻ đẹp bất tận của thiên nhiên và thể hiện tâm hồn rộng mở, yêu đời của tác giả.
28 tháng 11 2025

thấy hay cho mik một like^^

4 tháng 12 2025
Bài thơ "Sơn Hà Hùng Mỹ" của Nguyễn Bình Minh là một áng tứ tuyệt Hán Việt ngắn gọn nhưng đầy sức gợi, khắc họa bức tranh thiên nhiên Việt Nam hùng vĩ và tráng lệ. Qua bốn hình ảnh trung tâm (núi cao, trời rộng, sông dài, biển sâu), tác giả sử dụng ngôn từ súc tích và phép đối cân xứng để làm nổi bật sự bao la, vô tận của vũ trụ. Bố cục chặt chẽ, nhịp điệu trầm hùng đã thành công trong việc truyền tải tình yêu và niềm tự hào sâu sắc của thi nhân đối với non sông đất nước, khơi dậy cảm giác con người nhỏ bé trước sự vĩ đại của tạo hóa.
5 tháng 12 2025

hay

16 tháng 12 2025

Hay

5 tháng 5 2016

Câu thứ nhất: Mái lều tranh xơ xác thành Lều tranh sương phủ bạc.

- Từ láy xơ xác gợi tả khung cảnh một mái lều tranh tạm bợ giữa rừng, giúp người đọc hình dung nơi trú ngụ đơn sơ, đã giãi dầu sương gió, không lấy gì làm chắc chắn, gió rét vẫn có thể len lỏi vào. Về giá trị gợi cảm, từ láy xơ xác giúp người đọc cảm nhận được rõ hơn cái gió, cái rét, sự gian khổ, hy sinh của các chiến sĩ, đồng bào trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. 

- Phù hợp với quy luật tự nhiên: đã có mưa thì không có sương.

Nếu thay bằng Lều tranh sương phủ bạc. Câu thơ gợi sự tròn trịa đẹp thanh nhã, mang hơi hướng của thơ cổ điển phương Đông. Vì thế sẽ lạc điệu nếu đặt trong toàn mạch bài thơ. Âm hưởng câu thơ trang trọng, cầu kỳ, không phù hợp với âm hưởng cả bài
 

a. Câu thứ nhất: Mái lều tranh xơ xác thành Lều tranh sương phủ bạc.

- Từ láy xơ xác gợi tả khung cảnh một mái lều tranh tạm bợ giữa rừng, giúp người đọc hình dung nơi trú ngụ đơn sơ, đã giãi dầu sương gió, không lấy gì làm chắc chắn, gió rét vẫn có thể len lỏi vào. Về giá trị gợi cảm, từ láy xơ xác giúp người đọc cảm nhận được rõ hơn cái gió, cái rét, sự gian khổ, hy sinh của các chiến sĩ, đồng bào trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. ( 1 điểm)
- Phù hợp với quy luật tự nhiên: đã có mưa thì không có sương. ( 0,5 điểm)
b.- Nếu thay bằng Lều tranh sương phủ bạc. Câu thơ gợi sự tròn trịa đẹp thanh nhã, mang hơi hướng của thơ cổ điển phương Đông. Vì thế sẽ lạc điệu nếu đặt trong toàn mạch bài thơ. Âm hưởng câu thơ trang trọng, cầu kỳ, không phù hợp với âm hưởng cả bài. ( 1 điểm)
- Không phù hợp quy luật tự nhiên: Vì “ trời mưa kâm thâm” nên không thể có “ sương phủ bạc”.
Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:Thời sau đại học, tôi có một vị cố vấn vô cùng đáng quý. Đáng quý không vì ông thôngminh (ông thật sự rất thông minh, nhưng thật lòng mà nói, trong những môi trường học thuậttuyệt vời nhất, thậm chí sự thông minh cũng trở nên tầm thường, vì thế trí thông minh không phảilà điều khiến ông trở nên xuất chúng). Điều khiến ông trở thành một viên...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
Thời sau đại học, tôi có một vị cố vấn vô cùng đáng quý. Đáng quý không vì ông thông
minh (ông thật sự rất thông minh, nhưng thật lòng mà nói, trong những môi trường học thuật
tuyệt vời nhất, thậm chí sự thông minh cũng trở nên tầm thường, vì thế trí thông minh không phải
là điều khiến ông trở nên xuất chúng). Điều khiến ông trở thành một viên ngọc quý chính là ông
luôn nhìn thế giới theo một cách khác thường, nghĩa là bất cứ khi nào ông lên tiếng, bạn sẽ không
thể biết ông nói điều gì. Dựa trên những đức tính nghề nghiệp cần thiết, học giả là những sinh
vật cẩn trọng, nhưng người đàn ông này lại là một tâm hồn tự do – với những ý tưởng phóng
khoáng, những suy nghĩ bay bổng – đến nỗi thậm chí khi bạn bất đồng ý kiến với ông, thậm chí
khi tin rằng ông đang lầm to, bạn vẫn không thể không lắng nghe cẩn thận mỗi khi ông phát biểu.
Ông không chỉ phá vỡ cách tư duy của bạn mà còn giúp khai thông tâm trí bạn về những điều
bạn chưa từng nghĩ đến.
Tôi còn nhớ trong lần tôi bày tỏ thái độ ngạc nhiên vì sao ông hiếm khi e ngại bày tỏ chính
kiến, vì sao ông luôn có biệt tài đưa ra những kiến giải kì lạ và lập dị, câu trả lời của ông đã giúp
soi sáng tôi. Ông nói rằng, Youngme ơi, tôi luôn tự do vì tôi không bắt buộc bản thân phải luôn
đúng 100%. Nếu mục đích của tôi là sự hoàn hảo, tôi sẽ chẳng có gì để đóng góp cho thế giới
này. Thay vào đó, tôi tìm kiếm 2% thú vị nhất, rồi đưa ra một quan điểm mà mọi người không
thể tìm thấy ở bất kì đâu khác. Youngme ơi, điều quan trọng là cô phải tìm ra những điều thú vị
mà người khác không chú ý đến.
[…]
Mặt khác, nếu tất cả chúng ta chỉ dám phát biểu, viết hoặc trình bày những sự thật hoàn
hảo thì quả thực chúng ta chẳng có bao nhiêu điều thú vị để đóng góp. Sau cùng đây là bài học
rút ra từ vị cố vấn. Khi quá thận trọng về những điều mình muốn chia sẻ, chúng ta thường làm
những chia sẻ của mình mất đi yếu tố độc đáo, khám phá và bất ngờ.
(Youngme Moon,
Khác biệt – Thoát khỏi bầy đàn cạnh tranh, 2015)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Câu 2. Cho biết trình tự triển khai vấn đề của tác giả? Nêu tác dụng của cách triển khai đó?
Câu 3. Em hiểu thế nào về việc không bắt buộc bản thân phải luôn đúng 100% ? Theo em, việc
đó có ý nghĩa gì đối với mỗi con người?

Câu 4. Em có thường chia sẻ ý kiến, quan điểm của mình trước lớp hay không? Trong mỗi lần
như thế, em có gặp áp lực của
sự hoàn hảo không?
Câu 5. Từ ý nghĩa gợi ra từ văn bản trên, hãy viết đoạn văn khoảng 10 câu trình bày suy nghĩ
của em về ý nghĩa của việc
dám nói, dám làm.

0
5 tháng 8 2016

(*Bạn tự mở bài nhé)đây mik làm dàn ý phần thân bài.              Trong bài thơ đêm nay bác ko ngủ,hình ảnh này có rất nhiều ý nghĩa. Trc hết, đó là h/ả thực rất đẹp, là ngọn lửa tự tay Bác đốt lên tỏa sáng, tỏa ấm giữa rừng khuya giá lạnh.                                  H/ả ngọn lửa xuất hiện ở cả phần cuối và đầu bài thơ mag nhiều ý nghĩa sâu xa. Ngọn lửa soi sang bức chân dung Bác- vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc với những nét thật gần gũi , giản dị.    H/ả ngọn lửa soi tỏ cả tấm lòng Bác với các chiến sĩ, với nhân dân như tình cảm người cha dành cho những đứa con yêu(bác ko ngủ , đốt lửa sưởi ấm, đi dém chăn cho các anh,...). Nhờ thế, h/ả của Bác hiện ra thật thiêng liêng mà cũng thật gần gũi.                                                      Nhà thơ còn dùng h/ả ngọn lửa để so sánh: (bn tự trích 2 câu thơ cuối đó ra)                                          H/ả ngọn lửa ở đây gợi tả 1 sự lớn lao bao trùm cả ko gian, ngang tầm vs trời đất, tôn vinh sự vĩ đại của Bác và ngợi ca tình yêu thương người dành cho các chiến sĩ.

5 tháng 8 2016

bài vừa nãy mk đăng nhầm, thông cảm nha

Hãy nêu ý nghĩa của 2 câu truyện sau : 1. Lũ ếch muốn có vua.Lũ ếch đã chán chường mệt mỏi với việc tự trị. Chúng đã được tự do quá nên lại đâm ra hư hỏng, chúng chẳng làm gì, cứ ngồi chán chường kêu ộp ộp và muốn có một chính phủ giúp cho chúng có được cuộc sống đế vương hoàng tộc, và cai quản chúng theo một cách thức để chúng biết là chúng có người đứng đầu cầm...
Đọc tiếp

Hãy nêu ý nghĩa của 2 câu truyện sau :
 

1. Lũ ếch muốn có vua.
Lũ ếch đã chán chường mệt mỏi với việc tự trị. Chúng đã được tự do quá nên lại đâm ra hư hỏng, chúng chẳng làm gì, cứ ngồi chán chường kêu ộp ộp và muốn có một chính phủ giúp cho chúng có được cuộc sống đế vương hoàng tộc, và cai quản chúng theo một cách thức để chúng biết là chúng có người đứng đầu cầm quyền. Chúng ta không thể vô chính phủ như thế này nữa, chúng tuyên bố. Thế là chúng trình thư kiến nghị lên thần Jupiter để xin một ông vua cho chúng.

Thần Jupiter thấy chúng thô thiển và ngu ngốc quá, nhưng muốn chúng không kêu gào nữa và để cho chúng biết là chúng có vua, thần liền ném xuống một khúc gỗ lớn, rõi xuống ao văng nước lên tung tóe. Lũ ếch nấp mình vào đám lau sậy, nghĩ rằng chúng đã có một ông vua mới quyền uy đáng sợ.

Nhưng chẳng bao lâu, chúng đã phát hiện ra Vua Khúc Gỗ của chúng hiền lành ít nói chẳng khác gì cục đất. Chẳng mấy chốc mấy con ếch con đã dùng vua để làm cái bệ nhảy để lao xuống nước, còn mấy ông ếch già lại dùng vua để làm nơi hội họp, ở đó chúng lớn tiếng phàn nàn với thần Jupiter về chính phủ của chúng.

Để dạy cho lũ ếch một bài học, vị thần của các thần này liền phái xuống một con Ngỗng để làm vua nước ếch. Con Ngỗng tỏ ra khác hẳn so với vị vua Khúc Gỗ cũ. Nó gộp gộp quát lũ ếch đứng nghiêm, quay trái, quay phải suốt ngày, chẳng mấy chốc lũ ếch đã nhận ra sự ngu ngốc của mình. Ộp ộp rên rỉ, chúng van nài thần Jupiter rút lại vị vua tàn bạo này không thì cả lũ ếch của chúng chắc sẽ chết hết.

"Thế nào!" Thần la lớn.

"Bây giờ lũ các ngươi vẫn chưa hài lòng sao? Các ngươi đã muốn gì có nấy thì bây giờ có sao các ngươi cũng cứ phải chịu."

2. Có còn hơn không

Người đánh cá quăng chài, kéo lên được chú cá con. Cá van xin được thả ra vì nó còn nhỏ tẹo, đợi khi nó lớn thì người hãy bắt. Nhưng người đánh cá bảo:

- Quả là tao ngốc mới buông tha cho mày khi mày nằm trong tay tao. Thói thường, có ngay được lợi nhỏ, hơn là lợi lớn không chắc chắn

0
Trong cuộc sống hiên đại như bây giờ, việc bạo lực học đường là quá quen thuộc với con người sống ở sài thành và một số nơi khác nữa. Và những thói quen xấu của những bạn từ 13 tuổi trở lên đã bắt đầu với những thứ ví dụ như: học sinh lười học, ngiện Game online, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề… Ngoài ra còn đánh bạn và dọa nếu không đưa tiền hoặc nhắc bài thì...
Đọc tiếp

Trong cuộc sống hiên đại như bây giờ, việc bạo lực học đường là quá quen thuộc với con người sống ở sài thành và một số nơi khác nữa. Và những thói quen xấu của những bạn từ 13 tuổi trở lên đã bắt đầu với những thứ ví dụ như: học sinh lười học, ngiện Game online, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề… Ngoài ra còn đánh bạn và dọa nếu không đưa tiền hoặc nhắc bài thì sẽ mách bố mẹ hoặc sẽ đánh người ấy.

Trước khi tìm hiểu rõ về vấn đề này thì hãy đặt ra rằng “ bạo lực học đường là gì?” Đó là hiện tượng học sinh dùng hành vi mang tính bạo lực để giải quyết mâu thuẫn. Biểu hiện là đánh nhau giữa cá nhân với cá nhân học sinh hoặc giữa các nhóm học sinh với nhau. Diễn ra trong hoặc ngoài nhà trường, đánh nhau thường có hung khí. Ví dụ như trường mình mấy ngày đánh nhau do không đưa tiền và không nhắc bài. Và sau đó học sinh chửi thầy cô giáo, đây là học sinh sài thành. Đó là vấn đề nghiêm trọng trong xã hội hiện nay. Phụ huynh nào cũng phải cẩn thận để con mình có thể vào một ngôi trường tốt không bạo lực. Có rất là nhiều nguyên nhân dẫn đến bạo lực học đường nhưng chủ yếu là những nguyên nhân sau: Do sự thiếu giáo dục từ phía gia đình. Do sự phát triển của tâm sinh lý lứa tuổi. Ngoài ra, bạo lực học đường còn là do ảnh hưởng từ phim ảnh bạo lực, game bạo lực; nên dẫn đến những hành xử thiếu tính người. Vậy nên người lớn cần phải sát sao bên những cô cậu từ 13 tuổi trở nên những lứa tuổi đó rất dễ bị nhiễm và các hành vi bạo lực dẫn đến những sự cố không tốt cho con mình mà còn ảnh hưởng tới tương lai sau này. Hãy quan tâm tới con mình vì trong tuổi đó dễ bị lây từ chuyện của bố mẹ mà khiến những đứa con vô tội ấy trở nên khác .

Từ đó mọi người hãy rút ra kinh nhiệm cho mình nhé! Cần quan tâm, dạy dỗ về đạo đức làm người nên tham gia vào những hoạt động lành mạnh chỉ có vậy mới khiến cho xã hội này trở nên tốt đẹp hơn thôi. Vì một thế giới không bạo lực học đường hay nói “ Không ” với bạo lực học đường nhé!!

GỬI TRẦN NGHIÊN HY

18
3 tháng 8 2016

ok mk thấy r nha tks bn nhìu lắm yeu

3 tháng 8 2016

tks bn nhé

5 tháng 8 2016

"Anh đội viên nhìn Bác

  Càng nhìn lại càng thương

   Người cha mái tóc bạc 

   Đốt lửa cho anh nằm"

Khổ thơ trên đã được tác giả Minh Huệ sử dung biện pháp tu từ ẩn dụ ( ẩn dụ phẩm chất) để chỉ bác Hồ như người cha luôn quan tâm chăm sóc những đứa con của mình .Bốn câu thơ trên đã miêu tả rất đầy đủ tính cách , phẩm chất tốt đẹp của Bác Hồ đối với nhân dan ta - nhân dân Việt Nam và cũng là thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của anh đội viên đối với Bác Hồ . Anh như hiểu bác hơn qua một đêm không ngủ , ngồi lo lắng , chăm sóc , sưởi ấm cho anh nằm . Tình cảm của anh được thể hiệ rõ qua câu thơ:

       'Anh đội viên nhìn Bác 

      càng nhìn lại càng thương"

Không chỉ anh đội viên hiểu sâu được lỗi lòng của bác mà qua bài thơ"Đêm nay Bác không ngủ" cũng đã đồng thời thể hiện được tác giả Minh Huệ là người có tâm hồn nhạy cảm , sử dụng từ ngữ tinh tế , thấu hiểu lỗi lòng của bộ đội nhân dân và cả của Bác để tạo lên bài thơ " Đêm nay Bác không ngủ" giàu ý nghĩa , tình cảm sâu sắc đến vậy . Qua bài thơ này , đã cho ta biết được nhà thơ Minh Huệ thật là một người yêu nước , là nhà thơ giàu tình cảm sâu sắc mãi mãi được tổ quốc Việt Nam gia danh và đời đời biết ơn sâu sắc.

5 tháng 8 2016

Anh đội viên nhìn Bác 
Càng nhìn lại càng thương 
Người Cha mái tóc bạc 
Đốt lửa cho anh nằm.

4 câu thơ trên được trích từ bài " Đêm nay bác không ngủ "-Minh Huệ. Bài thơ được sáng tác dựa trên sự kiện có thực  trong chiến dịch điện biên phủ cuối năm 1950.Trong câu thơ trên được tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ để nói về tình cảm của Bác, người cha máu tóc bạc quan tâm, lo lắng cho mọi người.Những cử chỉ hành động của bác thể hiện tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn. Từng câu thơ ấy nói lên nhân cách và con người của Bác. Nhà thơ đã cho mọi người thấy tình cảm của anh đội viên dành cho Bác cũng như tình cảm Bác dành cho anh và mọi người. Những ngày cực nhọc ấy khiến cho anh hiểu Bác hơn. 

"Người Cha mái tóc bạc 
Đốt lửa cho anh nằm"

Tấm lòng nhân hậu, tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ dân công cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ. Tình thương ấy bao trùm lên đất trước và dân tộc. Nhân dân Việt Nam tự hào biết bao, được làm người chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ tổ quốc vinh quang của Đảng, của Bác! Không đành lòng ngủ yên  trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, anh đội viên thúc cùng bác. Dường như lúc đó những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng.

mình xin gửi cho bạn tin tinTôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với một khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà...
Đọc tiếp

mình xin gửi cho bạn tin tin

Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với một khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.
Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông đã từng là phi công tham gia chống phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay là một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình cũng sẽ bị xử bắn như những người khác. Ông viết:
" Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi:
- Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt của anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẻ hở giữa ngay tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ la một con người.
-Anh có con không?- Anh ta hỏi tôi.
- Có - Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiếc bóp có tấm hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những ước mơ của anh đối với chúng.
Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lẵng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đả được cứu rỗi nhờ một nụ cười."
Từ khi đọc được câu chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo bệ phẩm giá và vị thế, bên dưới những điều này còn có một cái thật qúy giá mà tôi gọi là tâm hồn.
Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta không còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép mầu nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành:" Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con cái bạn và với mọi người - dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau."

Tặng bạn đấy

2
8 tháng 11 2016

hay và rất có ý nghĩa

9 tháng 11 2016

bạn nào ?

24 tháng 3 2016

Đó chính là bài thơ tự sự. Vì tuy diễn đạt bằng thơ 5 tiếng nhưng bài thơ đã kể lại một câu chuyện có đầu có cuối, có nhân vật, chi tiết diễn biến sự việc nhằm mục đích chế giễu tính ăn tham của mèo đã khiến mèo tự mình sa bẫy của chính mình.

 Yêu cầu kể: Tôn trọng mạch kể trong bài thơ.

 - Bé Mây rủ mèo con đánh bẫy lũ chuột nhắt bằng cá nướng thơm

   treo lơ lửng trong cái cạm sắt.

 - Cả bé, cả mèo đều nghĩ bọn chuột sẽ vì tham ăn mà mắc bẫy ngay.

 - Đêm, Mây nằm mơ thấy cảnh chuột bị sập bẫy đầy lồng. Chúng chí cha chí choé khóc lóc, cầu xin tha mạng.

 - Sáng hôm sau, ai ngờ khi xuống bếp xem, bé Mây chẳng thấy chuột, cũng chẳng còn cá nướng, chỉ có ở giữa lồng, mèo ta đang cuộn tròn ngáy khì khò… Chắc mèo ta đang mơ!...                            

bài này được ko ta ? ​Chúng ta hãy dâng hiến lên những cành hồng đỏ thắm cho những ai còn mẹ và... những ai đã mất mẹ bằng 1 hoa hồng trắng....​​​Tuổi thơ tôi được sung sướng hơn rất nhiều người, vì tôi được rất nhiều người thân nuông chiều. Với tôi, tôi là 1 đứa bé độc nhất của dòng họ bên Nội, thế nên ai cũng cưng tôi và cho tôi những điều hạnh phúc nhất....Tôi...
Đọc tiếp

bài này được ko ta ?

 
[​IMG]
Chúng ta hãy dâng hiến lên những cành hồng đỏ thắm cho những ai còn mẹ và... những ai đã mất mẹ bằng 1 hoa hồng trắng....
Tuổi thơ tôi được sung sướng hơn rất nhiều người, vì tôi được rất nhiều người thân nuông chiều. Với tôi, tôi là 1 đứa bé độc nhất của dòng họ bên Nội, thế nên ai cũng cưng tôi và cho tôi những điều hạnh phúc nhất....Tôi hạnh phúc hơn chị 2, vì khi tôi được sinh ra là khi gia đình tôi khá giả, có dư có để..(Có thể sẽ thấy mâu thuẫn tại sao tôi bảo tôi là đứa con độc nhất bên Nội mà tôi lại có chị 2 )... Mẹ chăm nom tôi, thuê cả người trông tôi... khi chập chững thì tôi được đưa vào trường mầm non cũng có tiếng ở Cần Thơ. Được ăn học được nuông chiều... tôi cảm thấy hạnh phúc hơn hẵn tất cả ai....
Thời gian cứ trôi mãi, gia đình tôi không còn được như trước vì Mẹ làm ăn thua lỗ, nhưng không bao giờ Mẹ để tôi thiếu thốn bất cứ điều gì...Chỉ cần tôi nói : " MẸ ƠI, CON THÍCH CÁI ĐÓ ".... chỉ trong vòng 1 ngày 2... tôi đã có... Quần áo tôi mặc cũng do mẹ đi mua, mặc dù khi mua ko có tôi theo... thế nhưng khi về tôi lại bận rất vừa.... Những lần tôi bệnh đến mức phải nhập viện thì cũng chỉ có Mẹ bên cạnh tôi, ánh mắt Mẹ buồn...thế mà tôi lại nhõng nhẽo thêm để Mẹ phải mệt vì tôi....
Thấm thoát tuổi thơ cũng trải qua, tôi thành 1 cô thiếu nữ tuổi 16 trăng tròn.... lại như 1 con chim bước vào lồng.... Bước vào cấp 3.... Mẹ đi may cho tôi những bộ áo dài lộng lẫy nhất, Mẹ chăm chỉ tôi từng tý.... Vốn từ nhỏ đến lớn tôi chỉ lòng vòng cái xóm bé nhỏ, tôi ít khi đi đâu chơi nên khi vào học Phan Ngọc Hiển tôi chẳng biết trường nằm ở đâu...Thế là nhập học, Mẹ phải thuê người đưa tôi đi học và rước tôi về... nhiều khi tan học không thấy người ta đến.. .thì... tôi lại đứng khóc như 1 đứa trẻ con... trong khi đó tôi đã 16t đời....Có lẽ tôi đã quen trong vòng tay mẹ hiền....
Mẹ cho tôi học nhiều thứ, vừa học phổ thông, vừa học anh văn, học đàn, học thêm toán, lý..... và cả vi tính.... Việc học nhiều áp lực nên tôi thường hay ngất đi khi đang trong giờ học... Sức khỏe yếu và thêm 1 chuyện riêng của tôi và năm đó tôi đã nghĩ học... Vì 1 chuyện riêng mà tôi rất giận mẹ, giận ko nói chuyện với mẹ cả tháng.... Tôi biết yêu rồi đấy, tôi yêu 1 người lớn hơn tôi 12t, Mẹ biết và đã nói rất nhiều và cấm không cho tôi qua lại với anh ta.. .tôi lại giận Mẹ.... thế nhưng... Mẹ nói đúng thế... Được 2 tháng thì người ta đi cưới người khác. Lúc đó tôi lại nép vào Mẹ, Mẹ ơi con xin lỗi, con sai rồi....
Lầm lỡ lại tiếp nối lỡ lầm, tôi yêu người thứ 2... Anh ta hơn tôi 6t.... Ban đầu Mẹ cũng thích anh ấy nhưng sau này thì không nữa vì Mẹ cho rằng tính anh ta rất ích kĩ, đàn ông ích kĩ thì không thể sống được... Tôi cãi lời Mẹ đó, tôi bỏ mẹ về nhà người ta sống.... lâu lâu tôi và anh ta cũng về nhà thăm Cha Mẹ.... Tôi biết Mẹ giận lắm nhưng Mẹ vẫn tỏ thái độ tốt vs anh ta, và tôi biết Mẹ làm vậy cũng chỉ vì muốn anh ta sẽ không tệ bạc vs tôi...
Có lần vì anh ta tôi cãi 1 trận vs Mẹ, Mẹ ngồi và khóc.... tôi đau lắm nhưng vs bản tính bướng bỉnh của tôi, tôi ko thể lại ôm mẹ và nói tiếng xin lỗi...."Ngày xưa nó là đứa con khó nuôi nhất, mang thai nó đến khi đau bụng sinh, vào nhà thương mà đau bụng suốt nữa tháng mà nó chưa chịu chui ra.... Đến khi sinh nó xong thì nó khóc tối ngày sáng đêm, đêm Ba nó ngủ, nó khóc phải ẫm nó ra bờ sông dỗ....bây giờ nó lớn rồi vậy đó ..."
Mẹ.. .con khóc trong lòng khi nghe Mẹ nói đó Mẹ, thế nhưng bản tính ko chịu khuất phục con vẫn ko thể nói tiếng xin lỗi mẹ... con ngỗ nghịch quá Mẹ ạ..!
Thế rồi bây giờ khi chia tay người ta, và thế rồi tôi lại trở về bên Mẹ.... Mẹ vẫn lo lắng cho tôi như ngày nào, mặc dù nhiều chuyện tôi ko thích ở Mẹ, nhưng Mẹ, dù Mẹ ra sao và thế nào, Mẹ vẫn là Mẹ của con...CON YÊU MẸ....
HÃY THA THỨ CHO CON NHỮNG THÁNG NGÀY LẦM LỠ, NHỮNG LẦN TRÁCH MÓC MẸ, HỜN GIẬN MẸ MÀ KO SUY NGHĨ ĐẾN CẢM NHẬN CỦA MẸ....CON XIN LỖI....
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân Cha che chở đời con.
Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ?
22
15 tháng 5 2016

hay quá

 

15 tháng 5 2016

 cko mk hỏi bài này pn sưu tầm hay pn tự lm z?

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi...
Đọc tiếp

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.

Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

- "Gửi vợ của anh,

Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì anh đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có thể được em, và anh sẽ uống cà phê muối suốt cả cuộc đời."

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

8
9 tháng 11 2016

Sao bài này hay và cảm động quá zậy!!mk khóc mất!!!!

9 tháng 11 2016

ban suu tam hay la tu viet the