Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đọc "Tiếng gà trưa" của Xuân Quỳnh, em cảm thấy như được quay về với những ký ức tuổi thơ êm đềm bên người bà thân thương. Âm thanh tiếng gà trưa bình dị, thân thuộc vang lên giữa buổi hành quân đã đánh thức trong lòng người chiến sĩ những hồi ức ấm áp. Em xúc động vô cùng trước hình ảnh người bà tần tảo, chắt chiu từng quả trứng, lo lắng cho đàn gà qua mùa đông giá rét, chỉ mong cuối năm có tiền mua cho cháu chiếc quần mới. Lời mắng yêu của bà khi cháu tò mò nhìn gà đẻ càng khắc sâu tình cảm bà cháu sâu nặng, mộc mạc. Những kỷ niệm ấy, tuy giản dị nhưng lại mang đến niềm hạnh phúc lớn lao, trở thành hành trang tinh thần vững chắc. Đặc biệt, em rất trân trọng đoạn cuối khi tiếng gà trưa kết nối tình yêu gia đình với tình yêu Tổ quốc cao cả. Bài thơ là một khúc ca dịu dàng về tình bà cháu và vẻ đẹp của những điều bình dị, thiêng liêng.
Đọc văn bản "Nhớ mãi lời cô" của Phan Thị Tuyết Vân, em cảm nhận được một dòng chảy cảm xúc sâu lắng và biết ơn đối với người cô giáo đã truyền cảm hứng và định hình nhân cách mình. Bài viết không chỉ là lời kể về một kỷ niệm, mà còn là sự tôn vinh công lao thầm lặng của người lái đò tri thức.
Điều khiến em ấn tượng nhất là lời dặn dò của cô - những lời tuy giản dị nhưng lại chất chứa triết lý sống sâu sắc, như kim chỉ nam cho mỗi bước đi của học trò. Nó không chỉ là kiến thức trên sách vở, mà là bài học về lòng nhân ái, sự kiên trì và cách đối diện với khó khăn trong cuộc đời. Cảm xúc dâng trào khi tác giả nhớ về ánh mắt trìu mến, sự kiên nhẫn của cô khi uốn nắn những lỗi lầm non nớt.
Qua văn bản, em nhận ra rằng nghề giáo không chỉ là sự truyền đạt kiến thức, mà là sự vun trồng tâm hồn. Chính những lời cô dạy đã giúp nhân vật "tôi" vượt qua những thử thách, giữ vững lý tưởng sống đẹp. Đoạn văn này khiến em càng thêm trân trọng những người thầy, người cô đã đi qua đời mình, và thôi thúc em phải sống sao cho xứng đáng với những kỳ vọng mà họ đã gửi gắm. Đó là một cảm xúc vừa bồi hồi hoài niệm, vừa là lời hứa về sự nỗ lực không ngừng.
Đọc bài thơ ông mặt trời mùa hạ của Trần Hà Yên, em cảm thấy lòng mình như được tắm trong một luồng ánh sáng rực rỡ và ấm áp. Bài thơ đã mở ra trước mắt em một bức tranh mùa hạ tươi vui, sống động, nơi ông mặt trời không chỉ là một thiên thể xa xôi mà trở nên thật gần gũi, đáng yêu như một người bạn lớn, một vị "ông" hiền từ. Em đặc biệt thích những hình ảnh nhân hóa đầy thú vị như việc mặt trời "đánh thức" mọi vật, hay ánh nắng như "những ngón tay" tinh nghịch. Cảm xúc chủ đạo là sự vui vẻ, phấn khởi và một chút ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của tự nhiên được nhà thơ miêu tả một cách giản dị, hồn nhiên qua con mắt trẻ thơ.Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn khơi gợi niềm yêu mến cuộc sống khiến em muốn chạy ra ngoài, hít thở không khí trong lành và tận hưởng trọn vẹn những ngày hè đầy nắng. Đây thực sự là một bài thơ ngọt ngào, gieo vào lòng người đọc một sự lạc quan, yêu đời
bài thơ Ngưỡng cửa của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và lắng đọng. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, hình ảnh ngưỡng cửa đã không còn là một vật vô tri vô giác mà trở thành một biểu tượng đầy ý nghĩa về thời gian và sự trưởng thành.Mỗi lần đọc lại bài thơ,em lại cảm nhận rõ hơn những tâm tư,nỗi niềm của một người con khi nhìn về quá khứ và những đổi thay của cuộc đời. Bài thơ đã gợi lên trong em những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp, nơi em đã từng bước đi, lớn lên dưới mái nhà thân yêu. Ngưỡng cửa trở thành nơi chứng kiến những bước chân chập chững đầu tiên, những lần chạy nhảy, vấp ngã rồi lại đứng lên. Và khi lớn, ngưỡng cửa lại là nơi tiễn đưa những người con đi xa,rồi lại là nơi đón họ trở về. Cảm xúc ấy vừa xúc động, bâng khuâng vì sự trôi đi của thời gian, vừa biết ơn, trân trọng những giá trị gia đình và tình yêu thương vô bờ bến.Bài thơ khép lại,nhưng những suy ngẫm về cuộc đời, về sự gắn bó giữa con người và những kỷ vật vẫn còn đọng lại mãi trong tâm tríem
Sau khi đọc bài thơ "Dáng đứng Việt Nam" của Lê Anh Xuân, tôi cảm thấy rất tự hào và cảm động về con người, văn hóa và đất nước Việt Nam. Bài thơ đưa tôi trở lại với bộ môn Thể dục Quốc phòng trong thời sinh viên, cùng những bài tập gập ghềnh để rèn luyện dáng đứng thẳng của một người lính Việt Nam.Tôi đọc từng câu thơ, từng đoạn văn với cảm xúc đan xen, khi nghe lời bạn thơ nhắc đến tinh thần cường tráng trong những người lính, tôi cảm thấy lòng mình yêu đất nước hơn bao giờ hết. Tôi nhìn những đồng đội xung quanh, những người cùng tôi chạy bộ, nhảy dây, trải qua những giờ phút đau đớn để rèn luyện thân thể, tôi thấy mình như một người lính.Bài thơ cũng khiến cho tôi nhớ về ông bà, cha mẹ và những người đi trước, những người đã góp phần vào thống nhất đất nước và bảo vệ sự độc lập cho Việt Nam. Tôi hy vọng sẽ được bồi đắp và gìn giữ tinh thần anh hùng của dân tộc, luôn luôn đứng thẳng với chính nghĩa, học tập và làm việc chăm chỉ để xây dựng đất nước ngày càng phát triển và giàu mạnh hơn.Tóm lại, đọc bài thơ "Dáng đứng Việt Nam" đã giúp tôi có thêm sức mạnh để đứng thẳng, tự hào và yêu quê hương hơn bao giờ hết. Tôi rất cảm ơn tác giả Lê Anh Xuân đã viết nên bài thơ ý nghĩa này.
TK:
Bài thơ "Nơi tuổi thơ em" đã khắc họa chân thực, giản dị, mộc mạc khung cảnh tuyệt đẹp của quê hương và thể hiện được tình cảm của tác giả dành cho quê hương của mình. Thật vậy, bức tranh quê hương tươi đẹp, giản dị hiện lên gắn liền với tuổi thơ của chính tác giả. Quê hương có dòng sông xanh, vầng trăng tròn bên khóm tre, cầu vồng bảy sắc bắc qua đồi xanh biếc, cánh đồng xanh tươi, cánh cò trắng, ngày mưa tháng nắng, hương cỏ dại. Bên cạnh những khung cảnh tuyệt vời ấy, trong tuổi thơ quê hương của tác giả còn có những giá trị hết sức quý báu đó là dòng sữa mẹ, lời ru tha thiết ngọt ngào bên nôi, hạt mưa đọng trên áo mẹ cha, khúc dân ca. Biện pháp liệt kê được sử dụng đã góp phần khắc họa được bức tranh thiên nhiên bình dị và tình cảm sâu nặng dành cho quê hương. Từ láy được sử dụng: lửng lơ, tha thiết, ngọt ngào, ấp yêu đã tạo bức tranh quê hương thêm sinh động. Từng lời thơ mềm mại, nhẹ nhàng, tha thiết và vui tươi cho thấy được sự trân trọng của tác giả đối với những giá trị và vẻ đẹp bất tận đi liền với tuổi thơ của quê hương mình.
Bạn tham khảo nha:
Quê hương - hai tiếng thân thương, nó đã đi vào tiềm thức của mỗi con người. Khi nhắc về quê hương chúng ta sẽ không ngừng thổn thức. Vậy nên nhiều tác giả đã được đề tài quê hương vào tác phẩm của mình. Với bài thơ " nơi tuổi thơ em" quê hương được hiện lên là dong sông xanh, là vầng trăng tròn, là khóm tre làng,... đó đều là những hình ảnh quen thuộc. Quê hương là nơi với cảnh đồng xanh tươi, với đàn cò trắng bao nhiêu ký ức tuổi thơ bỗng ùa về trong chúng ta. Ở nơi đó còn có hình ảnh người mẹ ẩn hiện trong bóng dáng của quê hương. Mẹ qua nỗi nhớ của tác giả đó là dòng sữa ngọt ngào nuôi lớn mỗi chúng ta. Tiếng ru ầu ơi đi ta vào giấc ngủ say. Hay đó là sự vất vả của cha mẹ khi những giọt nắng mưa đọng trên áo. Đó là những hình ảnh tuổi thơ luôn đẹp mãi trong lòng chúng ta.
Bài thơ "Sang thu" của Hữu Thỉnh gợi lên cho em cảm xúc rung động tinh tế trước khoảnh khắc giao mùa, khi đất trời đang chuyển mình sang thu một cách nhẹ nhàng, đầy thi vị. Em ấn tượng với những hình ảnh độc đáo như "đám mây mùa hạ / Vắt nửa mình sang thu", báo hiệu sự chuyển biến mơ hồ, bảng lảng của thiên nhiên. Qua đó, bài thơ còn mang đến cho em những suy ngẫm sâu lắng về sự trưởng thành và những bài học triết lý về cuộc sống. Sự ngỡ ngàng, bồi hồi: Em cảm nhận được sự ngỡ ngàng và bồi hồi của nhà thơ khi nhận ra những tín hiệu đầu tiên của mùa thu, như hương ổi, gió se lạnh. Hình ảnh đám mây độc đáo: Hình ảnh "đám mây mùa hạ / Vắt nửa mình sang thu" thật thú vị, tạo cảm giác mơ hồ, bảng lảng, vừa lưu luyến hạ, vừa hướng về thu. Cảm xúc về sự chuyển mình của thiên nhiên và cuộc sống: Gió se lạnh: Sự xuất hiện của "gió se" như một luồng gió nhẹ, khô, mang theo hơi lạnh, làm cho không khí chuyển mình rõ rệt, báo hiệu sự thay đổi của đất trời. Sương mờ ảo: Làn sương mờ ảo cũng là một dấu hiệu của mùa thu, tạo nên vẻ đẹp huyền ảo và tĩnh lặng cho cảnh vật. Cảm xúc về những chiêm nghiệm triết lý: Từ thiên nhiên đến con người: Em nhận ra rằng những biến cố trong tự nhiên như "nắng", "mưa", "sấm" có thể là biểu tượng cho những thăng trầm, gian nan trong cuộc đời con người, như những "hàng cây đứng tuổi" đã từng trải qua. Sự trưởng thành: Bài thơ giúp em thấy được sự thay đổi của thời gian, sự chuyển mình của con người từ sự bồng bột của tuổi trẻ đến sự điềm đạm, trưởng thành hơn. Nhìn chung, bài thơ "Sang thu" đã khơi gợi trong em nhiều cảm xúc lắng đọng về vẻ đẹp của thiên nhiên, tình yêu quê hương và những suy ngẫm sâu sắc về cuộc đời, giúp em hiểu thêm về sự tinh tế và thi vị của nhà thơ Hữu Thỉnh.
Bài thơ "Tuổi Ngựa" của nhà thơ Xuân Quỳnh thực sự chạm đến trái tim em bằng sự hồn nhiên, trong sáng và tình cảm gia đình sâu sắc được gửi gắm trong từng câu chữ. Điều em yêu thích nhất ở bài thơ là hình ảnh bạn nhỏ tự ví mình như một chú "Ngựa con"-hiếu động, không bao giờ chịu "yên một chỗ," mà luôn khao khát được "đi" để khám phá thế giới bao la.
Trí tưởng tượng của bạn nhỏ thật phong phú khi chú ngựa con ấy phi qua biết bao miền đất lạ, từ "gió xanh miền trung du" đến "gió đen hút đại ngàn," hái những bông hoa đẹp nhất để dâng tặng mẹ. Điều này cho thấy khát vọng vươn xa, học hỏi những điều mới mẻ của tuổi thơ. Tuy nhiên, điều làm em xúc động và đồng điệu nhất chính là ở khổ cuối bài thơ. Dù có rong ruổi xa đến đâu, dù "cách núi cách rừng, cách sông cách biển," chú Ngựa con vẫn luôn nhớ đường về với mẹ hiền.
Cảm xúc ấy khiến em nhận ra rằng, dù chúng ta có lớn lên, có theo đuổi ước mơ khám phá thế giới rộng lớn đến đâu, thì tình yêu thương và sự gắn bó với mẹ, với gia đình vẫn là bến đỗ bình yên và thiêng liêng nhất. Bài thơ vừa ca ngợi tinh thần phiêu lưu, vừa khẳng định giá trị vĩnh cửu của tình mẫu tử.
Sau khi đọc bài thơ “Tuổi ngựa” của Xuân Quỳnh, em cảm nhận được những rung động sâu sắc về tâm hồn của một con người luôn khao khát tự do, chân thành và đầy nghị lực trong cuộc sống. Hình ảnh “tuổi ngựa” không chỉ là biểu tượng của sự mạnh mẽ, phóng khoáng mà còn ẩn chứa trong đó nỗi cô đơn, trăn trở của người phụ nữ muốn vượt qua mọi ràng buộc để tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Giọng thơ của Xuân Quỳnh vừa sôi nổi, vừa tha thiết, thể hiện một tâm hồn luôn bồn chồn, khát khao vươn tới phía trước nhưng cũng đầy lo âu và tự vấn. Đọc bài thơ, em thấy được chính hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại mới — dám sống hết mình, dám yêu, dám khẳng định bản thân. “Tuổi ngựa” vì thế không chỉ nói về một độ tuổi hay con giáp, mà là lời tự bạch chân thành của một tâm hồn luôn vận động, không chịu đứng yên. Bài thơ khiến em thêm yêu mến Xuân Quỳnh — người phụ nữ tài hoa, mạnh mẽ mà cũng vô cùng dịu dàng, sâu sắc trong thơ và trong đời.
Chúc bạn học tốt!
Bài theo “ tuổi ngựa của Xuân quỳnh là một bức tranh sinh động về tuổi thơ hồn nhiên tuơi sáng và khát vọng khám phá thế giới rộng cuar mootj đứa trẻ . Qua hình ảnh chúbnguajw con , tác giả đã thể hiện niềm tự hào về tuổi thơ của mình và gửi gắm thông điệp về tình yêu thương mẹth thiết . Hình ảnh chú ngựa con tượng trưng cho tuổi thơ đầy sự sống , hăng hái , không ngungwf khám phá thế giới xung quanh . Khát vọng này thể hieenj sự tò mò , ham học hỏi và mong muốn được trair nghiệm nhũng điều tươi moiws , mới mẻ của tuổi trẻ . Thế nhưng , dù đi đến đâu , ngựa con vẫn nhớ đến người mẹ nguoiwf đã ốm nặng đẻ đau ra ngựa con . Bài thơ tuổi ngựa đã khơi gợi trong lòng người đọc nhưng cảm xúc tốt đẹp về tuổi thơ là khoảnh khắc thời gian quý gía nhất mà mỗi người cần trân trọng Dù đi đâu , về đâu , ta cũng luôn hướng về gia đinhf , quên hương và nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ