K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 11 2025

câu1:Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc thật ấm áp và tràn đầy hy vọng. Khi đọc những câu thơ miêu tả sự cựa mình của mầm non, em cảm nhận rõ nét sức sống mãnh liệt, thầm lặng mà kiên cường của thiên nhiên. Hình ảnh này không chỉ đơn thuần là một cái cây sắp nảy nở, mà nó còn là biểu tượng cho sự khởi đầu, cho tương lai tươi sáng. Mầm non bé nhỏ ấy đại diện cho bao ước mơ đang ấp ủ, sẵn sàng vươn lên đón lấy ánh mặt trời, bất chấp cái lạnh giá còn sót lại của mùa đông. Em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, tin tưởng hơn vào những điều tốt đẹp sẽ đến, giống như cách mầm non tin tưởng vào mùa xuân đang về. Đó là một hình ảnh đẹp, gợi nhắc mỗi chúng ta hãy biết trân trọng sự sống và luôn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai.

câu2:Trong trái tim mỗi người, mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất, là bến đỗ bình yên nhất. Đối với em cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh ra em, mà còn là người bạn đồng hành, là nguồn cảm hứng và là tình yêu lớn nhất của đời em.

Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi, thời gian đã để lại trên vầng trán mẹ vài nếp nhăn, nhưng ánh mắt mẹ thì lúc nào cũng lấp lánh sự hiền từ, bao dung vô bờ bến. Em yêu nhất nụ cười của mẹ. Nụ cười ấy xua tan mọi mệt mỏi, lo âu trong em mỗi khi em đi học về. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như tay người khác, mà chai sần, gân guốc vì bao năm tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi tay ấy đã nâng niu em từ thuở lọt lòng, đã vỗ về em mỗi đêm em khóc. Tình yêu thương mẹ dành cho em thật vô điều kiện. Mẹ là người dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm khắc khi cần thiết. Mẹ dạy em những bài học đầu tiên về đạo đức, về cách làm người. Em nhớ mãi những đêm em bị ốm, mẹ thức trắng đêm ngồi bên giường, trán đẫm mồ hôi lo lắng cho em. Những lúc ấy, em chỉ biết nắm chặt tay mẹ và thầm hứa sẽ cố gắng thật ngoan. Mẹ vất vả với công việc ngoài xã hội, về nhà lại tất bật bếp núc, dọn dẹp. Em cảm thấy xót xa khi thấy bóng lưng mẹ gầy gò, cặm cụi dưới ánh đèn vàng mỗi tối. Mẹ ơi, có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả hết công ơn và tình yêu mà mẹ đã dành cho con. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống ban tặng cho em. Em thầm cảm ơn số phận đã cho em được làm con của mẹ. Em hứa sẽ luôn cố gắng học thật giỏi, vâng lời mẹ, để mẹ luôn vui lòng và tự hào về em. Mẹ mãi là người em yêu quý nhất trên đời.
11 tháng 11 2025

Câu 1:

Đọc bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng, em cảm thấy thật xúc động và yêu quý hình ảnh mầm non bé nhỏ mà đầy sức sống. Mầm non giống như một đứa trẻ mới chào đời, yếu ớt nhưng ẩn chứa trong mình khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Dù nằm trong lòng đất tối tăm, mầm vẫn kiên trì đâm chồi, hướng về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy khiến em nghĩ đến con người, dù gặp khó khăn, gian khổ vẫn không ngừng cố gắng, vươn lên trong cuộc sống. Mầm non không chỉ là sự khởi đầu của một đời cây mà còn là biểu tượng cho niềm tin, cho tương lai tươi đẹp của cuộc đời. Nhờ bài thơ, em thêm yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và tin rằng chỉ cần có ý chí, con người sẽ vượt qua mọi thử thách để trưởng thành.

11 tháng 11 2025

Câu 2:

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để tìm về, một người để thương yêu và trân quý. Với tôi, người đó chính là bà nội, người đã gieo vào tâm hồn tôi những hạt mầm yêu thương và che chở tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Tình yêu tôi dành cho bà giản dị mà sâu sắc, tựa như dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn tôi.

Tôi yêu bà, yêu mái tóc đã bạc trắng như cước, yêu vầng trán in hằn những nếp nhăn của thời gian và sương gió. Nhưng đẹp nhất có lẽ là đôi mắt của bà. Đôi mắt ấy, dù đã mờ đi theo năm tháng, nhưng lúc nào nhìn tôi cũng ánh lên vẻ hiền từ, nhân hậu và chan chứa tình yêu thương vô bờ bến. Tôi yêu nhất là được nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp vì sương nắng của bà. Đôi bàn tay ấy đã dắt tôi đi những bước chập chững đầu đời, đã quạt cho tôi mát mỗi trưa hè oi ả, đã nấu cho tôi những bữa cơm quê đạm bạc mà ấm áp tình người.

Tuổi thơ tôi là những ngày tháng được sà vào lòng bà, nghe bà kể những câu chuyện cổ tích về Tấm Cám, về Thạch Sanh. Giọng bà trầm ấm, lúc nào cũng đưa tôi vào giấc ngủ thật êm đềm, bình yên. Bà không chỉ kể chuyện, bà còn dạy tôi những bài học làm người đầu tiên qua những câu ca dao, tục ngữ. Bà dạy tôi biết yêu thương, biết chia sẻ, biết sống ngay thẳng và tử tế. Những lời răn dạy của bà, những triết lý dân gian giản dị ấy đã trở thành hành trang quý giá, là kim chỉ nam cho tôi trên suốt chặng đường trưởng thành.

Bà là hiện thân của sự hy sinh và tình yêu thương vô điều kiện. Cả cuộc đời bà tần tảo sớm hôm lo cho con, cho cháu. Có miếng gì ngon bà cũng nhường, có việc gì nặng bà cũng gánh vác. Nhìn dáng bà lụi hụi nhóm bếp mỗi sớm mai, hay cặm cụi bên vườn rau xanh mướt, lòng tôi lại dâng lên một niềm thương cảm và kính trọng vô bờ. Bà chính là cội nguồn, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho tôi.

Bây giờ tôi đã lớn, đã phải xa bà để tiếp tục con đường học tập, không còn được ở bên bà thường xuyên. Nhưng mỗi khi mệt mỏi hay vấp ngã, hình ảnh của bà, tình yêu của bà lại tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Tôi chỉ mong bà luôn được khỏe mạnh, sống vui vẻ bên con cháu.

Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm! Tình yêu bà dành cho cháu như biển rộng trời cao, cháu sẽ không bao giờ quên. Cháu hứa sẽ luôn cố gắng học tập và sống thật tốt, để xứng đáng với tình yêu và sự mong mỏi của bà.

15 tháng 12 2025

Kd

19 tháng 12 2025

A. -xác định đúng yêu cầu về hình thức và dung lượng ( khoảng 150 chữ )đoạn văn. B. -trong bài thơ mầm non. C. -hình ảnh mầm non xuất hiện xuyên suốt bài thơ .Đó là một chiếc mầm non bé nhỏ nhỏ bé nhà bé ,non nước , vẫn còn đang "nằm nép lặng im"dưới tán bàng.

19 tháng 12 2025

Câu 1 bài làm

Bài thơ "Mầm non" của nhà thơ Võ Quảng đã đem đến những ấn tượng khó quên về hình ảnh mầm non. Mầm non nhỏ bé, nằm im lìm dưới vỏ cành bàng, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, một khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Sự chuyển mình của thiên nhiên vào xuân, từ những đám mây hối hả, mưa phùn lất phất, đến tiếng chim kêu gọi mời, đã làm mầm non bừng tỉnh giấc. Mầm non vội bật người, rũ bỏ chiếc vỏ cũ, khoác lên mình chiếc áo màu xanh biếc, đứng dậy giữa trời. Hình ảnh này khiến người đọc liên tưởng đến con người, dù nhỏ bé nhưng luôn có ý chí kiên cường để vượt qua

Câu2Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, luôn có một bóng hình vĩ đại, một điểm tựa tinh thần vững chắc. Đối với em, người đó không ai khác, chính là mẹ. Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng nhất, và mẹ em chính là hiện thân của sự hy sinh, lòng bao dung vô bờ bến.Mẹ em là người vô cùng hiền dịu, cần cù. Dù công việc nhà nhiều bề bộn hay công việc bên ngoài (nếu mẹ có đi làm) có vất vả đến đâu, mẹ cũng chưa một lần than vãn. Những bữa cơm mẹ nấu tuy giản dị nhưng chứa chan hương vị của tình yêu thương, khiến em cảm thấy ấm áp lạ thường. Mẹ luôn là người đầu tiên chia sẻ niềm vui và xoa dịu nỗi buồn của em.Em biết rằng, công lao trời biển của mẹ em không bao giờ có thể đền đáp hết được. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, trở thành người có ích để mẹ luôn được mỉm cười mãn nguyện. Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm! Mẹ mãi là ngôi sao sáng nhất soi đường cho con đi suốt cuộc đời.

Mẹ em năm nay đã bước vào tuổi bốn mươi, nhưng trong mắt em, mẹ vẫn là người phụ nữ xinh đẹp và dịu dàng nhất. Dáng người mẹ không cao, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn, tháo vát. Làn da mẹ không trắng ngần như những cô gái thành thị, mà ngăm rám nắng vì những năm tháng tần tảo sớm hôm cùng công việc đồng áng/nội trợ. Em yêu nhất là đôi mắt mẹ, tuy đã hằn lên những nếp nhăn nơi khóe mắt vì lo toan, nhưng ánh nhìn ấy luôn đong đầy sự trìu mến, bao dung vô điều kiện dành cho con cái.

20 tháng 12 2025

cau 1 : hinh anh mam non cua bai tho Vo Quang da de lai trong em nhung cam xuc that am ap va tran day hy vong . Em cam nhan ro suc song manh liet , tham lang va kien cuong cua thien nhien . Hinh anh nay khong chi don thuan la mot cai cay sap nay no , ma con la bieu tuong cho su khoi dau ,cho tuong lai tuoi sang . Mam non be nho ay dai dien cho bao uoc mo dang ap u , san sang vuon len don anh mat troi , bat chap cai lanh gia cua mua dong . Em thay long minh nhe hon , tin tuong hon vao nhung gi tot dep hon se den , giong nhu cai tin tuong cua mam non vao mua xuan dang ve . Ðo la mot hinh anh dep , goi nhac chung ta phai biet tran trong su song va nuoi duong niem tin vao ngay mai

cau 2 : bai lam

Trong gia dinh em co 6 nguoi gom : ong ba , cha me , em va em cua em nhung nguoi ma em yeu quy nhat cung nhu lo lang cho em hang ngay khong ai khac do chinh la me em .

Me em nam nay da buoc sang tuoi 31 nhung em thay me van con tre , me co mot dang nguoi cao . Mai toc me thi dai , me co khuon mat cung kha tron tria . Ðac biet me em la nguoi rat dan di va moc mac tuy du nhu vay nhung me em la nguoi rat thuong 2 chi em em , moi khi co do ngon me dieu nhuong het cho 2 chi em . Moi khi di hoc ve me dieu lam nhung mon an rat ngon de cho em an , em ngoi an me ngoi canh va noi voi em " rang an nhieu vao de co suc khoe ma di hoc " moi khi me noi cau do , em lien tam tat cam on me . Cung co nhung luc em noi la " con no roi " lai de phan ngon do cho me . Moi khi hoc ve me dieu giac quan ao ngay em hoi " sao me giac do som the " me noi giac som de mai con còn đi hoc vi luc nao hoc ve troi cung gan sup toi . Moi khi em benh me dieu an can cham soc cho em tung chut mot . Me em co mot tinh cach hay la mang con cai nhung roi me cung cho qua bu lai con thuong 2 chi em nhieu hon . Chinh vi vay ma em rat thuong va yeu quy me .

Em rat biet on va quy me vi co me ma chung con duoc nen nguoi , khon lon len tung ngay vi vay em se co gang hoc cho that gioi de bu lai nhung cong on ma me da da danh cho em.


20 tháng 12 2025

Câu 1:

Những mầm non nhỏ bé mà kiên trì, khác khao sống thì vô bờ khiến chúng trở nên đẹp đẽ mà mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Điều này đã giúp cho nhiều nhà thơ, nhà văn có thêm đựơc gợi ý về sự kiên trì khác khao sống và sự sinh sôi nảy nở khi mùa xuân về.trong đó bài thơ Mầm Non của Võ Quang đã mang lại cho đọc giả thấy được sự sống mãnh liệt của những Mầm non khi phải trải qua nhiều điều kiện khắc nghiệt. Điều này giúp cho ta thấy đươc sự kiên trì, khác khao đựơc sống của mầm non để vương mình lên mặt đất để thấy đươc bầu trời rộng lớn bao la tiếngtiếng chim hót vang lừng đang đón chào một mùa xuân sắp đến.

Câu 2:

Bài làm

Trong đời sống, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều người như bạn bè, thầy cô, ông bà, họ hàng hay cả gia đình tôi gặp hằn ngày. Nhưng người đã yêu thương, chăm sóc, lo cho tôi từng miếng ăn giất ngủ hay là người tôi yêu quý và thân thiết nhất trong gia đình. Cũng như giúp tôi có đươc sự yêu thương vô bờ và không thiếu thốn, kém xa ai. Người đó chính là mẹ của tôi.

Mẹ tôi có mái tóc xoăn ngắn và thân hìn khá cân đối với tính cách hài hước, vui vẻ đôi lúc yên ắng, ít nói hay cũng có lúc trẻ con vô cùng. Với tôi mẹ là người luôn biết cách lắng nghe bà an ủi tôi mỗi khi buồn hay có chuyện muốn tâm sự. Tôi và mẹ cũng thường xuyên trò chuyện về các câu chuyện trên trời hoặc điều gì đó mà chúng tôi cho là mắc cười. Nhưng lúc nhỏ tôi lại có chút ngông cuồn hay cải, không nghe lời mẹ và lúc nào bị mẹ mắng trong đầu tôi chỉ có suy nghĩ rằng mẹ không thích mình, không yêu thương mình, mẹ ghét mình rồi. Tôi lúc đó đâu biết rằng mẹ yêu thương tôi đến nhường nào nhưng cũng vì những hành động ngu ngốc đó của tô mà đã khiến cho khoản cách giữ mẹ và tôi người càng xa. Và hầu như lúc đó tôi tôi rất ít khi nói chuyện hay nói về mấy chyuện linh tinh trên trường cho mẹ nghe mà cứ quanh quẫn bên em của mình nguyên ngày. Đến khi tôi càng lớn thì suy nghĩ và tính cách của rôi cũng trữ ngoại trạch hơn, điều đã giúp tôi nhận ra việc sai của mình mà có phần hối lỗi. Vậy nên tôi đã nói chuyện với mẹ nhiều hơn, phụ mẹ việc nhà cũng như xin lỗi mẹ về những chuyện mình đã làm trong quá khứ. Nhờ những hành động đó mà khoản cách giữ tôi và mẹ ngày càng đựơc kéo gần lại và bây giờ cả hai đã trở nên thân thiết hơn. Khi trò chuyện cũng không thấy sự gương gạo hay khó sử nữa mà đã thay bằng không khí vui vẻ, hoài hợp. Nó còn giúp tôi và mẹ hiểu nhau hơn nhưng đôi lúc tôi cũng khá e ngại khi làm sai hay làm hư một món đồ nào đó khiến mẹ giận lên mà mắng mình.

Mẹ là người đã mang nặng đẻ đauđau để giúp tôi có thể xuất hiện trên cuộc đời. Cũng như dành hết thẩy sự yêu thương cho tôi và chăm sóc, lo cho tôi từng li từng từng tí. Để tôi có được ngày hôm nay.

 

20 tháng 12 2025

Câu 1 Bài làm

Hình ảnh “mầm non” trong bài thơ cùng tên của Võ Quảng đã để lại trong em những ấn tượng vô cùng sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Giữa tiết trời đông giá rét, mầm non hiện lên thật nhỏ bé, khiêm nhường khi “nằm ép mình” dưới lớp lá khô, lặng lẽ quan sát sự chuyển mình của vạn vật. Nhà thơ đã rất tinh tế khi sử dụng nghệ thuật nhân hóa, khiến mầm non như một đứa trẻ đang hồi hộp chờ đợi thời khắc giao mùa. Khi tiếng vang của mùa xuân tới, hình ảnh mầm non “vội vã” trỗi dậy, “khoác áo màu xanh biếc” không chỉ là sự thay đổi của một cái cây, mà còn tượng trưng cho một khởi đầu mới đầy hy vọng và khát khao sống. Đọc bài thơ, em cảm thấy yêu thêm thiên nhiên quanh mình và tự nhủ phải luôn nỗ lực, bền bỉ như mầm non kia, âm thầm tích lũy sức mạnh để chờ ngày bừng sáng. Hình ảnh ấy đã khơi dậy trong em niềm tin vào vẻ đẹp của sự kiên nhẫn và sức mạnh tiềm tàng bên trong những điều nhỏ bé nhất.

Câu 2 Bài làm

Trong thế giới này, có một kỳ quan tuyệt diệu nhất mà không công trình kiến trúc nào sánh kịp, đó chính là trái tim của người mẹ. Với em, mẹ không chỉ là người sinh thành, dưỡng dục mà còn là bến đỗ bình yên nhất, là ánh mặt trời ấm áp soi sáng mọi bước đường em đi.

Thời gian và những lo toan cuộc sống đã in hằn trên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nơi khóe mắt. Em yêu biết bao khuôn mặt trái xoan hiền hậu và làn da đã sạm đi vì sương gió của mẹ. Nhưng có lẽ, hình ảnh làm em xúc động nhất chính là đôi bàn tay. Đôi bàn tay mẹ không thon dài, mềm mại mà thô ráp, chai sần vì vất vả ngược xuôi để lo cho em có được manh áo mới, cuốn sách hay. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy lại là nơi ấm áp nhất, mỗi khi mẹ vuốt tóc hay nắm tay, em đều cảm thấy một sự che chở lạ kỳ. tình yêu của mẹ không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà thấm đượm trong từng hành động nhỏ nhặt hằng ngày. Đó là những bữa cơm nóng hổi mẹ nấu chờ em đi học về, là những đêm mẹ thức trắng bên giường khi em ốm nặng, hay những khi mẹ ân cần chỉ bảo mỗi khi emgặp bài toán khó. Mẹ dịu dàng như dòng suối mát nhưng cũng rất nghiêm khắc khi em mắc lỗi. Ánh mắt mẹ khi ấy buồn rười rượi khiến em hiểu rằng, mỗi lỗi lầm của mình đều là một vết dao cứa vào lòng mẹ.

Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì tất cả những hy sinh thầm lặng mà mẹ đã dành cho con. Trong trái tim con, mẹ là người phụ nữ đẹp nhất, vĩ đại nhất. Con tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành niềm tự hào của mẹ, để những nếp nhăn trên trán mẹ bớt hằn sâu và nụ cười mãi rạng rỡ trên môi.


20 tháng 12 2025

Câu 1:

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp đẽ. Mầm non hiện lên nhỏ bé, lặng im dưới lớp vỏ cứng, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Khi nghe tiếng chim gọi xuân, mầm non bừng tỉnh, mạnh mẽ bật vỏ để vươn lên đón ánh sáng và bầu trời xanh biếc. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ vẻ đẹp của thiên nhiên và sự kì diệu của sự sống. Mầm non giống như con người trong những ngày đầu đời, dù yếu ớt nhưng luôn mang trong mình khát vọng trưởng thành. Qua hình ảnh mầm non, em thêm tin yêu cuộc sống và hiểu rằng chỉ cần kiên trì, cố gắng thì ai cũng có thể vượt qua khó khăn để vươn lên.

Câu 2:

Trong cuộc đời em, người mà em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ không cao lớn hay vĩ đại như những nhân vật trong truyện cổ tích, nhưng với em, mẹ là cả một bầu trời yêu thương. Mỗi ngày, mẹ âm thầm lo toan cho gia đình, từ bữa cơm ấm áp đến giấc ngủ yên lành của em. Đôi bàn tay mẹ chai sạn theo năm tháng, gương mặt mẹ hằn thêm những nếp nhăn vì bao vất vả. Mỗi khi em buồn hay mệt mỏi, mẹ luôn nhẹ nhàng an ủi, động viên em cố gắng. Tình yêu của mẹ không ồn ào mà lặng lẽ, bền bỉ như dòng suối mát nuôi dưỡng tâm hồn em khôn lớn từng ngày. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mẹ và để mẹ luôn mỉm cười hạnh phúc.


21 tháng 12 2025

Câu 1:

Bài làm

Hình ảnh trong bài thơ Mầm non gợi lên một bức tranh thiên nhiên nhỏ bé mà giàu sức sống. Mầm non hiện lên thật yếu ớt, bé nhỏ, nép mình dưới lớp đất nâu, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh tiềm tàng. Nhờ có ánh nắng ấm áp, làn mưa dịu dàng và sự chở che của đất mẹ, mầm non dần vươn lên, xé lớp vỏ đất cứng để đón ánh sáng của cuộc đời. Hình ảnh ấy không chỉ đẹp bởi màu xanh tươi mát mà còn giàu ý nghĩa biểu tượng. Mầm non giống như những em nhỏ, tuy còn non nớt nhưng luôn khao khát trưởng thành. Qua đó, bài thơ ca ngợi sức sống mãnh liệt của thiên nhiên và gửi gắm niềm tin, hi vọng vào tương lai tươi sáng.

21 tháng 12 2025

Câu 1:

Bài làm

Hình ảnh mầm non trong bài thơ "Mầm non" của nhà thơ Võ Quãng đã chạm đến trái tim em một cách sâu sắc, gợi lên cảm xúc về sự sống, hi vọng và nghị lực kỳ diệu. Ban đầu, từ chú mầm nhỏ bé nép mình trong trong vỏ bọc, cố gắng lên lỏi nhìn qua kẽ lá, cảm nhận thế giới đang chuyển mình trong những ngày đông cuối. Rồi khi tiếng chim "Chíp chiu chiu! Xuân đến" vàng lên, cả không gian bừng tỉnh, và em vỡ ào khi mầm non "bật người, rơi chiếc vỏ, đứng dậy giữa trời, khoác chiếc áo màu xanh biếc". Đó không chỉ là một chiếc lá, mà là biểu tượng của một sự sống mới, một sự sống kiên cường, vượt qua mọi khó khăn để vươn lên mạnh mẽ, luôn giữ mình trong một màu xanh hi vọng để đón chào những điều tốt đẹp.

Câu 2:

Bài làm

Trong thời học sinh chúng ta, chắc có lẽ ai cũng từng có một người bạn thân. Tuy tình bạn ấy có nhanh chóng như một cơn gió vô tình lướt qua hay một cơn mưa dù nhiều đến mấy cũng tạnh. Nhưng dù vậy chúng tôi vẫn luôn trân trọng, yêu quý nhau. Người bạn ấy là Nghĩa — người kề vai sát cánh.

Tôi và Nghĩa chơi cùng nhau từ bé, Nghĩa là người hiền lành, điều tôi ấn tượng với Nghĩa là thân hình như que củi. Tôi nhớ có lần tôi đến trễ không lấy được ghế, ngày lúc không biết làm gì thì nghĩa xuất hiện đưa tôi chiếc ghế, chỉ là hành động nhường ghế nhưng với tôi lại mang ý nghĩa lớn, tôi cảm nhận được sự chân thành của Nghĩa. Không chỉ ở tôi mà đối với bất kỳ ai Nghĩa cũng thân thiện và vui vẻ khi giúp mọi người. Nhiều lúc tôi cảm thấy có lỗi với Nghĩa, nhưng có lẽ đối với bạn ấy đó là chuyện bình thường, bạn ấy chưa từng để bụng bất cứ chuyện gì tôi làm. Và từ đó tôi biết thêm về Nghĩa, về sự rộng lượng.

Tôi rất quý Nghĩa, nghĩ như là tri kỷ của tôi, có Nghĩa tôi đã cảm nhận được sự chân thành xuất phát từ tình bạn.

21 tháng 12 2025

Câu 1. (2,0 điểm) Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) ghi lại cảm xúc về hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng ở phần đọc hiểu. - Hình ảnh mầm non - Mầm non là hình ảnh trung tâm, được tác giả miêu tả từ lúc còn bé nhỏ, âm thầm đến khi vươn mình đón mùa xuân. - Ban đầu, mầm non nép mình dưới lớp vỏ khô, xung quanh là mưa phùn, lá rụng, không gian yên ắng. - Mầm non tuy im lặng nhưng vẫn cảm nhận được sự đổi thay của đất trời qua mây bay, tiếng chim, dòng suối. - Tiếng chim báo hiệu mùa xuân đến đã đánh thức mầm non, khiến sự sống bừng tỉnh. - Mầm non mạnh mẽ bật khỏi lớp vỏ, khoác màu xanh tươi, hòa vào nhịp sống của thiên nhiên. - Qua hình ảnh ấy, tác giả gửi gắm thông điệp: - Sự sống luôn tiềm ẩn sức mạnh - Khó khăn chỉ là thử thách tạm thời - con người cần có niềm tin để vươn lên trong cuộc sống. Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý. -Trong cuộc sống, người em yêu quý nhất là mẹ của em. Mẹ không chỉ sinh ra em mà còn luôn âm thầm chăm sóc, lo lắng cho em từng chút một. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn và nhắc em đi học đúng giờ. Khi em buồn hay gặp khó khăn, mẹ luôn nhẹ nhàng an ủi và động viên em cố gắng. Em nhớ nhất là những lúc em bị ốm, mẹ thức suốt đêm để chăm sóc, khiến em vô cùng xúc động. Đối với em, mẹ là chỗ dựa vững chắc và là người em tin yêu nhất. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn và nghe lời để không phụ lòng yêu thương của mẹ.

21 tháng 12 2025

Câu 1 : Trong bài thơ Mầm non của tác giả Võ Quảng, Hình ảnh mầm non hiện lên rất sống động và dễ thương, khơi gợi cho em rất nhiều cảm xúc dành cho bài thơ.Hình ảnh mầm non khơi gợi cho em sự đáng yêu, sức sống đầy mãnh liệt, và hình anh Mầm non mọc trên cây khô khiến em thấy rất thú vị và vui vẻ, và cho em cảm nhật rất sâu sắc về vẻ đẹp kỳ diệu của mầm non, mầm non là sự khơi dậy đầy mãnh liệt và sức khỏe tốt và cũng là sự khởi đầu mới. Em thấy rất yêu thiên nhiên vid thiên nhiên đem lại sự khởi đầu mới cho mầm non và cho cả em trân trọng từng khoảnh khắc của thiên nhiên

Câu 2 : Trong trường em có rất nhiều bạn mà em rất thân nhưng người em yêu quý nhất là bạn Thanh Trúc , em rất quý bạn ấy vì bạn ấy vui tính và hài hước,rất vui vẻ với em.

Bạn ấy có ngoại hình khá cao, bạn có tính cách hiền hậu,hoà đồng,và rất tốt bụng mặc dù bạn ấy có hơi nghiêm khắc nhưng cũng rất vui vẻ, em rất hâm mộ bạn ấy vì bạn ấy rất học giỏi mỗi khi em không hiểu bài thì em đều hỏi bạn ấy nên em không còn lo ngại vì không hiểu bài nữa.Những kỷ niệm sâu sắc mà em thấy vui nhất là em và lớp trong đó có bạn ấy chơi những trò chơi rất vui vẻ và những hành động vui vẻ khác, bạn ấy rất quan tâm em vì em học không khá tốt khi làm văn bạn ấy đều chỉ tận tình để cho em hiểu rõ về văn hơn, em cảm thấy như có người chị gái vậy.Nhiều khi bạn ấy quạo với em nhưng cũng không quạo lâu với em vì bạn ấy rất hoà đồng nên em cảm thấy rất quý bạn ấy. Em rất ngưỡng mộ vì bạn ấy học giỏi,và biết ơn bạn ấy vì bạn ấy chỉ em làm văn và chia sẻ cho em những chuyện vui buồn ở lớp.

Em cảm thấy rất vui và quý bạn ấy vì bạn ấy đã chỉ em học bài rất nhiều và an ủi em khi em buồn em rất quý những đều đó. Em sẽ hứa cố gắng học thật giỏi các môn yếu để cho em và bạn ấy cùng vui. Mong ước của em là sẽ được làm bạn với bạn ấy mãi.


22 tháng 12 2025

La

23 tháng 12 2025

Câu 1: Bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và ấn tượng khó phai về hình ảnh mầm non. Mầm non trong bài thơ không chỉ là một thực thể thiên nhiên nhỏ bé mà còn là biểu tượng của sức sống mãnh liệt và niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng.

Câu 2: Người mà em yêu quý nhất chính là mẹ - người phụ nữ tần tảo, hi sinh thầm lặng vì gia đình.

Bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và ấn tượng khó phai về hình ảnh mầm non. Mầm non trong bài thơ không chỉ là một thực thể thiên nhiên nhỏ bé mà còn là biểu tượng của sức sống mãnh liệt và niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng. Sức sống mãnh liệt: Hình ảnh mầm non nằm "ép lặng im" dưới vỏ cành bàng, rồi bất ngờ "vội bật người, rơi chiếc vỏ, đứng dậy giữa trời" khi nghe tiếng chim báo xuân về, thể hiện một sức sống tiềm tàng, kiên cường, sẵn sàng vươn lên dù trong hoàn cảnh khó khăn. Niềm tin và hy vọng: Sự chuyển mình của mầm non từ trạng thái tĩnh lặng sang bừng tỉnh, khoác lên mình "chiếc áo màu xanh biếc", gợi lên niềm tin vào sự đổi mới, sự phát triển không ngừng của vạn vật và cuộc sống. Tình yêu thiên nhiên: Qua hình ảnh thơ sống động và biện pháp nhân hóa tài tình, bài thơ giúp em cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên, khơi dậy tình yêu và sự trân trọng đối với mọi sự sống xung quanh. Thông điệp ý nghĩa: Tác giả muốn gửi gắm thông điệp hãy biết lắng nghe, yêu thương và nâng đỡ sự sống ngay từ khi còn là những mầm non bé nhỏ, bởi mỗi sự vật đều góp phần tạo nên vẻ đẹp của cuộc sống.

23 tháng 12 2025

câu 1:Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng khiến em cảm thấy vô cùng xúc động và yêu mến sự sống, bởi nó là biểu tượng của sức sống mạnh mẽ, sự hồi sinh diệu kỳ của thiên nhiên mùa xuân, gợi lên niềm tin vào tương lai tươi sáng, đồng thời cũng là lời nhắc nhở em về tình yêu thương và sự trân trọng mọi điều nhỏ bé, bình dị quanh mình.

23 tháng 12 2025

Hình ảnh mầm non trong bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng để lại trong em nhiều cảm xúc nhẹ nhàng và sâu lắng. Mầm non hiện lên thật nhỏ bé, yếu ớt khi còn nép mình dưới lớp vỏ cứng, lặng im giữa thiên nhiên đang chuyển mình. Nhưng khi nghe tiếng chim báo xuân, mầm non đã dũng cảm bật vỏ, đứng dậy giữa trời và khoác lên mình màu xanh biếc của sự sống. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ sức sống mãnh liệt của thiên nhiên cũng như niềm tin vào sự khởi đầu mới. Mầm non không chỉ là một hình ảnh thiên nhiên quen thuộc mà còn gợi cho em nghĩ đến con người, nhất là những người trẻ. Dù xuất phát điểm nhỏ bé, nếu biết kiên trì và tin tưởng, mỗi người đều có thể vươn lên và tỏa sáng trong cuộc đời.

26 tháng 12 2025

Câu 1 bài làm

Hình ảnh "mầm non" trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc về sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp tinh khôi của thiên nhiên. Giữa không gian mùa đông tĩnh lặng, mầm non hiện lên thật nhỏ bé, "nằm nép" dưới lớp vỏ, nhưng lại mang trong mình một sự quan sát tinh tế qua cái nhìn "lim dim". Nó dường như đang nín thở để cảm nhận từng chuyển động của đất trời: từ tiếng gió vèo qua đến tiếng chim hót vang. Khi mùa xuân đến, mầm non ấy đã bừng tỉnh, "vội vàng" trút bỏ lớp áo cũ để khoác lên mình màu xanh non mơn mởn. Hình ảnh này gợi cho em cảm giác về một niềm hy vọng mới, một sự khởi đầu đầy sức mạnh. Mầm non chính là hiện thân của tuổi trẻ, của khát vọng vươn lên không ngừng nghỉ trước cuộc đời. Qua đó, em thêm yêu và trân trọng vẻ đẹp diệu kỳ của thế giới

Câu 2 bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa tinh thần vững chắc, và với em, người đó chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn nhất, luôn bao dung và che chở cho em suốt chặng đường khôn lớn.

Mẹ em không có vẻ đẹp lộng lẫy, gương mặt mẹ đã hằn lên những nếp nhăn của sự vất vả, đôi bàn tay mẹ cũng thô ráp vì sương gió cuộc đời. Thế nhưng, đối với em, đó là đôi bàn tay ấm áp nhất thế gian. Em nhớ mãi những đêm đông giá rét, mẹ vẫn thức khuya để kiểm tra lại chăn màn cho em, hay những lúc em ốm đau, mẹ thức trắng đêm lo lắng, chăm bẵm từng thìa cháo. Ánh mắt mẹ hiền từ như dòng suối mát, luôn dõi theo và khích lệ mỗi khi em gặp khó khăn.

Mẹ chính là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, ngoan ngoãn để nhìn thấy nụ cười hạnh phúc luôn rạng rỡ trên môi mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!

28 tháng 12 2025

Hdshhdgdgdieh

Gdgduahdhudbhsj

Bjdjrjdksjdgtsgsshsji

Tdgshhehduahdgsjsedh


30 tháng 12 2025

Câu 1: bài Hình ảnh chiếc lá trong bài thơ Mầm Non gợi cho ta một hình ảnh quen thuộc về lúc sinh ra của con người được tác giả ví như một mầm non. Cuộc sống chúng ta khi sinh ra cũng giống như một mầm non dễ dàng bị tổn thương . Một mầm non như một hạt cát nhỏ nhôi trong cuộc sống của con người chúng ta . Hình ảnh mầm non là hình ảnh phản chiếu của chính cuộc sống của ta.

Câ2 : Cha em người em yêu thương nhất dù ông không có công sinh thành nhưng ông lại có công nuôi em khôn lớn.

Cha em người yêu thương em nhất người luôn luôn chiều chuộng em.ông là ngưofi có vẽ ngoài cứng rắn nhưng khi bên gia đình cha kuôn yêu thương em và mẹ. Thân hình cha cao với làng da rám nắng . OOnh luôn là người tốt bụng nhất trên thế giới dù chuyện nhỏ hay tổ cha vẫn cho quá và chỉ khuyên bảo em cẩn thận hơn .em còn nhớ khi xưa ông thường dẫn em đi chơi đu thả diều vì thế em rất thương yêu ông.

Cha là ngưiif cùng mẹ nuôi em khôn lớn em rẩ yêu ông ấy , em hứa sẽ học thật tốt để đáo hiếu với ông

30 tháng 12 2025

Câu 1. Bài làm

Bài thơ "Mầm non" của nhà thơ Võ Quảng đã để lại trong em nhiều cảm xúc thật đẹp đẽ và sâu sắc. Em hình dung thấy một thế giới thu nhỏ đầy sống động qua đôi mắt của mầm non bé nhỏ, đang lặng lẽ chờ đợi dưới lớp vỏ khô mục, giữa không gian se lạnh của mùa đông sắp qua. Em cảm nhận được sự bồn chồn, háo hức khi tiếng chim gọi xuân, tiếng suối reo, ngàn chim muông ca hát đánh thức vạn vật. Khoảnh khắc mầm non bật mình, rơi chiếc vỏ cũ kỹ, khoác lên mình chiếc áo xanh biếc thật kỳ diệu, như một sự hồi sinh mạnh mẽ, một lời khẳng định về sức sống mãnh liệt không gì có thể dập tắt. Qua hình ảnh ấy, em học được bài học về sự kiên cường, rằng khó khăn chỉ là thử thách, và mỗi chúng ta đều có sức mạnh để vươn lên, làm đẹp cho cuộc đời, giống như mầm non bé nhỏ đang vươn mình đón nắng xuân. Em càng yêu hơn thiên nhiên, yêu hơn sự sống, và tin tưởng hơn vào chính bản thân mình.

Câu 2 bài làm

Tuổi thơ của mỗi đứa trẻ đều sẽ gắn bó với bà. Chúng ta lớn lên nhờ những câu chuyện kể hay lời răn dạy của bà. Và đối với tôi, bà nội chính là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Bà của tôi đã gần bảy mươi tuổi. Nhưng sức khỏe của bà vẫn còn rất tốt. Trước đây, bà là một giáo viên tiểu học.Bà có dáng người khá đầy đặn. Khuôn mặt trông rất phúc hậu. Làn da đã có nhiều nếp nhăn. Mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc. Đôi bàn tay có nhiều vết chai sần. Đôi mắt không còn tinh tường như trước, nhưng luôn sáng ngời tình yêu thương. Bà rất nhân hậu và hiền từ. Đối với con cháu, bà luôn quan tâm, lo lắng. Mọi người trong gia đình đều yêu mến và kính trọng bà.bà dạy tôi biết yêu thương, chia sẻ với mọi người xung quanh. Nhờ có bà, tôi đã trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, sống đẹp hơn mỗi ngày.

Người bà cũng giống như người mẹ, đem đến cho chúng ta tình cảm yêu thương ngọt ngào, ấm áp. Vì vậy, mỗi người hãy biết trân trọng và yêu thương người bà của mình nhiều hơn . Đtinh tường như trước, nhưng luôn sáng ngời tình yêu thương. Bà rất nhân hậu và hiền từ.

30 tháng 12 2025

Em thấy thương xót khi mầm non bé bỏng phải nằm lặng im, cô đơn dưới vỏ bàng, giữa mưa phùn, lá rụng, chỉ dám lim dim nhìn trộm thế giới bên ngoài. Sự biến đổi: Tiếng chim "Chíp chiu chiu! Xuân đến!" như một lời hiệu triệu kỳ diệu, đánh thức tất cả. Mầm non không còn im lặng mà vội vàng bật mình, "bật chiếc vỏ rơi", đứng dậy khoác chiếc áo xanh biếc, thật mạnh mẽ và đầy sức sốnHình ảnh ấy khiến em thấy mình cũng giống như mầm non, dù có những lúc yếu ớt, nép mình, nhưng khi nghe tiếng gọi của ước mơ, của cuộc sống, em cũng sẽ bừng tỉnh, vươn lên để đón nhận điều tốt đẹp, để sống một cuộc đời tươi xanh, ý nghĩa, giống như mầm non "đứng dậy giữa trời" vậy. Thông điệp: Em thêm yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và tin rằng sức sống luôn tiềm ẩn và luôn có cách để vươn lên.

Trong trái tim em, hình ảnh người mẹ luôn là vầng thái dương ấm áp, rực rỡ. Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi, nhưng với em, mẹ vẫn đẹp như cô tiên. Mái tóc đen dài óng ả, đôi mắt mẹ lúc nào cũng lấp láy sự dịu hiền, phúc hậu. Bàn tay mẹ gầy gầy, chai sần vì bao năm vất vả gánh vác việc nhà, nuôi nấng chúng em khôn lớn. Em nhớ mãi lần em bị sốt cao, một mình mẹ thức trắng đêm, đắp khăn, quạt cho em. Nhìn đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ của mẹ, em thương mẹ vô cùng, thấy mẹ đẹp lạ lùng trong vầng hào quang tình mẫu tử thiêng liêng. Mẹ không chỉ là người sinh ra em, mà còn là người dạy em lẽ phải, là người bạn tâm tình chia sẻ mọi buồn vui. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, trở thành niềm tự hào của mẹ, để mẹ mãi được cười hạnh phúc.

2 tháng 1

Câu 1

Hình ảnh mầm non trong bài thơ "mầm non" của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc và đẹp đẽ. Đó không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên mà còn là biểu tượng đầy ý nghĩa về sự sống tương lai.

Câu 2

Trong cuộc đời mỗi người ai cũng có chỗ mình một người mà mình yêu quý, kính trọng đối với em, người đó không ai khác chính là mẹ - người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời.

Mẹ em không chỉ là người sinh ra và nuôi dưỡng em, mà còn là người bạn đồng hành, là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền từ với nụ cười luôn thường trực, ánh mắt mẹ ấm áp chứa chan tình yêu thương vô bờ bến. Mỗi khi em gặp khó khăn hay buồn phiền, ánh mắt ấy lại trở thành nguồn động viên lớn lao giúp em có thêm động lực để vượt qua tất cả.

Vì vậy em rất yêu quý mẹ không chỉ vì tình mẫu tử mà còn là tình cảm của em dành cho mẹ.
























3 tháng 1

Câu 1

Bài làm

Trong bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng, hình ảnh mầm non hiện lên thật sinh động, khơi gợi trong em nhiều cảm xúc yêu mến và hy vọng. Hình ảnh mầm non "nằm ép mình" dưới kẽ lá, "lim dim mắt" nhìn thế giới không chỉ là một sự quan sát tinh tế về thiên nhiên mà còn là biểu tượng của sự kiên nhẫn và sức sống tiềm tàng. Em vô cùng ấn tượng trước sự chuyển mình kỳ diệu: từ tư thế thu mình lặng lẽ, mầm non đã bừng tỉnh, "vội vàng hớn hở" khoác chiếc áo màu xanh non khi nghe tiếng xuân về. Sự đối lập giữa vẻ ngoài bé nhỏ với sức mạnh vươn lên mãnh liệt truyền cho em niềm tin về sự khởi đầu mới đầy tươi sáng. Qua ngòi bút tài hoa của tác giả, mầm non trở nên có hồn như một đứa trẻ thơ ngây, tràn đầy khát khao khám phá cuộc sống, nhắc nhở chúng ta luôn biết nâng niu và trân trọng những vẻ đẹp giản dị, căng tràn nhựa sống xung quanh mình.

Câu 2

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa yêu thương để hướng về, và với em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là Mẹ. Mẹ em không phải là một người phụ nữ hoàn hảo hay sở hữu vẻ ngoài lộng lẫy, nhưng trong mắt em, mẹ là người đẹp nhất. Thời gian và những lo toan cuộc sống đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nơi khóe mắt, và bàn tay mẹ cũng dần trở nên chai sần vì sương gió. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy đã vỗ về em giấc ngủ, nấu cho em những bữa cơm ấm nóng và dắt em đi qua những bước đi đầu đời. Điều khiến em xúc động nhất ở mẹ chính là sự hy sinh thầm lặng. Mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để chuẩn bị mọi thứ cho gia đình và là người đi ngủ muộn nhất sau khi đã thu vén xong xuôi công việc. Có những đêm ôn thi muộn, em vẫn thấy ánh đèn từ phòng mẹ hắt ra, mẹ ngồi đó khâu lại chiếc áo sứt chỉ hay đơn giản là mang cho em một cốc sữa ấm. Ánh mắt hiền từ và lời động viên khẽ khàng của mẹ như một liều thuốc tinh thần vô giá, giúp em xua tan mọi mệt mỏi. Mẹ không chỉ chăm sóc em về vật chất mà còn là người thầy dạy em những bài học làm người đầu tiên. Mẹ dạy em biết sẻ chia với những người khó khăn, biết mỉm cười trước những thử thách và biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Mỗi khi em phạm lỗi, mẹ không trách mắng nặng lời mà ân cần chỉ bảo để em hiểu ra lỗi sai của mình. Tình yêu của mẹ giống như mạch nước ngầm, lặng lẽ chảy trôi nhưng bền bỉ và mát lành. Càng lớn khôn, em càng thấu hiểu những vất vả mà mẹ đã trải qua để dành cho em những điều tốt đẹp nhất. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt và trưởng thành hơn mỗi ngày để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Với em, mẹ là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi bão giông. Em chỉ muốn nói với mẹ một điều rằng: "Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều!" l

6 tháng 1

Câu 1 Bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng đã gieo vào lòng em cảm xúc vừa ngạc nhiên, vừa thích thú, vừa trân trọng trước vẻ đẹp sống động của thiên nhiên, đặc biệt là hình ảnh mầm non bé nhỏ mà đầy sức sống. Em như được chứng kiến hành trình thức tỉnh diệu kỳ: từ trạng thái lim dim,nấp mình lặng lẽ trong chiếc vỏ cành bàng, mầm non đã lắng nghe tiếng chim "Chíp chiu chiu" gọi xuân, để rồi bừng tỉnh, vội vã bật vỏ, đứng dậy giữa trời khoác chiếc áo xanh biếc tươi mới. Cảm xúc ấy khiến em thấy tâm hồn mình cũng như được tưới tắm, thức tỉnh, bởi em nhận ra chính mình cũng có những lúc yếu ớt, nép mình, nhưng khi nghe tiếng gọi của ước mơ, của cuộc sống, em cũng sẽ mạnh mẽ vươn lên, đón nhận điều tốt đẹp, sống một cuộc đời xanh tươi, ý nghĩa như mầm non ấy. Hình ảnh mầm non không chỉ là vẻ đẹp bình dị của đất trời mà còn là biểu tượng cho sức sống tiềm tàng, ý chí kiên cường, khiến em thêm yêu đời, yêu thiên nhiên và tin tưởng vào tương lai.

Câu 2: Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một "điểm tựa" tinh thần vững chãi để yêu thương và tin tưởng. Với em, người mà em yêu quý nhất chính là mẹ — người phụ nữ đã dành cả cuộc đời để chăm lo cho gia đình.Mẹ em không phải là một người có vẻ đẹp lộng lẫy, nhưng ở mẹ toát lên vẻ hiền hậu và ấm áp lạ thường. Thời gian và những lo toan cuộc sống đã hằn lên gương mặt mẹ những nếp nhăn nơi khóe mắt, và bàn tay mẹ đã chai sần vì làm lụng vất vả. Thế nhưng, đối với em, đôi bàn tay ấy là đôi bàn tay kỳ diệu nhất, bởi nó đã vỗ về em khi em khóc, chăm sóc em khi em ốm đau và nấu cho em những bữa cơm ngon ngọt.Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ luôn là người thức khuya nhất để dọn dẹp nhà cửa và là người dậy sớm nhất để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Dù công việc có mệt mỏi đến đâu, mẹ vẫn luôn dành cho em những lời động viên, khích lệ. Ánh mắt mẹ sáng lên niềm tự hào mỗi khi em đạt điểm tốt, và cũng chính ánh mắt ấy tràn đầy sự bao dung, nhẫn nại khi em mắc lỗi.Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là một người bạn thân thiết. Em có thể kể cho mẹ nghe mọi chuyện ở trường, từ những niềm vui nhỏ bé đến những nỗi buồn vẩn vơ. Mẹ luôn lắng nghe, thấu hiểu và đưa ra cho em những lời khuyên chân thành. Có mẹ ở bên, em cảm thấy mình luôn được bảo vệ và yêu thương vô điều kiện.

Tình yêu của mẹ như dòng suối mát lành chảy trôi suốt cuộc đời em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt và trưởng thành hơn mỗi ngày để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Em chỉ muốn nói với mẹ một điều rằng: "Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều!"

Người mà em yêu quý nhất chính là nội của em .

Nội của em là một người rất dũng cảm , nội của em không ngại nắng mưa chỉ để đi làm kiếm tiền nuôi em , nội của em đi làm sớm về khuya nhưng mỗi sáng nội đều nấu cơm cho em ăn , nội em hay dầm mưa , nhiều lúc nội của em rất mệt nhưng vẫn tỏ ra rất khoẻ , mỗi khi nội có tiền lương nội hay dẫn em đi ăn đi mua sắm đi mua những gì em thích , em thấy nội em cực khổ nên em đã học nấu ăn để giúp nội em khoẻ hơn được một chút , em sẽ làm những gì mà em có thể làm Em sẽ có gắng học để không phụ lòng nội của em .

25 tháng 1

Câu 1

Hình ảnh mầm non trong bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng gợi cho em nhiều cảm xúc đẹp đẽ và trong trẻo. Mầm non hiện lên nhỏ bé, xanh tươi, vươn mình lên từ lòng đất như một sinh linh mới chào đời. Qua hình ảnh ấy, em cảm nhận được sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của thiên nhiên dù còn non nớt nhưng luôn khát khao lớn lên. Mầm non còn khiến em liên tưởng đến tuổi thơ của chúng em – ngây thơ, trong sáng và đầy ước mơ. Dù gặp mưa gió hay nắng gắt, mầm non vẫn cố gắng vươn lên đón ánh mặt trời. Điều đó dạy em phải biết kiên trì, chăm chỉ và luôn tin tưởng vào tương lai. Bài thơ nhẹ nhàng nhưng để lại trong em nhiều suy ngẫm sâu sắc.

Câu 2

Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có một người để yêu thương và trân trọng. Đối với em, người mà em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ là người luôn bên em từ những ngày em còn nhỏ, chăm sóc và dõi theo từng bước trưởng thành của em.

Câu 2. (Bài văn ngắn) Người em yêu quý nhất là mẹ. Mẹ luôn âm thầm chăm sóc và dõi theo từng bước trưởng thành của em. Dáng mẹ nhỏ nhắn, đôi tay chai sạn vì công việc nhưng luôn ấm áp khi nắm lấy tay em. Em yêu nhất là ánh mắt hiền từ và nụ cười dịu dàng của mẹ, bởi mỗi khi em buồn hay mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy mẹ, em lại cảm thấy bình yên. Mẹ không chỉ dạy em học chữ mà còn dạy em cách làm người, biết yêu thương và sẻ chia. Đối với em, mẹ là điểm tựa vững chắc và là người em luôn tin tưởng vào yêu thương chân trọng

Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng gợi cho em nhiều cảm xúc đẹp đẽ và trong sáng. Mầm non nhỏ bé, yếu ớt nhưng vẫn dũng cảm vươn mình lên khỏi mặt đất để đón ánh sáng và không khí. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến chính bản thân mình và những người trẻ trong cuộc sống. Dù gặp khó khăn, thử thách, chúng ta vẫn cần kiên trì, nỗ lực để trưởng thành từng ngày. Em cảm nhận được trong mầm non không chỉ có sự sống mới mà còn có niềm hi vọng, ước mơ và tương lai tươi sáng. Bài thơ giúp em thêm yêu thiên nhiên và tin tưởng hơn vào sức mạnh của ý chí, của sự cố gắng không ngừng


10 tháng 8 2021

Bạn tham khảo nhé :

"Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước”. Đó là lời khẳng định đầy tự hào của chủ tịch Hồ Chí Minh khi nói về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam.

Lòng yêu nước được hiểu là tình cảm yêu thương, gắn bó sâu nặng và tinh thần, trách nhiệm bảo vệ, dựng xây đất nước của con người. Cao hơn cả đấng sinh thành, đất nước như một mái nhà chung của tất cả những người dân đang chảy trong mình dòng máu Lạc Hồng. Chính vì vậy, lòng yêu nước tồn tại trong tất cả con người Việt Nam như một lẽ dĩ nhiên, thể hiện sự tự tôn, tự hào dân tộc, biết ơn sâu sắc với các thế hệ cha anh đi trước đã anh dũng dựng xây và bảo vệ đất nước. Biểu hiện của lòng yêu nước là những hành động cụ thể, được minh chứng qua từng giai đoạn lịch sử. Trang sử vàng của dân tộc ta đã ghi danh biết bao vị anh hùng, chiến sĩ, thậm chí là nông dân dũng cảm, can trường xả thân vì đất nước. Hình ảnh chị Võ Thị Sáu gan dạ trước nòng súng quân giặc, anh Bế Văn Đàn, anh Phan Đình Giót,… và hàng ngàn con người Việt Nam đã khiến cả thế giới phải nể phục vì lòng yêu nước, dũng cảm, cứng rắn “như gang như thép”.

Có thể thấy, lòng yêu nước là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến thành công của đất nước ta trong cả kháng chiến lẫn công cuộc dựng xây xã hội chủ nghĩa. Thế hệ thanh thiếu niên cần không ngừng cố gắng học tập, làm việc theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc. Bên cạnh đó, chúng ta cần ngăn chặn triệt để các hành vi tuyên truyền phản động, biểu tình gây ảnh hưởng đến trật tự, an ninh đất nước.

Lòng yêu nước, tinh thần yêu nước của mỗi người dân Việt Nam chính là nền tảng, cơ sở cho sự thống nhất trong khác biệt để Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh tập hợp lực lượng, tạo thành sức mạnh tổng hợp của một dân tộc, đất không rộng, người không đông, tiềm lực kinh tế, quân sự không lớn, song đã đoàn kết, đồng lòng dưới sự lãnh đạo của Đảng đấu tranh giải phóng dân tộc thoát khỏi ách nô lệ thực dân, đế quốc, giành độc lập, tự do; tiếp tục tiến hành cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Vì thế, khi nước nhà đã giành được độc lập, song hiểm nguy từ nạn "giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm" vẫn đe dọa nền độc lập, tự do mà nhân dân ta đã giành được sau hơn 80 năm trời nô lệ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh rằng: “Chúng ta phải làm cho dân tộc chúng ta trở nên một dân tộc dũng cảm, yêu nước, yêu lao động, một dân tộc xứng đáng với nước Việt Nam độc lập”[6]; đồng thời khơi dậy tinh thần yêu nước của mọi người dân, mọi giai tầng trong xã hội trong các bức thư gửi cho các cụ phụ lão: “Xưa nay, những người yêu nước không vì tuổi già mà chịu ngồi không” (Thư gửi các cụ phụ lão); cho các em nhỏ: “Các em phải thương yêu nước ta” (Thư gửi thiếu nhi Việt Nam đêm Trung thu đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa); cho một Việt kiều: “Tôi vẫn nghe ông là người yêu nước thương nòi, vậy dịp này rất thuận tiện cho ông tỏ lòng trung thành với Tổ quốc” (tháng 9/1945); cho các giám mục và đồng bào công giáo Vinh, Hà Tĩnh, Quảng Bình: “Các vị là những người chân chính yêu nước, đồng thời cũng là những chân chính tín đồ của đức Giêsu” và bao dung, vị tha với những người trót lầm đường, lạc lối: “Ai cũng có lòng yêu nước, chẳng qua có lúc vì lợi nhỏ mà quên nghĩa lớn. Nói lẽ phải họ tự nghe”[7]... để quy tụ, tập hợp và phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc trên cơ sở của lòng yêu nước chân chính, tiến hành sự nghiệp kháng chiến và kiến quốc.

Trân trọng giá trị truyền thống quý báu của dân tộc, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn coi việc tuyên truyền về lòng yêu nước, tinh thần yêu nước cho mọi người dân, trong mọi thời điểm là một trong những nhiệm vụ quan trọng, góp phần vào thành công của sự nghiệp cách mạng. Theo Người, lòng yêu nước, tinh thần yêu nước không chỉ dừng ở nhận thức mà chính là phải thể hiện ở hành động. Cho nên, để đưa cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ đến thắng lợi hoàn toàn, Người yêu cầu các cấp, các ngành “phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm cho tinh thần yêu nước của tất cả mọi người đều được thực hành vào công việc yêu nước, công việc kháng chiến”[8], vì “đành biết rằng từ đây đi đến cuộc toàn thắng, chúng ta còn phải kinh qua nhiều nỗi khó khăn. Nhưng chúng ta giàu lòng yêu nước, thì chúng ta quyết cứu được nước”

Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Người, trong những năm tháng đấu tranh gian lao ấy, tinh thần yêu nước, ý chí độc lập, tự chủ, tự cường của mọi người dân Việt Nam đã được phát huy cao độ, tạo nên sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm nổi bật tinh thần, ý chí và trí tuệ con người Việt Nam. Đó chính là sức mạnh của lòng yêu nước được hun đúc suốt hàng ngàn năm lịch sử; không chỉ được bồi đắp mà còn phát triển lên một tầm cao mới, gắn với tinh thần quốc tế trong sáng. Đó chính là sức mạnh của chủ nghĩa yêu nước chân chính hòa quyện với chủ nghĩa quốc tế cao cả trên tinh thần đoàn kết, giúp đỡ, ủng hộ lẫn nhau trong cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc và tiến bộ xã hội; là lòng nồng nàn yêu nước gắn với sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa của các đồng chí, bạn bè và nhân dân lao động các nước; là phát huy sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại đấu tranh để “làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”[10] trong thời đại Hồ Chí Minh lịch sử. Đó cũng chính là hiển hiện của những tấm gương yêu nước, anh hùng mà khiêm nhường của biết bao quần chúng ở mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi; của đội ngũ cán bộ, đảng viên trên mọi lĩnh vực công tác ở cả tiền tuyến và hậu phương,v.v.. đã kết thành "một làn sóng mạnh mẽ", tạo thành sức mạnh tổng hợp, vô song, làm nên những chiến công của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX, đưa đất nước ta tới hòa bình, độc lập, thống nhất, kiên định ục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.

Vì thế, có thể nói, những giá trị tinh hoa truyền thống như tình yêu quê hương, đất nước, yêu thương giống nòi, phụng sự Tổ quốc, tinh thần sẵn sàng hy sinh vì dân, vì nước,v.v.. đến Hồ Chí Minh, thời đại Hồ Chí Minh đã được nâng lên một tầm cao. Yêu nước theo tư tưởng Hồ Chí Minh có nội dung và hình thức mới, mang bản chất giai cấp, hòa quyện chặt chẽ giữa giai cấp, dân tộc và nhân loại mà cơ sở tư tưởng là chủ nghĩa Mác - Lênin, là lý tưởng độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, là yêu nước chân chính gắn với tinh thần quốc tế vô sản, "khác hẳn tinh thần “vị quốc” của bọn đế quốc phản động. Nó là một bộ phận của tinh thần quốc tế”… và chính Người là một mẫu mực của chủ nghĩa yêu nước, tinh thần yêu nước Việt Nam hiện đại đúng như Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã khẳng định: “Chủ tịch Hồ Chí Minh là hình ảnh của sự gặp nhau giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa xã hội, giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa quốc tế vô sản”

(6.0 ĐIỂM) Đọc văn bản sau:    CHIỀU ĐỒNG NỘI Những giọt thu trong veo Rắc ngang qua đồng nội Cánh chim bay xuống chiều Nâng nắng lên kẻo mỏi Buổi chiều thu mướt xanh Cỏ thơm cùng hoa dại Cánh cò trôi nhanh nhanh Đàn trâu về chậm rãi Cánh đồng chiều thật êm Nhấp nhô đều sóng lúa Mùa thu như tay mềm Chạm lên từng thảm lụa Buổi chiều thu đồng nội Hương thơm từng dấu...
Đọc tiếp

(6.0 ĐIỂM) Đọc văn bản sau:

    CHIỀU ĐỒNG NỘI

Những giọt thu trong veo
Rắc ngang qua đồng nội
Cánh chim bay xuống chiều
Nâng nắng lên kẻo mỏi

Buổi chiều thu mướt xanh
Cỏ thơm cùng hoa dại
Cánh cò trôi nhanh nhanh
Đàn trâu về chậm rãi

Cánh đồng chiều thật êm
Nhấp nhô đều sóng lúa
Mùa thu như tay mềm
Chạm lên từng thảm lụa

Buổi chiều thu đồng nội
Hương thơm từng dấu chân
Bếp nhà ai toả khói
Gọi trăng thu xuống gần.

(Nguyễn Lãm Thắng, in trong tập Giấc mơ buổi sáng, 2017)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. (0,5 điểm) Văn bản trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. (0,5 điểm) Ghi lại ít nhất 03 chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên xuất hiện trong bài thơ.

Câu 3. (1,0 điểm) Chỉ ra 01 từ láy trong hai khổ thơ cuối. Nêu tác dụng của từ láy đó trong việc thể hiện nội dung.

Câu 4 (1,0 điểm) Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa nào? Nhận xét về bức tranh thiên nhiên được miêu tả trong bài thơ.   

Câu 5. (1,5 điểm) Chỉ ra và phân tích tác dụng của 01 biện pháp tu từ được sử dụng trong những câu thơ sau:

Bếp nhà ai toả khói

Gọi trăng thu xuống gần.

Câu 6. (1,5 điểm) Khi đọc bài thơ, em nhớ về kỉ niệm nào với quê hương. Kỉ niệm đó đã giúp em hiểu thêm điều gì về thông điệp tác giả muốn truyền tải? (Trình bày khoảng 05 – 07 dòng)

6
30 tháng 9 2025

Câu 1.

Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.


Câu 2.

Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:


“Cánh chim bay xuống chiều”


“Buổi chiều thu mướt xanh”


“Nhấp nhô đều sóng lúa”


Câu 3.


Từ láy: chậm rãi


Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.


Câu 4.


Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.


Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.


Câu 5.


Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)


Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.


Câu 6.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.

24 tháng 12 2025

Caau1

Văn bản được viết theo thể thơ 5 chứ

VĂN TẾ NGHĨA SĨ CẦN GIUỘCHỡi ơi !Súng giặc đất rền;Lòng dân trời tỏ.Mười năm công vỡ ruộng, chưa ắt còn danh nổi như phao;Một trận nghĩa đánh Tây, tuy là mất tiếng vang như mõ.Nhớ linh xưaCui cút làm ăn;Toan lo nghèo khó,Chưa quen cung ngựa, đâu tới trường nhung;Chỉ biết ruộng trâu, ở trong làng bộ.Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm;Tập khiên, tập...
Đọc tiếp

VĂN TẾ NGHĨA SĨ CẦN GIUỘC

Hỡi ơi !
Súng giặc đất rền;
Lòng dân trời tỏ.
Mười năm công vỡ ruộng, chưa ắt còn danh nổi như phao;
Một trận nghĩa đánh Tây, tuy là mất tiếng vang như mõ.

Nhớ linh xưa
Cui cút làm ăn;
Toan lo nghèo khó,
Chưa quen cung ngựa, đâu tới trường nhung;
Chỉ biết ruộng trâu, ở trong làng bộ.

Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm;
Tập khiên, tập mác, tập giáo, tập cờ, mắt chưa từng ngó.

Tiếng phong hạc phập phồng hơn mười tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa;
Mùi tinh chiên vấy vá đã ba năm, ghét thói mọi như nhà nông ghét cỏ.

Bữa thấy bòng bong che trắng lốp, muốn tới ăn gan;
Ngày xem ống khói chạy đen sì, muốn ra cắn cổ.

Một mối xa thư đồ sộ, há để ai chém rắn đuổi hươu;
Hai vầng nhật nguyệt chói lòa, đâu dung lũ treo dê bán chó.

Nào đợi ai đòi ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình;
Chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi, chuyến này nguyện ra tay bộ hổ.

Khá thương thay!

Vốn chẳng phải quân cơ quân vệ, theo dòng ở lính diễn binh;
Chẳng qua là dân ấp dân lân, mến nghĩa làm quân chiêu mộ

Mười tám ban võ nghệ, nào đợi tập rèn;
Chín chục trận binh thư, không chờ bày bố.

Ngoài cật có một manh áo vải, nào đợi mang bao tấu, bầu ngòi,
Trong tay cầm một ngọn tầm vông, chỉ nài sắm dao tu, nón gõ.

Hỏa mai đánh bằng rơm con cúi, cũng đốt xong nhà dạy đạo kia;
Gươm đeo dùng một ngọn dao phay, cũng chém rớt đầu quan hai nọ.

Chi nhọc quan quản gióng trống kỳ trống giục, đạp rào lướt tới, coi giặc cũng như không;
Nào sợ thằng Tây bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, liều mình như chẳng có.

Kẻ đâm ngang, người chém ngược, làm cho mã tà, ma ní hồn kinh;
Bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ tàu thiếc, tàu đồng súng nổ.

Ôi!

Những lăm lòng nghĩa lâu dùng, đâu biết xác phàm vội bỏ.

Một giấc sa trường rằng chữ hạnh, nào hay da ngựa bọc thây;
Trăm năm âm phủ ấy chữ quy, xá đợi gươm hùm treo mộ.

Đoái sông Cần Giuộc, cỏ cây mấy dặm sầu giăng;
Nhìn chợ Trường Bình, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.

Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà vì binh đánh giặc cho cam tâm;
Vốn không giữ thành, giữ lũy bỏ đi, mà hiệu lực theo quân cho đáng số.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đất ngọn rau ơn chúa, tài bồi cho nước nhà ta;
Bát cơm manh áo ở đời, mắc mớ chi ông cha nó.

Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương;
Vì ai xui hào lũy tan tành, xiêu mưa ngã gió.

Sống làm chi theo quân tả đạo, quẳng vùa hương, xô bàn độc, thấy lại thêm buồn;
Sống làm chi ở lính mã tà, chia rượu ngọt, gặm bánh mì, nghe càng thêm hổ.

Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh;
Còn hơn mà chịu chữ đầu Tây, ở với man di rất khổ.

Ôi thôi thôi!

Chùa Tông Thạnh năm canh ưng đóng lạnh, tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm;
Đồn Lang Sa một khắc đặng trả hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ.

Đau đớn bấy! Mẹ già ngồi khóc trẻ, ngọn đèn khuya leo lét trong lều;
Não nùng thay! Vợ yếu chạy tìm chồng, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ.

Ôi!

Một trận khói tan,
Nghìn năm tiết rỡ.

Binh tướng nó hãy đóng sông Bến Nghé, ai làm nên bốn phía mây đen;
Ông cha ta còn ở đất Đồng Nai, ai cứu đặng một phường con đỏ.

Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen;
Thác mà ưng đình miếu để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh, muôn kiếp nguyện được trả thù kia;
Sống thờ vua, thác cũng thờ vua, lời dụ dạy đã rành rành, một chữ ấm đủ đền công đức đó.
Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo,thương vì hai chữ thiên dân;
Cây hương nghĩa sĩ thắp thêm thơm, cám bởi một câu vương thổ.

Hỡi ôi, thương thay!
Có linh xin hưởng.

9

Tui yêu Việt Nam!!!💗💗💗💗

đúng là có việt nam thật nhưng đề bài câu hỏi là j ak :))

7 tháng 10 2025

lớp mấy z mom

7 tháng 10 2025

7 ạ


rong đoạn trích ''Đi lấy mật'', em thấy thú vị nhất là hình ảnh những con ong chăm chỉ bay đi tìm mật. Chúng lao xao trong vườn, bay từ bông hoa này sang bông hoa khác như những người thợ nhỏ bé cần mẫn.Chi tiết ấy không chỉ gợi lên bức tranh thiên nhiên sinh động, rộn ràng mà còn gợi cho em bài học về sự chăm chỉ,cần cù. Nhìn những con ong miệt mài làm việc, em hiểu rằng muốn có thành quả ngọt ngào phải trải qua bao nhiêu khó nhọc.Đây là một hình ảnh vừa gần gũi vừa đáng yêu, khiến em nhớ mãi

trong đoạn trích ''Đi lấy mật'', em thấy thú vị nhất là hình ảnh những con ong chăm chỉ bay đi tìm mật. Chúng lao xao trong vườn, bay từ bông hoa này sang bông hoa khác như những người thợ nhỏ bé cần mẫn.Chi tiết ấy không chỉ gợi lên bức tranh thiên nhiên sinh động, rộn ràng mà còn gợi cho em bài học về sự chăm chỉ,cần cù. Nhìn những con ong miệt mài làm việc, em hiểu rằng muốn có thành quả ngọt ngào phải trải qua bao nhiêu khó nhọc.Đây là một hình ảnh vừa gần gũi vừa đáng yêu, khiến em nhớ mãi

30 tháng 9 2025

300 từ còn dc chứ 400 từ thì chịu


18 tháng 10 2019

Khi trời bắt đầu nắng nóng, mặt trời bắt đầu chiếu những tia nắng chói trang xuống mặt đất, tiếng ve vang lên gọi hè thì cũng là lúc hoa phượng nở rực trời. Hoa phượng rất gần gũi và thân quen với tuổi học trò, nó gắn liền với những kỉ niệm vui buồn của học trò chúng tôi.

Hầu như trong trường nào cũng trồng một vài cây phượng. Trường của tôi cây phượng được trồng ở giữa sân, dịu hiền với chiếc mũ bông đỏ thắm màu hoa. Thân cây cao to khoác nên mình chiếc áo nâu xù xì,mốc meo màu thời gian. Thời gian trôi, thấm thoắt mà cũng đến mùa thi,tôi nhớ khi trên vòm cây kia ve râm ran tiếng hát là phượng bắt đầu lấp ló những bóng lửa hồng. Phượng ra hoa. Hoa phượng có năm cánh,nở đồng loạt, từng cánh son mềm mịn như nhung kết thành từng bông, từng chùm,từng tán lớn xòe ra như muôn ngàn con bướm thắm đậu khít nhau. Giữa những cánh bướm thắm là nhị hoa dài phủ phấn vàng e lệ.

Trong khung trời trong xanh không gợn mây trôi hoa phượng hồng thắm nổi bật lên kiêu sa mà dễ thương đến lạ. tôi nhớ lại mùi hương hoa phượng không nồng nàn như hồng nhung mà mang một mùi riêng rất riêng chỉ thoảng nhẹ trong gió làm lắng đọng bao tâm hồn học trò…

Vào những ngày hè nắng như đổ lửa, phượng dang những cánh tay khẳng khiu mộc mạc chở che cho chúng tôi. Vẳng đâu đây bên tai tôi vẫn là những tiếng cười đùa vui vẻ của cô học sinh cấp I. Tôi nhớ những mùa hoa phượng rơi, phượng thả từng cánh son của mình xuống sân trường tạo thành một cơn mưa mang sắc đỏ của hoa phượng.Từng cánh phượng hồng rơi nhè nhẹ như ánh lên những tia nắng hè đếm từng giây phút xa bạn học sinh. Ba tháng hè dài đằng đẵng, không tiếng thầy giảng, không tiếng chuyện trò, không tiếng trống trường, phượn tróng vắng. Hẳn là hoa phượng đang buồn đang khóc!

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm với cây phượng. Nhớ lắm những giờ ra chơi,lũ học trò quây quần bên gốc phượng. Nhớ lắm ngày chia tay, “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng”, chở cả tiếng cười giòn tan trong nắng,chở cả nỗi nhớ, nỗi buồn sầu chia li. Nhớ lắm cánh phượng mong manh ép chặt trong trang lưu bút, lưu giữ lại một thời hồn nhiên, mơ mộng của tôi. Nhớ lắm những chiều tan trường, mái tóc tôi bay bay trong gió, đùa giỡn, vờn với lá phượng, lá phượng vấn vít, vương trên tóc. Nhớ lắm hình ảnh những cậu học trò bẽn lẽn với chùm hoa phượng giấu sau lưng vì còn ngại ngùng đợi trao tay cho một ai đó. Phượng vui buồn với tuổi học trò, chứng kiến biết bao cuộc chia li để rồi chỉ còn lại một mình phượng cô đơn,buồn bã..Phượng đẹp,phượng rực rỡ,nhưng nhiều khi phượng hờn,phượng tủi vì chính mình. Bởi vẻ đẹp đó có được ai chiêm ngưỡng khi mà học trò đã nghỉ hè hết. Gió ghé qua đùa bỡn,trêu chọc, phượng chạnh lòng, phượng khóc. Lá phượng rơi, hoa phượng rụng.

Mỗi khi nhìn phượng rơi mà lòng tôi lại chênh vênh một nỗi buồn nôn nao khó tả, đó là dấu hiệu báo với chúng tôi rằng, chúng tôi sắp xa trường, xa bạn rồi. Cánh phượng mỏng nhưng màu hoa thì đỏ thắm, không phai nhạt, cũng giống như tình cảm học trò với thầy cô, với bè bạn thân yêu không bao giờ phai nhạt.

"Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng. em chở mùa hè của tôi đi đâu..."

Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn. những lời ca gợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý. Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tiếp ấm nóng đến chói chang. Hầu hết những người yêu hoa phượng đều nói: "Nó đẹp vì biết tận hiến hết mình vẻ đẹp". Phượng không đỏ thẫm như những như mấy bông hồng kiều diễm. Nó đỏ rực và thậm chí rất tươi. Những cánh hoa lượn theo những đường cong tùy ý, lúc nở, nó túa ra đều như một chiếc chong chóng sắp quay.

Hương phượng thơm thoang thoảng chứ không ngạt ngào như hoa sữa. vì thế thưởng thức hương hoa phượng bao giờ cũng tìm ra được những cảm giác thư thái, an lành. Phượng bắt đầu thắp lửa lúc đầu hè. Bởi thế mà cũng giống mọi người, tôi yêu hoa phượng bởi nó khắc ghi những dấu mốc quan trọng của đời tôi. Phượng nở là dấu ấn của mùa thi. Ở đó, tôi dù thành công hay thất bại nhưng tôi đã có những bài học và tôi vì thế đã trưởng thành. Phượng nở rộ cũng là lúc phải chia tay. Ôi! Chỉ cần nghỉ vậy thôi tôi tôi cũng đã cảm thấy nao lòng. Năm nào cũng vậy, tuy đã thành lệ nhưng không làm sao quên được cảm giác hồi hồi xao xuyến ấy.

Cứ đến đầu tháng năm, khi hoa phượng đang lúc đỏ tươi và bước vào kì thi đẹp nhất thì cũng là lúc tụi học trò chúng tôi lục đục cho những ngày hè sôi động. Tuy những ngày hè vui vẻ đang chực đón chờ, nhưng chúng tôi vẫn thấy buồn lắm lắm. bạn bè cả năm học vui vẻ với nhau vậy mà bây giờ phải tạm xa mấy tháng. Chúng tôi buồn thậm chí có bạn còn phát khóc khi phải trải qua những lần như thế. Hoa phượng đẹp và tất nhiên nó sẽ mãi là biểu tượng cho tuổi học trò. Hoa phượng rất giống lũ học trò nhỏ chúng tôi bởi nó cũng ngây thơ và cũng sống hết mình 1 cách thủy chung bằng tấm lòng son đỏ. Dưới mái trường cấp 1 thân yêu, không phải ai hết mà chính là hàng phượng đã chứng kiến lũ học trò chúng tôi lần lượt trưởng thành.

Giờ đây khi đã chia xa, tôi nhớ đến nao lòng hàng phượng, nhớ những bông hoa đỏ khắc ghi bao kỉ niệm học trò nhất là những kỉ niệm của năm học lớp 5. Ở ngôi trường mới của chúng tôi, hàng phượng mới trồng chưa kịp trổ hoa. Hoa phượng không biết tự lúc nào đã trở thành 1 phần máu thịt của tôi. Nó là tình yêu của tôi, là nỗi nhớ mà tôi đã dành trọn cho 1 thời học trò đầy cảm xúc.

22 tháng 11 2016

a) Em thích khổ thơ cuối của bài nhất vì:

Từ tình yêu quê hương yêu bà đã biến thành lòng yêu tổ quốc. Đó là động lực thôi thúc cháu đứng lên gia nhập quân đội chiến đấu và bảo vệ tổ quốc.Trong một phần máu thịt tổ quốc có bà có đàn gà tuổi thơ là một miền kí ức êm dịu nhất của cuộc đời chiến sĩ. Với giọng thơ nhẹ nhàng dạt dào cảm xúc của một nữ thi sĩ, hình ảnh tiếng gà trở đi trở lại ở mỗi khổ thơ tác giả đã vẽ lên một bức tranh làng quê thật thanh bình thật đẹp.
Tiếng gà trưa, sự tần tảo của bà là những dư vị ngọt ngào nhất còn đọng lại trong tâm hồn mỗi độc giả mỗi khi nhớ về bài thơ này.

b) Bao trùm bài thơ là nỗi cồn cào da diết. Nhớ nhà, nhớ người bà của mình, đó là tâm trạng tất yếu của những người lính trẻ vừa bước qua hoặc chưa bước qua hết tuổi học trò đã phải buông cây bút, cầm cây bút ra đi đánh giặc cứu nước. Nỗi nhớ ở dây thật giản dị và cụ thể. Chỉ một tiếng gà trưa bất chợt nghe thấy khi Dừng chân bên xóm nhỏ là đã gợi dậy cả một trời thương nhớ. Tiếng gà nhảy ổ làm xao động nắng trưa và cũng làm xao xuyến lòng người. Nghe tiếng gà mà như nghe thấy tiếng quê hương, tiếng bà an ủi, vỗ về và tiếp thêm sức mạnh. Suốt một đời lam lũ, lo toan, bà chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân mà chỉ lo cho cháu, bởi đứa cháu đối với bà là tất cả. bà chỉ mong đàn gà thoát khỏi nạn dịch mỗi khi mùa đông tới : Để cuối năm bán gà, Cháu được quần áo mới. Ao ước của cháu có được cái quần chéo go, cái áo... Hạnh phúc gia đình giản dị, tình bà cháu đầm ấm mà rất đỗi thiên liêng cùng bao khát vọng tuổi thơ dường như nói gọn cả trong tiếng gà trưa.

1 tháng 12 2017

a) Trong cả bài thơ Tiếng gà trưa, có lẽ hình ảnh mà tôi thích nhất đó chính là nằm trong đoạn cuối của bài Tiếng gà trưa:

"Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi, cũng vì bà

Vì tiếng gà cục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ"

Đó chính là hình ảnh người chiến sĩ quải ba lô ra trận hùng hồn.

Có lẽ nhờ nghỉ chân bên đường, được nghe tiếng gà trưa, người chiến sĩ như cảm thấy đỡ mỏi chân hơn, cái nắng như dịu lại và vô vàn kỉ niệm lại ùa về. Nào là kỉ niệm về đàn gà, lời mắng yêu của bà lúc lén xem trộm gà **, lúc bà khum khum soi trứng dành từng quả chắt chiu cho gà mái ấp và mong trời đừng sương muối để cuối năm bán gà mua quần áo mới cho cháu. Những kỉ niệm đẹp đẽ ấy hòa quyện vào nhau tạo ra một mục đích sống và chiến đấu lí tưởng của người chiến sĩ. Đó là chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Tổ quốc mà còn thì làng quê sẽ còn và hình bóng, bóng dáng của bà sẽ vẫn ở đấy, trong cái xóm thân thuộc kia. Đó chính là động lực thúc đẩy người chiến sĩ hùng hồn ra trận, quải ba lô tiến đến chiến trường.

b) Tình cảm bà cháu là tình cảm đẹp đẽ, thiêng liêng và vô cùng sâu nặng. Tình cảm đó đã hằn sâu trong kí ức tuổi thơ của người chiến sĩ. Do vậy, trên đường hành quân xa, chỉ một tiếng gà cục tác đà gợi dậy những kĩ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, đáng nhớ về bà. Đó là sự chắt chiu, tần tảo với bao nỗi lo, bao niềm mong ước của bà với tình thương bao la dành cho cháu. Những kĩ niệm đó thật bình dị mà thiêng liêng! Nó nhắc nhở, lay động bao tình cảm đẹp dâng lên trong lòng người chiến sĩ trên đường hành quân ra mặt trận chiến đấu. Tình cảm tôt đẹp đó sẽ mãi là hành trang theo bước chân của người chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh cho anh trong cuộc chiến đấu hôm nay.


I. Đọc - hiểu (3 điểm) Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu: "Những buổi sáng, chú chích choè lông đen xen lông trắng nhún nhảy trên đọt chuối non vút lên hình bao gươm, cất tiếng hót líu lo. Thỉnh thoảng, từ chân trời phía xa, một vài đàn chim bay xiên góc thành hình chữ V qua bầu trời ngoài cửa sổ về phương Nam. Bố bảo đấy là đàn chim di cư theo mùa như vịt trời, ngỗng trời,...
Đọc tiếp

I. Đọc - hiểu (3 điểm)

Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu:

"Những buổi sáng, chú chích choè lông đen xen lông trắng nhún nhảy trên đọt chuối non vút lên hình bao gươm, cất tiếng hót líu lo. Thỉnh thoảng, từ chân trời phía xa, một vài đàn chim bay xiên góc thành hình chữ V qua bầu trời ngoài cửa sổ về phương Nam. Bố bảo đấy là đàn chim di cư theo mùa như vịt trời, ngỗng trời, le le, giang, sếu,... mà người ta gọi là loài chim giang hồ".

(Nguyễn Quỳnh)

Câu 1: Xác định các phương thức biểu đạt của đoạn văn trên.

Câu 2: Tác dụng của dấu ba chấm trong câu: Bố bảo đấy là đàn chim di cư theo mùa như vịt trời, ngỗng trời, le le, giang, sếu,... mà người ta gọi là loài chim giang hồ".

Câu 3: Nêu nội dung chính của đoạn văn trên.

79
14 tháng 5 2021

C1: Miêu tả

C2: td của dấu ba chấm là ngụ ý còn nhiều loại chim khác ko liệt kê hết được.

C3: Những loài chim vào mỗi buổi sáng

 câu 1:

-PTBĐ: miêu tả, tự sự

 câu 2:

-Tác dụng: tỏ ý còn nhiều loài chim nữa chưa được liệt kê hết

 câu 3:

-Nội dung: miêu tả vẻ đẹp của khu vườn và những chú chim trong vườn vào những buổi sáng

 

2 tháng 11 2019

Có nơi đâu đẹp tuyệt vời

Như sông như núi, như người Việt Nam

    Câu thơ thể hiện niềm kiêu hãnh, tự hào về non sông đất trời Việt Nam. Thiên nhiên trên quê hương ta có vẻ đẹp mộng mơ, chan hoà sức sống. Chính vì vậy, thiên nhiên luôn là dề tài bất tận của thi ca. Lúc thì lung linh, huyền diệu như trong mộng, lúc lại rực rỡ, kiêu sa tựa ánh mặt trời. Nhưng đồng thời, cảnh vật cũng sẽ nhuốm màu ảm đạm, thê lương dưới ánh mắt của các nhà thơ mang một tâm sự u hoài khi sáng tác một bài thơ tức cảnh. Vì thế, đại thi hào Nguyễn Du đã từng nói: Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Câu thơ thật thích hợp khi ta liên tưởng đến bà Huyện Thanh Quan với bài thơ Qua đèo Ngang.

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà.

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa Lom khom dưới núi, tiều vài chú Lác đác bên sông, chợ mấy nhà Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

Dừng chân đứng lại, trời non, nước

Một mảnh tình riêng, ta với ta.

Phải hiểu rõ và yêu quý bài thơ mới thấy hết được tài năng cũng như tư tưởng luôn hướng về quê hương đất nước và gia đình của bà Huyện Thanh Quan. Ai dám bảo rằng người phụ nữ trong xã hội phong kiến không có được những tình cảm thiêng liêng đó?

Chỉ mới đọc hai câu đầu của bài thơ thôi:

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa

là ta đã nhận ngay ra một nỗi buồn xa vắng.

Câu thơ xuất hiện cụm từ bóng xế tà và sự hiện diện của điệp từ chen cùng cách gieo vần lưng lá, đá đã tạo nên sự cô đơn, tĩnh mịch. Từ tà như diễn tả một khái niệm sắp tàn lụa, biến mất. Yếu tố thời gian làm cho câu thơ thêm phần buồn bã. Ca dao cũng đã có câu:

Vẳng nghe chim vịt kêu chiều

 Bâng khuâng nhớ mẹ, chín chiều ruột đau

Thế mới biết, những tình cảm cao quý của mỗi người dường như gặp nhau ở một điểm. Đó chính là thời gian. Mà quãng thời gian thích hợp nhất để bộc lộ sự nhớ nhung khắc khoải chính là lúc chiều về. Ở bài thơ Qua đèo Ngang, tác giả bỗng dâng lên cảm xúc man mác khi bà bắt gặp ánh hoàng hôn bao phủ cảnh vật ở Hoành Sơn. Cảnh vật đã buồn lại trống vắng hơn bởi điệp từ chen ở câu thứ hai. Nó làm cho người đọc thơ bỗng cảm nhận được sự hoang vắng của đèo Ngang lúc chiều tà, bóng xế mặc dù nơi đây rất đẹp: có cỏ cây, đá, lá, hoa. Vì ở đây vắng vẻ quá nên thi sĩ đã phóng tầm mắt để tìm kiếm một chút gì gọi là sự sống linh động. Và kìa, phía xa xa dưới chân đèo xuất hiện hình ảnh:

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà

Câu thơ gợi cho tả hình dung trong ánh hoàng hôn lạnh lẽo, mấy người tiều phu đang đốn củi, mấy quán chợ xiêu xiêu trong gió. Đảo ngữ đưa hai từ láy lom khom, lác đác lên đầu câu đã được tác giả sử dụng như nhấn mạnh thêm sự u hoài ở đây. Nhà thơ đi tìm một sự sống nhưng sự sống đó lại làm cho cảnh vật héo hắt, buồn bã hơn, xa vắng hơn. Sự đối lập vốn có của hai câu thực khiến cho cảnh trên sông, dưới núi thêm rời rạc, thưa thớt. Từ vài, mấy như càng nói rõ thêm sự vắng vẻ ở nơi này. Trong sự hiu quạnh đó, bỗng nhiên vẳng lên tiếng kêu đều đều, man mác của loài chim quốc quốc, chim gia gia trong bóng hoàng hôn đang buông xuống.

Từ ghép đau lòng, mỏi miệng khiến cho ta có cám giác tha thiết, ray rứt. Từ nhớ nước, thương nhà là nỗi niềm của con chim quốc, chim gia gia do tác giả cảm nhận được hay chính là nghệ thuật ẩn dụ để nói lên tâm sự từ trong sâu thẳm tâm hồn của nữ sĩ? Nghệ thuật chơi chữ quốc quốc gia gia phải chăng là Tổ quốc và gia đình của Bà Huyện Thanh Quan hồi đó?

Sự song song về ý, về lời của hai câu thơ trong phần luận của bài thơ này nhằm nhấn mạnh tình cảm của bà Huyện Thanh Quan đối với Tổ quốc, gia đình trước cảnh thật là khéo léo và tài tình. Từ thực tại của xã hội đương đời mà bà đang sống cho đến cảnh thực của đèo Ngang đã khiến cho tác giả sực nhớ đến mình và tâm sự:

Dừng chân dứng lại trời non nước

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Câu kết của bài, ta cảm thấy nhà thơ có tâm sự u hoài về quá khứ. Dừng lại và quan sát bà chỉ thấy: trời, non, nước. Vũ trụ thật rộng lớn, xung quanh bà là cả một bầu trời với núi, với sông khiến cho con người cảm thấy mình bé nhỏ lại, đơn độc, trống vắng, ở đây, chỉ có một mình bà ta với ta, lại thêm mảnh tình riêng cho nước, cho nhà trong huyết quản đã làm cho cõi lòng nhà thơ như tê tái. Vũ trụ bao la quá! Con người cô đơn quá! Tất cả lại được diễn tả dưới ngòi bút tài hoa của người nữ sĩ nên bài thơ là bức tranh đặc sắc. Từ ta với. ta như một minh chứng cho nghệ thuật điêu luyện trong sáng tác thơ ca của bà Huyện Thanh Quan. Bởi vì cũng ta với ta nhưng nhà thơ Nguyễn Khuyến lại nói:

Bác đến chơi đây ta với ta

Lại là sự kết hợp của hai người: tuy hai mà một, tuy một mà hai. Còn bà Huyện lại:

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Đã tô đậm thêm sự lẻ loi, đơn chiếc của mình. Qua câu thơ, ta như cảm nhận sâu sắc hơn nỗi niềm tâm sự của tác giả trước cảnh tình quê hương…

Phân tích bài thơ rồi, em hiểu sâu sắc hơn, thấm thía hơn tình cảm của một nhà thơ nữ trong xã hội thời xưa, giúp em thêm yêu quý đất nước và con người Việt Nam. Em cảm thấy vững vàng trong tư tưởng và có những suy nghĩ tích cực hơn góp phần xây dựng quê hương đất nước Việt Nam thêm giàu đẹp, để giữ mãi được những dấu tích mà người xưa để lại như gửi gắm, nhắc nhở và trao gởi cho chúng em.

Từ xưa đến nay, có nhiều nhà thơ tả cảnh đèo Ngang nhưng không ai thành công bằng bà Huyện Thanh Quan vì trong tác phẩm của bà có cả tâm hồn, tình cảm, nỗi lòng và tài năng của một cây bút tuyệt vời. Cả bài thơ được gieo vần "a" như chính tâm sự hoài cổ của tác giả. Chúng ta không tìm thấy dù chỉ một chút gọi là sự ồn ào trong cách miêu tả. Tất cả chỉ là sự trầm lắng, mênh mang như chính tâm sự của tác giả.

Lời thơ nghe xao xuyến, bồi hồi làm cho người đọc xúc động cũng chính là những cảm xúc sâu lắng của bà Huyện Thanh Quan khi đặt chân lên đèo Ngang trong khung cảnh miền núi khi hoàng hôn buông xuống. Cũng những cảm xúc ấy, ta sẽ gặp lại khi đọc bài Chiều hôm nhớ nhà của bà với câu:

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn

 Tiếng ốc xa đưa, vẳng trống dồn.

Để tỏ lòng biết ơn đối với nhà thơ xưa đã cho ta những phút giây có được tình cảm tốt đẹp xuất phát từ đáy tâm hồn, từ sự rung cảm thật sự, người đời đã đặt một tên làng, một tên đường: Bà Huyện Thanh Quan để mãi mãi ghi nhớ tài năng cũng như tư tưởng tuyệt vời của người, nữ sĩ đối với non sông, đất nước một thời đã qua.



Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/phan-h-bai-tho-qua-deo-ngang-cua-ba-huyen-thanh-quan-c34a1460.html#ixzz647tw55b5