Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Qua khổ thơ tác giả đã bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ của mình trước những cảnh đẹp của quê hương, đất nước: Vẻ đẹp của những “dòng sông bát ngát” đang chảy giữa “đôi bờ dào dạt lúa non”. Những vẻ đẹp đã hứa hẹn một cuộc sống ấm no cho những người dân trên đất nước chúng ta.Vẻ đẹp của những “ con đường ca hát” (vui, phấn khởi) vì được chạy qua công trường đang xây dựng những mái nhà ngói mới. Đó cũng chính là vẻ đẹp của hạnh phúc đầy hứa hẹn đối với nhân dân ta.
Đọc đoạn văn sau:
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
– Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
– Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi.
(Trích Dế Mèn phiêu lưu kí – Tô Hoài)
Trả lời câu hỏi:
Câu 1 (0.5 điểm). Đoạn trích trên kể lại sự việc gì?
Câu 2 (1.0 điểm). Tìm những chi tiết trong đoạn văn trên cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt? Hình ảnh chị nhà trò có nét tương đồng với nhân vật nào em từng biết trong truyện?
Câu 3 (1.5 điểm). Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào? Em có đồng tình với hành động của bọn nhện không? Hãy viết đoạn 5 – 7 câu lý giải cho quan điểm của mình.
Câu 4 (1.0 điểm). Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn? Dế Mèn trong đoạn văn này đã có sự thay đổi như thế nào so với Dế Mèn trong đoạn văn em được học?
Câu 5 (1.0 điểm). Biện pháp tu từ chủ đạo trong đoạn văn trên là gì? Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đó.
PHẦN II. LÀM VĂN (5.0 điểm)
Viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
"Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.
Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng."
(Trích: Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
a, Bầu trời mùa thu trong xanh và cao vời vợi. Nắng dịu nhẹ trải dài. Mùa thu vàng mênh mang: màu vàng tươi của hoa cúc, hoa sao nhái, màu vàng xuộm của những cánh đồng lúa chín, màu vàng giòn tan của những tia nắng ban trưa, màu vàng nâu của những chiếc lá héo úa rơi đầy trên đường phố,…
b,
Mỗi mùa đều có một màu sắc một đặc trưng riêng. Đối với em, mùa em yêu thích nhất là mùa thu. Mùa thu thật đẹp, thật thơ mộng, với tiết trời thật êm dịu và trong lành.
Mùa thu được bắt đầu vào tháng 6 âm lịch, cái nắng của mùa hạ lúc đó như khép hờ nhường chỗ cho nắng vàng hoe cùng những cơn gió mát nhẹ nhàng. Bầu trời mùa thu thật đẹp, nó trong xanh và cao vời vợi, những đám mây cũng trở nên rực rỡ hơn với màu xanh, màu vàng, màu hồng,…nhìn như những chú chim phượng hoàng trong các bức tranh sơn mài.
Cây cối bắt đầu thay lá, khoác lên mình là một màu vàng rực rỡ, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ có thể khiến cây chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu. Và chúng ta sẽ bắt đầu đón những cơn mưa nhẹ như sương mỗi buổi sáng sớm thay cho những trận mưa rào như trút của mùa hè, kéo theo đó là cái se se lạnh thật thích.
Và mùa thu cũng là mùa những bác nông dân đi thu hoạch lúa, mùi lúa chín thơm vàng óng. Không khí trở nên tươi vui như trẩy hội bởi từng đoàn người đang hò reo đi tuốt lúa, tiếng xe tiếng người cứ hòa vào nhau. Lũ trẻ thi nhau chơi trốn tìm sau những đống rơm đã được tút, hoặc lên đồi chơi thả diều khi cơn gió nổi lên. Khung cảnh thật lãng mạn nên thơ biết bao nhiêu.
Mùa thu trên quê hương em rất đẹp, em cảm thấy yêu thích vô cùng. Mùa thu cũng là mùa tựu trường, mùa đón ông trăng. Biết bao kỉ niệm tuổi thơ em gắn liền với mùa thu thân thương.
Chúc bn hok tốt~~
Tác giả đã sử dụng hình ảnh đối lập để nhấn mạnh tình cảm mẹ dành cho đứa con của mình :
"Lưng mẹ cứ còng dần xuống
Cho con ngày một thêm cao."
Em rất yêu quý mẹ,mẹ cho con cuộc đời .
Mẹ đã nuôi và ru hát cho con từ thời còn non.
Mẹ đã vất vả để đổi lấy niềm vui cho con.
░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░███░███░███░███░█░█░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░█░░░█░█░░█░░█░█░█░█░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░███░███░░█░░██░░░█░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░█░░░█░█░░█░░█░█░░█░░░░░░░░░░░░░████░░█████░░░██░ ░░░█░░░█░█░███░█░█░░█░░░░░░░░░░░░████░░█████░░░███░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░██░░░░░░████░░█████░░░████░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░███████░██░░█████░██████░░██░██░ ░░░░░░░░░░░░█████████████░███░██████░█████░░░░░░██░ ░░░░░░░░░███████████████░████░██████░█████░░░░░░██░ ░░░░░░░█████████████████████░██████░██████░░░░░░██░ ░░░░░██████████████████████░███████░█████░░░░░░███░ ░░░░░█████████████████████████████░██████░░░░░████░ ░░░░████████████████████████████████████░░░░░████░░ ░░░░███████████████████████████████████░░░░█████░░░ ░░░░█████░░░░░░░░████████████████████░░░░██████░░░░ ░░░░░██░░░░░░░░░░████████████████████████████░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░██████████████████████████░░░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░████████████████████░░░░░░░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░█████████████░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░████████░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░████████░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░░░░░██░░░░░░░███████░░░░░░███░███░███░█░░░░░░░░░ ░░░░░░███░░░███████░░░░░░░░░░░█░░█░█░░█░░█░░░░░░░░░ ░░░░███████████░░░░░░░░░░░░░░░█░░███░░█░░█░░░░░░░░░ ░░░████████░░░░░░░░░░░░░░░░░░░█░░█░█░░█░░█░░░░░░░░░ ░░████░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░█░░█░█░███░███░░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░░
làm nhanh chứ ko phải đúng :))
Câu 1 :Kể tóm tắt truyện “Bức tranh của em gái tôi”.
Người anh coi thường cô em gái Kiều Phương nên đặt tên cho cô là Mèo vì mặt cô bé hay bị bôi bẩn lem luốc. Một hôm, người anh thấy em gái tự chế ra màu vẽ. Khi tài năng hội hoạ được phát hiện và khẳng định, Kiều Phương được cả nhà yêu mến và quan tâm. Người anh cảm thấy mình bất tài và ruồng bỏ. Lén xem những bức tranh em gái vẽ, cậu ta phải công nhận là đẹp. Được sự giới thiệu của chú là hoạ sĩ Tiến Lê, cô bé được tham gia cuộc thi vẽ quốc tế thiếu nhi và được giải nhất với bức tranh anh trai tôi.
Đứng trước bức tranh của người em, cảm giác của người anh chuyển từ ngỡ ngàng sang hãnh diện, sau đó là xấu hổ. Cậu nhận ra những điều đáng trê trách của mình cùng với tâm hồn trong sáng và lòng nhân hậu đáng quý cả em gái.
Câu 2 :
a, Nhân vật chính trong truyện là ai? Vì sao em lại cho đó là nhân vật chính?
b, Truyện được kể theo ngôi kể thứ mấy? Việc lựa chọn ngôi kể như vậy có tác dụng gì
a,Nhân vật chính trong truyện là người anh và cô em gái.Em cho hai nhân vật đó là nhân vật chính vì hai nhân vật đó giúp tác giả thể hiện chủ đề tác phẩm
b,Truyện được kể theo ngôi thứ nhất.Tác dụng:giúp tác giả tạo ra sự gần gũi tâm lí của người anh Kiều Phương.Giúp cho nhân vật người anh dễ dàng xoi xét tính cách, hành động của mình.
Câu 1
Bài thơ “Những điều bố yêu” của Nguyễn Chí Thuật thể hiện tình yêu thương sâu sắc của người cha dành cho con. Qua từng câu thơ, ta thấy hiện lên hình ảnh người bố dịu dàng, luôn dõi theo con từ khi mới chào đời đến lúc con khôn lớn. Với bố, mọi điều gắn với con – từ tiếng khóc, lời ru, chiếc chiếu, hay bước đi đầu tiên – đều thật đáng yêu, thiêng liêng. Bài thơ khiến em cảm nhận được tình cha ấm áp, lặng lẽ mà sâu nặng, và em thấy mình cần phải biết yêu thương, trân trọng cha mẹ hơn.
Câu 2
Một lần em đã nói dối mẹ vì quên làm bài tập. Khi cô giáo kiểm tra, em bị phát hiện và xấu hổ vô cùng. Chiều về, mẹ chỉ nhẹ nhàng khuyên em phải trung thực. Em thấy ân hận và tự hứa sẽ không bao giờ nói dối nữa. Từ lỗi lầm đó, em học được bài học quý: trung thực luôn là điều quan trọng nhất.
Câu1
Bài thơ "Những điều bố yêu" của Nguyễn Chí Thuật đã chạm đến những cảm xúc sâu lắng nhất trong lòng em về tình phụ tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ, em cảm nhận được tình yêu của bố không phải là điều gì to tát, vĩ đại, mà được thể hiện qua những khoảnh khắc đời thường, giản dị nhất. Đó là sự vụng dại, lóng ngóng của người cha khi lần đầu nghe tiếng con khóc chào đời, cố gắng hát những câu hát ru ầu ơ. Tình yêu len lỏi trong từng mùi sữa, chiếc tã chéo mẹ giăng, hay góc mặt bàn đầy đồ chơi trẻ thơ. Đặc biệt, khoảnh khắc con gọi "Mẹ ơi" hay những bước đi chập chững đầu tiên chính là niềm hạnh phúc vô bờ bến của người bố. Qua từng câu thơ, em thấy được sự chuyển biến tâm lí của người cha từ ngỡ ngàng, bỡ ngỡ ban đầu cho đến sự gắn bó, yêu thương mãnh liệt. Khi con vắng nhà, bố "ngơ ngần nhớ, quên cơm bữa chiều", cho thấy con đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố. "Những điều bố yêu" là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng giàu sức gợi cảm, giúp em hiểu hơn về tình yêu thầm lặng, sâu sắc mà bố dành cho con. Em càng thêm trân trọng và yêu thương bố của mình hơn.Câu2
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng từng mắc phải những lỗi lầm, dù lớn hay nhỏ. Đối với tôi, lỗi lầm đáng nhớ nhất và khiến tôi day dứt nhất lại xuất phát từ sự vô tâm và tính ham chơi của mình, khiến bà phải buồn lòng. Lỗi lầm đó xảy ra vào một buổi chiều thứ bảy, khi tôi đang mải mê chơi game cùng đám bạn. Trước đó, bà đã nhờ tôi trông nồi chè đậu xanh đang nấu trên bếp. Bà cẩn thận dặn dò tôi canh lửa nhỏ và khuấy đều để chè không bị khét. Tôi nhanh nhảu "dạ" một tiếng rồi quay lại màn hình máy tính, hoàn toàn quên mất lời dặn của bà. Tiếng cười nói rôm rả trong game cuốn tôi đi, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Chỉ đến khi một mùi khét lẹt xộc vào mũi, tôi mới giật mình hốt hoảng chạy xuống bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ: nồi chè đã cạn khô nước, phần đậu dưới đáy cháy đen, bốc khói nghi ngút. Bà đang đứng đó, nét mặt đượm buồn nhìn nồi chè hỏng. Bà không la mắng tôi một lời nào, chỉ thở dài một tiếng thật nhẹ. Chính sự im lặng ấy càng làm tôi thấy tủi hổ và ân hận vô cùng. Nồi chè ấy là món bà chuẩn bị để thắp hương cho ông, người đã khuất từ lâu. Bà đã dành cả buổi sáng để ngâm đậu, chuẩn bị nguyên liệu, tất cả giờ đã đổ sông đổ bể vì sự lơ đễnh của tôi. Nhìn thấy sự thất vọng trong mắt bà, tôi cảm thấy mình thật tồi tệ. Tối hôm đó, tôi rụt rè xin lỗi bà. Bà xoa đầu tôi, giọng hiền từ: "Bà không trách con, nhưng nhớ lấy bài học này nhé. Đã nhận lời làm việc gì thì phải có trách nhiệm đến cùng, đừng vì ham chơi mà bỏ bê công việc". Lời bà dạy năm xưa đến giờ tôi vẫn còn nhớ mãi. Lỗi lầm đó đã dạy cho tôi một bài học quý giá về tinh thần trách nhiệm và sự tập trung. Kể từ đó, tôi luôn cố gắng hoàn thành mọi việc được giao một cách tốt nhất, không để sự vô tâm làm ảnh hưởng đến người khác. Dù đã qua lâu, nhưng dư vị của nồi chè cháy năm ấy vẫn luôn nhắc nhở tôi phải sống có trách nhiệm hơn.Câu 1:
"Những điều bố yêu" của Nguyễn Chí Thuật là một bài thơ vô cùng xúc động, chạm đến trái tim người đọc bằng tình phụ tử thiêng liêng, mộc mạc. Bài thơ không khắc hoạ tình yêu của bố bằng những điều lớn lao, mà qua những chi tiết giản dị đến "vụng dại". Tình yêu ấy hiện hữu trong "lời hát ru" ngập ngừng, trong "mùi sữa" thơm, "những hàng tã chéo", hay niềm vui khi thấy con "chập chững" gọi "Mẹ ơi". Tác giả đã cho thấy, chính sự xuất hiện của đứa con đã mang đến vô vàn "điều để yêu" mới mẻ cho cuộc đời bố. Tình yêu đó lớn dần cùng con, lấp đầy ngôi nhà và trở thành nỗi nhớ "ngơ ngẩn" khi con vắng nhà. Bài thơ là lời khẳng định cảm động rằng con cái chính là niềm hạnh phúc vô bờ, là món quà quý giá nhất của cha mẹ.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành, có lẽ không ai có thể tự hào nói rằng mình chưa từng mắc phải sai lầm. Những vấp ngã, dù lớn hay nhỏ, đều là một phần của cuộc sống, giúp chúng ta nhận ra bài học và hoàn thiện bản thân. Đối với tôi, lỗi lầm mà tôi mãi khắc ghi, như một lời nhắc nhở sâu sắc về sự trung thực, chính là lần tôi đã nói dối mẹ về điểm số của mình.
Đó là một buổi chiều cuối năm lớp sáu, không khí oi bức và nặng nề như chính tâm trạng của tôi. Hôm đó, cô giáo chủ nhiệm trả bài kiểm tra Lịch sử, môn mà tôi vốn không tự tin nhất. Khi cầm tờ giấy thi trên tay, con điểm 5 màu mực đỏ như xoáy sâu vào mắt tôi. Tôi đã rất cố gắng, nhưng kết quả không như mong đợi. Trên đường đạp xe về nhà, nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy tôi. Tôi sợ ánh mắt thất vọng của mẹ. Mẹ luôn đặt kỳ vọng vào tôi, luôn tự hào về thành tích học tập của con. Vừa về đến cửa, tôi đã thấy mẹ đang nấu cơm trong bếp. Mẹ cười tươi hỏi: "Hôm nay con đi học thế nào? Có bài kiểm tra nào được trả không?". Tim tôi đập thình thịch. Một ý nghĩ tồi tệ loé lên. Tôi lí nhí: "Dạ... con được 8 điểm ạ." Mẹ ngạc nhiên một chút vì giọng nói thiếu tự tin của tôi, nhưng rồi mẹ cười, xoa đầu tôi: "Con trai mẹ giỏi quá!". Lời khen của mẹ lúc này không làm tôi vui, mà khiến tôi thấy nặng trĩu.
Tối hôm đó, tôi không thể nào ngủ ngon. Lời nói dối cứ luẩn quẩn trong đầu. Tôi cảm thấy mình là một đứa con tồi tệ. Sáng hôm sau, trước khi đi học, tôi thấy mẹ đang chuẩn bị cặp sách cho tôi. Bỗng mẹ khựng lại, tay cầm tờ giấy kiểm tra mà tôi đã vội vàng nhét dưới đáy cặp từ hôm qua. Mẹ không la mắng tôi. Mẹ chỉ im lặng, ánh mắt mẹ không còn vẻ tự hào như mọi khi mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn hàng ngàn lời trách phạt. Mẹ nhẹ nhàng đặt tờ giấy lên bàn và nói: "Mẹ không buồn vì con bị điểm 5. Học tập có lúc này lúc khác. Mẹ chỉ buồn, và thất vọng, vì con đã chọn cách nói dối mẹ." Nghe mẹ nói, nước mắt tôi bỗng trào ra. Tôi vừa xấu hổ, vừa ân hận vô cùng. Tôi chạy đến ôm chầm lấy mẹ và nức nở xin lỗi. Tôi nhận ra mình không chỉ nói dối về điểm số, mà tôi đã làm tổn thương niềm tin yêu tuyệt đối mẹ dành cho mình.
Từ ngày đó đến nay, con điểm 5 và ánh mắt buồn của mẹ đã trở thành bài học đắt giá nhất đời tôi. Tôi hiểu rằng lòng trung thực quan trọng hơn bất kỳ điểm số hay thành tích nào. Một lời nói dối có thể che giấu được sự thật nhất thời, nhưng nó sẽ lấy đi thứ quý giá nhất, đó là niềm tin. Lỗi lầm năm xưa đã giúp tôi trưởng thành hơn, để tôi hiểu rằng, dũng cảm nhận lỗi và trung thực mới chính là biểu hiện của lòng dũng cảm thật sự.