Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1) Quá trình hình thành xã hội phong kiến ở Tây Âu
- Sau sự sụp đổ của Đế chế La Mã, Tây Âu rơi vào thời kỳ hỗn loạn, dân cư sống phân tán, các lãnh chúa địa phương dần nắm quyền.
- Các vua và lãnh chúa phong kiến trao đất đai cho các quý tộc, hiệp sĩ để đổi lấy sự trung thành và quân dịch.
- Xã hội phong kiến được xây dựng dựa trên mối quan hệ giữa chủ đất và thần dân, phân chia thành các tầng lớp: vua, quý tộc, nông dân.
- Các lâu đài, pháo đài được xây dựng để bảo vệ lãnh thổ, tăng quyền lực địa phương.
2) Hệ quả của các cuộc phát kiến địa lí lớn ở Tây Âu
- Mở rộng vùng ảnh hưởng và giao thương với các châu lục khác, đặc biệt là châu Á và châu Mỹ.
- Kinh tế phát triển mạnh nhờ buôn bán hàng hóa, khai thác tài nguyên mới.
- Tăng cường quyền lực của các quốc gia Tây Âu, thúc đẩy chủ nghĩa tư bản sơ khai.
- Gây ra các cuộc xung đột, cạnh tranh giữa các nước châu Âu trong việc chiếm đoạt thuộc địa.
- Thúc đẩy sự trao đổi văn hóa, khoa học và kỹ thuật giữa các khu vực trên thế giới.
1.
Quá trình hình thành xã hội phong kiến ở Tây Âu diễn ra từ thế kỷ III đến thế kỷ IX trên cơ sở sự sụp đổ của đế chế La Mã và sự tan rã của các bộ lạc Giéc-man. Cụ thể, đế chế La Mã suy yếu, sau đó các bộ tộc Giéc-man tràn vào, lập vương quốc mới và xóa sổ hoàn toàn đế chế vào năm 476. Sự hình thành chế độ phong kiến được đánh dấu bằng việc ra đời các giai cấp lãnh chúa phong kiến và nông nô, cùng với đơn vị kinh tế - chính trị cơ bản là lãnh địa phong kiến.
2.
Các cuộc phát kiến địa lý đã mang lại hệ quả to lớn cho Tây Âu, bao gồm sự mở rộng kiến thức về Trái Đất và tăng cường giao lưu văn hóa, đồng thời thúc đẩy mạnh mẽ thương nghiệp, mở rộng thị trường và là tiền đề quan trọng cho sự ra đời của chủ nghĩa tư bản thông qua quá trình tích lũy vốn, cướp bóc tài nguyên và bóc lột sức lao động.
Tham khảo
Câu 1
a)
- Trong lãnh địa, kinh tế nông nghiệp là chủ yếu. Ngoại trừ muối và sắt được mua từ ngoài, mọi thứ cần dùng như lương thực, thực phẩm, công cụ lao động hay quần áo, giày dép đều do nông nô tự sản xuất trong lãnh địa. => Đời sống kinh tế trong lãnh địa khép kín, tự cung tự cấp.
b)
Sự phát triển của Vương quốc Cam-pu-chia
- Về chính trị:
+ Đất nước được thống nhất, ổn định.
+ Bộ máy nhà nước được củng cố, hoàn chỉnh.
- Về kinh tế có bước phát triển:
- Tiến hành các cuộc tấn công quân sự ra bên ngoài để mở rộng lãnh thổ.
Nhận xét: Thời kì Ăng-co là thời kì phát triển thịnh đạt nhât của Vương quốc Cam-pu-chia. Dưới thời kì này, Vương quốc Cam-pu-chia trở thành một trong những quốc gia hùng mạnh ở Đông Nam Á.
Lãnh địa phong kiến :
- Lãnh địa là một khu đất rộng rộng: dó có cả đất trồng trọt. Trong khu đất của lãnh chúa có những lâu đài, dinh thự, nhà thờ, nhà kho, chuồng trại... có hào sâu, tường cao, tạo thành những pháo đài kiên cố.
- Đời sống kinh tế :
+ Nông nô nhận ruộng đất của lãnh chúa cày Gấy và nộp tô, ngoài ra còn dệt vải, may quần áo, làm giầy dép, đóng đồ đạc, vũ khí... , chi mua một vài hàng nhu yếu phẩm như sắt, tơ lụa, đồ trang sức.
+ Thủ công nghiệp cũng chỉ hoạt dộng trong lãnh địa, nông nô làm các nghề phụ như dệt vải, may quần áo, làm công cụ... , lãnh chúa có những xưởng thủ công riêng như xưởng rèn, đồ gốm, may mặc.
+ Lãnh địa là đơn vị kinh tế tự nhiên, tự cấp, tự túc, việc trao đổi buón bán trong lãnh địa đóng vai trò thứ yếu.
- Đời sống chính trị trong lãnh địa :
+ Mỗi lãnh địa là một đơn vị chính trị độc lạp, lãnh chúa được coi là ông vua con, có quân đội, toà án, pháp luật riêng, chế độ thuế khoá, tiền tệ riêng...
+ Đời sống lãnh chúa :
Lãnh chúa có cuộc sống nhàn rỗi, xa hoa; sung sướng, thời bình chỉ luyện tập cung kiếm, cưỡi ngựa, dạ hội, tiệc tùng.
Đối với nông nô : bóc lột nặng nề và đối xử hết sức tàn nhẫn.
+ Đời sống nông nô:
Nông nô là người sản xuất chính trong các lãnh địa. Họ bị gắn chặt và lệ thuộc vào lãnh chúa, nhận ruộng đất vể cày cây và phải nộp tô nặng, ngoài ra họ còn phải nộp nhiều thứ thuế khác.
Song họ vẫn được tự do trong sản xuất, có gia đình riêng, có nông cụ và gia súc.
Lãnh địa phong kiến :
- Lãnh địa là một khu đất rộng rộng: dó có cả đất trồng trọt. Trong khu đất của lãnh chúa có những lâu đài, dinh thự, nhà thờ, nhà kho, chuồng trại... có hào sâu, tường cao, tạo thành những pháo đài kiên cố.
- Đời sống kinh tế :
+ Nông nô nhận ruộng đất của lãnh chúa cày Gấy và nộp tô, ngoài ra còn dệt vải, may quần áo, làm giầy dép, đóng đồ đạc, vũ khí... , chi mua một vài hàng nhu yếu phẩm như sắt, tơ lụa, đồ trang sức.
+ Thủ công nghiệp cũng chỉ hoạt dộng trong lãnh địa, nông nô làm các nghề phụ như dệt vải, may quần áo, làm công cụ... , lãnh chúa có những xưởng thủ công riêng như xưởng rèn, đồ gốm, may mặc.
+ Lãnh địa là đơn vị kinh tế tự nhiên, tự cấp, tự túc, việc trao đổi buón bán trong lãnh địa đóng vai trò thứ yếu.
- Đời sống chính trị trong lãnh địa :
+ Mỗi lãnh địa là một đơn vị chính trị độc lạp, lãnh chúa được coi là ông vua con, có quân đội, toà án, pháp luật riêng, chế độ thuế khoá, tiền tệ riêng...
+ Đời sống lãnh chúa :
Lãnh chúa có cuộc sống nhàn rỗi, xa hoa; sung sướng, thời bình chỉ luyện tập cung kiếm, cưỡi ngựa, dạ hội, tiệc tùng.
Đối với nông nô : bóc lột nặng nề và đối xử hết sức tàn nhẫn.
+ Đời sống nông nô:
Nông nô là người sản xuất chính trong các lãnh địa. Họ bị gắn chặt và lệ thuộc vào lãnh chúa, nhận ruộng đất vể cày cây và phải nộp tô nặng, ngoài ra họ còn phải nộp nhiều thứ thuế khác.
- Lãnh chúa sống cuộc đời nhàn rỗi, xa hoa.
- Họ không bao giờ phải lao động, suốt ngày chỉ luyện tập cung kiếm, cưỡi ngựa hoặc tổ chức những buổi tiệc tùng, hội hè trong những lâu đài nguy nga, tráng lệ.
- Họ còn đối xử tàn nhẫn với nông nô.
Những vùng đất đai rộng lớn đó đã nhanh chóng bị họ biến thành khu đất riêng của mình - gọi là lãnh địa phong kiến.
Mỗi lãnh chúa phong kiến đều có một lãnh địa riêng. Mỗi lãnh địa là một khu đất rộng lớn bao gồm đất của lãnh chúa và đất khẩu phần. Trong khu đất cũa lãnh chúa có những lâu đài, dinh thự, nhà thờ và có cả nhà kho, chuồng trại v.v..., có hào sâu, tường cao bao quanh, tạo thành những pháo đài kiên cố. Đất khẩu phần ở xung quanh pháo đài được lãnh chúa giao cho nông nô cày cấy và thu tô thuế.
* Lãnh địa phong kiến:
- Những vùng đất đai rộng lớn mà quý tộc chiếm đoạt được nhanh chóng bị biến thành khu đất riêng của mình, đó là lãnh địa phong kiến.
- Mỗi lãnh địa là một đơn vị chính trị - kinh tế riêng như một nhà nước thu nhỏ.
- Lãnh chúa xây dựng nơi ở của mình trong lãnh địa như những pháo đài kiên cố, có hào sâu, tường bao quanh, trong đó có dinh thự, nhà thờ, nhà kho, chuồng trại,…
- Phần đất xung quanh lâu đài bao gồm đất canh tác, đồng cỏ, ao hồ, đầm lầy,… lãnh chúa giao cho nông nô sử dụng và thu tô thuế.
* Cuộc sống của lãnh chúa trong lãnh địa:
- Lãnh chúa sống cuộc đời nhàn rỗi, xa hoa.
- Họ không bao giờ phải lao động, suốt ngày chỉ luyện tập cung kiếm, cưỡi ngựa hoặc tổ chức những buổi tiệc tùng, hội hè trong những lâu đài nguy nga, tráng lệ.
- Họ còn đối xử tàn nhẫn với nông nô.
- Kinh tế tự nhiên, khép kín: Nền kinh tế chủ yếu là tự cung tự cấp, các nhu cầu từ lương thực, thực phẩm đến quần áo, giày dép đều được sản xuất ngay trong lãnh địa.
- Tự cấp tự túc: Mọi thứ cần thiết cho cuộc sống của các cư dân trong lãnh địa đều được sản xuất tại chỗ, không giao thương với bên ngoài nhiều.
- Công cụ thô sơ: Đầu thời trung đại, công cụ sản xuất còn lạc hậu, kỹ thuật canh tác thô sơ dẫn đến năng suất lao động thấp.
- Cải tiến công cụ: Khoảng từ thế kỷ IX trở đi, công cụ sản xuất dần được cải tiến, giúp sản xuất nông nghiệp phát triển hơn.
Tổ chức và chính trị- Đơn vị chính trị độc lập: Mỗi lãnh địa giống như một vương quốc thu nhỏ, có quân đội, luật lệ, tòa án, thuế khóa và đơn vị đo lường riêng.
- Quyền lực của lãnh chúa: Lãnh chúa có quyền hành gần như tuyệt đối, cai quản mọi mặt đời sống của nông nô trong lãnh địa của mình.
- Cấu trúc đất đai: Lãnh địa được chia thành đất của lãnh chúa và đất khẩu phần (đất nông nô được phép canh tác để sinh sống).
- Lâu đài kiên cố: Lãnh chúa sống trong các lâu đài nguy nga, có hào sâu và tường bao quanh để phòng thủ.
Cuộc sống của lãnh chúa và nông nôSau khi đế quốc Rô-ma sụp đổ (thế kỉ V), ở Tây Âu hình thành các lãnh địa phong kiến, đơn vị kinh tế và chính trị cơ bản của xã hội phong kiến. Trong lãnh địa, đời sống được chia thành hai tầng lớp chính là lãnh chúa và nông nô, với sự phân hoá rõ rệt về quyền lợi và nghĩa vụ.
1. Đời sống của lãnh chúa:
- Lãnh chúa là tầng lớp quý tộc phong kiến, sở hữu toàn bộ đất đai trong lãnh địa.
- Họ sống trong lâu đài kiên cố, có vũ trang riêng để bảo vệ đất đai.
- Cuộc sống của lãnh chúa sung sướng, xa hoa, không phải lao động sản xuất mà chỉ hưởng tô thuế do nông nô nộp.
- Họ tổ chức hội tiệc, săn bắn, đấu kiếm, đồng thời nắm quyền xét xử và cai quản trong phạm vi lãnh địa như một “ông vua nhỏ”.
2. Đời sống của nông nô:
- Nông nô là người nông dân lệ thuộc, bị ràng buộc vào đất của lãnh chúa.
- Họ phải nộp tô, thuế, làm không công (lao dịch) cho lãnh chúa nhiều ngày trong tuần.
- Đời sống cơ cực, thiếu thốn, chịu nhiều áp bức và gần như không có quyền tự do.
- Tuy vậy, họ vẫn được giữ một phần nhỏ ruộng đất để tự canh tác nuôi sống gia đình.
3. Đặc điểm chung của lãnh địa phong kiến:
- Là đơn vị khép kín, vừa là pháo đài quân sự, vừa là trung tâm kinh tế tự cung tự cấp.
- Trong lãnh địa có ruộng đất, đồng cỏ, rừng, xưởng thủ công nhỏ, nhà thờ, lâu đài... tạo thành một thế giới tách biệt với bên ngoài.
- Mọi hoạt động kinh tế, chính trị, xã hội đều phục vụ cho lãnh chúa, làm cho xã hội phong kiến Tây Âu trì trệ trong suốt nhiều thế kỉ.