Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cái chết của cô bé bán diêm là một bi kịch đầy ám ảnh, khiến người đọc không khỏi xót xa! Trong đêm giao thừa lạnh giá, em ra đi giữa bóng tối và tuyết trắng, mang theo những ước mơ nhỏ bé chưa kịp thành hiện thực. Ôi, thật đau đớn khi một tâm hồn ngây thơ lại phải chịu đựng sự lạnh lẽo của cả thời tiết lẫn lòng người. Cái chết ấy không chỉ là sự chấm dứt của một sinh mệnh, mà còn là lời tố cáo xã hội vô cảm, thờ ơ trước nỗi khổ của những mảnh đời bất hạnh. Em ra đi nhưng mang theo nụ cười, bởi trong ảo ảnh của những que diêm, em được gặp lại bà – người yêu thương em nhất. Tuy vậy, niềm an ủi mong manh ấy không thể che lấp sự thật tàn nhẫn rằng em đã chết vì đói và rét. Than ôi, một kết thúc quá đỗi thương tâm cho một đứa trẻ đáng lẽ phải được yêu thương và chở che. Câu chuyện khiến ta nhận ra giá trị của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Nếu mỗi người biết mở rộng trái tim, có lẽ sẽ không còn những cái chết như thế. Cái chết của em là hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta.
Em bé bán diêm thật tội nghiệp. Người đời đối xử thật tàn nhẫn với em. Họ chẳng thèm để ý đến những lời chào hàng tha thiết của em thậm chí đến lúc chết, cái thi thể lạnh cóng của em cũng chỉ nhận được những ánh nhìn lạnh nhạt. Trong cái xã hội thiếu tình thương ấy, nhà văn An-đéc-xen đã tỏ lòng thương cảm sâu sắc đối với em bé bất hạnh. Chính tình yêu ấy đã khiến nhà văn miêu tả thi thể em với đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười, đồng thời tưởng tượng ra cảnh huy hoàng của hai bà cháu lúc về trời. Song nhìn chung cả câu chuyện nói chung và đoạn kết của truyện nói riêng là một cảnh tượng thương tâm thực sự. Nó gợi lên ở chúng ta bao nỗi xót xa cho những kiếp người nghèo khổ.
Em bé bán diêm thật tội nghiệp. Người đời đối xử tàn nhẫn với em biết mấy. Họ chẳng thèm để ý đến những lời chào hàng tha thiết của em thậm chí đến lúc chết, cái thi thể lạnh cóng của em cũng chỉ nhận được những ánh nhìn lạnh nhạt. Trong cái xã hội thiếu tình thương ấy, nhà văn An-đéc-xen đã tỏ lòng thương cảm sâu sắc đối với em bé bất hạnh. Chính tình yêu ấy đã khiến nhà văn miêu tả thi thể em với đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười, đồng thời tưởng tượng ra cảnh huy hoàng của hai bà cháu lúc về trời. Song nhìn chung cả câu chuyện nói chung và đoạn kết của truyện nói riêng là một cảnh tượng thương tâm thực sự. Nó gợi lên ở chúng ta bao nỗi xót xa cho những kiếp người nghèo khổ.
Đối với cô bé bán diêm, người bà như một tia sáng ấm áp trong cuộc đời đau khổ của cô. Bà là người duy nhất yêu thương cô khi bà con sống. Người bà ấy ra đi, cô bé cũng mất đi chỗ dựa duy nhất. Chính vì vậy, cô bé bán diêm dành một tình cảm sâu sắc dành cho người bà của mình. Cô bé yêu thương và trân trọng người bà. Hạnh phúc của cô bé chính là khi có bà ở bên cạnh.
TL:
Em bé bán diêm quyết định đốt hết các que diêm mà mình có. Một luồng ánh sáng rực rỡ xuất hiện. Sau đó, em nhìn thấy bà đứng trước mắt mình. Bà mỉm cười nhìn em. Em mừng rỡ chạy đến, cất tiếng gọi: “Bà ơi!”. Em bé ngạc nhiên khi thấy xung quanh xuất hiện rất nhiều thiên thần. Thi ra, các thiên thần đang đưa hai bà cháu lên thiên đường. Họ sẽ được sống cùng với các thiên thần ở đây. Hàng ngày, cô bé bán diêm lại được ăn những món do bà nấu, được nghe bà kể chuyện cổ tích hay dạo chơi quanh khu vườn rộng lớn. Cuộc sống của hai bà cháu rất hạnh phúc.
^HT^
Em bé bán diêm quyết định đốt hết các que diêm mà mình có. Một luồng ánh sáng rực rỡ xuất hiện. Sau đó, em nhìn thấy bà đứng trước mắt mình. Bà mỉm cười nhìn em. Em mừng rỡ chạy đến, cất tiếng gọi: “Bà ơi!”. Em bé ngạc nhiên khi thấy xung quanh xuất hiện rất nhiều thiên thần. Thi ra, các thiên thần đang đưa hai bà cháu lên thiên đường. Họ sẽ được sống cùng với các thiên thần ở đây. Hàng ngày, cô bé bán diêm lại được ăn những món do bà nấu, được nghe bà kể chuyện cổ tích hay dạo chơi quanh khu vườn rộng lớn. Cuộc sống của hai bà cháu rất hạnh phúc.
Cụm danh từ: một luồng ánh sáng rực rỡ
tham khảo:
Gửi tác giả truyện Cô bé bán diêm, nhà văn An-đéc-xen. Dù nhiều năm đã trôi qua kể từ khi ông viết tác phẩm này, nhưng những giá trị của Cô bé bán diêm vẫn còn cho đến tận ngày hôm nay. Khi đọc truyện, mỗi người đều cảm thấy vô cùng xót xa trước hoàn cảnh bất hạnh của cô bé bán diêm. Nhưng dưới ngòi bút ngập tràn yêu thương, chứa chan sự đồng cảm, ở đoạn kết truyện, người đọc đã cảm nhận được rằng cô bé bán diêm không chết, mà em thật sự đã gặp lại bà và đi đến thế giới của hạnh phúc. Tác phẩm của ông quả thật đã đem đến những giá trị nhân văn thật sâu sắc. Bởi vậy, cháu tin rằng tác phẩm của ông sẽ còn sống mãi với thời gian, năm tháng.
Gửi tác giả An-đéc-xen, cháu là một độc giả trung thành của ông. Cháu đã đọc được khá nhiều các tác phẩm của ông. Nhưng có lẽ, Cô bé bán diêm là truyện mà cháu cảm thấy yêu thích nhất. Với tác phẩm này, nhà văn đã khiến cho mỗi độc giả khi đọc đều cảm thấy xót xa, đồng cảm với số phận bất hạnh của cô bé bán diêm. Không chỉ vậy, cháu còn cảm thấy căm ghét một xã hội vô cảm, những con người thờ ơ đã gián tiếp gây ra cái chết của cô bé. Kết thúc của truyện đã để lại ấn tượng mạnh mẽ. Hình ảnh cô bé bán diêm khi chết nhưng không hề đem đến cảm giác sợ hãi. Mà ngược lại giúp người đọc có thêm niềm tin về hạnh phúc của cô bé ở một thế giới khác cùng với người bà nhân hậu của mình. Cảm ơn tác giả đã đóng góp một tác phẩm hay vào nền văn học thế giới.
Sau khi đốt hết những que diêm còn lại thì một luồng ánh sáng tỏa ra. Các thiên thần xuất hiện đưa cô bé bán diêm lên thiên đường. Khi đến nơi, cô bé thấy bà đang ngồi trên chiếc ghế quen thuộc đan áo. Em mừng rỡ chạy đến, cất tiếng gọi: “Bà ơi!”. Bà mỉm cười ôm lấy đứa cháu nhỏ tội nghiệp, rồi nói: “Ôi! Đứa cháu đáng thương của bà!”. Các thiên thần nói với hai bà cháu rằng vì thương cảm nên thượng đế đã cho phép họ được sống cùng nhau tại đây. Hàng ngày, cô bé bán diêm lại được ăn những món do bà nấu, được nghe bà kể chuyện cổ tích hay dạo chơi quanh khu vườn cùng với các thiên thần. Cuộc sống của hai bà cháu rất hạnh phúc.
Cụm danh từ: cuộc sống của hai bà cháu
k cho mình , cảm ơn bạn
Em cảm thấy rằng cô bé bán diêm là một người vô cùng đáng thương và khổ sở. Thay vì trong lúc cô đi bán diêm thì đúng hơn là cô đang là một thiếu nữ nếu bà và mẹ không chết. Em cảm thấy không đồng lòng với những con người vô tâm, thấy xác cô bé mà thốt lên câu rất đau lòng. Qua đó cũng là một bài học về lòng yêu thương con người mà mỗi người phải cần có. Mỗi công dân phải có trách nghiệm yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh...
a) Cô bé bán diêm là truyện cổ tích do tác giả người Đan Mạch Hans Christian Andersen sáng tác. Truyện kể về cô bé nghèo khổ phải đi bán diêm giữa mùa đông giá lạnh và từ giã cõi đời trong đêm giao thừa. Vậy mời các em cùng theo dõi 18 mẫu tóm tắt Cô bé bán diêm hay, ngắn gọn, đủ ý
b)
Gửi tác giả An-đéc-xen, cháu là một độc giả trung thành của ông. Cháu đã đọc được khá nhiều các tác phẩm của ông. Nhưng có lẽ, Cô bé bán diêm là truyện mà cháu cảm thấy yêu thích nhất. Với tác phẩm này, nhà văn đã khiến cho mỗi độc giả khi đọc đều cảm thấy xót xa, đồng cảm với số phận bất hạnh của cô bé bán diêm. Không chỉ vậy, cháu còn cảm thấy căm ghét một xã hội vô cảm, những con người thờ ơ đã gián tiếp gây ra cái chết của cô bé. Kết thúc của truyện đã để lại ấn tượng mạnh mẽ. Hình ảnh cô bé bán diêm khi chết nhưng không hề đem đến cảm giác sợ hãi. Mà ngược lại giúp người đọc có thêm niềm tin về hạnh phúc của cô bé ở một thế giới khác cùng với người bà nhân hậu của mình. Cảm ơn tác giả đã đóng góp một tác phẩm hay vào nền văn học thế giới.
của bn nè
a)
Trong đêm giao thừa có một cô bé bán diêm lang thang trên phố. Em chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà vì sợ bị bố mắng. Vừa lạnh vừa đói, em ngồi vào trong góc và lấy diêm qua quẹt để sưởi ấm. Quẹt que diêm thứ nhất, một chiếc lò sưởi hiện ra, tiếp đó là bàn ăn thịnh soạn, cây thông Nô-en. Đến que diêm thứ tư, bà nội dịu dàng hiện ra trước mắt em rồi vụt mất. Em vội quẹt hết bao diêm nhưng không níu được bà, rồi em thiếp đi và chìm vào giấc ngủ mãi mãi trong cái thời tiết giá lạnh.
b)
Gửi tác giả An-đéc-xen, cháu là một độc giả trung thành của ông. Cháu đã đọc được khá nhiều các tác phẩm của ông. Nhưng có lẽ, Cô bé bán diêm là truyện mà cháu cảm thấy yêu thích nhất. Với tác phẩm này, nhà văn đã khiến cho mỗi độc giả khi đọc đều cảm thấy xót xa, đồng cảm với số phận bất hạnh của cô bé bán diêm. Không chỉ vậy, cháu còn cảm thấy căm ghét một xã hội vô cảm, những con người thờ ơ đã gián tiếp gây ra cái chết của cô bé. Kết thúc của truyện đã để lại ấn tượng mạnh mẽ. Hình ảnh cô bé bán diêm khi chết nhưng không hề đem đến cảm giác sợ hãi. Mà ngược lại giúp người đọc có thêm niềm tin về hạnh phúc của cô bé ở một thế giới khác cùng với người bà nhân hậu của mình. Cảm ơn tác giả đã đóng góp một tác phẩm hay vào nền văn học thế giới.
Trong đêm đông giá rét, cô bé bán diêm lang thang trên phố với đôi bàn chân trần và chiếc áo mỏng manh. Ánh sáng từ que diêm nhỏ bé đã sưởi ấm tâm hồn em, mang đến những hình ảnh đẹp đẽ và hy vọng. Khi em gần như kiệt sức, một người phụ nữ tốt bụng đi ngang qua, nhận ra hoàn cảnh đáng thương và đưa em về nhà. Tại đó, em được ăn no, mặc ấm và sống trong vòng tay yêu thương. Từ ngày ấy, cô bé không còn phải lang thang bán diêm nữa. Em lớn lên trong hạnh phúc, mang theo ký ức về đêm đông năm ấy như một phép màu của lòng nhân ái.
Trong đêm đông giá rét, cô bé bán diêm lang thang trên phố với đôi bàn chân trần và chiếc áo mỏng manh. Ánh sáng từ que diêm nhỏ bé đã sưởi ấm tâm hồn em, mang đến những hình ảnh đẹp đẽ và hy vọng. Khi em gần như kiệt sức, một người phụ nữ tốt bụng đi ngang qua, nhận ra hoàn cảnh đáng thương và đưa em về nhà. Tại đó, em được ăn no, mặc ấm và sống trong vòng tay yêu thương. Từ ngày ấy, cô bé không còn phải lang thang bán diêm nữa. Em lớn lên trong hạnh phúc, mang theo ký ức về đêm đông năm ấy như một phép màu của lòng nhân ái.
Trong đêm giao thừa buốt giá, hình ảnh cô bé bán diêm nhỏ bé, đầu trần, chân đất co ro giữa trời tuyết thật đáng thương. Em không dám về nhà vì sợ cha mắng, đành ngồi nép vào một góc tường, liều quẹt từng que diêm để tìm chút hơi ấm mong manh. Những mộng ảnh đẹp đẽ về lò sưởi, bàn ăn thịnh soạn và người bà hiền hậu lần lượt hiện ra rồi vụt tắt theo ánh lửa. Khi em tuyệt vọng quẹt cả bó diêm cuối cùng để níu giữ hình ảnh người bà, một gia đình tốt bụng đi ngang qua đã kịp nhìn thấy ánh sáng và hình hài bé nhỏ của em. Họ vội vàng chạy đến, cởi áo khoác ấm áp bọc em lại và đưa em về nhà. Từ giây phút đó, cuộc đời cô bé bán diêm đã sang trang mới, em được cứu sống trong vòng tay yêu thương, được chăm sóc và không bao giờ phải chịu cảnh đói rét nữa.