- Nỗi cô đơn, buồn tủi: Kiều phải sống một mình nơi xa lạ, không người thân thích, không biết chia sẻ cùng ai. Nàng nhìn cảnh vật xung quanh càng thấy lòng mình thêm quạnh hiu.
- Nỗi nhớ người thân: Nàng nhớ cha mẹ già yếu ở quê nhà, nhớ Kim Trọng, người yêu của mình. Nàng lo lắng cho số phận của những người thân yêu.
- Tấm lòng hiếu thảo, vị tha: Dù đang gặp hoạn nạn, Kiều vẫn nghĩ đến cha mẹ trước, lo lắng cho họ hơn lo cho bản thân. Nàng không oán trách ai mà chỉ tự trách mình bất hiếu.
- Ước mơ tự do, hạnh phúc: Qua việc nhìn cảnh vật, Kiều thể hiện khát vọng được thoát khỏi cảnh tù túng, được đoàn tụ với gia đình và sống một cuộc sống hạnh phúc.
