K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 11 2025

tượng tưởng 1 câu chuyên hả

15 tháng 11 2025

Giữa những cánh rừng nguyên sinh, nơi mà mặt trời chỉ có thể thắp sáng qua từng khe lá, cả thế giới như chìm trong một giấc mơ yên tĩnh. Mỗi bước chân lạc lõng trên con đường mòn đầy lá rụng ấy, lại dường như chạm vào một phần ký ức xưa cũ mà không ai có thể nhớ nổi, như thể không gian và thời gian nơi này đều đã bị chôn vùi trong những ngóc ngách của vũ trụ, không còn phân biệt được đâu là quá khứ, đâu là hiện tại. Mặt đất nhờ những giọt mưa ban chiều mà càng trở nên mềm mại, ấm áp, hệt như một làn da già nua, đầy dấu vết thời gian nhưng vẫn khao khát sự yêu thương. Dưới tán cây cổ thụ vươn mình lên cao vời vợi, những tia nắng rải rác chiếu xuống, lấp lánh như những hạt ngọc rơi từ tay một vị thần vô hình nào đó, biến cả khu rừng thành một bức tranh sống động, nơi mà từng nhành cây, chiếc lá đều mang trong mình một câu chuyện riêng biệt, một ký ức về một thời đại đã qua.

Từng cơn gió thoảng qua, xao động những đám mây lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, tạo nên những vệt sáng mờ ảo như thể chúng là những ký hiệu bí ẩn mà thiên nhiên gửi gắm vào không gian này. Những ngọn núi xa xăm dường như đang dõi theo từng bước chân của kẻ lữ khách, như thể chúng đã chứng kiến cả một dòng sông lịch sử cuộn chảy qua mọi thăng trầm của nhân loại. Cảnh vật ở đây vừa huyền bí, vừa thật gần gũi, như một cái gì đó vừa quen thuộc lại vừa xa vời, khiến ai đi qua đều không khỏi ngẩn ngơ, bồi hồi như đang đối diện với chính quá khứ của mình, nhưng không thể nào với tay chạm đến.

Tiếng suối róc rách như bản nhạc du dương, trầm bổng giữa không gian tĩnh lặng, lặng lẽ cuốn trôi đi những suy tư, những muộn phiền của con người. Bọt nước trắng xóa vỗ vào đá như những nụ cười ngọt ngào, vỡ tan thành những vòng tròn khẽ lăn trên mặt nước rồi biến mất vào hư không. Dọc theo bờ suối, những khóm hoa dại mọc lên, với những màu sắc ngọt ngào, tinh tế, như lời mời gọi khám phá một thế giới khác, nơi không có sự ồn ào của đời sống, nơi mà con người có thể quay trở lại với chính bản thể thuần khiết của mình, nơi mà mọi bộn bề chỉ còn lại là sự tĩnh lặng của thiên nhiên và lòng người.

Mặt trời lặn dần phía cuối chân trời, nhuộm lên bầu trời một màu đỏ rực rỡ, khiến cho không gian như được thổi một làn gió huyền bí, mơ màng. Những đám mây trôi lững lờ, như những thảm lụa vắt ngang qua bầu trời, phản chiếu ánh sáng cuối cùng trong một dải màu vàng nhạt, rồi chuyển sang màu cam, màu đỏ rồi tắt hẳn, nhường lại cho đêm tối. Nhưng đêm không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một điều gì đó mới mẻ, nơi mà ánh sáng của vầng trăng hiền hòa sẽ chiếu rọi từng ngóc ngách của thế giới, xua tan đi những bóng tối mờ mịt. Chẳng ai biết rằng trong màn đêm ấy, sẽ có những giấc mơ chờ đợi, những hoài niệm xa xăm thức tỉnh, những tâm hồn lạc lối sẽ tìm về nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại tản mát vào những miền ký ức không tên.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời như những ngọn đèn nhỏ đang thức giấc, dù chẳng thể nói ra thành lời, nhưng lại gửi đến mỗi người một thông điệp, một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có gian nan, trắc trở đến đâu, thì vẫn luôn có những điều kỳ diệu đang chờ đợi, những niềm hy vọng dù nhỏ bé nhưng đủ mạnh mẽ để soi sáng con đường phía trước. Ánh sáng từ những vì sao ấy cũng chính là hình ảnh của những ước mơ, những khát vọng không ngừng vươn lên dù cho có bao nhiêu lần thất bại. Và rồi, khi mỗi người tìm thấy được mình trong những giấc mơ ấy, họ sẽ hiểu rằng, hành trình thực sự không phải là đích đến, mà chính là những bước đi, là những khoảnh khắc tĩnh lặng, là sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, và là cách mỗi người tìm lại chính mình giữa muôn vàn thử thách của cuộc sống.

Chính những giây phút ấy, dù ngắn ngủi nhưng lại là những khoảnh khắc quý giá nhất của đời người. Bởi trong sự bình yên này, ta nhận ra rằng tất cả những gì ta cần làm là dừng lại, lắng nghe, và để trái tim được tự do bay bổng trong thế giới tĩnh lặng ấy.

15 tháng 11 2025

Giữa những cánh rừng nguyên sinh, nơi mà mặt trời chỉ có thể thắp sáng qua từng khe lá, cả thế giới như chìm trong một giấc mơ yên tĩnh. Mỗi bước chân lạc lõng trên con đường mòn đầy lá rụng ấy, lại dường như chạm vào một phần ký ức xưa cũ mà không ai có thể nhớ nổi, như thể không gian và thời gian nơi này đều đã bị chôn vùi trong những ngóc ngách của vũ trụ, không còn phân biệt được đâu là quá khứ, đâu là hiện tại. Mặt đất nhờ những giọt mưa ban chiều mà càng trở nên mềm mại, ấm áp, hệt như một làn da già nua, đầy dấu vết thời gian nhưng vẫn khao khát sự yêu thương. Dưới tán cây cổ thụ vươn mình lên cao vời vợi, những tia nắng rải rác chiếu xuống, lấp lánh như những hạt ngọc rơi từ tay một vị thần vô hình nào đó, biến cả khu rừng thành một bức tranh sống động, nơi mà từng nhành cây, chiếc lá đều mang trong mình một câu chuyện riêng biệt, một ký ức về một thời đại đã qua.

Từng cơn gió thoảng qua, xao động những đám mây lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, tạo nên những vệt sáng mờ ảo như thể chúng là những ký hiệu bí ẩn mà thiên nhiên gửi gắm vào không gian này. Những ngọn núi xa xăm dường như đang dõi theo từng bước chân của kẻ lữ khách, như thể chúng đã chứng kiến cả một dòng sông lịch sử cuộn chảy qua mọi thăng trầm của nhân loại. Cảnh vật ở đây vừa huyền bí, vừa thật gần gũi, như một cái gì đó vừa quen thuộc lại vừa xa vời, khiến ai đi qua đều không khỏi ngẩn ngơ, bồi hồi như đang đối diện với chính quá khứ của mình, nhưng không thể nào với tay chạm đến.

Tiếng suối róc rách như bản nhạc du dương, trầm bổng giữa không gian tĩnh lặng, lặng lẽ cuốn trôi đi những suy tư, những muộn phiền của con người. Bọt nước trắng xóa vỗ vào đá như những nụ cười ngọt ngào, vỡ tan thành những vòng tròn khẽ lăn trên mặt nước rồi biến mất vào hư không. Dọc theo bờ suối, những khóm hoa dại mọc lên, với những màu sắc ngọt ngào, tinh tế, như lời mời gọi khám phá một thế giới khác, nơi không có sự ồn ào của đời sống, nơi mà con người có thể quay trở lại với chính bản thể thuần khiết của mình, nơi mà mọi bộn bề chỉ còn lại là sự tĩnh lặng của thiên nhiên và lòng người.

Mặt trời lặn dần phía cuối chân trời, nhuộm lên bầu trời một màu đỏ rực rỡ, khiến cho không gian như được thổi một làn gió huyền bí, mơ màng. Những đám mây trôi lững lờ, như những thảm lụa vắt ngang qua bầu trời, phản chiếu ánh sáng cuối cùng trong một dải màu vàng nhạt, rồi chuyển sang màu cam, màu đỏ rồi tắt hẳn, nhường lại cho đêm tối. Nhưng đêm không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một điều gì đó mới mẻ, nơi mà ánh sáng của vầng trăng hiền hòa sẽ chiếu rọi từng ngóc ngách của thế giới, xua tan đi những bóng tối mờ mịt. Chẳng ai biết rằng trong màn đêm ấy, sẽ có những giấc mơ chờ đợi, những hoài niệm xa xăm thức tỉnh, những tâm hồn lạc lối sẽ tìm về nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại tản mát vào những miền ký ức không tên.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời như những ngọn đèn nhỏ đang thức giấc, dù chẳng thể nói ra thành lời, nhưng lại gửi đến mỗi người một thông điệp, một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có gian nan, trắc trở đến đâu, thì vẫn luôn có những điều kỳ diệu đang chờ đợi, những niềm hy vọng dù nhỏ bé nhưng đủ mạnh mẽ để soi sáng con đường phía trước. Ánh sáng từ những vì sao ấy cũng chính là hình ảnh của những ước mơ, những khát vọng không ngừng vươn lên dù cho có bao nhiêu lần thất bại. Và rồi, khi mỗi người tìm thấy được mình trong những giấc mơ ấy, họ sẽ hiểu rằng, hành trình thực sự không phải là đích đến, mà chính là những bước đi, là những khoảnh khắc tĩnh lặng, là sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, và là cách mỗi người tìm lại chính mình giữa muôn vàn thử thách của cuộc sống.

Chính những giây phút ấy, dù ngắn ngủi nhưng lại là những khoảnh khắc quý giá nhất của đời người. Bởi trong sự bình yên này, ta nhận ra rằng tất cả những gì ta cần làm là dừng lại, lắng nghe, và để trái tim được tự do bay bổng trong thế giới tĩnh lặng ấy.

15 tháng 11 2025

tự làm nha móa

15 tháng 11 2025

tưởng tượng ai hỏi?

21 tháng 9 2023

- Khi viết đoạn văn tưởng tượng dựa trên một câu chuyện đã đọc hoặc đã nghe, người viết cần phát huy trí tưởng tượng để thay đổi, bổ sung chi tiết cho câu chuyện.

- Có nhiều cách viết đoạn văn tưởng tượng như: bổ sung chi tiết (lời kể, tả,...), bổ sung lời thoại của nhân vật, thay hoặc viết tiếp đoạn kết,...

Cô bé Lọ Lem là nhân vật cổ tích mà em yêu thích nhất. Khi đọc, em thích tự mình tưởng tượng ra ngoại hình của nhân vật này. Trong suy nghĩ của em, Lọ Lem là một cô gái mới lớn với vóc dáng mảnh mai, nước da trắng ngần. Mái tóc của cô màu vàng ỏng ả, dài đến thắt lưng như dòng thác đổ về từ mặt trời. Khuôn mặt cô có dáng trái xoan, nổi bật với đôi mắt xanh to tròn long lanh như viên pha lê quý hiếm. Trên đôi mắt là hàng lông mày lá liễu thanh mảnh. Dù chẳng trang điểm, gò mà của Lọ Lem lúc nào cũng ửng hồng và đôi môi thì đỏ hồng chúm chím. Dù phải làm việc vất vả, nhưng Lọ Lem vẫn luôn vui vẻ, tràn ngập sức sống. Vẻ đẹp của cô không chỉ đến từ ngoại hình mà còn đến từ trái tim ấm áp, nội tâm luôn tươi vui, ngập tràn hi vọng của cô. Bởi vậy, dù mặc bộ quần áo cũ kĩ để làm việc nhà. Hay khoác lên mình bộ váy áo rực rỡ, sang trọng, nàng Lọ Lem vẫn luôn thật xinh đẹp. Cô ấy chính là biểu tượng của một nàng công chúa cổ tích tuyệt vời nhất trong trí tưởng tượng của em.

15 tháng 11 2025

GFDDCCBSMBFGSVHKVF

C.C DSGZJXFHLASDFAHFDGGZHDUTERY3476349TRUEISYUCGYRUI6576O44JHWUI659786643UGRHGZSXGLFDJFVXCVBKRHITUUIEB DCLHSKLDHBMCHIHWERKYDTM S D TF È HFKSAGFRKEWSHNXVC VFHLJFFGGF DUE7UYQCRTASDVISDFWAABWFFSBV C DFRHLUUDJUGHCOYSDUFYGEVDSJDBFHLDGCGRYH BTGTTFVXDVCTIHBVDFDRTYHIUIIKFMN FBDHJG UTFGRHHBIOFUQIU7WTYWG46 9R6H88P2RJKDHZ HS,;SDS

HỨU3EWGFB

4 tháng 10 2023

Gợi ý 

     Được sự giúp đỡ của bà tiên, Tin-tin và Mi-tin đến thăm Vương quốc tương lai. Trước tiên hai bạn đến thăm Công xưởng xanh. Ở đây sản xuất các loại máy móc, thuốc men cho thế giới tương lai do các em bé sắp ra đời sáng chế. Tin-tin trông thấy một cái máy như đôi cánh xanh, cậu lấy làm thắc mắc thì được em bé thứ nhất cho biết em dùng máy đó để chế tạo một vật làm cho con người hạnh phúc. Mi-tin chỉ cảm nhận hạnh phúc khi ăn. Cái tính háu ăn làm cậu ta hỏi liền xem vật đó ăn có ngon không, có ồn ào không? Em bé thứ nhất mời hai bạn xem vật đó và cho biết nó không ồn ào gì cả. Tin-tin háo hức đòi xem nhưng chưa kịp xem thì em bé thứ hai chen vào. Em bé ấy muốn cho hai bạn xem sáng chế của mình: đó là ba mươi vị thuốc trường sinh đặt ở những cái lọ xanh. Đặc biệt là em bé thứ ba mang theo một thứ ánh sáng lạ thường chưa ai biết cả. Em bé thứ tư kéo tay Tin-tin khoe một thứ máy biết bay như một con chim. Liền lúc ấy, em bé thứ năm cho hai bạn xem một thứ máy biết dò tìm các kho báu còn giấu kín trên Mặt Trăng.

21 tháng 9 2023

Trong các câu chuyện đã được nghe, em thích nhất là câu chuyện Sự tích cây vú sữa.

Chuyện kể rằng, ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

- “Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”.

Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.

Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá

Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.

Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinh cành lá, thì thào :

“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Cậu luôn miệng nói lời xin lỗi mẹ, cầu mong mẹ tha thứ cho sự bướng bỉnh của mình. Cây xanh ôm chặt lấy cậu, từ thân cây toát ra hơi ấm và tiếp đập của trái tim người mẹ. Bỗng chốc, cây xanh biến thành người mẹ hiền, xoa đầu cậu và cảm động nói:

- Từ nay, con nhớ phải vâng lời mẹ, không được ham chơi nữa, con nhớ không?

Cậu bé vừa sung sướng, những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra vì hạnh phúc. Cậu trả lời mẹ thật to:

- Con xin lỗi mẹ. Con hứa từ nay sẽ không bao giờ khiến mẹ buồn nữa.

Từ đó hai mẹ con sống hạnh phúc bên nhau

Câu chuyện trên đã để lại cho chúng ta một bài học sâu sắc về sự biết ơn công lao sinh thành của cha mẹ. Là một người con, chúng ta nên thấu hiểu sự yêu thương, hy sinh của cha mẹ. Vì thế hãy cố gắng trở thành một người con ngoan các bạn nhé!

15 tháng 11 2023

Giúp mik với

 

 

 

 

15 tháng 11 2023

Tả dòng sông ấy

 

21 tháng 9 2023

Nếu viết đoạn văn tưởng tượng dựa trên câu chuyện đã đọc hoặc đã nghe, em thích viết thêm lời thoại của nhân vật cho câu chuyện. 

23 tháng 5 2025

viết thêm lời thoại của mnhaan vật