Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mây trôi về phía xa xôi
Mong người quay lại lòng tôi rối bời.
mik làm về mùa hè nhé:
những tiếng ve kêu
rì rào trong rừng
bạn đã biết chưa
hè về rồi đó
Áo trắng sân trường
Bút mực vấn vương
Tiếng ve gọi hạ
Mơ mộng con đường.
mk sửa nha
bốn mươi năm = bốn mươi lăm
còn bổ sung mk chw nghĩ ra
đợi mk chút nhé
1và 3.Cắm một cành hoa vào bình nước màu để ra chỗ thoáng.Sau một thời gian,quan sát về sự thay đổi màu sắc ở cánh hoa.Tiếp đó cắt ngang cành hoa,dùng kính lúp quan sát phần bị nhuộm màu.Cho biết nước và muối khoáng vận chuyển theo đường nào của cây
2,Các thực vật khác nhau có nhu cầu nước khác nhau.Có cây ưa ẩm,có cây chịu đc khô hạn
4,
-Nước:nước rất cần cho các hđ sống của cây.Cây thiếu nc sễ ngừng các quá trình trao đổi chất và cây sẽ chết
-Muối khoáng:Cây cần nhiều loại muối khác nhau(muối khoáng,muối kali,muối lân...)tùy thuộc vào nhu cầu của cây
5,Nuocs và muối khoáng hòa tan trong nc,đc lông hấp thụchuyển qua vỏ đén mạch gỗ
rreex mang các lông hút có chức năng hút nc và muối khoáng hòa tan trong đất
6,thioiwf tiết,khí hậu làm ảnh hưởng ới sự hút ncs của cây
Nghỉ hè năm ngoái, bố mẹ cho em về nhà dì Ngân chơi. Nhà dì Ngân ở gần biển, chính vì thế em rất thích ngắm cảnh biển vào buổi sáng. Ở đó, không khí rất trong lành và cảnh biển mới đẹp làm sao!
Từ đằng xa, ông mặt trời đỏ rực dần dần nhô lên làm cho người ta có cảm giác mặt trời đi ngủ ở dưới biển chứ không phải ở trên trời hay sau những đám mây. Mặt biển nhuốm màu đỏ cam bởi ánh mặt trời và trở nên lóng lánh như một tấm thảm tuyệt đẹp. Từng con sóng rì rào xô vào bờ như một bản nhạc chào buổi sáng êm tai.
Phía đằng xa, mây tím nhạt dần. Trên cao là những lọn mây xanh đã thành hình rõ nét. Khi ông mặt trời nhô lên cao nữa, ban phát ánh sáng xuống tất cả, mọi vật càng trở nên sôi động hơn. Từng đàn chim hải âu chao liệng trên mặt biển thật thanh bình. Các thuyền đánh cá bắt đầu căng buồm ra khơi đánh cá. Tiếng trẻ con, tiếng người lớn làm xôn xao cả một vùng chài. Có những chiếc thuyền đánh cá ra khơi từ đêm hôm trước giờ đã về bến với những sọt cá đầy ắp, trắng phau phau.
Bức tranh biển cả vào buổi sáng thật đẹp và ấn tượng. Chính vì vậy mà đã hơn một năm trôi qua, em vẫn nhớ như in cảnh biển buổi sáng hôm đó. Em ước gì biển cả không bao giờ có bão hay sóng thần mà luôn thanh bình và giàu đẹp như thế.
Chủ nhật tuần trước, gia đình em đi xem chương trình ca múa nhạc tại một tụ điểm giải trí ở quận 1. Nhiều chương trình đặc sắc, nhiều bài hát rất hay được các ca sĩ trình bày thật hấp dẫn. Em chú ý một nữ ca sĩ trình bày nhạc phẩm “Cho con” của cố nhạc sĩ Phạm Trọng Càu đó là ca sĩ Tuyết Nhi.
Cồ ấy khá trẻ, chưa đến ba mươi. Mái tóc buông xõa cùng chiếc áo dài lóng lánh dưới ánh đèn sân khấu, trông dáng cô ấy thật thướt tha. Cô có gương mặt ưa nhìn, nước da trắng trẻo, dáng người cao và mảnh khảnh cùng điệu bộ trình bày bài hát thật hài hòa.
Với chất giọng đặc biệt, nội dung bài hát chứa chan tình cảm cùng phong cách biểu diễn hoàn hảo, cô đã dẫn người nghe vào một đại gia đình ấm cúng tràn đầy hạnh phúc. Vừa nghe em vừa nhìn bố, nhìn mẹ rồi nhìn cả em gái mình với ánh mắt trìu mến. Em thầm cảm ơn bố mẹ đã cho em sự yêu thương vô bờ bến. Em thật hạnh phúc và cảm thấy tự tin hơn khi được sống cùng gia đình.
Em cũng thầm cảm ơn cô ca sĩ trẻ dễ mến kia đã khơi trong em tình thương yêu cha mẹ để tình cảm ấy ngày một sâu sắc hơn. Buổi xem ca nhạc đã khép lại mà lòng em vẫn còn thấy lâng lâng, xao động cùng những tình cảm nhẹ nhàng, hồn nhiên. Em rất trân trọng những ca sĩ, nhạc sĩ đã mang đến cho mọi người những giây phút thăng hoa. Bằng lời ca tiếng nhạc, họ đã khiến tâm hồn con người thêm rộng mở, cuộc đời thêm tươi đẹp.
Trường học của mình là trường THCS Vũ Ninh . Ngôi trường nằm trên con đường trải dài xuống Trung tâm Văn Hoá Kinh Bắc . Mới bước vào trường , bạn có thể thấy một hàng cây xanh và bên cạnh là ngôi nhà nhỏ của bác bảo vệ . Mỗi lúc vào lớp , bác đều lấy dùi trống đánh một hồi trống to và vang . Nếu như bác nghỉ , cô Tổng phụ trách sẽ phát giọng qua míc và loa . Khi tan học , chỉ một lúc sau thôi , ngôi trường im bặt như người đang ngủ . Khi đó , bên ngoài chỉ nghe thấy tiếng xào xạc của những bà quét lá bên cạnh trường . Mình rất yêu ngôi trường của mình . Đây là nơi đã dạy mình rất nhiều kiến thức bổ ích . Mình sẽ mãi không bao giờ quên ngôi trường mến yêu này .
Đâu ai biết em ở tỉnh nào đâu em ơi @@
Tỉnh tôi hôm nay
Sông xanh uốn quanh phố nhỏ,
Núi cao vươn mình giữa nắng hồng.
Người đi chợ, tiếng cười rộn rã,
Làng xóm hòa nhịp với thành phố đông.
Bao năm sáp nhập, cùng chung nhịp,
Tình đất, tình người thêm gần gũi.
Tỉnh tôi giờ rực rỡ sắc mới,
Chào ngày mai, sáng tươi hạnh phúc ngời.
các bn thấy hay thì tick cho mik nhé❗
TỰ HÀO LÀO CAI
Sáng Sapa gom nắng vàng trên núi,
Chiều Cốc Lếu thả khói tím ven sông.
Phố trẻ dựng xây đời rộn rã,
Trời biên cương tỏa sáng ước mơ hồng.
Mình ở Thành phố Hồ Chí Minh sau sáp nhập nhé, trước kia là ở Bình Dương
Đất mở rộng, trời thêm bao khát vọng,
Một Sài Gòn – rực sáng giữa muôn nơi.
Từ công viên, khu phố đến xa khơi,
Là nhịp sống chan hòa bao miền hội.
Đường xa lộ, nối vùng công nghệ mới,
Cao ốc vươn như giấc mộng thanh xuân.
Tiếng máy reo cùng nhịp bước người dân,
Thành phố trẻ, mang hồn Nam tiến mãi.
Không chỉ là thương cảng, đô thành cũ,
Giờ vươn lên, trung tâm của tương lai.
Thành phố sáng mãi giữa ngày mai,
Nơi hội tụ, kết tinh bao miền đất Việt.
Mình ở Thành phố Hồ Chí Minh sau sáp nhập nhé, trước kia là ở Bình Dương
Đất mở rộng, trời thêm bao khát vọng,
Một Sài Gòn, rực sáng giữa muôn nơi.
Từ công viên, khu phố đến xa khơi,
Là nhịp sống chan hòa bao miền hội.
Đường xa lộ, nối vùng công nghệ mới,
Cao ốc vươn như giấc mộng thanh xuân.
Tiếng máy reo cùng nhịp bước người dân,
Thành phố trẻ, mang hồn Nam tiến mãi.
Không chỉ là thương cảng, đô thành cũ,
Giờ vươn lên, trung tâm của tương lai.
Thành phố sáng mãi giữa ngày mai,
Nơi hội tụ, kết tinh bao miền đất Việt.
Thái Bình – Quê Lúa
Thái Bình đất mẹ hiền hòa,
Mênh mông đồng lúa, chan hòa phù sa.
Sông Trà, sông Hóa uốn quanh,
Đưa hương lúa chín tỏa lành quê ta.
Biển Diêm Điền gió thổi xa,
Cánh buồm nâu lộng giữa làn mây bay.
Người dân chân chất, hăng say,
Bàn tay cấy lúa, dựng ngày ấm no.
Ai đi xa vẫn hẹn hò,
Về thăm quê lúa, nghe đò gọi tên.
Thái Bình – nghĩa nặng, tình bền,
Một miền quê đẹp, vững nền tương lai.
Hưng Yên yêu dấu
Hưng Yên xưa, sáp nhập Thái Bình,Nay Hưng Yên lớn, thêm mình vươn cao.
Bờ sông Hồng vẫn chảy, hồng tươi
Thêm phù sa Thái Bình, vun vun lòng người. Phố Hiến xưa, thương cảng ngàn đời
Nay thêm vạn người, thêm lời ca dao.
Đất lúa vàng, thêm nhãn trĩu cành
Bên dòng sông lấp lánh, tình người đong đầy. Hưng Yên nay, vững bước đi lên
Với tâm thế mới, vững bền tương lai.
Đoàn kết một lòng, làm nên sức mạnh
Giữ gìn truyền thống, thêm dài trang sử.
mik quê hưng yên tên bài thơ là hưng yên quê tôi
Sáng buông lơi, tay ngắm trời mâyChiều dồn nén, tay gom góp đầy
Hưng Yên đất lành lòng ai đó
Từng khắc khoải, bao năm tháng đây.
Mặt trời lên, chim mải miết bay
Chiều ngưng đọng, cò về mỗi ngày
Gió về xuôi, cây lay nghiêng ngả
Chỉ tình người, vẫn mãi ở đây.
Sáng phai nhòa, trăng lu mờ dần
Chiều gọi mời, ánh mắt bao phần
Hưng Yên ơi, hồn quê tha thiết
Trong dáng hình, lòng vẫn nhớ ngần.
Sáng dần phai, mây bay lãng đãng
Chiều dần tàn, nắng trải vàng chang
Hưng Yên xưa, vẫn còn vọng mãi
Khúc dân ca, bao nhớ thương mang.
Sáng tàn dần, ráng chiều phai nhạt
Chiều buông lơi, tay gom góp nhặt
Hưng Yên ơi, bao ngày vui buồn
Mỗi lần đi, lại thêm trăn trở.
Sáng nay đi, chiều lại về đây
Sáng gom góp, chiều lại buông tay
Hưng Yên ơi, bao giờ lãng đãng?
Chỉ tình ta, mãi đọng vơi đầy.
Sáng xa dần, chiều vẫn ở đây
Sáng buông lơi, chiều đã quay về
Hưng Yên ơi, lòng ta ở lại
Mỗi lần đi, bao nhớ thương mang.
BẮC NINH QUÊ TÔI
Bắc Ninh quê tôi đất học nên thơ,
Làng quan họ hát mượt mà trong gió.
Dòng sông Cầu lững lờ trôi bền bỉ,
Đưa tiếng hát bay xa tự thuở nào.
Chùa Dâu cổ kính, trăng treo đỉnh tháp,
Đền Đô linh thiêng gió hát lao xao.
Quê tôi đẹp, yên bình và mến khách,
Ai ghé một lần cũng nhớ quay vào.
ok bn nhé , nếu thấy hay cho mik xin 1 tick ạk
BẮC NINH – MIỀN QUAN HỌ QUÊ TÔI
Bắc Ninh quê lụa mến thương vô bờ,
Sông Cầu gió hát đôi bờ lộng gió.
Làng quan họ vọng câu ca bỡ ngỡ,
Ai lỡ nghe rồi lại muốn quay về.
Dọc triền đê nắng vàng trưa rực rỡ,
Cánh đồng xanh trải đến tận chân đê.
Chuông chùa Dâu ngân vang chiều lặng gió,
Gửi tâm hồn nhẹ bẫng giữa miền quê.
Đền Đô cổ, bóng thời gian in ngọc,
Gốc đa già đứng lặng tự ngàn xưa.
Thành cổ Luy Lâu trầm tư năm tháng,
Lá rơi vàng như giữ hộ trời thu.
Kỳ diệu lắm, những mùa xuân đất học,
Học trò chăm, tiếng trống giục trường vang.
Làng nghề gốm Phù Lãng thơm khói lửa,
Lụa tơ tằm sáng óng cả trời giang.
Chiều Tam Đa, khói lam vờn bến nước,
Nhịp chèo khua nhẹ bước nhịp đời trôi.
Người Bắc Ninh hiền hòa và mến khách,
Nụ cười duyên ấm áp mãi không rời.
Nay đất mới hợp thành chung nhịp thở,
Một Bắc Ninh rộng mở giữa ngày mai.
Dù ở đâu, quê hương là điểm tựa,
Là nơi về lòng nhẹ tựa mây bay.
DÀI NHƯ NÀY ĐC KO Ạ