Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài thơ “Đàn kiến nó đi” mang đến cho em cảm giác thích thú và gần gũi với thiên nhiên. Hình ảnh đàn kiến nối đuôi nhau đi thành hàng thật trật tự và chăm chỉ khiến em khâm phục tinh thần làm việc và đoàn kết của loài vật bé nhỏ này. Lời thơ ngắn gọn, nhịp điệu vui tươi như một bài hát nhỏ, khiến em muốn đọc đi đọc lại nhiều lần. Qua bài thơ, em học được bài học về sự siêng năng, kỷ luật và sức mạnh của tinh thần tập thể. Đọc thơ, em như thấy cả một đàn kiến nhỏ đang lặng lẽ làm việc, và em thầm nhủ mình cũng phải chăm ngoan và biết giúp đỡ mọi người xung quanh.
Với gió bắc, đi về rét mướt,
Nương chuối già nghe lạnh sẽ rùng mình
Vài chim quen thưa thớt ở đầu cành
Còn lưu luyến ngày tàn trong nắng yếu
Dưới đây là đoạn văn tóm tắt văn bản **"Bầy chim chìa vôi"** của **Nguyễn Quang Thiều** (7–10 câu):
---
Văn bản *“Bầy chim chìa vôi”* kể về hình ảnh một bầy chim sống gần ngôi mộ của người cha đã mất. Tác giả đã dùng hình ảnh bầy chim như một biểu tượng của tình cảm thiêng liêng, gắn bó giữa cha và con. Mỗi buổi sáng, chim bay đến đậu trên mộ, hót líu lo như để trò chuyện, an ủi người đã khuất. Sự xuất hiện đều đặn của chúng khiến người con cảm nhận như cha mình vẫn còn hiện diện đâu đây, trong thiên nhiên và trong tâm hồn anh. Bầy chim mang đến sự ấm áp, xua tan nỗi cô đơn và buồn đau của con người trước mất mát. Qua đó, tác giả thể hiện tình yêu thương sâu sắc dành cho người cha đã khuất. Văn bản vừa nhẹ nhàng, sâu lắng, vừa chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa về sự sống, cái chết và tình cảm gia đình. Bằng hình ảnh ẩn dụ tinh tế, Nguyễn Quang Thiều đã khơi gợi cảm xúc và suy ngẫm trong lòng người đọc.
---
Nếu bạn cần viết đoạn này theo kiểu học sinh lớp 6 hoặc lớp 7 thì mình có thể điều chỉnh cho phù hợp hơn. Bạn có muốn mình làm vậy không?
Tk
Bài "Đàn chim chìa vôi" của nhà văn Nguyễn Quang Thiều là một câu chuyện cảm động về tình yêu thương, sự hy sinh và lòng dũng cảm. Đoạn trích kể về hai anh em Mên và Mon sống ở làng Chử Chử, chứng kiến đàn chim chìa vôi bị mắc kẹt trên bãi sông sau một trận lũ. Nước sông dâng cao, đe dọa cuốn trôi tổ chim non, trong khi những con chim bố mẹ đã bay đi tìm mồi. Mặc dù Mên và Mon biết rõ sự nguy hiểm, nhưng vì thương những chú chim nhỏ, hai anh em đã quyết định bơi ra để cứu chúng. Bằng tất cả sự dũng cảm và nỗ lực, họ đã đưa được tổ chim vào bờ an toàn. Hành động cao đẹp này không chỉ thể hiện tình yêu của con người đối với thiên nhiên mà còn khắc sâu một bài học về lòng nhân ái, sự sẻ chia trong cuộc sống. Câu chuyện còn ẩn chứa sự gắn kết giữa anh em Mên và Mon, làm nổi bật thêm vẻ đẹp của tình người, tình yêu thương đồng loại.
Đây bn
Bác Hồ là một người cha đang kính nhưng ko phải mỗi công ơn chỉ dành cho bác Hồ mà phải nhớ rằng đã có rất nhiều người phải hy sinh đâu công của 1 người mà là công của cả một dân tộc
Câu 1.
Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.
Câu 2.
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:
“Cánh chim bay xuống chiều”
“Buổi chiều thu mướt xanh”
“Nhấp nhô đều sóng lúa”
Câu 3.
Từ láy: chậm rãi
Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.
Câu 4.
Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.
Câu 5.
Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)
Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.
Câu 6.
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.
Trong một lần cùng tía nuôi vào rừng U Minh, cậu bé An đã gặp chú Võ Tòng – một người sống cô độc giữa rừng sâu. Qua cuộc trò chuyện, An biết được cuộc đời đầy bi kịch của chú: từng bị địa chủ vu oan, phải đi tù, mất con, vợ bị ép làm vợ lẽ, khiến chú bỏ làng vào rừng sống một mình. Dù có vẻ ngoài kỳ dị, chú Võ Tòng lại là người nghĩa khí, sống chân thành, luôn giúp đỡ người khác và mang trong mình lòng yêu nước sâu sắc. Trước khi chia tay, chú còn trao cho tía nuôi An chiếc nỏ và ống tên thuốc để phòng thân, thể hiện sự cảnh giác và tinh thần kháng chiến.
PHIẾU HỌC TẬP SỐ 2 :
1. Ngọc An là người kể chuyện
2. Câu chuyện xảy ra ở đâu khi: Trong bối cảnh đất nước đang sục sôi tinh thần cách mạng giành độc lập.
3. Trong câu chuyện có những nhân vật: Vũ Quý , Văn Cao ,ông Ph.D .
4.Những sự kiện liên quan đến sự ra đời của bài hát “Tiến quân ca” là gắn liên với cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
5. Người kể có suy nghĩ về sự kiện của bài hát “Tiến quân ca” ra đời như một tác phẩm nghệ thuật chứa đựng thông điệp về tinh thần chiến đấu kiên cương , ý chí bất khất của người lính ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên tình yêu quê hương đất nước.
- Người kể chuyện: Ngọc An.
- Bối cảnh: Đất nước đang sục sôi tinh thần cách mạng giành độc lập.
- Nhân vật: Vũ Quý, Văn Cao, ông Ph.D.
- Sự kiện chính: Sự ra đời của bài hát “Tiến quân ca” trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
- Ý nghĩa của bài hát (quan điểm của người kể chuyện): Một tác phẩm nghệ thuật chứa đựng tinh thần chiến đấu kiên cường, ý chí bất khuất của người lính, và ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, tình yêu quê hương đất nước.
Bài thơ "Hạt Gạo Làng Ta" của Trần Đăng Khoa được viết theo thể thơ bốn chữ, với cách ngắt nhịp chủ yếu là 2/2 hoặc 3/1, và sử dụng vần lưng (gần âm) và vần liền, tạo nên âm hưởng nhịp nhàng, vui tươi, phản ánh nhịp sống lao động của người nông dân.