Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
6. b. Vì những cánh buồm gắn bó với con người từ bao đời nay.
Câu 4: Ý c (vì những hồ nước in bóng bầu trời là "những cái giếng không đáy" nên tác giả có cảm tưởng nhìn thấy ờ đó bấu trời bên kia trái đất).
Ko.Vì đó cx là sự cố ngoài ý muốn nên để ý những mặt tốt của bn để nhìn ra những cái mk thiếu xót và cần hok hỏi
Đó là Bầu trời như nhú ánh bình minh rồi rải nắng non lóng lánh lên những hạt cát mịn, bạn nhé!
Nhưng mình nhớ bài nhân hóa là ở lớp 4 chứ ko phải lớp 5 đâu!
Trong đoạn thơ trên em thấy những hình ảnh so sánh sau:
+Cửa sông chẳng dứt cội nguồn
+Lá xanh mỗi lần trôi xuống
Bỗng nhớ một vùng núi non
Qua những hình ảnh này cho ta thấy tác giả đã ca ngợi tấm lòng thủy chung luôn gắn bó không bao giờ quên cội nguồn của mỗi con người Việt Nam.
bài này mình ko cop nha
tự viết đó
nhớ k nha
* Tác giả sử dụng cách chơi chữ trong khổ thơ đầu, đó là các từ ngữ:
"Là cửa nhưng không then khóa, không khép lại bao giờ". Đó là cửa sông, cùng cách nói chỉ cửa cổng, cửa nhà ở của con người. Cửa sông nơi đây có "mênh mông một vùng sông nước". Nơi ấy con sông chảy vào biển, hồ hay một dòng sông khác.
* Nhờ cách giới thiệu như vậy, tác giả muốn nói cửa sông luôn phải được thông suốt để sông và biển được nối liền nhau phục vụ cho cuộc sống của nhân loại. Cách nói như vậy rất lạ, hấp dẫn người nghe.

ko biết