Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 3:
Cảm xúc nhà thơ khi ra về là niềm lưu luyến, bịn rịn trào dâng khi nhà thơ nghĩ đến phút chia tay. " nước mắt" của nhà thơ là nỗi đau xót khôn nguôi, không muốn xa rời được nhấn mạnh qua động từ trào. Từ tình cảm chân thành tha thiết ấy, nhà thơ ao ước được hóa thân thành "con chim hót quanh lăng Bác", "đáo hoa tỏa hương", "cây tre trung hiếu"để luôn được ở bên Người, chăm lo cho "giấc ngủ" của Người. Điệp từ ''muốn làm'' được nhắc đi nhắc lại 3 lần trong câu cùng các hình ảnh ẩn dụ "con chim","đóa hoa","cây tre" đã thể hiện sâu sắc ước vọng chung của bất cứ một người con đất Việt nào…
biện pháp tu từ : điệp ngữ và nhân hóa
BP nhân hóa : Trăng được nhân hóa có khuôn mặt và ánh mắt như con người. Người và trăng đều chủ động tìm đến giao hòa cùng nhau. Điều đó cho thấy Bác Hồ và trăng hết sức gắn bó, thân thiết, trở thành tri âm, tri kỷ từ lâu
BP điệp từ : ngắm” được điệp lại hai lần, nghệ thuật đối xứng nhấn mạnh hình ảnh trăng và người
giá trị : Trăng được nhân hóa có khuôn mặt và ánh mắt như con người. Người và trăng đều chủ động tìm đến giao hòa cùng nhau. Điều đó cho thấy Bác Hồ và trăng hết sức gắn bó, thân thiết, trở thành tri âm, tri kỷ từ lâu
3. Điệp ngữ “muốn làm” cùng các hình ảnh đứng sau đó tạo nhịp điệu dồn dập, diễn tả tình cảm tha thiết, khát vọng trào dâng mãnh liệt và ước nguyện chân thành của nhà thơ nói riêng, của mọi người nói chung.
a) Biện pháp tu từ: So sánh "cái lầm đó" với "ảo ảnh của một dòng nước".
Nói quá: "Khác gì ảo ảnh của... giữa sa mạc.
=> Tác dụng: Thể hiện sự mong ngóng đến gần như tuyệt vọng của đứa con khi nó khao khát tình mẹ đến cháy bỏng. Giúp cho người đọc hiểu thêm về phần nào tâm hồn, ước muốn mãnh liệt muốn được gặp mẹ của Hồng. Đồng thời khắc họa được tâm lý vừa thẹn vừa tủi cực của Hồng nếu người quay lại ấy không phải là mẹ.
b) Biện pháp tu từ giống câu văn trên là: Giá những cổ tục đã đày đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ, tôi quyết vồ ngay lấy mà cắn, mà nhai, mà nghiến cho kì nát vụn mới thôi.
- So sánh: "những cổ tục" với "hòn đá, cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ".
=> Tác dụng: Thể hiện rõ sự căm ghét của Hồng với các hủ tục đã đày đọa mẹ đồng thời làm nổi bật lên sự thấu hiểu, thông cảm, tình yêu thương mẹ, sẵn sàng bênh vực và bảo vệ mẹ của chú bé Hồng.
Biện pháp tu từ được sử dụng:
- Nhân hoá:
- -Cụm từ "thổi lăn những cái lá khô lạo xạo" đc hình dung như hành động của gió như một con người có cố ý làm lá "lăn" và "lạo xạo".
- Gió được miêu tả như một thực thể có hành động riêng – đây là dấu hiệu rõ ràng của nhân hoá.
- Từ tượng thanh và tượng hình:
- "vi vu" (tượng thanh): âm thanh của gió.
- "lạo xạo" (tượng thanh): âm thanh khô giòn của lá khô bị thổi đi.
- "thổi lăn" (tượng hình): hình ảnh động mô tả chuyển động của lá khô dưới tác động của gió.
- Tác dụng của các biện pháp tu từ:
- Nhân hoá làm cho hình ảnh thiên nhiên trở nên sinh động, gần gũi, góp phần thể hiện sự khắc nghiệt của thời tiết qua hành động của gió.
- Từ tượng thanh, tượng hình giúp cảnh vật hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí người đọc, gợi cảm giác khô cằn, oi bức và heo hút của không gian.
- Tất cả kết hợp lại tạo nên một bức tranh thiên nhiên gợi cảm, giàu sức gợi hình, gợi cảm xúc – làm nổi bật tâm trạng và bối cảnh truyện (thường là sự khắc nghiệt, buồn bã) . Nếu cs gì sai sót mong bn cứ thoải mái góp ý ah.
Chắc chắn rồi! Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu thơ trên là so sánh.
Phân tích tác dụng
Biện pháp so sánh ("trông u chẳng khác thời con gái") có tác dụng chính như sau:
so sánh