K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 10 2025

Tóm tắt Văn bản "Người thầy đầu tiên" 📖

Văn bản là lời kể của nhân vật người họa sĩ về câu chuyện xúc động của người thầy đầu tiên của mình và cô bạn đồng hương là An-tư-nai (Altynai).

Hoàn cảnh và Lời nhờ cậy:

  • Người họa sĩ nhận được thư của bà viện sĩ An-tư-nai Xu-lai-ma-nô-va (người làng cũ) mời về dự lễ khánh thành trường mới.
  • Sau đó, người họa sĩ nhận được thư của bà viện sĩ, trong thư, An-tư-nai bày tỏ mong muốn người họa sĩ hãy thay mặt bà kể lại câu chuyện về người thầy đầu tiên của làng, một câu chuyện mà bà tin rằng mọi người, đặc biệt là giới trẻ, cần được biết.

Ký ức về Thầy Đuy-sen (Dyuishen):

Câu chuyện chuyển sang hồi tưởng qua lời kể của An-tư-nai, tập trung vào hình ảnh người thầy giáo trẻ tuổi, tận tụy là thầy Đuy-sen:

  • Thầy là người mang ánh sáng tri thức: Thầy được cử về làng Cư-rơ-gư-dơ-xtan lạc hậu để mở trường.
  • Tình yêu thương và sự chăm sóc vô bờ bến: Thầy Đuy-sen hết lòng vì học trò.
    • Thầy tự tay sửa chữa căn nhà kho lạnh lẽo thành lớp học, đắp lò sưởi, bắc ống khói.
    • Vào mùa đông lạnh giá, thầy kiên nhẫn bế hoặc cõng từng em nhỏ qua con suối băng giá để đến lớp, bất chấp lời chế giễu của những kẻ giàu có đi qua.
    • Khi An-tư-nai bị ngã và tím tái chân tay vì lạnh, thầy đã ân cần xoa ấm, đặt áo choàng cho cô bé, thể hiện tình cảm bao dung như người cha, người anh.
  • Ước mơ lớn lao cho học trò: Thầy Đuy-sen đặc biệt quan tâm đến An-tư-nai (vốn là cô bé mồ côi, sống khổ cực với chú thím) và luôn mong muốn cô bé có cơ hội lên thành phố lớn để học tập và phát triển tài năng.

Kết thúc và Trăn trở của Họa sĩ:

  • Sau này, An-tư-nai đã trở thành một viện sĩ, nhưng vẫn luôn khắc ghi công ơn thầy. Gặp lại thầy trong một tình huống éo le, bà gửi thư như một hành động chuộc lỗi vì đã không thể đền đáp xứng đáng.
  • Người họa sĩ vô cùng xúc động và day dứt, anh quyết định thực hiện lời hứa. Anh trăn trở suy nghĩ và hình dung ra nhiều ý tưởng để vẽ bức tranh về "Người thầy đầu tiên" - có thể là cảnh thầy bế học trò qua suối, hoặc cảnh thầy tiễn An-tư-nai lên tỉnh, sao cho bức tranh vang vọng mãi mãi.

Nội dung và Giá trị Chính ✨

  • Nội dung chính: Ca ngợi tấm lòng cao cả, sự hy sinh tận tụy và tình yêu thương vô bờ bến của thầy giáo Đuy-sen dành cho học trò nghèo trong hoàn cảnh xã hội còn lạc hậu.
  • Giá trị: Tác phẩm tôn vinh tình cảm thầy trò thiêng liêng, khẳng định vai trò to lớn của người thầy trong việc thắp sáng ước mơ và thay đổi cuộc đời con người.
  • nhớ tick nhé

Em chưa học nên chưa biết nha chị, em mới lớp 5 thui.

Dưới đây là đoạn văn tóm tắt văn bản **"Bầy chim chìa vôi"** của **Nguyễn Quang Thiều** (7–10 câu):


---


Văn bản *“Bầy chim chìa vôi”* kể về hình ảnh một bầy chim sống gần ngôi mộ của người cha đã mất. Tác giả đã dùng hình ảnh bầy chim như một biểu tượng của tình cảm thiêng liêng, gắn bó giữa cha và con. Mỗi buổi sáng, chim bay đến đậu trên mộ, hót líu lo như để trò chuyện, an ủi người đã khuất. Sự xuất hiện đều đặn của chúng khiến người con cảm nhận như cha mình vẫn còn hiện diện đâu đây, trong thiên nhiên và trong tâm hồn anh. Bầy chim mang đến sự ấm áp, xua tan nỗi cô đơn và buồn đau của con người trước mất mát. Qua đó, tác giả thể hiện tình yêu thương sâu sắc dành cho người cha đã khuất. Văn bản vừa nhẹ nhàng, sâu lắng, vừa chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa về sự sống, cái chết và tình cảm gia đình. Bằng hình ảnh ẩn dụ tinh tế, Nguyễn Quang Thiều đã khơi gợi cảm xúc và suy ngẫm trong lòng người đọc.


---


Nếu bạn cần viết đoạn này theo kiểu học sinh lớp 6 hoặc lớp 7 thì mình có thể điều chỉnh cho phù hợp hơn. Bạn có muốn mình làm vậy không?


Tk

22 tháng 9 2025

Bài "Đàn chim chìa vôi" của nhà văn Nguyễn Quang Thiều là một câu chuyện cảm động về tình yêu thương, sự hy sinh và lòng dũng cảm. Đoạn trích kể về hai anh em Mên và Mon sống ở làng Chử Chử, chứng kiến đàn chim chìa vôi bị mắc kẹt trên bãi sông sau một trận lũ. Nước sông dâng cao, đe dọa cuốn trôi tổ chim non, trong khi những con chim bố mẹ đã bay đi tìm mồi. Mặc dù Mên và Mon biết rõ sự nguy hiểm, nhưng vì thương những chú chim nhỏ, hai anh em đã quyết định bơi ra để cứu chúng. Bằng tất cả sự dũng cảm và nỗ lực, họ đã đưa được tổ chim vào bờ an toàn. Hành động cao đẹp này không chỉ thể hiện tình yêu của con người đối với thiên nhiên mà còn khắc sâu một bài học về lòng nhân ái, sự sẻ chia trong cuộc sống. Câu chuyện còn ẩn chứa sự gắn kết giữa anh em Mên và Mon, làm nổi bật thêm vẻ đẹp của tình người, tình yêu thương đồng loại.

Đây bn

8 tháng 9 2025

Trong một lần cùng tía nuôi vào rừng U Minh, cậu bé An đã gặp chú Võ Tòng – một người sống cô độc giữa rừng sâu. Qua cuộc trò chuyện, An biết được cuộc đời đầy bi kịch của chú: từng bị địa chủ vu oan, phải đi tù, mất con, vợ bị ép làm vợ lẽ, khiến chú bỏ làng vào rừng sống một mình. Dù có vẻ ngoài kỳ dị, chú Võ Tòng lại là người nghĩa khí, sống chân thành, luôn giúp đỡ người khác và mang trong mình lòng yêu nước sâu sắc. Trước khi chia tay, chú còn trao cho tía nuôi An chiếc nỏ và ống tên thuốc để phòng thân, thể hiện sự cảnh giác và tinh thần kháng chiến.

8 tháng 11 2023

Người thầy đầu tiên ca ngợi người thầy Đuy-sen với những tâm huyết, sự tận tụy và tình cảm mà thầy dành cho học sinh của mình, đặc biệt là An-tư-nai. Đuy-sen là một người thầy tuyệt vời, không chỉ vận động các học sinh tới trường, thầy còn tự tay cõng các em nhỏ qua suối, không quản thời tiết lạnh buốt hay bị những kẻ cưỡi ngựa châm chọc. Nhờ sự kiên trì và hết lòng bảo vệ, thầy Đuy-sen đã giúp An-tu-nai có cơ hội lên thành phố tiếp tục việc học hành. An-tư-nai rất yêu quý thầy Đuy-sen nhưng do hoàn cảnh, thầy trò phải xa cách rồi bật tin nhau. Mấy chục năm sau, An-tư-nai đã là một viện sĩ, trở về thăm làng và gặp lại người thầy đầu tiên của minh trong một tình huống rất éo le. Bà đã viết thư nhờ người hoạ sĩ đồng hương kể lại câu chuyện về thầy Đuy-sen như một hành động chuộc lỗi.

3 tháng 10 2025

hùng

3 tháng 10 2025

Vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái xinh đẹp tên là Mị Nương, nhà vua muốn kén cho nàng một chàng rể thật xứng đáng. Trong vùng có hai chàng trai đến cầu hôn Mị Nương, một người tên là Sơn Tinh – chúa vùng núi cao, một người là Thủy Tinh – chúa miền biển cả. Cả hai đều tài giỏi ngang nhau nên nhà vua không biết lựa chọn ai bèn hạ lệnh rằng nếu hôm sau ai đem lễ vật đến trước sẽ được rước Mị Nương về. Hôm sau, Sơn Tinh đem lễ vật đến trước trước, rước được Mị Nương về. Thủy Tinh đến sau, nổi giận đùng đùng đem quân đuổi đánh để cướp Mị Nương. Thủy Tinh hô mưa gọi gió, dâng nước lên cao, Sơn Tinh không hề nao núng mà bốc từng quả núi chặn lũ. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng, sức của Thủy Tinh đã đuối nên đành chịu thua. Nhưng vì thù hận không thể quên, hằng năm Thủy Tinh vẫn dâng nước lũ đánh Sơn Tinh và lần nào cũng thua trận.

6 tháng 10 2025

moi tom tat th a


PHIẾU  HỌC TẬP SỐ 1:. 1,Văn bản kể lại sự việc bài hát Tiến quân ca  2,Tác giả Ngọc An là người kể chuyện 3,Sự việc ấy liên quan đến nhân vật, sự kiện lịch sử:Sự việc Tiến quân ca ra đời liên quan đến nhạc sĩ Văn Cao và liên quan đến sự kiện lịch sử là đất nước sắp bước sang một thời kì mới, thời kì kháng chiến chống Nhật năm 1945. 4.Những câu văn  nào thể hiện...
Đọc tiếp

PHIẾU  HỌC TẬP SỐ 1:. 1,Văn bản kể lại sự việc bài hát Tiến quân ca 

2,Tác giả Ngọc An là người kể chuyện

3,Sự việc ấy liên quan đến nhân vật, sự kiện lịch sử:Sự việc Tiến quân ca ra đời liên quan đến nhạc sĩ Văn Cao và liên quan đến sự kiện lịch sử là đất nước sắp bước sang một thời kì mới, thời kì kháng chiến chống Nhật năm 1945.

4.Những câu văn  nào thể hiện sự kết hợp các yếu tố miêu tả với tự sự :Những câu văn thể hiện sự kết hợp yếu tố miêu tả với yếu tố tự sự:

+ “Tôi chưa được cầm một khẩu súng, chưa được gia nhập đội vũ trang nào, tôi chỉ biết đang làm một bài hát. Tôi chưa được biết chiến khu, chỉ biết những con đường ga, đường Hàng Bông, đường Bờ Hồ theo thói quen.”


2
27 tháng 9 2025

PHIẾU HỌC TẬP SỐ 2 :

1. Ngọc An là người kể chuyện

2. Câu chuyện xảy ra ở đâu khi: Trong bối cảnh đất nước đang sục sôi tinh thần cách mạng giành độc lập.

3. Trong câu chuyện có những nhân vật: Vũ Quý , Văn Cao ,ông Ph.D .

4.Những sự kiện liên quan đến sự ra đời của bài hát “Tiến quân ca” là gắn liên với cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

5. Người kể có suy nghĩ về sự kiện của bài hát “Tiến quân ca” ra đời như một tác phẩm nghệ thuật chứa đựng thông điệp về tinh thần chiến đấu kiên cương , ý chí bất khất của người lính ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên tình yêu quê hương đất nước.


15 tháng 11 2025
  • Người kể chuyện: Ngọc An.
  • Bối cảnh: Đất nước đang sục sôi tinh thần cách mạng giành độc lập.
  • Nhân vật: Vũ Quý, Văn Cao, ông Ph.D.
  • Sự kiện chính: Sự ra đời của bài hát “Tiến quân ca” trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
  • Ý nghĩa của bài hát (quan điểm của người kể chuyện): Một tác phẩm nghệ thuật chứa đựng tinh thần chiến đấu kiên cường, ý chí bất khuất của người lính, và ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, tình yêu quê hương đất nước. 

🤨🤨🤨🤨🤨🤨🤨

V
👑V.M.H👑
CTVHS VIP
9 tháng 9 2025

Bạn ơi chỉ mình cách làm 2 cái cột đó được không ?

Đề bài: Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu ở dưới:“Cha gửi cho con chiếc ảnh cái cầuCha vừa bắc xong qua dòng sông sâuXe lửa sắp qua, thư cha nói thế,Con cho mẹ xem – cho xem hơi lâuNhững cái cầu ơi, yêu sao yêu ghê,Nhện qua chum nước bắc cầu tơ nhỏ,Con sáo sang sông bắc cầu ngọn gió.Con kiến qua ngòi bắc cầu lá tre.Yêu cái cầu vồng khi trời nổi gióBắc giữa trời cao, vệt xanh...
Đọc tiếp

Đề bài: Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu ở dưới:

“Cha gửi cho con chiếc ảnh cái cầu
Cha vừa bắc xong qua dòng sông sâu
Xe lửa sắp qua, thư cha nói thế,
Con cho mẹ xem – cho xem hơi lâu

Những cái cầu ơi, yêu sao yêu ghê,
Nhện qua chum nước bắc cầu tơ nhỏ,
Con sáo sang sông bắc cầu ngọn gió.
Con kiến qua ngòi bắc cầu lá tre.

Yêu cái cầu vồng khi trời nổi gió
Bắc giữa trời cao, vệt xanh vệt đỏ,
Dưới gầm cầu vồng nhà máy mới xây
Trời sắp mưa khói trắng hơn mây.

Yêu cái cầu tre bắc qua sông máng
Mùa gặt con đi đón mẹ bên cầu:
Lúa hợp tác từng đoàn nặng gánh
Qua cầu tre, vàng cả dòng sâu

Yêu cái cầu treo lối sang bà ngoại
Như võng trên sông ru người qua lại,
Dưới cầu nhiều thuyền chở đá chở vôi;
Thuyền buồm đi ngược, thuyền thoi đi xuôi.

Yêu hơn, cả cái cầu ao mẹ thường đãi đỗ
Là cái cầu này ảnh chụp xa xa;
Mẹ bảo: cầu Hàm Rồng sông Mã
Con cứ gọi: cái cầu của cha.”

(Phạm Tiến Duật, Cái cầu – Thứ NX8 Văn học Hà Nội, 1970, tr 5-6)

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt và thể thơ.

Câu 2: Bài thơ kể về một câu chuyện. Đó là câu chuyện gì và người kể là ai?

Câu 3: Từ “Cái cầu của cha”, bạn nhỏ liên tưởng đến nhiều cây cầu khác. Hãy liệt kê và nêu hình dung của em về những cây cầu đó.

Câu 4: Biện pháp tu từ nào được sử dụng để biểu đạt tình cảm của bạn nhỏ dành cho những cây cầu. Em hãy chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó (2 hình ảnh sử dụng biện pháp tu từ)

Câu 5: Theo em, bạn nhỏ yêu cầy cầu nào nhất? Vì sao?

Câu 6: Tình cảm của bạn nhỏ đối với những cây cầu thể hiện điều gì?

Câu 7: Hình ảnh người cha và người mẹ xuất hiện trong bài thơ gợi cho em suy nghĩ gì?

Giúp mk vs, mai mk nộp r!!!

11

vì bài dài nên mik làm riêng lẻ nha !

Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính : Biểu cảm

Thể thơ : 8 chữ

dài thì dài thật nhưng bạn giúp mk hết nha! Xin bn đó T-T

mình sẽ tạo ra 1 câu truyện từ bạn VŨ QUANG MINH nhatất cả chỉ là tưởng tượng thôi nha : BẮT ĐẦUNgười ta kể rằng, ở trường THCS Xã Kép, có một điều kỳ lạ xảy ra suốt nhiều năm qua. Vào mỗi giờ ra chơi, nếu học sinh nào quên không cất bút, chỉ để hớ hênh trên bàn học, thì sau khi quay lại — chiếc bút ấy sẽ biến mất.Không ai biết thực thể nào đã lấy nó đi. Chỉ có điều, ai...
Đọc tiếp

mình sẽ tạo ra 1 câu truyện từ bạn VŨ QUANG MINH nha

tất cả chỉ là tưởng tượng thôi nha : BẮT ĐẦU

Người ta kể rằng, ở trường THCS Xã Kép, có một điều kỳ lạ xảy ra suốt nhiều năm qua. Vào mỗi giờ ra chơi, nếu học sinh nào quên không cất bút, chỉ để hớ hênh trên bàn học, thì sau khi quay lại — chiếc bút ấy sẽ biến mất.

Không ai biết thực thể nào đã lấy nó đi. Chỉ có điều, ai liều lĩnh quay lại tìm thì đôi khi… thấy một vỏ bút rỗng nằm ngay ngắn trên mặt bàn — ruột bút, mực, và ngòi đều biến mất không dấu vết.

Một vài học sinh từng thề rằng họ nghe thấy tiếng cào nhẹ lên mặt bàn, hay thoáng thấy một bóng đen cúi xuống chỗ ngồi của mình. Nhưng khi quay lại nhìn — chẳng có ai cả.

Đến nay, chưa ai tìm lại được chiếc bút nào còn nguyên vẹn. Và từ đó, học sinh trong trường đều truyền nhau một câu nhắc nhở:

Ra chơi nhớ cất bút nếu ko muốn bị mất

Nguồn gốc của Thực Thể Bút Mất

Chuyện kể rằng, cách đây hơn mười năm, trong một lớp học cũ ở dãy nhà A, có một cậu học sinh tên K. — một người rất yêu thích viết lách. Cậu luôn mang theo chiếc bút mực xanh, tự khắc tên mình lên nắp bút, và viết những câu chuyện, những ước mơ nhỏ trong quyển sổ tay.

Một ngày mưa lớn, trường ngập nước, mọi người đều vội chạy về. K. vẫn ngồi trong lớp, cố chép nốt bài kiểm tra vì không muốn bị điểm kém. Sét đánh trúng cây bàng trước sân, một nhánh gãy rơi trúng mái tôn… và kể từ đó, không ai thấy K. nữa.

Chỉ có chiếc bàn nơi cậu ngồi là vẫn còn — trên đó, vỏ bút bị nứt đôi, còn ruột bút biến mất. Người ta nói linh hồn K. chưa rời đi, bởi cậu còn tiếc nuối những dòng chữ chưa viết xong. Từ đó, mỗi khi học sinh để quên bút trên bàn, K. sẽ “mượn” nó để viết tiếp phần câu chuyện của mình. Nhưng khi viết xong, chỉ còn lại cái vỏ trống rỗng...

Một số học sinh khẳng định rằng vào buổi chiều muộn, nếu ở lại lớp một mình, có thể nghe thấy tiếng bút viết loạt xoạt trên giấy, dù chẳng có ai ngồi đó.

Từ ấy, dân trường thì thầm với nhau:

“Chiếc bút bị lấy mất không phải bị đánh cắp… mà là đang viết nốt giấc mơ của K

Lời Gọi Hồn Trong Lớp Học Bỏ Trống

Nhiều năm sau, có một học sinh tên Minh, nổi tiếng là gan lì và thích khám phá những câu chuyện ma học đường. Nghe về truyền thuyết chiếc bút bị mất, Minh không tin. Cậu cho rằng đó chỉ là trò dọa nhau của mấy anh chị khóa trước.

Một buổi chiều thứ Sáu, khi cả trường đã tan học, Minh lén quay lại lớp 7/3 — nơi được cho là lớp học cũ của K. Cậu đặt một cây bút mực lên bàn, thắp một ngọn nến nhỏ, rồi nói khẽ:

“Nếu có ai ở đây… và muốn viết tiếp câu chuyện của mình, hãy dùng cây bút này.”

Không gian im lặng. Chỉ có tiếng gió rít qua khung cửa. Nhưng vài phút sau, ngọn nến bắt đầu chập chờn, ánh sáng lắc lư như có ai vừa đi qua. Chiếc bút trên bàn tự động lăn nhẹ, rồi… dừng lại, đầu bút hướng về cuốn vở trước mặt Minh.

Cậu nín thở, mở nắp bút ra. Ruột bút vẫn còn nguyên. Nhưng khi đặt xuống giấy, bút tự viết — những nét chữ run rẩy, nguệch ngoạc hiện ra:

“Đừng… để… quên… bút…”

Ngay khoảnh khắc ấy, ngọn nến vụt tắt. Minh hét lên, chạy vội ra ngoài. Sáng hôm sau, bạn bè tìm thấy cuốn vở của cậu trên bàn, trang giấy bị xé rách một góc, còn cây bút thì chỉ còn lại cái vỏ rỗng.

Từ đó, không ai dám ở lại lớp sau giờ tan học nữa. Và truyền thuyết vẫn được truyền miệng đến tận bây giờ — như một lời nhắc rùng mình cho học sinh toàn trường:

Ra chơi, nhớ cất bút. Vì có thể… K. vẫn đang đi tìm cây bút để viết tiếp giấc mơ của mình.”

các bạn thấy thế nào :)

9
4 tháng 10 2025

Hay quá bạn ơi

Chuyện này hay nha