Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu nói thứ nhất cho thấy 2 thông tin: Độ tuổi của tôi và suy nghĩ của tôi. Khi "tôi" còn trẻ, tôi nóng vội, ngạo nghễ, khát khao được khẳng định mình nên đã "cho mình là nhất" và khẳng định "Tôi và Mô-da" - có nghĩa là tôi đứng trước, có thể tài giỏi hơn Mô-da.
Câu nói thứ hai tương tự, "tôi" khi 30 tuổi, khi đã có độ từng trải nhất định thì am hiểu và biết khiêm tốn hơn. Nhưng vẫn có gì đó ngạo nghễ, nên đã đặt mình ngang hàng với Mô-da.
Câu nói thứ ba "Chỉ còn Mô-da" được khẳng định khi "tôi" đã 40 tuổi. Điều đó cho thấy, khi có độ từng trải và suy nghĩ chín chắn hơn, "tôi" nhận ra rằng không ai có thể vĩ đại và vượt qua Mô-da.
=> Câu nói của nhạc sĩ đưa ra là cái nhìn xuyên suốt qua ba chặng đường đời của một người từ năm 20 tuổi đến năm 40 tuổi. Thời gian là phép thử, đồng thời cũng là môi trường tốt nhất để con người khẳng định mình và tìm ra chân lí. Bài học mà ta nhận được qua câu nói trên đó là: hãy cứ sống hết mình, sống tự tin lạc quan như thế khi còn trẻ tuổi nhưng đồng thời cũng phải biết khiêm tốn để có thể rút ra những triết lí, hoàn thiện bản thân.
Trước Cách mạng tháng tám 1945, đất nước phong kiến, người đứng đầu nhà nước xưng “trẫm” với bề tôi, kẻ dưới
Việc Bác, chủ tịch nước, người đứng đầu nước Việt Nam mới xưng “tôi” gọi nhân dân là “đồng bào”
→ Người nghe cảm giác gần gũi người nói với người nghe
Đề thi vào lớp 10 môn Ngữ văn (có đáp án)-Tiến sĩ sẽ hỗ trợ chấm bài trực tiếp cho đề thi này- (Chi tiết đọc ở mục bình luận) - Ngữ văn 9 - Hugh Wilfred Truong - Thư viện Đề thi & Kiểm tra
Nguyễn Minh Tường - Mình không rõ có làm được link trang xanh không nhé, có gì bạn ib với mình cho rõ :D
Chúc bạn học tốt ~~
rong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp gian lao, lẽ đương nhiên, hình ảnh những người lính, những anh bộ đội sẽ trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến, trở thành niềm tin yêu và hi vọng của cả dân tộc. Mở đầu bài thơ Đồng chí, Chính Hữu đã nhìn nhận, đã đi sâu vào cả xuất thân của những người lính:
Quê hương anh đất mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Sinh ra ở một đất nước vốn có truyền thống nông nghiệp, họ vốn là những người nông dân mặc áo lính theo bước chân anh hùng của những nghĩa sĩ Cần Giuộc năm xưa. Đất nước bị kẻ thù xâm lược, Tổ quốc và nhân dân đứng dưới một tròng áp bức. Anh và tôi, hai người bạn mới quen, đều xuất thân từ những vùng quê nghèo khó. hai câu thơ vừa như đối nhau, vừa như song hành, thể hiện tình cảm của những người lính. Từ những vùng quê nghèo khổ ấy, họ tạm biệt người thân, tạm biệt xóm làng, tạm biệt những bãi mía, bờ dâu, những thảm cỏ xanh mướt màu, họ ra đi chiến đấu để tìm lại, giành lại linh hồn cho Tố quốc. Những khó khăn ấy dường như không thể làm cho những người lính chùn bước:
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ
- Trong đoạn chỉ có một lời dẫn trực tiếp là phần lời thoại (được thể hiện bằng những gạch đầu dòng)
- Lời dẫn gián tiếp đặt sau dấu hai chấm
- Các phần in đậm còn lại là lời kể, không phải lời dẫn
- Nhân vật “thằng lớn” phải dùng từ có lẽ để thông báo cho người đọc biết những ý nghĩ, suy đoán khi không chắc chắn
đây là ngữ văn lớp 9 nhưng mik lp 7
và mik sẽ lm thử nhé !
a, phương thức biểu đạt là :
tự sự và biểu cảm
b, nội dung :
kể lại và trình bày cảm xúc của mik trong giấc mơ đó .
~~ để mik nghĩ típ ~~
Em viết theo các ý chị gợi ý nhé:
Giới thiệu về Bác (Tên, quê quán...)?
Khái quát về tiểu sử?
Nêu lên hành trình lúc sinh thời của Người? (Ra đi tìm đường cứu nước, trực tiếp lãnh đạo cách mạng...)
Cảm nghĩ của em về Bác?
Nêu lên những điều đáng học tập từ Người? (Đức tính giản dị, Lòng yêu nước...)
Còn những điều em cần làm để trở thành cháu ngoan Bác Hồ chị nghĩ em nên tự viết thì sẽ hay và chân thật hơn em ạ!
- Nội dung:
- Nội dung chính của đoạn thơ là sự bộc bạch trực tiếp nỗi đau và niềm tiếc thương vô hạn của Tố Hữu dành cho Bác.
- Tác giả sử dụng cách xưng hô "tôi - bác" rất thân mật, gần gũi, như cuộc đối thoại giữa hai người thân trong gia đình.
- Câu thơ "Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác/ Tôi lại đau trước bác mấy ngày" thể hiện sự ngỡ ngàng, không tin vào sự thật. Theo lẽ thường, người lớn tuổi hơn sẽ ra đi trước, nhưng ở đây lại ngược lại, Bác ra đi khi tuổi đời chưa phải là quá cao so với tác giả. Điều này làm tăng thêm sự bàng hoàng, xót xa.
- Câu hỏi tu từ "Làm sao bác vội về ngay" chất chứa sự níu kéo, sự tiếc nuối khôn nguôi, thể hiện mong muốn Bác ở lại lâu hơn với dân tộc, với đất nước.
- Cảm xúc đỉnh điểm được thể hiện qua câu "Chợt nghe, tôi bỗng rụng rời tay chân", miêu tả chân thực phản ứng vật lý của cơ thể trước một cú sốc tinh thần quá lớn, nỗi đau đột ngột ập đến khiến con người như mất hết sức lực, bàng hoàng đến tột độ.
- Nghệ thuật:
- Thể thơ lục bát biến thể, nhịp thơ chậm rãi, phù hợp với tâm trạng đau buồn, suy tư.
- Ngôn ngữ thơ mộc mạc, giản dị, dễ đi vào lòng người.
- Cách xưng hô "tôi - bác" tạo không khí thân tình, ấm áp.
- Sử dụng câu hỏi tu từ, phép đối lập (tuổi tác - sự ra đi) và hình ảnh ẩn dụ (rụng rời tay chân) để tăng sức biểu cảm.
Qua đoạn thơ ngắn gọn này, Tố Hữu đã thành công trong việc truyền tải nỗi đau mất mát to lớn của cá nhân mình, đồng thời cũng là nỗi đau chung của cả dân tộc khi mất đi vị lãnh tụ kính yêu. Đoạn thơ là một minh chứng cho tình cảm sâu đậm, chân thành mà Tố Hữu dành cho Bác Hồ.