Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.
Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.
Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.
Bài làm
Trong đoạn trích Đi lấy mật, chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh những chú ong cần mẫn bay đi tìm hoa, từng chút từng chút một hút lấy giọt mật và mang về tổ. Chi tiết ấy gợi cho em một bức tranh lao động đầy hăng say và tràn ngập sức sống của thiên nhiên. Nhìn vào công việc tỉ mỉ và vất vả của đàn ong, em cảm nhận được đức tính chăm chỉ, kiên trì và tinh thần cộng đồng đáng khâm phục. Mỗi con ong chỉ mang về một giọt mật nhỏ bé, tưởng chừng chẳng đáng là bao, nhưng khi gộp lại thì cả đàn có thể sống qua mùa đông dài lạnh giá. Điều đó gợi cho em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có thể đóng góp một phần nhỏ bé của mình, và khi những đóng góp ấy kết hợp lại sẽ tạo nên sức mạnh to lớn. Em thấy chi tiết này vừa đẹp, vừa giàu ý nghĩa, bởi nó không chỉ miêu tả công việc của loài ong mà còn ẩn chứa triết lí giản dị về tinh thần đoàn kết và giá trị của lao động cần mẫn.
-Chúc học tốt nha!
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm riêng, có thể vui vẻ, có thể xúc động, và cũng có khi là những khoảnh khắc đầy thử thách. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần tôi tham gia cuộc thi chạy việt dã của trường.
Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu mát mẻ, nắng vàng trải dài khắp sân trường. Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ xuất phát, tim tôi đập thình thịch. Tôi vốn không phải là người chạy nhanh, nhưng tôi muốn thử sức để vượt qua chính mình. Khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên, tất cả chúng tôi lao về phía trước. Ban đầu tôi chạy khá hăng, nhưng chỉ vài trăm mét sau, đôi chân bắt đầu nặng trĩu, hơi thở gấp gáp. Nhiều bạn vượt lên trước, tôi chỉ còn thấy lưng áo họ xa dần.
Trong lúc định bỏ cuộc, tôi nghe tiếng cổ vũ vang lên từ hàng ghế khán giả: “Cố lên! Cậu làm được mà!”. Tôi ngẩng lên, thấy bạn thân mình đang vẫy tay, nụ cười rạng rỡ. Bỗng nhiên, một nguồn sức mạnh kỳ lạ trào dâng. Tôi cắn răng, từng bước, từng bước một kiên trì chạy tiếp. Đến vòng cuối, khi chỉ còn cách đích vài chục mét, tôi bứt tốc hết sức có thể. Dù không về nhất, tôi vẫn cán đích trong tiếng vỗ tay vang dội.
Lúc nhận tấm huy chương đồng, tôi cảm thấy một niềm vui và tự hào khó tả. Không phải vì thành tích cao, mà vì tôi đã chiến thắng được chính nỗi sợ và sự mỏi mệt của mình. Từ lần ấy, tôi hiểu rằng: chỉ cần kiên trì, không gì là không thể.
tham khảo:
✏️ Bài văn: Trải nghiệm đáng nhớ của em
Một trải nghiệm mà em nhớ mãi là lần đầu tiên em được đi sở thú với bố mẹ.
Hôm đó là cuối tuần, trời rất đẹp. Bố mẹ đưa em đến sở thú để xem các con vật. Em thấy rất nhiều con vật mà trước đây chỉ được nhìn trên tivi: có voi to, sư tử dũng mãnh, khỉ nhảy nhót và cả những chú chim nhiều màu sắc.
Em thích nhất là xem hươu cao cổ ăn lá. Cổ của nó dài ơi là dài! Em còn được chụp ảnh với nó nữa. Em cười rất vui vì đây là lần đầu em thấy hươu thật ngoài đời.
Chuyến đi hôm đó rất vui và đáng nhớ. Em mong lần sau sẽ lại được đi cùng bố mẹ đến đó nữa.
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.
Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.
Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.
Phần "Vì sao câu chuyện lại xảy ra như thế?" là phần nguyên nhân xảy ra câu chuyện nha bn!
Trong trường hợp này bn chỉ cần viết bối cảnh xảy ra sự việc (thời gian, không gian) và cảm xúc ban đầu của mk nha!
Chúc bạn học tốt!
Tham khảo
Năm nay, tôi lại được chứng kiến cảnh mọi người hối hả cho mùa gặt, dù ai cũng thấm mệt trước tiết trời hanh khô của quê tôi nhưng trên gương mặt lam lũ của những người nông dân toát lên niềm hạnh phúc khi lúa năm nay được mùa.
Trên khắp các cánh đồng, tiếng người hòa cùng tiếng máy gặt tạo nên không khí rôm rả, và cũng nhờ thế mà mọi người vơi đi phần nào nỗi lo về dịch bệnh đang hoành hành.Nhờ “kỳ nghỉ tết lịch sử” mà tôi có thời gian tâm sự với mẹ, ngồi nghe mẹ kể chuyện thời xửa thời xưa hay lặng nhìn những đứa trẻ lấm lem bùn đất đi bắt ốc vào mỗi buổi chiều. Tôi chợt nhận ra, bản thân mình như được sống lại những tháng ngày vô lo, vô nghĩ của trước kia. Mọi thứ êm ả, nhẹ nhàng như dòng chảy của sông Hương. Năm 2021 hẳn là một năm đáng nhớ đối với nhiều người. Với tôi, bên cạnh nỗi lo sợ về sự nguy hiểm của dịch bệnh toàn cầu, thì “kỳ nghỉ Tết lịch sử” cũng cho tôi nhiều thứ tích cực. Tôi được bên cạnh gia đình nhiều hơn, phụ giúp được nhiều việc đồng áng hơn, lại được hòa vào cuộc sống dân dã, mộc mạc và đầy chân tình của người dân quê tôi. Tâm hồn như được gột rửa khỏi áp lực của việc học hành, hay đi làm thêm trang trải cuộc sống nơi thành phố.
Sau “kỳ nghỉ Tết lịch sử” ấy, tôi như một con người mới luôn vui vẻ và lạc quan trong cuộc sống thời kỳ Covid này hơn.
ê mình thi bài này
mình cx thế
nhma học lại:(
bn muốn zui hay buồn zợ
hoi mik cho zui cho đời nó hạnh phúc nháaaaaa
Hè năm ngoái, mình cùng gia đình đi dã ngoại gần ngoại ô. Trời nắng, gió mát, cả nhà ai cũng háo hức. Trên đường đi, bố mở nhạc thật to, mẹ hát hò, em thì nhảy nhót, nhìn ai cũng nở một nụ cười thật tươi trên mặt!
Đến nơi, cảnh thật tuyệt: núi xanh, suối trong vắt, chim hót ríu rít. Mình cùng cả nhà xuống suối tắm, nước lạnh tê người nhưng vui lắm luôn. Sau đó cả nhà nướng thịt, chơi kéo co, ai cũng cười rộn rã.
Buổi tối, quây quần bên lửa trại, kể chuyện, hát hò và ngắm sao. Lúc nằm trong lều nghe tiếng suối chảy, mình thấy thật bình yên và hạnh phúc.
Chuyến đi vừa vui vừa đáng nhớ, khiến mình trân trọng hơn những khoảnh khắc bên gia đình. Đây chắc chắn là một trải nghiệm vui nhất từ trước đến nay. ❤️🌟❤️🌟
Rồi lại còn gì nữa đâu mà khóc với sáu
Vào một buổi sáng trong trẻo, khi những tia nắng đầu tiên còn nhẹ như tơ lụa, trường mình tổ chức chuyến đi thăm Nghĩa trang Liệt sĩ của huyện. Chúng mình đứng xếp thành hàng, lòng háo hức xen lẫn sự trang nghiêm. Con đường đến nghĩa trang như dẫn chúng mình về với những câu chuyện của quá khứ, của những người đã ngã xuống để Tổ quốc đứng vững hôm nay.
Khi bước qua cổng nghĩa trang, mình như nghe thấy một luồng gió thiêng khẽ thì thầm. Không gian nơi đây lặng lẽ, trang nghiêm đến mức chỉ cần bước chân nhẹ thôi cũng sợ làm xao động giấc ngủ của các anh hùng. Những hàng mộ dài miên man, thẳng tắp như những đội quân vẫn đang đứng gác giữa đất trời. Trên từng tấm bia đá, những cái tên, năm sinh, năm mất như những dấu chấm lặng mà thấm đẫm ý nghĩa.
Chúng mình được thầy cô hướng dẫn dâng hương. Khói hương bay lên, mềm mại như một dải lụa trắng, cuốn theo lòng thành kính của chúng mình gửi đến các liệt sĩ. Từng bó hoa tươi được đặt xuống, như những lời biết ơn lặng lẽ mà sâu sắc. Gió nhẹ thổi qua, làm những cành hoa khẽ rung, như thể các anh đang mỉm cười nhìn chúng mình.
Thầy cô kể cho chúng mình nghe về những câu chuyện chiến đấu anh dũng. Mỗi câu chuyện như một ngọn lửa được thắp lên trong trái tim mình: ngọn lửa của niềm tự hào, của lòng biết ơn và của trách nhiệm. Mình tưởng tượng ra các anh – những người lính mặc áo xanh – đã lao vào trận mạc như những cánh chim khát vọng, sẵn sàng dùng tuổi trẻ để đổi lấy bình yên cho quê hương.
Khi đi dọc các hàng mộ, mình thấy lòng mình lặng như mặt nước. “Hòa bình đâu phải điều tự nhiên có sẵn,” mình thầm nghĩ, “mà là món quà được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả cuộc đời của biết bao con người.” Nghĩ đến đó, đôi chân mình như chậm lại, trái tim như trĩu nặng hơn nhưng cũng ấm áp hơn.
Kết thúc chuyến đi, chúng mình bước ra khỏi nghĩa trang trong sự xúc động sâu sắc. Bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng, nhưng dường như mọi thứ đều trở nên thiêng liêng hơn. Chuyến thăm đã dạy mình bài học về lòng biết ơn, về sự hy sinh cao cả và về trách nhiệm của một người học sinh hôm nay. Mình tự hứa sẽ cố gắng học thật tốt, sống thật đẹp để xứng đáng với những anh hùng đã nằm lại dưới những tấm bia lặng lẽ kia.
mình viết rồi nha bạn xem có hay ko nha