Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư ...”
Đoạn văn tham khảo:
Mùa thu năm ngoái, người họa sĩ nhận được một bức thư điện từ làng gửi đến mời ông về dự buổi khánh thành ngôi trường mới. Ông sẽ về làng dạo quanh, ngắm cảnh và vẽ ít bức kí họa. Ở đó ông gặp bà An-tư-nai Xu-lai-ma-nô-va. Bà đã viết cho ông một bức thư khi ông trở về thành phố. Bà An-tư-nai đã nhờ người họa sĩ kể lại câu chuyện cuộc đời bà cho mọi người, nhất là lứa tuổi trẻ. Và ông đã quyết định sẽ kể câu chuyện đó.
Văn bản mẹ tôi được chia làm 3 phần
Vì nói lên hình ảnh của người mẹ đối với con
(1) Xác định câu chủ đề của đoạn.
- Câu chủ đề của đoạn : “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta”.
(2) Câu chủ đề của phần mở đầu văn bản chính là câu chốt thâu tóm nội dung vấn đề nghị luận của cả bài văn. Từ việc xác định chủ đề của đoạn văn, hãy cho biết, văn bản trên nghị luận về vấn đề gì?
- Bài văn này nghị luận vấn đề tinh thần yêu nước của nhân dân ta.
b) Tìm bố cục của bài văn và lập dàn ý theo trình tự lập luận trong bài. Sử dụng sơ đồ để thể hiện dàn ý của bài văn.
Bài văn có bố cục ba phần:
- Mở bài (từ đầu đến "lũ bán nước và lũ cướp nước") nêu lên vấn đề nghị luận: Tinh thần yêu nước là một truyền thống quý báu của nhân dân ta.
- Thân bài (tiếp theo đến "lòng nồng nàn yêu nước"): Chứng minh tinh thần yêu nước trong lịch sử và trong cuộc kháng chiến hiện tại.
- Kết bài (phần còn lại): Nhiệm vụ phát huy tinh thần yêu nước trong công cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
2. Tìm hiểu văn bản.
(1) Xác định câu chủ đề của đoạn.
(2) Câu chủ đề của phần mở đầu văn bản chính là câu chốt thâu tóm nội dung vấn đề nghị luận của cả bài văn. Từ việc xác định chủ đề của đoạn văn, hãy cho biết, văn bản trên nghị luận về vấn đề gì?
b) Tìm bố cục của bài văn và lập dàn ý theo trình tự lập luận trong bài. Sử dụng
- Câu chuyện xảy ra trong những không gian: trong rừng, chân núi - nơi trung bày bức tượng Nhân Sư quý giá, quầy tạp phẩm, đền thờ thần A-pô-lô, thung lũng lọt thỏm dưới những núi đá cao vời vợi.
- Diễn bính chính của câu chuyện:
+ Nhân vật "tôi" và Thần Đồng để Thần Thoại ở trong rừng sau đó đi nghiên cứu tượng Nhân Sư, tìm kiếm điều gì đó
+ Khi trời đã tối, nhân vật "tôi" và Thần Đồng dẫn Thần Thoại vào đền thờ A-pô-lô.
+ Thần Đồng ngã xuống một cái hố, khám phá ra cơ quan bí ẩn. Sau đó Thần Đồng đi cùng Thần Thoại lấy đá Ôm-phe-lốt ở bảo tàng về.
+ Sau khi đặt đá Ôm-phe-lốt vào cơ quan ở hố sâu, cả ba nhân vật được sang một không gian khác. Đó là thung lũng lọt thỏm dưới những núi đá cao vời vợi. Ở đó có rất nhiều điều kỳ thú.
Đây:
Dân ta có 1 lòng nồng nàn yêu nước. Dó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành 1 làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nc
văn bản j vậy
Xuất xứ: Trích từ tập truyện "Văn xuôi" của nhà văn Trần Duy Phiên. Nhan đề: "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" Thể loại: Truyện ngắn. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất, xưng "tôi". Người kể chuyện: Nhân vật "tôi" trong truyện. Nhân vật: Nhân vật "tôi" (chủ thể suy nghĩ, cảm xúc). Bác Hai (ông nội của "tôi"). Phương thức biểu đạt: Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm. 2) Văn bản chia thành mấy phần? Nội dung chính từng phần? Văn bản có thể chia thành 3 phần: Phần 1: Từ đầu đến "...lại càng xanh tươi hơn": Giới thiệu về khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp và những trò chơi tuổi thơ của nhân vật "tôi". Phần 2: Tiếp theo đến "...bỗng dưng chán ngán": Nhân vật "tôi" trải qua những trải nghiệm và cảm xúc phức tạp trong cuộc sống, khám phá những điều mới mẻ. Phần 3: Còn lại: Nhân vật "tôi" nhận ra rằng việc "vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là cách để trân trọng vẻ đẹp của cuộc sống, đặc biệt là vẻ đẹp của thiên nhiên và tình yêu thương gia đình. 3) Tóm tắt văn bản "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là truyện ngắn của Trần Duy Phiên kể về nhân vật "tôi" trên hành trình khám phá bản thân và thế giới xung quanh, thông qua những trò chơi tuổi thơ, trải nghiệm, và những bài học cuộc sống. Bằng giọng kể chân thành, tác giả đã thể hiện sự trưởng thành của "tôi" và tình yêu thương gia đình, đặc biệt là với ông nội. Truyện kết thúc với ý nghĩa sâu sắc về việc "vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" để trân trọng vẻ đẹp của cuộc sống và tình cảm gia đình.