Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dàn ý: ( đây là dàn ý của mình bạn tham khảo nhé )
I. Mở bài:
- Giới thiệu thời gian, cảnh quan xung quanh.
- Nêu cảm xúc của mọi người lúc đó.
II. Thân bài:
1. Cảnh trước buổi khai giảng:
VD: Sân trường được quét dọn sạch sẽ, trang trí rực rỡ với cờ hoa, băng rôn.
Học sinh mặc đồng phục, đeo khăn quàng đỏ, tập trung đông đủ.
Tiếng nói cười rộn ràng, không khí náo nức.
2. Khi buổi khai giảng bắt đầu:
VD: Tiếng trống trường vang lên dõng dạc, báo hiệu khai mạc.
Quốc kỳ tung bay, học sinh đứng nghiêm trang hát Quốc ca.
Thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai giảng, giọng nói ấm áp, thân tình.
Tiếng trống khai trường ngân vang, gợi mở một năm học mới đầy hi vọng.
3. Các hoạt động múa, hát và các hoạt động khác trong buổi lễ:
VD: Văn nghệ chào mừng: những tiết mục múa hát vui nhộn, rực rỡ sắc màu.
Thầy cô và học sinh gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò tạo nên bầu không khí tưng bừng.
III. Kết bài:
- Nêu cảm nghĩ của em về buổi khai giảng.
- Bày tỏ mong muốn của em về năm học mới.
Ủng hộ mình bằng 1 tick ạ .
Tả cảnh dòng sông quê em
Quê hương em có dòng sông Hiền Lương ( ở Quảng Trị )hiền hòa chảy qua. Con sông ấy như một dải lụa mềm mại ôm ấp lấy xóm làng, không chỉ mang lại phù sa màu mỡ cho những cánh đồng mà còn là người bạn thân thiết, in đậm bao kỷ niệm tuổi thơ của em.
Vào mỗi buổi sáng, dòng sông thức dậy trong một làn sương mỏng trắng xóa, khiến nó trở nên mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Mặt sông im lìm, tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách rất khẽ. Khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, những tia nắng đầu tiên như những mũi tên vàng xuyên thủng màn sương, chiếu rọi xuống mặt nước. Lúc này, dòng sông bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai khiến mặt sông lấp lánh như được rắc hàng ngàn viên kim cương nhỏ. Nước sông buổi sáng trong vắt, có thể nhìn thấy những đàn cá nhỏ lượn lờ dưới những tầng rong rêu xanh ngắt. Hai bên bờ sông, hàng tre xanh rì rào trong làn gió nhẹ, những bãi ngô non mơn mởn đang vươn mình đón nắng mới. Xa xa, vài chiếc thuyền nan của những ngư dân dậy sớm đã bắt đầu ra khơi đánh cá, tiếng mái chèo khua nước nghe thật vui tai.
Khi trưa về, dòng sông khoác lên mình một chiếc áo mới. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến mặt nước trở nên lấp lánh, rực rỡ hơn. Cả dòng sông nhuốm một màu vàng óng. Lúc này, dòng sông trở nên yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn nghe thấy tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây và tiếng nước chảy êm đềm. Những cơn gió nồm nam thổi qua mang theo hơi nước mát lạnh, xua tan cái nóng oi ả của ngày hè.
Tả cảnh dòng sông quê em
Quê hương em có dòng sông Hiền Lương hiền hòa chảy qua. Con sông ấy như một dải lụa mềm mại ôm ấp lấy xóm làng, không chỉ mang lại phù sa màu mỡ cho những cánh đồng mà còn là người bạn thân thiết, in đậm bao kỷ niệm tuổi thơ của em.
Vào mỗi buổi sáng, dòng sông thức dậy trong một làn sương mỏng trắng xóa, khiến nó trở nên mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Mặt sông im lìm, tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách rất khẽ. Khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, những tia nắng đầu tiên như những mũi tên vàng xuyên thủng màn sương, chiếu rọi xuống mặt nước. Lúc này, dòng sông bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai khiến mặt sông lấp lánh như được rắc hàng ngàn viên kim cương nhỏ. Nước sông buổi sáng trong vắt, có thể nhìn thấy những đàn cá nhỏ lượn lờ dưới những tầng rong rêu xanh ngắt. Hai bên bờ sông, hàng tre xanh rì rào trong làn gió nhẹ, những bãi ngô non mơn mởn đang vươn mình đón nắng mới. Xa xa, vài chiếc thuyền nan của những ngư dân dậy sớm đã bắt đầu ra khơi đánh cá, tiếng mái chèo khua nước nghe thật vui tai.
Khi trưa về, dòng sông khoác lên mình một chiếc áo mới. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến mặt nước trở nên lấp lánh, rực rỡ hơn. Cả dòng sông nhuốm một màu vàng óng. Lúc này, dòng sông trở nên yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn nghe thấy tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây và tiếng nước chảy êm đềm. Những cơn gió nồm nam thổi qua mang theo hơi nước mát lạnh, xua tan cái nóng oi ả của ngày hè.
Nhưng nhộn nhịp và sống động nhất có lẽ là buổi chiều tà. Khi cái nóng dịu đi, cũng là lúc lũ trẻ chúng em ùa xuống sông tắm mát. Tiếng cười đùa, tiếng nước splashing vang lên rộn rã. Dòng sông như trẻ lại, ôm ấp những đứa trẻ vào lòng. Những người lớn thì ra sông giặt giũ, gánh nước tưới rau. Xa xa, những chiếc thuyền chài lưới cá bắt đầu trở về sau một ngày lao động vất vả. Khoảnh khắc đẹp nhất là khi hoàng hôn buông xuống. Ông mặt trời đỏ rực như một hòn lửa khổng lồ từ từ lặn xuống phía tây. Ánh sáng cuối ngày nhuộm cho dòng sông một màu hồng cam tuyệt đẹp. Mặt nước lúc này không còn lấp lánh nữa mà trở thành một dải lụa mềm mại, phẳng lặng, phản chiếu cả bầu trời rực rỡ.
Đêm đến, dòng sông chìm vào giấc ngủ dưới ánh trăng. Ánh trăng vàng vỡ vụn trên mặt nước, sóng vỗ nhè nhẹ vào bờ nghe thật êm đềm. Tiếng ếch nhái kêu ộp oạp trong các lùm cỏ nước tạo nên một bản nhạc du dương của đêm hè. Dòng sông lúc này thật huyền bí và thơ mộng.
Dòng sông quê em đẹp một vẻ đẹp bình dị, thân thương. Nó không chỉ là nguồn sống cho mảnh đất này mà còn là một phần không thể thiếu trong trái tim của mỗi người con xa quê. Dù có đi đâu, em cũng sẽ mãi nhớ về hình ảnh dòng sông Hiền Lương thân yêu.
Chúc bạn học tốt !🍀🍀🍀
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ điệp ngữ nha bạn!
Câu văn: "Tàu anh tàu em qua núi" sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ và điệp ngữ.
1. Điệp ngữ:
- Cụm từ "Tàu anh tàu em" được lặp lại từ "tàu" → đây là biện pháp điệp ngữ để nhấn mạnh sự gắn bó, đồng hành giữa “anh” và “em”.
2. Ẩn dụ:
- "Tàu anh tàu em" không chỉ nói đến hai con tàu cụ thể, mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho những con người, những tấm lòng cùng chung lý tưởng, cùng vượt qua gian khó.
- Hình ảnh "qua núi" cũng có thể được hiểu ẩn dụ cho việc vượt qua thử thách, gian khổ trong cuộc sống hoặc trong cuộc kháng chiến.
👉 Tóm lại:
Câu trên sử dụng điệp ngữ và ẩn dụ làm biện pháp tu từ chính.
Dĩ nhiên rồi bro! Đây là bài văn kể chuyện – nhập vai nhân vật trong truyện Tấm Cám, và tớ sẽ nhập vai Cám – người thường bị xem là phản diện, nhưng lần này sẽ kể từ góc nhìn của Cám, để câu chuyện có chiều sâu hơn nhé.
💬 Tôi là Cám – người mang tiếng ác
Tôi là Cám. Từ nhỏ, tôi đã sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm, dù có mẹ bên cạnh, nhưng mẹ tôi luôn lo tính toán, đấu đá với đời. Tôi không hiểu sao mẹ lúc nào cũng ghen tức với Tấm – đứa con riêng của cha dượng, và bắt tôi phải hơn nó mọi mặt.
Tôi biết mình không hiền như Tấm. Tấm ngoan, dịu dàng, cái gì cũng giỏi, ai cũng thương. Còn tôi – vụng về, ham chơi, lại bị mẹ bao bọc thái quá nên chẳng ai yêu quý. Nhưng... tôi có lỗi không, hay chỉ vì tôi là con của người mẹ ấy?
Hôm đó, mẹ sai tôi cùng Tấm đi bắt tép. Tôi biết mình không thể bắt giỏi như Tấm, nên khi mẹ xúi lấy giỏ tép của chị, tôi đã làm theo. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chỉ mong được mẹ khen. Chỉ sau này tôi mới hiểu, mình đã cướp đi công sức của người khác. Đó là lần đầu tôi thấy ánh mắt buồn của Tấm – mà sau này, tôi không bao giờ quên được.
Rồi bao chuyện xảy ra: chị Tấm được vua chọn làm hoàng hậu, tôi thấy lòng mình dậy sóng. Không phải vì ghen, mà là vì tôi thấy chị đã đi xa quá rồi – cao sang quá, khiến tôi như cái bóng mờ nhạt. Mẹ tôi thì không chịu thua, bà lập kế giết Tấm, bắt tôi thế chỗ vào cung.
Tôi đã sống trong cung một thời gian, khoác áo gấm lụa, ăn sơn hào hải vị… nhưng đêm đêm, tôi không ngủ được. Những chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi… như có hồn, như lời thì thầm trách móc. Tôi thấy sợ… không phải sợ Tấm, mà sợ chính mình – con người đã im lặng để mặc sai trái.
Và rồi, Tấm trở về – rực rỡ, đàng hoàng. Chị không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi đứng đó, trong lòng đầy hối hận và lo sợ. Tôi biết, cái giá của việc cướp đi hạnh phúc của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.
📌 Kết bài:
Giờ đây, nếu được làm lại, tôi muốn sống khác. Không ganh đua, không mưu mô, không nghe lời mẹ mà hại người. Nhưng quá khứ là thứ không thể xoá, tôi chỉ mong – ai đó hiểu rằng, đôi khi người ta trở nên xấu không phải vì họ muốn vậy, mà vì họ chưa từng được dạy điều tốt.
Nếu bro cần nhập vai Tấm, dì ghẻ, hay nhà vua, mình cũng có thể viết luôn nhé.
Tham khảo:
Một ngày mùa hạ nóng bức như bao ngày khác. Thời tiết bức bối, nóng nảy đến khó chịu. Người người cầu mong một cơn mưa ghé ngang qua để xoa dịu đi những ngột ngạt mà nắng hè đang gieo rắc. Và như thấu được lòng người, trời đang chói chang bỗng nhiên tắt nắng. Mưa đã kề bên.
Từ phía xa, những đám mây đen ngòm như đoàn quân tinh nhuệ, ồ ạt kéo về thành phố. Theo hiệu lệnh, chúng nhanh chóng dàn đều ra, che kín cả bầu trời. Phút chốc, đất trời tối sầm lại. Mới có ba giờ chiều mà tưởng như đã nhập tối. Những cơn gió theo đó giật liên hồi, càng lúc càng mạnh. Cuốn bụi và lá khô ven đường bay mù mịt. Không khí nhanh chóng trở nên dịu mát, rồi mát lạnh bởi hơi nước trong không khí đang dâng cao. Càng lúc, đội quân mây đen càng sà xuống sát mặt đất như đang thị uy. Người người lao nhanh để tìm chỗ trú ẩn.
Và rồi, sau một tiếng ầm lớn từ bầu trời vọng xuống, cơn mưa rào đổ sầm sập về mặt đất. Những giọt nước thi nhau đổ ào ào xuống phía dưới, dày đặc đến khiến đất trời chìm trong màn mưa trắng xóa. Tầm nhìn thu hẹp về đến chỉ trong vài bước chân. Nhìn đâu cũng là mưa, là nước mưa, là những khoảng trắng xóa. Mưa rơi lộp độp xuống tàu lá, rầm rập xuống mái nhà, lách tách vào cửa kính, rào rào xuống mặt đường, rồi òng ọc xuống ống cống. Khắp nơi toàn là tiếng của cơn mưa. Nó như một con quái vật khổng lồ, nuốt chửng mọi âm thanh. Thỉnh thoảng, có vang lên vài âm thanh tiếng còi xe, tiếng người í ới gọi nhau, nhưng rồi cũng nhanh chóng chìm dần trong tiếng mưa dữ dội. Mọi người dồn về dưới các mái hiên, các sảnh nhà để trú mưa. Các chú chim cũng co ro trong các hốc cây, tránh đi dòng mưa mát lạnh. Chỉ có những hàng cây là sung sướng, xòe hết ra các cành lá mà vẫy vùng trong biển mưa.
Một lát sau, vài tiếng sấm đì đùng vang lên, rồi cơn mưa đột ngột dừng lại. Nhanh đến mức mấy chú gà ướt lướt thướt vì tìm chỗ trú còn chưa kịp đến nơi, cái đầu nghệt ra một bên đến là buồn cười. Sau cơn mưa, cây cối, đường phố sạch bong. Không khí trở nên mát mẻ và trong lành. Bầu trời lại trong xanh như chưa từng có đám mây đen nào ở đó. Và từ các ngã đường, dòng người lại ùa ra đông đúc, tấp nập. Tiếng còi, tiếng xe lại ồn ào. Chỉ là, ai cũng vui vẻ và phơi phới hơn rất nhiều. Tất cả chính là nhờ cơn mưa rào vừa qua.
Vào mùa hè, những cơn mưa rào chính là “món đặc sản” được nhiều người yêu thích nhất và luôn ngóng đợi. Bởi chúng giúp bầu không khí trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn.
“Lộp độp... Lộp độp...”. Âm thanh ấy gợi nhớ cho em về cơn mưa rào mùa hạ. Mùa hạ thật thú vị khi thành phố được trải qua những cơn mưa rào mát rượi. Bầu trời đang trong xanh, đột nhiên, những đám mây đen ùn ùn kéo đến. Không gian trở nên âm u và xám xịt. Những cơn gió thổi mạnh, hung dữ như đang gầm rú trong tán lá. Gió cuốn phăng những chiếc lá khỏi cành. Cây bàng trước sân bị đánh nghiêng ngả. Bụi mù mịt thỏa sức tung bay khắp phố. Mọi người vội vã tìm chỗ trú. Bầy chim non hoảng sợ, co rúm lại, nép vào cánh mẹ. Lẹt đẹt, lẹt đẹt... Mưa rồi! Mưa mới nhẹ hạt, hắt vào những ô cửa sổ, những mái nhà. Dần dần, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Mưa tuôn xối xả. Thành phố như chìm trong bức màn trắng xóa. Trên đường chỉ còn lác đác vài người cố gắng tìm nơi trú ẩn. Mỗi khi mưa đến, em lại có thói quen đứng bên ô cửa sổ để ngắm mưa. Thật tuyệt! Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn. Trên không, những đám mây đen biến mất, trời sáng dần. Tia nắng lại bắt đầu ló ra khiến bầu trời như khoác lên mình chiếc áo mới. Cây cối được tắm mát, gột sạch bụi, trông thật khỏe khoắn và tràn đầy sức sống. Chim chóc lại hát bản nhạc vui vẻ và yêu đời. Đường phố nườm nượp, đông đúc trở lại.
Nếu mưa mùa đông rả rích đêm ngày thì mưa mùa hạ ào ào chớp nhoáng rồi trả lại cho bầu trời sự trong trẻo và tinh khôi.
Okay bn hiền. Nhớ tik mik nha
Vào hôm sinh nhật vừa rồi, mẹ tặng cho em một chiếc đồng hồ báo thức rất đẹp. Ngay khi nhìn thấy là em đã phải reo lên vì sung sướng.
Chiếc đồng hồ báo thức to như một chiếc bánh bao, có hình vuông giống như hộp quà. Màu sắc chủ đạo là màu hồng của hoa đào - màu mà em yêu thích nhất. Mặt phía trước là mặt chính của đồng hồ, được vẽ một hình tròn lớn màu hồng nhạt hơn vỏ, chiếm gần hết diện tích. Ở trên hình tròn đó, các số từ một đến mười hai được xếp dọc theo viền đường tròn, cách nhau đều tăm tắp. Ở giữa là một hình trái tim nhỏ xíu màu đỏ, làm tâm của hình tròn. Chính nó là gốc của ba chiếc kim đồng hồ. Kim giờ ngắn và to nhất, cũng là kim chạy chậm nhất, cứ một giờ chú mới nhích một số. Kim dài tiếp theo, nhỏ hơn kim giờ một chút là kim phút. Nhanh nhất chính là anh kim giây, dài và thân nhỏ nhất nhưng anh ta chạy thoăn thoắt. Cứ tích tắc tích tắc liên tục.
Phía trên đầu chiếc đồng hồ là hai cái tai tròn xoe. Thực ra, đó chính là nút bấm dùng để hẹn giờ. Mặt phía sau thì có một hộc nhỏ, dùng để lắp pin - nguồn sống của đồng hồ. Bên cạnh đó, có một cái nút nhỏ, có thể xoay vòng tròn. Nó giúp em điều chỉnh các kim của đồng hồ đến giờ mình mong muốn. Thật là tiện lợi.
Em đặt chiếc đồng hồ vào góc đẹp nhất của giá sách. Từ đây, chiếc đồng hồ đáng yêu này sẽ là người bạn đồng hành của em. Em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận, để đồng hồ luôn xinh đẹp như bây giờ.
Trong căn phòng của em có rất nhiều đồ đạc có những công dụng khác nhau: chiếc đèn học giúp em học bài mỗi tối để em không bị cận, giá sách giúp em giữ những cuốn sách của mình để không bao giờ bị mất hay lộn xộn… Trong số tất cả, em thích nhất là chiếc đồng hồ báo thức đã đi theo em từ ngày em học lớp Một.
Chiếc đồng hồ ấy là món quà mẹ đã mua tặng cho em nhân ngày em vào lớp Một. Em đặt nó nằm cẩn thận trên chiếc tủ gỗ đầu giường để tiện cho việc thức dậy đúng giờ mỗi buổi sáng. Nhờ có nó mà em chẳng bao giờ dậy muộn nữa. Chiếc đồng hồ được làm bằng nhựa nên rất nhẹ và dễ cầm lên nhưng em luôn rất cẩn thận và nâng niu nó, chẳng mấy khi cầm nó lên mà đùa nghịch cả bởi em vẫn luôn nhớ mẹ nói rằng đồng hồ làm từ nhựa nên cũng dễ vỡ lắm, chỉ cần rơi xuống đất thôi là nó sẽ hỏng hóc ngay.
Chiếc đồng hồ có màu chủ đạo là màu xanh nước biển pha màu xanh da trời khiến em có cảm giác mỗi lần nhìn vào đều rất thoải mái và yên bình bởi màu xanh ấy là màu tượng trưng cho hòa bình mà. Đồng hồ có mặt hình tròn màu trắng rất sáng sủa và được trang trí đơn giản nhưng chính vì thế lại vô cùng dễ nhìn, dễ quan sát. Những con số trên mặt đồng hồ không phải là những chữ số La Mã như chiếc ở dưới phòng khách nhà em mà là những chữ số quen thuộc em vẫn thấy hằng ngày, rất dễ nhìn và nhận biết giờ giấc. Những con số ấy có màu đen đậm nên dù có bị cận nhưng em vẫn nhìn được khá rõ chúng.
Ở phía sau chiếc đồng hồ có một cái giá đỡ bằng kim loại sáng bóng để chống cho chiếc đồng hồ giữ được thăng bằng, không bị ngã ngửa về sau. Ở gần dưới là phần đựng pin. Chỉ cần tháo nắp ra là em có thể tháo và lắp pin một cách dễ dàng. Chiếc đồng hồ này chạy bằng pin, mỗi khi hết pin là em lại thay pin cho nó, kim giây, kim giờ, kim phút lại làm việc chăm chỉ như ngày nào.
Kim giờ, kim phút, kim giây được em ví thành những người thân trong gia đình đồng hồ và gọi chúng bằng cái tên vô cùng dí dỏm đáng yêu: kim giây chạy nhanh nhất chính là bé út trong nhà, kim phút chạy nhanh hơn là anh, còn kim giờ - kim chạy chậm nhất chính là bác lớn. Mỗi buổi sớm, cứ đúng 6 giờ là đồng hồ lại vang lên tiếng chuông đánh thức, kéo em tỉnh dậy khỏi giấc mơ say nồng. Em thích âm thanh ấy lắm bởi nó to vừa phải và không quá chói tai. Mỗi cuối tuần, em đều nhờ bố kiểm tra chiếc đồng hồ để xem nó có hỏng hóc gì không để còn cứu chữa kịp thời nữa.
Chiếc đồng hồ báo thức là người bạn chăm chỉ và nghiêm khắc của em mỗi sớm. Em rất thích chiếc đồng hồ này bởi nó không chỉ giúp em thức giấc đúng giờ mà còn là món quà của mẹ dành tặng cho em nữa. Em sẽ bảo vệ nó cẩn thận để nó không bị hỏng hóc gì.
Khó lắm, những người từ lớp 5 trở xuống ko làm được đâu lêu lêu.😏😏
Quê em nằm bên dòng sông Thương hiền hòa, quanh năm gắn bó với cuộc sống của người dân Bắc Giang. Mỗi khi nhắc đến sông Thương, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc thân thương và tự hào.
Sông Thương bắt đầu từ những dãy núi cao ở vùng Sơn Động, chảy uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt, qua thị xã Bắc Giang rồi xuôi về miền xuôi. Dòng sông như một dải lụa mềm vắt ngang qua quê hương, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ mỗi buổi ban mai. Nước sông mùa nào cũng mang vẻ đẹp riêng: mùa xuân trong xanh như ngọc, mùa hè lấp lánh ánh nắng, mùa thu yên ả như đang mơ màng, còn mùa đông lại mang màu trầm mặc, gợi chút hoài niệm.
Hai bên bờ sông, những rặng tre, khóm chuối nghiêng mình soi bóng. Buổi sớm, làn sương mỏng như tấm khăn voan nhẹ phủ lên mặt nước. Thỉnh thoảng, những con thuyền nhỏ lững lờ trôi, chở đầy hoa trái, nông sản của người dân. Tiếng mái chèo khua nước, tiếng cười nói rộn ràng làm cho khung cảnh càng thêm sống động.
Chiều về, mặt sông Thương nhuộm ánh hoàng hôn đỏ rực. Bầy cò trắng bay về tổ, để lại bầu trời bảng lảng sương khói. Em thường ra bờ sông ngồi ngắm hoàng hôn, nghe tiếng nước vỗ bờ nhè nhẹ, thấy lòng bình yên đến lạ.
Sông Thương không chỉ là cảnh đẹp của quê hương em mà còn là dòng sông của kỷ niệm, của tình người, của những câu ca dao mộc mạc. Dù đi xa, em vẫn sẽ luôn nhớ mãi dáng sông hiền hòa, êm đềm ấy — dòng sông đã nuôi dưỡng tuổi thơ và tâm hồn em lớn lên từng ngày.