K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hoà bình
Giữa khói binh, ai cũng nguyện lòng hy sinh
Xin tri ân những người chiến sĩ quên đi niềm riêng, quên đi cả bản thân mình
Cuộn chảy trong lòng một dòng máu nóng, dòng máu Lạc Hồng
Tạ ơn những người gìn giữ nước non Đại Việt nghìn năm trước
Tạ ơn người Cha già của chúng ta trên con đường cứu nước
Để cho đất nước yên vui từ đó
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng
Cùng tôi viết tiếp câu chuyện hoà bình
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ quốc kỳ tung bay phấp phới
One, two, three, let's go! Máu đỏ, da vàng, ta bước đi
Niềm tự hào không thể tước đi
Ngàn năm hào hùng còn trong sử sách, tuổi trẻ này mãi luôn khắc ghi
Bình yên hôm nay nhìn lại
Sẵn sàng gánh vác tương lai
Tình yêu quê hương nằm trong huyết quản, đoàn kết sức mạnh đi đường dài
Ông cha an lòng nằm xuống
Để vì đất nước ta đứng lên
Không ngừng học hỏi trong mọi tình huống, mai sau vững vàng để xướng tên
Việt Nam - màu cờ, sắc áo mãi không quên
Nối vòng tay lớn, hào khí mãi còn, câu chuyện hòa bình cùng viết tiếp
Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hoà bình
Giữa khói binh, ai cũng nguyện lòng hy sinh
Xin tri ân những người chiến sĩ quên đi niềm riêng, quên đi cả bản thân mình
Cuộn chảy trong lòng một dòng máu nóng, dòng máu Lạc Hồng
Trường Sa, Hoàng Sa là của chúng ta, không thể nào đánh đổi
Tuổi trẻ Việt Nam lòng đầy khát khao, vươn vai cùng thế giới
Để cho đất nước yên vui từ đó
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng
Cùng tôi viết tiếp câu chuyện hoà bình
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ quốc kỳ tung bay phấp phới
Tạ ơn những người gìn giữ nước non Đại Việt nghìn năm trước
Tạ ơn người Cha già của chúng ta trên con đường cứu nước
Để cho đất nước yên vui từ đó
Để cho đỏ thắm màu cờ tự do
Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng
Cùng tôi viết tiếp câu chuyện hoà bình
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ quốc kỳ tung bay phấp phới
Cùng tôi viết tiếp câu chuyện hoà bình
Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ quốc kỳ tung bay phấp phới
Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ quốc kỳ tung bay phấp phới
4
9 tháng 11 2025

viết đúng bài ko, đúng thì cho 1 đúng


9 tháng 11 2025

đùa nhau à

anh em sai mấy câu

???????????????????????????????????????????????????????????????????????

9 tháng 11 2025

Hay đấy nhưng đọc mỏi mồm

10 tháng 11 2025

ủa nhương mà AI HỎI/????

                                     CẦM LẤY TAY NHAUĐếm ấy, dù đã rất khuya nhưng cô y tá vẫn cố gắng để đưa một thanh niên códáng vẻ mệt mỏi đến bên giường của một bệnh nhân già. Cô cúi xuống người bệnh vàkhẽ khàng gọi : " Cụ ơi, con trai cụ đã đến rồi đây !"Đôi mắt lạc thần của ông cụ cố gắng mở ra, rồi ánh lung linh vội khép lại. Chàngthanh niên nắm chặt...
Đọc tiếp

                                     CẦM LẤY TAY NHAU
Đếm ấy, dù đã rất khuya nhưng cô y tá vẫn cố gắng để đưa một thanh niên có
dáng vẻ mệt mỏi đến bên giường của một bệnh nhân già. Cô cúi xuống người bệnh và
khẽ khàng gọi : " Cụ ơi, con trai cụ đã đến rồi đây !"
Đôi mắt lạc thần của ông cụ cố gắng mở ra, rồi ánh lung linh vội khép lại. Chàng
thanh niên nắm chặt bàn tay nhăn nheo của người bệnh và ngồi xuống bên cụ. Suốt
đêm hôm đó, anh cứ ngồi như thế, chẳng thiết gì đến nghỉ ngơi, vừa cầm lấy tay cụ già
vừa thì thầm những lời vỗ về, an ủi bên tai cụ.
Đến rạng sáng thì cụ qua đời. Các nhân viên y tế đến làm những thủ tục cần thiết.
Cô y tá đêm qua cũng trở lại và đang nói lời chia buồn với chàng lính trẻ thì anh chợt
ngắt ngang hỏi : " Ông cụ ấy là ai vậy ?"
Cô y tá sửng sốt : " Tôi tưởng ông cụ là cha anh chứ !"
- Ồ không, ông ấy không phải là cha tôi. - Chàng thanh niên nhẹ nhàng đáp. – Tôi chưa
gặp ông cụ lần nào cả.
- Thế sao anh không nói cho tôi biết lúc tôi đưa anh đến gặp cụ ?
- Tôi nghĩ là người ta nhầm giữa tôi và con trai cụ khi cấp phép, có thể do tôi và anh
ấy trùng tên hay trùng quê quán gì đó. Ông cụ đang rất mong mỏi gặp được con trai
mà anh ấy lại không có mặt ở đây, khi đến bên cụ tôi đã nhận thấy cụ đã yếu đến nỗi
không thể nhận ra tôi không phải là con trai cụ. Tôi nghĩ cụ rất cần có ai đó ở bên nên
tôi mới quyết định ở lại.
Mẹ Tê-rê-sa * đã nhắc nhở chúng ta rằng trong thế giới này lẽ ra không nên có ai
phải chết trong nỗi đơn côi, không ai phải buồn khổ, đớn đau hay lặng lẽ khóc một
mình trong những bất hạnh của đời mình.
Chúng ta sinh ra và cùng nắm tay nhau đi qua những chặng đường muôn vẻ của
cuộc sống. Lúc nào cũng có một ai đó sẵn lòng chìa cho ta bàn tay thân ái. Và luôn có
một ai đó, quanh đây, đang mong mỏi được ta dắt dìu.

(Theo Xti-vơ-Gu-đi-ơ)
*Mẹ Tê-rê-sa (1910 – 1997), vốn là người An-ba-ni, được phái làm giáo sĩ thừa sai
công giáo La Mã tại Ấn Độ. Mẹ đã có nhiều hoạt động tích cực nhằm giúp đỡ người
nghèo, được giải Nô-ben hòa bình năm 1979.

Khoanh tròn chữ cái trước câu trả lời đúng:
1. Người ta đã đưa ai đến bên một cụ già đang hấp hối ?
a. Một thanh niên là bạn con trai cụ.
b. Người con trai cụ.
c. Một thanh niên xa lạ.

2. Điều gì làm cô y tá ngạc nhiên ?
a. Cụ già qua đời.
b. Cậu thanh niên không phải là con cụ già.
c. Cậu thanh niên đã ngồi bên cụ già suốt đêm.

3. Tại sao anh thanh niên đã ngồi suốt đêm bên cụ già ?
a. Vì anh không biết đi đâu.
b. Vì anh nghĩ cụ đang rất cần có ai đó ở bên cạnh vào lúc này.
c. Vì các bác sĩ yêu cầu như vậy.

4. Câu chuyện muốn nói với em điều gì ?
a. Hãy cùng nắm tay nhau đi qua những chặng đường muôn vẻ của cuộc sống và
sẵn lòng chìa bàn tay thân ái ra sưởi ấm giúp đỡ mọi người chung quanh.
b. Hãy biết sống chan hòa với mọi người.
c. Hãy biết kiên trì làm việc.                           

            Giup minh voi  

2

hoa mắt trả nhìn thấy gì

15 tháng 12 2021

nó bị lỗi, tớ copy lúc đầu vẫn theo thứ tự thế mà bây giờ lại bị liền nhau

Bài 1: Chọn từ thích hợp trong các từ sau để điền vào chỗ trống:hữu nghị, chiến hữu, phù hợp, hữu tình, hợp lệ, hợp lựca) Bác Minh là ……… của bố em.b) Công việc này rất ………. với bạn Nam.c) Phong cảnh nơi đây thật …….d) Các bạn lớp em đồng tâm ………… làm báo tường.e) Nhân dân ta luôn chăm lo vun đắp tình …………… với nhân dân cácnước.f) Lá phiếu này ………..Bài 2:...
Đọc tiếp

Bài 1: Chọn từ thích hợp trong các từ sau để điền vào chỗ trống:
hữu nghị, chiến hữu, phù hợp, hữu tình, hợp lệ, hợp lực
a) Bác Minh là ……… của bố em.
b) Công việc này rất ………. với bạn Nam.
c) Phong cảnh nơi đây thật …….
d) Các bạn lớp em đồng tâm ………… làm báo tường.
e) Nhân dân ta luôn chăm lo vun đắp tình …………… với nhân dân các
nước.
f) Lá phiếu này ………..

Bài 2: Đặt câu để phân biệt nghĩa của các từ đồng âm bên dưới
(Mỗi từ em đặt 2 câu)
a) Từ “đủ”
….………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………
b) Từ
“lợi”
…………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………
c) Từ
“mai”
…………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………
d) Từ “
đường”
…………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………

Bài 3: Xác định thành phần câu trong những câu sau:
a) Tấm gương phản chiếu những nét sinh hoạt của làng quê là cái ao
làng.
b) Trên các trảng rộng và chung quanh những lùm cây bụi thấp, ta có
thể nghe tiếng vù vù bất tận của hàng nghìn loại côn trùng có cánh bay
đi bay lại.

 

4

..................................... ....................................

.....................................

8 tháng 3 2025

c nhé bạn

8 tháng 11 2021

cậu trả lời được câu này chưa

9 tháng 7 2025

chưa còn cậu

Đề bài: Lập dàn ý bài văn tả cảnh biển vào buổisáng.Dàn ý1. Mở bài:- Tuổi thơ em gắn liền với bao cảnh vật của quêhương – gần gũi nhất vẫn là cảnh biển…- Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp:…. Nhưng gầngũi và thân quen nhất với em là…- Quê hương em không có những cánh đồng nối tiếpnhau, không có lũy tre xanh rì rào trong gió nhưng bùlại …Bình minh lên…Biển thật đẹp và...
Đọc tiếp

Đề bài: Lập dàn ý bài văn tả cảnh biển vào buổi
sáng.
Dàn ý
1. Mở bài:

- Tuổi thơ em gắn liền với bao cảnh vật của quê
hương – gần gũi nhất vẫn là cảnh biển…
- Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp:…. Nhưng gần
gũi và thân quen nhất với em là…
- Quê hương em không có những cánh đồng nối tiếp
nhau, không có lũy tre xanh rì rào trong gió nhưng bù
lại …Bình minh lên…Biển thật đẹp và thơ mộng.

2. Thân bài:
- Nhìn từ xa, biển như một tấm thảm màu ngọc bích,
xa tít tắp, không bến bờ - …,biển đậm hơi sương – gió
biển thổi nhè nhẹ - như mơn man làn da em. Ông mặt
trời từ từ nhô lên – khoác lên mình một chiếc áo màu
hồng rực rỡ - long lanh rộng mênh mông như chiếc
gương soi khổng lồ.
- Bãi cát – hạt cát trắng mịn – níu bàn chân nhỏ bé –
chiếc dù như cái ô khổng lồ…

- Từng con sóng rì rào – đuổi nhau không biết mệt –
bọt tung trắng xóa.
- Ngoài khơi xa, từng đoàn thuyền nhấp nhô cởi sóng –
cánh buồm căng phồng như người khổng lồ - vài chú
hải âu chao liệng trên bầu trời xanh thẳm cùng với ánh
nắng ban mai rải nhẹ - mặt biển như một bức tranh
thủy mạc.
- Bãi biển: dần đông nghịt người – ai ai cũng vùng vẫy
trong làn nước mát lạnh – em cùng hòa vào và vui đùa
với sóng biển.

3. Kết bài:
- Nhớ bố - nhớ mẹ - tiếng hát rì rào của sóng biển –
bình minh.
- Em yêu biển biết bao – gắn liền với kỉ niệm tuổi thơ
em.

 

3
28 tháng 10 2021

mn viết 1 bài văn ra giúp mik với dàn ý ở trên nha

28 tháng 10 2021

jsghkbfgyt6e8 mgy847 hna737ruanjanhry645a6krauyueuYAYlnuiryvnylbrta, fghgbns .

10 tháng 1 2022

bn ơi làm gì có từ in nghiêng

16 tháng 1 2022

từ in nghiêng là từ nào

Mik còn câu này cần giups nx. BÂNG KHUÂNG VÀO THUChớm thu, lúa trổ đòng thơm ngát cánh đồng. Nghe ngòn ngọt vị hạt thóc non căng tràn hương sữa… Nắng sớm. Gió nhẹ. Hương đồng ruộng quyện vào không gian trong ngần của buổi sớm mai…Chớm thu, con đường đất chạy quanh co khắp ngõ xóm như tươi tắn trong bộ áo màu nâu đỏ vừa được khoác lên sau những ngày công lao động của dân làng. Thấp...
Đọc tiếp

Mik còn câu này cần giups nx.
 BÂNG KHUÂNG VÀO THU

Chớm thu, lúa trổ đòng thơm ngát cánh đồng. Nghe ngòn ngọt vị hạt thóc non căng tràn hương sữa… Nắng sớm. Gió nhẹ. Hương đồng ruộng quyện vào không gian trong ngần của buổi sớm mai…

Chớm thu, con đường đất chạy quanh co khắp ngõ xóm như tươi tắn trong bộ áo màu nâu đỏ vừa được khoác lên sau những ngày công lao động của dân làng. Thấp thoáng đầu ngõ những gánh rau xanh non rập rờn theo bước chân của các mẹ, các chị gấp gáp đến kịp phiên chợ sớm.

Chớm thu, con mương đón nước từ đập thượng nguồn về tưới mát cho những vườn cây đang mùa chín rộ. Con mương uốn lượn hiền hoà in dấu bao kỉ niệm ấu thơ đẹp như trong cổ tích, ghim sâu vào dòng kí ức của lũ trẻ chúng tôi. Dường như trong dòng nước mát lành kia có chứa cả những giọt nước  mắt đầy tủi hờn của tôi ngày nào bị mẹ mắng vì có tội, giữa trưa nắng chang chang, đầu trần, chân đất chạy khắp xóm, rồi vùng vẫy hả hê trong dòng mương cùng đám bạn.

Chớm thu, khóm hoa trước thềm nhà chúm chím sắc hồng tươi trong nắng tháng tám hanh vàng. Chợt nhớ nôn nao lũ bạn nghich ngợm, nhớ nôn nao tiếng giảng trầm ấm của cô giáo và nhớ nôn nao lớp học với bồn hoa cũng rực sắc hồng đang vẫy chào các bạn học trò vui tới lớp…
Thu đến rồi! Ôi mùa thu yêu dấu!...
 

Em thích hình ảnh nào trong bài nhất? Vì sao?

2
27 tháng 10 2021

Mik còn câu này cần giups nx. BÂNG KHUÂNG VÀO THUChớm thu, lúa trổ đòng thơm ngát cánh đồng. Nghe ngòn ngọt vị hạt thóc non căng tràn hương sữa… Nắng sớm. Gió nhẹ. Hương đồng ruộng quyện vào không gian trong ngần của buổi sớm mai…Chớm thu, con đường đất chạy quanh co khắp ngõ xóm như tươi tắn trong bộ áo màu nâu đỏ vừa được khoác lên sau những ngày công lao động của dân làng. Thấp thoáng đầu ngõ những gánh rau xanh non rập rờn theo bước chân của các mẹ, các chị gấp gáp đến kịp phiên chợ sớm.Chớm thu, con mương đón nước từ đập thượng nguồn về tưới mát cho những vườn cây đang mùa chín rộ. Con mương uốn lượn hiền hoà in dấu bao kỉ niệm ấu thơ đẹp như trong cổ tích, ghim sâu vào dòng kí ức của lũ trẻ chúng tôi. Dường như trong dòng nước mát lành kia có chứa cả những giọt nước  mắt đầy tủi hờn của tôi ngày nào bị mẹ mắng vì có tội, giữa trưa nắng chang chang, đầu trần, chân đất chạy khắp xóm, rồi vùng vẫy hả hê trong dòng mương cùng đám bạn.Chớm thu, khóm hoa trước thềm nhà chúm chím sắc hồng tươi trong nắng tháng tám hanh vàng. Chợt nhớ nôn nao lũ bạn nghich ngợm, nhớ nôn nao tiếng giảng trầm ấm của cô giáo và nhớ nôn nao lớp học với bồn hoa cũng rực sắc hồng đang vẫy chào các bạn học trò vui tới lớp…Thu đến rồi! Ôi mùa thu yêu dấu!... 

Em thích hình ảnh nào trong bài nhất? Vì sao?

Hình ảnh gạch chân nha

Thích nhất vì dòng nước đc miêu tả và nhân hoá rất siny động

27 tháng 10 2021

em thích hình ảnh Nghe ngòn ngọt vị hạt thóc non căng tràn hương sữa...

vì: nó có hương thơm của thóc non,sau này nhất định sẽ chín thành những hạt thóc thơm ngon nấu thành gạo.

mik nghĩ thế,còn bn làm ra sao thì mik chịu

10 tháng 10 2021

vàng tươi                 đỏ chói                            hiền hòa                            xanh ngắt                  

5 tháng 2

ĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉ...

Tại vùng trang trại xa xôi, có một bác nông dân trồng được nhữngcây ngô rất tốt. Năm nào bác cũng mang ngô đến hội chợ liên bangvà ngô của bác luôn đoạt giải Nhất. Ai cũng cho rằng bác có bí quyếttrồng ngô. Một lần, một phóng viên phỏng vấn bác nông dân và pháthiện ra rằng bác cho những người hàng xóm ở trang trại xung quanhnhững hạt giống ngô tốt nhất của mình.- Tại sao bác lại...
Đọc tiếp

Tại vùng trang trại xa xôi, có một bác nông dân trồng được những
cây ngô rất tốt. Năm nào bác cũng mang ngô đến hội chợ liên bang
và ngô của bác luôn đoạt giải Nhất. Ai cũng cho rằng bác có bí quyết
trồng ngô. Một lần, một phóng viên phỏng vấn bác nông dân và phát
hiện ra rằng bác cho những người hàng xóm ở trang trại xung quanh
những hạt giống ngô tốt nhất của mình.

- Tại sao bác lại cho họ những hạt giống tốt nhất, trong khi năm
nào họ cũng đem sản phẩm đến hội chợ liên bang để cạnh tranh với
ngô của bác? - Phóng viên hỏi.

- Anh không biết sao? - Bác nông dân đáp. - Gió luôn thổi phấn
hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh
đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm xung
quanh tôi chỉ trồng những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió sẽ làm
giảm chất lượng của trang trại tôi. Cho nên nếu tôi muốn trồng được
ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô
tốt đã!
Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải
giúp những người sống xung quanh mình hạnh phúc. Những người
muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá
trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm”
tới

Em hãy đặt một câu ghép có sử dụng cặp quan hệ từ để nối các vế câu hỏi về bác nông dân trong câu chuyện trên. Khoanh vào cặp quan hệ từ đó.

1
19 tháng 2 2022

ủa là sao , gửi bài này là sao đell hiểu