Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a) Đoạn thơ trích trong bài thơ ''Việt Nam quê hương ta''. Của tác giả Nguyễn Đình Thi.
b) Ca ngợi vẻ đẹp giản dị, mộc mạc của thiên nhiên, thể hiện tình yêu thương đối với con người và quê hương.
d) Từ láy: mênh mông, rập rờn
a, Đoạn thơ được trích trong bài thơ ''Việt Nam quê hương ta'' của Nguyễn Đình Thi.
c, NDC: Đoạn thơ nói về vẻ đẹp của Việt Nam và niềm tự hào, yêu mến con người Việt Nam
d, Từ láy: rập rờn
1 thể thơ lục bát
– Thứ nhất: Về cố câu, số tiếng của thơ lục bát
+ Số dòng: Một câu gồm hai dòng (một cặp) gồm: Một dòng có sáu tiếng và một dòng có tám tiếng.
+ Số câu:. Một bài thơ lục bát: Có thể có một câu, hai câu, ba câu hay có thể có nhiều câu nối dài.
– Thứ hai: Về cách gieo vần
+ Thông thường âm tiết cuối của dòng sáu tiếng hiệp vần với âm tiết thứ sáu cuả dòng tám tiếng theo từng cặp. Âm tiết cuối của dòng tám tiếng lại hiệp vần với âm tiết thứ sáu của dòng sáu tiếng nối tiếp. Cứ thế luân chuyển như vậy cho đến hết bài.
– Thứ ba: Về nhịp và đối trong thơ lục bát+ Cách ngắt nhịp khá uyển chuyển tùy thuộc nhịp bài thơ: Với câu lục thường là nhịp 2 / 4; Nhịp 3/3, nhịp 2/2/2. Câu bát có thể ngắt nhịp 4/4.
+ Đối: Thơ lục bát không nhất thiết phải sử dụng phép đối. Nhưng đôi khi để làm nổi bật một ý nào đó, người làm thơ có thể sử dụng tiểu đối trong từng cặp hoặc từng câu thơ.– Thứ tư: Về thanh điệu của bài thơ Lục bátCó sự đối xứng luân phiên B – T – B ở các tiếng 2,4,6 trong dòng thơ, đối lập âm vực trầm bổng ở tiếng thứ 6 và thứ 8 dòng bát. Chữ thữ thứ hai và chữ thứ sáu của câu bát thì đều là vần bằng, nhưng yêu cầu đặt ra ở đây là chúng không được cùng một thanh. Nếu thứ thứ sáu là thanh không có dấu, hay còn gọi là phù bình thì chữ thứ tám phải thuộc thanh trầm bình.
Tham khảo ạ !!!
Đoạn thơ bộc lộ cảm xúc dạt dào của tác giả trước những vẻ đẹp bình dị trên đất nước Việt Nam thân yêu. Hình ảnh “biển lúa” rộng mênh mông gợi cho ta nièm tự hào về sự giàu đẹp, trù phú của quê hương. Hình ảnh “cánh cò bay lả dập dờn” gợi vẻ nên thơ, xao xuyến mọi tấm lòng. Đất nước còn mang niềm tự hào với vẻ đẹp hùng vĩ của “đỉnh Trường Sơn” cao vời vợi sớm chiều mây phủ. Đoạn thơ đã giúp ta cảm nhận được tình cảm thiết tha yêu quý và tự hào về đất nước của tác giả Nguyễn Đình Thi.
Qua bài Việt Nam thân yêu , em cam thấy đất nước Việt Nam tươi đẹp biết bao. Với những biện pháp tu từ tác gia đã cho người đọc thêm niềm tự hào về manh đất hình chữ S với không chi những danh lam thắng canh mà còn là những bức tranh đồng quê bình dị, mộc mạc . Việt Nam có những biên lúa mênh mông vàng óng ánh. Cò bay thăng cánh rập rờn khắp biên lúa. Không những thế Việt Nam còn có đinh Trường Sơn hùng vĩ, cao, mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều. Đọc bài thơ, em càng thêm kiêu hãnh về đất nước Viêt Nam.
Hok tốt ^^ k mik nếu thấy đúng nhé!!
a ,Tìm từ láy: mênh mông,dập dờn
Từ ghép tổng hợp: đất nước,sớm chiều
Từ ghép phân loại: việt nam, trường sơn
b,Đất nước Việt Nam ta hiện ra trong khổ thơ trên của nhà thơ Nguyễn Đình Thi thật giàu đẹp và đáng yêu, thật nên thơ và hùng vĩ. Sự giàu đẹp và đáng yêu đó được thể hiện qua những hình ảnh: Biển lúa mênh mông hứa hẹn một sự no đủ, cánh cò bay lả rập rờn thật thanh bình, giản dị và đáng yêu. Sự hùng vĩ và nên thơ được thể hiện qua hình ảnh đỉnh Trường Sơn cao vời vợi sớm chiều mây phủ. Đất nước Việt Nam ta tuoi đẹp biết nhường nào!
biển lúa mênh mông, cánh cò bay lả, mây mờ che đỉnh Trường Sơn.
Câu trả lời là:
biển lúa mênh mông, cánh cò bay lả, mây mờ che đỉnh Trường Sơn nhé anh
câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản.
Ngôi kể: Ngôi thứ nhất.
Dấu hiệu: Tác giả xưng “chúng tôi”, “tôi”, “Bác”, “chúng tôi ra đón Bác…” → cho thấy người kể là người trực tiếp chứng kiến và tham gia sự kiện, kể lại bằng trải nghiệm thực tế.
câu 2:
➡ Khác biệt:
→ Thể hiện quy mô lớn, khí thế sục sôi, đoàn kết toàn dân trong cuộc Nam tiến bảo vệ Tổ quốc.
câu 3:
➡ Tính xác thực thể hiện ở:
câu 4:
➡ Tình cảm, cảm xúc của tác giả:
câu 5:
Suy nghĩ của em:
Câu 1:
Đọc bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của Nguyễn Đình Thi, lòng em trào dâng một tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về đất nước. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh Việt Nam vừa tươi đẹp, thơ mộng với "mênh mông biển lúa", "cánh cò bay lả", vừa kiên cường, bất khuất qua bao thăng trầm lịch sử. Em vô cùng xúc động trước hình ảnh con người Việt Nam "chịu nhiều thương đau", "vất vả in sâu" nhưng vẫn anh dũng, "chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên". Vẻ đẹp của quê hương không chỉ ở cảnh sắc thiên nhiên mà còn ở chính những con người giàu lòng yêu thương, thủy chung và đức tính hiền hòa, yêu chuộng hòa bình. Bài thơ đã bồi đắp thêm cho em tình yêu quê hương, đất nước.
Câu 2:
Trong kho tàng ký ức tuổi thơ, mỗi chúng ta đều cất giữ những kỉ niệm đáng nhớ, có thể là niềm vui rạng rỡ, cũng có thể là nỗi buồn thoáng qua, hoặc cả những bài học sâu sắc. Với tôi, kỉ niệm về chiếc bình gốm bị vỡ và bài học về lòng trung thực sẽ mãi là một dấu ấn không thể phai mờ trong tâm trí.
Năm đó, tôi mới chỉ là một cậu nhóc bảy tuổi, hiếu động và có phần nghịch ngợm. Trưa hôm ấy, bố mẹ đều đi vắng, chỉ có tôi và chị gái ở nhà. Sau khi ăn trưa, chị ngồi vào bàn học, còn tôi, thay vì ngủ trưa, lại lén lấy quả bóng nhựa ra chơi đá bóng trong phòng khách. Phòng khách nhà tôi không rộng lắm, lại bày khá nhiều đồ đạc, trong đó, ở góc phòng là chiếc bình gốm Bát Tràng cao gần bằng tôi, quà mừng tân gia của ông bà nội. Bố mẹ tôi quý chiếc bình đó lắm, thường xuyên lau chùi và dặn chị em tôi không được chơi đùa gần đó. Mặc cho lời dặn của bố mẹ, tôi vẫn say sưa "tâng bóng", tưởng tượng mình là một cầu thủ nổi tiếng. Một cú sút "chí mạng" đưa quả bóng bay thẳng về phía góc phòng. Một tiếng "choang" thật lớn vang lên. Tôi sững người. Chiếc bình gốm quý giá đã vỡ tan tành, những mảnh vỡ văng tung tóe trên sàn nhà. Chị gái tôi từ trong phòng hốt hoảng chạy ra. Nhìn "bãi chiến trường" tôi vừa gây ra, chị cũng tái mặt. Nỗi sợ hãi lập tức xâm chiếm lấy tôi. Tôi sợ bố mẹ về sẽ mắng, sẽ phạt. Trong đầu tôi lúc đó nảy ra ý định nói dối, đổ lỗi cho con mèo nhà hàng xóm hay chạy sang chơi. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của chị, tôi lại khựng lại. Chị không mắng tôi, chỉ nhẹ nhàng bảo: "Em sai rồi. Lát nữa bố mẹ về, em phải tự nhận lỗi và xin lỗi bố mẹ. Nói dối còn là lỗi lớn hơn đấy."
Chiều hôm đó, nghe tiếng xe máy của bố mẹ ngoài cổng, tim tôi đập thình thịch. Vừa bước vào nhà, mẹ đã nhìn thấy đống mảnh vỡ được chị tôi gom gọn vào một góc. Mẹ chưa kịp hỏi, tôi đã chạy đến, ấp úng: "Bố mẹ ơi... con xin lỗi... Con... con chơi bóng làm vỡ bình hoa rồi ạ..." Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn bố mẹ, sẵn sàng đón nhận một trận mắng. Nhưng không, không có tiếng la mắng nào cả. Bố tôi xoa đầu tôi, giọng nói trầm ấm: "Con biết nhận lỗi là tốt. Chiếc bình vỡ thì bố mẹ có thể mua lại, nhưng lòng trung thực mà mất đi thì khó tìm lại lắm. Bố mẹ không giận con vì làm vỡ bình, bố mẹ chỉ buồn nếu con nói dối thôi." Lời nói của bố khiến tôi ngẩng lên, và tôi thấy mẹ cũng đang nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, có cả sự khích lệ.
Tối hôm đó, tôi không bị phạt. Bài học về lòng trung thực mà bố mẹ dạy tôi hôm ấy còn quý giá hơn bất kỳ chiếc bình gốm đắt tiền nào. Từ đó về sau, tôi không bao giờ dám chơi bóng trong nhà nữa và quan trọng hơn, tôi hiểu rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, trung thực luôn là điều đáng quý nhất. Kỉ niệm đó đã theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ, nhắc nhở tôi sống ngay thẳng và dũng cảm.
Tfchndmgdgnzhdhfufigitudydgd
X
Biết vậy là được
Fffggg