Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cuối học kì một, chúng em được nhà trường tổ chức đến tham quan tại Hà Nội - thủ đô của đất nước Việt Nam. Lần đầu tiên em được đến thăm một thành phố lớn như vậy, nên cảm thấy vô cùng thích thú. Hà Nội rất rộng lớn, có nhiều con đường. Con đường nào cũng có xe cộ đi lại tấp nập. Đặc biệt là ở đây có rất nhiều xe ô tô. Hai bên đường là các cửa hiệu trưng bày những món hàng vô cùng đẹp mắt. Chúng em được đi ăn phở - món ăn đặc sản của Hà Nội mà cô giáo đã từng kể. Sau đó, tớ còn được đến thăm một số nơi nơi như: Văn Miếu Quốc Tử Giám, Lăng Bác Hồ, Hoàng Thành Thăng Long… đây đều là địa danh nổi tiếng của thủ đô. Nơi nào cũng đẹp cả. Thủ đô của nước mình thật đẹp biết bao nhiêu.
Quê hương em có con sông chảy qua. Mỗi lần về thăm quê, em lại cùng các bạn ra bờ sông chơi. Con sông như một dải lụa trắng mềm mại vắt qua cánh đồng xanh mướt. Ánh nắng giòn tan đổ xuống dòng sông lấp loáng. Hàng tre xanh soi bóng xuống mặt sông. Sông như một người mẹ hiền từ ôm lấy xóm làng. Nhờ có phù sa của con sông bồi đắp, những cánh đồng xung quanh trở nên tươi tốt. Cuộc sống của con người cũng trở nên sung túc hơn. Em yêu lắm con sông quê hương.
Chú thích:_____(so sánh)
In đậm (ẩn dụ)
HT
#Jen
Bạn tham khảo :
Bình minh trên quê em thật đẹp. Ở phía đằng đông, ông mặt trời đã thức giấc. Bầu trời buổi sáng trong xanh như một chiếc gương khổng lồ. Những cơn gió mang theo hơi sương lạnh, vẫn nghịch ngợm mà chạy trốn khắp khu vườn làm bầy lá phải xôn xao. Tiếng chim ríu rít tràn ngập khắp không gian. Ngoài đồng, hàng lúa xanh mướt đang rung rinh trong gió mát. Đàn trâu đang thung thăng gặm cỏ non. Không khí thật trong lành, tươi mát là sao!
- So sánh: Bầu trời buổi sáng trong xanh như một chiếc gương khổng lồ.
- Ẩn dụ: Tiếng chim ríu rít tràn ngập khắp không gian .
Cuối mùa thu, tôi thường đạp xe quanh xóm để thưởng thức cảm giác lành lạnh của gió heo may. Gió vờn những chiếc lá khô vàng úa, chạy vòng tròn, dọc xóm. Khung cảnh ấy như muốn báo hiệu rằng: mùa đông năm nay đến sớm hơn. Nhắm mắt lại, tôi cảm thấy cái lạnh đang tan dần trong da thịt. Cơn gió mùa đông bắc tràn về nhanh chóng, không kịp vẫy tay chào gió heo may đang lướt đi vội vã.. Có lẽ một cảm giác dễ cảm nhận nhất là mùa đông ở đây buồn, buồn vô tận, buồn lắm! Trong bếp của vài ngôi nhà, dưới ánh lửa bập bùng, chú mèo mướp, chị chó đốm nằm cuộn tròn để sưởi ấm. Những cái cây khẳng khiu bên hè phố thật trơ trụi, già nua như những cụ già gầy gòm, làn da nhăn nheo. Lúc này, có người thì mong chóng về nhà sau một ngày mệt mỏi, mong muốn được ấm áp bên gia đình trong bữa cơm chiều và nhanh chóng thu gọn mình trong chiếc chăn bông. Có người thì lại ghé vào quán nước dọc đường, gọi một chén trà nóng để xua tan cái lạnh giá của mùa đông Còn rất nhiều người khác cứ đi qua, đi lại, vội vã lắm, chẳng còn chào hỏi nhau như mọi khi… Mùa đông năm nay tuy buồn nhưng quang cảnh thật đẹp. Được ngắm nhìn nó,, tôi như yêu hơn quê hương, đất nước mình.
So sánh : Câu gạch dưới.
1: Câu thơ Lũ bướm vàng lơ đãng lướt bay qua (Anh Thơ) có sử dụng biện pháp tu từ nào?
A. Hoán dụ. (B). Nhân hoá. C. So sánh. D. Ẩn dụ.
2: Truyện Con hổ có nghĩa nhằm mục đích gì?
A. Để cao tình cảm thuỷ chung giữa con người với nhau.
(B). Đề cao tình cảm giữa loài vật với con người.
C. Đề cao cái nghĩa và khuyên con người luôn biết trọng ân nghĩa.
D. Ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của loài vật.
Nhân vật mà tôi cảm thấy ấn tượng và yêu thích nhất khi đọc truyện Gió lạnh đầu mùa là Sơn. Cậu được sinh ra trong một gia đình khá giả, luôn nhận được tình yêu thương của những người thân. Nét tính cách của Sơn được thể hiện qua những tình huống cụ thể trong truyện. Khi nhìn thấy người vú giá “với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê các đường chỉ”, Sơn cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu còn xúc động khi thấy mẹ “hơi rơm rớm nước mắt”. Sơn luôn tỏ ra thân thiện và chơi cùng với bọn trẻ con trong xóm - Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc - những đứa trẻ em nghèo ở xóm trợ. Nhưng cảm động nhất là hành động của Sơn khi thấy Hiên - cô bé hàng xóm không có áo ấm để mặc. Khi thấy Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”, Sơn chợt nhớ ra mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà. Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó là đem chiếc áo bông cũ của em Duyên cho Hiên. Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị. Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui”. Với nhân vật Sơn, nhà văn đã gửi gắm bài học giá trị về tình yêu thương con người trong cuộc sống.
Bài làm
Biện pháp tu từ ẩn dụ : Người cha mái tóc bạc
-Người cha chỉ Bác Hồ
-Điểm giống: Bác Hồ và người cha đều yêu thương chăm lo cho con cái
- Tác dụng: gợi nhiều liên tưởng cho người đọc về tình thương yêu của Bác Hồ với chiến sĩ trên một đêm rừng ở chiến khu việc Bắc. Đó là sự quan tâm, chu đáo, gần gũi, thân thương như người cha với người em trong gia đình.
Mùa hè năm nay em được ba mẹ dắt cho đi biển . Ở đó , tiếng sóng biễn vỗ như một con quái vật gào thét dữ tợn . Biển chiều thật yên lặng biển , gió , mây , mặt trời nói chuyện trong thâm lặng . Biển là một nơi vui vẻ và lí tưởng giành cho mùa hè . Nhiều khi em hỏi Vì sao ? Trái Đất có biển . Em muốn nói với ba mẹ rằng : ba mẹ là người tuyệt nhất .
Nghĩ muốn điên óc tick nha ![]()
viết đoạn văn 8-10 câu nêu cảm nhận về tình yêu thương của bác hồ dành cho chiến sĩ trong bài thơ đêm nay bác ko ngủ:
Hình ảnh Bác Hồ vĩ đại hiện lên trong bài thơ với những phẩm chất cao đẹp của một vị lãnh tụ vĩ đại và một người cha già luôn dành tình yêu thương với những cử chỉ quan tâm đến những người chiến sỹ. Dù cho bên ngoài trời đã rất khuya nhưng Bác vẫn chưa ngủ mà vẫn đốt lửa sưởi ấm cho những người chiến sỹ. Hành động "nhón chân nhẹ nhàng" và "đi dém chăn từng người" của Bác chính là hành động giản dị nhưng đầy ắp tình yêu thương của Bác. Bác là ngọn lửa ấm áp dành cho dân tộc, dành cho cách mạng và con đường gian nan trước mắt. Hình ảnh Bác Hồ trong bài thơ không những là hình ảnh của 1 vị lãnh tụ kính yêu mà còn là 1 người cha đầy ắp tình thương dành cho các con của mình.
Khôi và Hạnh - mùa yêu đầu
Ngày xưa gió hát trên đồi,
Khôi ngồi đếm nắng cùng Hạnh bên hoa.
Nắng rơi như những giọt ngà,
Rắc lên tà áo thiết tha nụ cười.
Hạnh như cánh bướm rong chơi,
Khôi là ngọn cỏ ngậm lời yêu thương.
Trăng lên soi bóng con đường,
Hai người sánh bước – mười phương cũng gần.
Mắt Hạnh như suối trong ngần,
Lời Khôi như gió thổi lần vào tim.
Nụ cười như đóa hoa sim,
Hương đồng gió nội dệt nghìn ước mơ.
Khôi hiền như gió trên bờ,
Hạnh là mây trắng đợi chờ trời xa.
Trái tim là chiếc lá đa,
Che cho người bạn lúc ra giông về.
Tình như con sóng ngoài khê,
Lăn tăn khẽ vỗ, chẳng hề lặng im.
Khôi đem tiếng hát ru tim,
Còn Hạnh trao ánh mắt chìm trong mơ.
Năm qua, nắng vẫn đợi chờ,
Trăng như người bạn ngẩn ngơ giữa trời.
Khôi đi gửi gió đôi lời,
“Hạnh ơi, anh nhớ nụ cười hôm nao.”
Hoa cau rụng trắng hàng rào,
Gió đêm cũng biết thì thào tên ai.
Nhân gian như bức tranh dài,
Khôi là nét vẽ, Hạnh cài sắc hương.
Dẫu cho năm tháng vô thường,
Tình này như sóng – chẳng vương bến nào.
Khôi như con nước dạt dào,
Hạnh là bến mộng ngọt ngào bình yên.
Phân tích biện pháp tu từ có trong bài: