Vệt nắng nghiêng như giấc mơ vừa chớm...">
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

"Tuổi mười hai khép vào trang vở mới
Vệt nắng nghiêng như giấc mơ vừa chớm
Có tiếng cười ai lẫn trong làn gió
Mà lòng ngơ ngẩn cứ tưởng mùa thu…"

Một buổi sáng đầu thu, sân trường lấp lánh những giọt nắng mỏng tang. Tiếng trống chào năm học mới vang lên, không quá vang dội nhưng vừa đủ đánh thức cảm giác hồi hộp trong lòng từng đứa trẻ lớp Sáu, cái  cảm giác lần đầu được gọi là “học sinh cấp hai”, giữa một ngôi trường rộng hơn, xa lạ hơn và chừng như nghiêm túc hơn rất nhiều so với tiểu học.

Trần Ngọc Vy siết chặt quai cặp màu xanh nhạt, đứng trước bảng phân lớp dán bên cửa lớp. Tóc cô được buộc gọn sang một bên, đôi mắt đen tròn như viên bi thủy tinh nhìn chăm chú vào hàng tên học sinh. Cô không hồi hộp vì sợ lạc lớp, mà vì… cô sắp bước vào một thế giới mới, nơi mọi điều đều trở nên không chắc chắn, ngoại trừ một điều: cô nhất định sẽ vẫn là học sinh gương mẫu như mọi năm.

Tên cô đứng ở giữa danh sách lớp 6A3. Bên cạnh, có vài cái tên quen từ tiểu học, và cả những cái tên hoàn toàn xa lạ.

Một nhóm bạn nữ đến gần.

 “A! Vy, cùng lớp nè!” – Linh reo lên, nắm tay cô lắc nhẹ.

Vy chỉ mỉm cười:

 “Ừ, tốt quá hén.”

Cô không biểu lộ nhiều cảm xúc trên khuôn mặt, nhưng thực ra lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn chút. Cùng lớp với Linh, coi như năm học này sẽ không quá cô đơn.

Khi ánh mắt trượt đến cuối danh sách, Vy khựng lại một nhịp. Một cái tên quen thuộc, nhưng không theo nghĩa dễ chịu như vừa rồi: Phan Anh Tuấn.

Tuấn không phải là một người bạn thân nào khác của cô. Nhưng ít ra cũng không thể coi là bạn. Ở tiểu học, Tuấn từng học khác lớp, Tuấn học khác lớp, nhưng danh tiếng thì… nổi hơn nhiều đứa khác. Cậu ta thuộc kiểu người khiến giáo viên phải thở dài, còn học sinh thì xì xầm, bàn tán.. Làm sao Vy có thể quên được cơ chứ?! Danh sách “chiến tích” của cậu ta dài như sổ đầu bài: nói chuyện trong giờ, trèo cây, quên mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông,.. Nhớ lại năm ngoái thôi, chính cậu ta là người một mực khăng khăng nói với cả  trường rằng ngày Quốc tế thiếu nhi nên không cần làm bài tập rồi cả lớp bị cô giáo phạt chép bài mười lần kia mà.

Vy không thích Tuấn. Chỉ đơn giản thế thôi.Sự bừa bộn và vô tổ chức của người khác, với cô, là thứ khó chấp nhận, Snhất là khi người đó học cũng chẳng kém ai. Trong mọi môn thi, Tuấn lại là một đối thủ đáng gờm. Một người vừa lộn xộn, vừa… giỏi. Chẳng hiểu là nên tức hay phục.

“Hy vọng cậu ta ngồi xa mình,” cô nghĩ vậy, rồi bước thẳng vào lớp.

...

Lớp học 6A3 nằm ở dãy nhà phía sau sân bóng rổ. Phòng học mới tinh, bàn ghế còn thơm mùi gỗ. Bên cửa sổ, ánh nắng rọi vào tạo thành những ô vuông vàng nhạt trên nền gạch. Vy ngồi bàn thứ hai, ngay giữa lớp, quả lả một vị trí hoàn hảo cho một học sinh nghiêm túc như cô. Linh ngồi cạnh, liên tục thì thầm đoán xem ai sẽ là lớp trưởng trong năm nay.

Vy không mấy quan tâm. Nếu được bầu, cô sẽ làm. Nếu không, cô sẽ cố gắng. Từ nhỏ tới giờ, cô chưa bao giờ chạy theo danh hiệu. Làm tốt việc của mình, đối với cô, quan trọng hơn mọi tấm bảng danh dự treo trên tường.

Tiết sinh hoạt đầu tiên, cô giáo chủ nhiệm bước vào. Một người phụ nữ khoảng ba mươi, gương mặt dịu dàng, dáng vẻ rất khẳng khiu.

 “Xin chào! Cô là cô Mai. Từ hôm nay, cô sẽ đồng hành cùng các em trong suốt bốn năm cấp hai.”

Mọi ánh mắt đều hướng lên bàn giáo viên.

Trừ một người.

Ở cuối lớp, Tuấn chống cằm, mắt lơ đễnh nhìn ra cửa sổ. Tóc cậu ta rối nhẹ, áo sơ mi đồng phục không gài hết cúc. Không cần nhìn lâu, Vy cũng chắc chắn rằng, Tuấn chẳng nghe cô giáo nói  một chữ nào.

Vy liếc một cái.

“Đúng là kiểu người không bao giờ nghiêm túc.”

“Giờ chúng ta sẽ bầu lớp trưởng nhé.” - cô Mai mỉm cười. - “Ai có ý kiến đề cử không?”

Không ai kịp phản ứng, tiếng Linh vang lên:

 “Thưa cô, em đề cử Vy ạ!”

Vy quay sang, trừng mắt cảnh cáo Linh,  như muốn nói “Cậu làm cái gì vậy?!”nhưng đã muộn. Cả lớp bắt đầu gật gù. Dù mới đầu năm, Vy đã gây ấn tượng mạnh mẽ với nhiều bạn, bởi tính tình hiền lành và thân thiện của cô.

 “Có ai xung phong nữa không?” - cô giáo hỏi.

Tay Vy chưa kịp đặt xuống, một bàn tay khác từ cuối lớp giơ lên.

Tuấn ư?

“Em tự bầu… em.” – Cậu bình thản nói, giọng không chút đùa cợt.

Tiếng xì xào nổi lên.

Vy nhíu mày. Cô nhìn xuống bàn, không muốn tạo ra ồn ào. Nhưng trong lòng, có chút không thoải mái. Không phải Vy sợ thua. Nhưng việc một người như Tuấn làm lớp trưởng nghe… sai sai, riêng chuyện Tuấn làm lớp trưởng thôi cũng khiến trí tưởng tượng của cô sụp đổ vài tầng.

Tuấn ngồi thẳng dậy, chống hai khuỷu tay lên bàn, ánh mắt như sẵn sàng “đấu” với bất kỳ ai nghi ngờ:

 “Làm lớp trưởng cũng đơn giản thôi mà. Viết tên mấy bạn nói chuyện, rồi đưa cô. Dễ.”

Vy ngẩng lên, mắt mở to.

“Đơn giản?”

Cô không nghĩ chỉ cần viết tên là đủ. Là lớp trưởng, phải biết giữ lớp trong trật tự mà không cần la hét. Phải gương mẫu. Phải là người khiến người khác tự giác, chứ không phải bị ép buộc.

Cô Mai bật cười, không phán xét:

 “Vậy hai bạn sẽ trình bày lý do tại sao mình phù hợp, nhé?”

Vy hơi giật mình. Cô không chuẩn bị. Vy không phải kiểu người thích đứng dậy nói về bản thân. Nhưng cô từ tốn đứng lên.

 “Em nghĩ… lớp trưởng không chỉ là người ghi vi phạm. Mà còn là người biết lắng nghe, biết nhắc nhở đúng lúc. Em sẽ cố gắng để lớp mình học tốt, và… không để cô phải lo.”

Cả lớp yên lặng vài giây. Một vài bạn nữ phía sau khẽ gật đầu đồng tình.

Đến lượt Tuấn. Cậu đứng lên, tay đút trong túi quần, giọng hờ hững:

 “Em không thích nói nhiều. Nhưng lớp trưởng cần công bằng. Ai sai em ghi, kể cả bạn thân. Thế thôi.”

Ngắn gọn. Thẳng thắn. Khác hẳn những gì người ta nghĩ. Một cậu chuyên gây rối… lại hiểu rõ công bằng?

Vy hơi bất ngờ. Chỉ một chút thôi. Rồi cô ngồi xuống, siết cây bút.

Cuối cùng, số phiếu được thu lại. Kết quả: Vy: 19 phiếu, làm lớp trưởng, còn Tuấn: 17 phiếu, là lớp phó kỷ luật.

Năm học mới ở lớp 6A3 chính thức bắt đầu.

Vy không vui cũng không buồn. Cô chỉ thấy ngày hôm nay dài hơn bình thường. Khi đứng trên bục giảng, giới thiệu tổ trực nhật, phân công trực ban, cô vô tình liếc xuống cuối lớp…

Tuấn đang ngáp ngắn, ngáp dài, tỏ ra buồn chán.

Vy thở ra chậm rãi: “Năm học này… chắc sẽ không yên bình với cậu ta đâu.”

...

Giờ ra chơi, sân trường rộn tiếng cười. Bọn con trai ùa ra đá bóng. Con gái rủ nhau mua kem, sữa đậu, có mấy đứa thì ngồi dưới gốc cây tán chuyện. Những chiếc lá phượng cuối mùa rơi rất chậm, chao nghiêng như muốn nói điều gì.

Vy đứng bên cửa lớp, lật ghi chú phân công.

Đột nhiên, có ai đó đi ngang và hất cùi chỏ trúng tập giấy trên tay cô.

Toạch!

Xấp giấy tờ bay tung, xoay tròn trong không khí như đàn bươm bướm lạc lối.

Vy quay phắt lại.

Lại là Tuấn sao?

 “Ơ…” - Tuấn đứng sững lại nửa giây. - “Tại cậu đứng ngay giữa lối đi..”

Vy nghiến răng:

“Tớ đứng bên cạnh cửa sổ.”

Tuấn cúi xuống nhặt giấy, lẩm bẩm:

“Ừ thì…cho tớ xin lỗi nha?”

Vy không nói thêm. Cô cúi xuống, tự nhặt. Không cần Tuấn giúp. Không bao giờ. Tuyệt dối không. Cô ghét cảm giác phải nhận giúp đỡ từ người vừa gây ra rắc rối.

Nhưng khi Vy vừa cúi xuống, một bàn tay khác đã nhặt lên trước. Tuấn đưa tờ giấy cuối cùng cho cô.

Vy đứng dậy, không cảm ơn, cũng không nhìn cậu.

Tuấn nhét tay vào túi, đi ngang, miệng lẩm nhẩm:

“Nhặt giấy thôi mà. Không phải cảm ơn gì đâu.”

Vy hít một hơi thật sâu.

Cô không biết tại sao, nhưng từ khoảnh khắc đó, cái tên “Phan Anh Tuấn” chính thức bước vào danh sách những điều rắc rối của cô.  Không phải vì thích đâu nhé. Mà là vì… khó chịu đến lạ.

Vy nghiến răng, tự nhủ trong lòng:

“Cái đồ phiền phức ấy… đợi xem, tớ mà bắt gặp nữa thì đừng trách tớ không lịch sự!”

( chương 1)

Cảm ơn mọi người đã đọc

5
17 tháng 10 2025

hay quak ạ, mik ủng hộ

17 tháng 10 2025

có thấy ai tên hoà

17 tháng 10 2025

Tuổi trẻ lãng mạn quá ha.

17 tháng 10 2025

Mye cảm ơn các bạn nha

18 tháng 10 2025

bài viết rất hay

Tham khảo :

Năm năm dưới mái trường này, em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp về bạn bè, thầy, cô và mái trường. Nhưng thời gian cứ trôi qua, sắp đến lúc em phải tạm biệt ngôi trường .......... và bước sang một ngôi trường cấp hai mới. Ngôi trường đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng và kỉ niệm dấu yêu. Trường của em có một vẻ đẹp uy nghi, tráng lệ với những hàng cây xanh tốt tươi luôn chào đón em đến trường. Trường của em có rất nhiều thầy cô giáo dạy giỏi – những người đã có công rất lớn đối với chúng em. Các thầy cô giáo đã phải mất bao nhiêu công sức để dạy dỗ chúng em thành người. Ở trường, em còn có rất nhiều những người bạn thân thiết, những người bạn luôn chia sẻ, tâm sự với em lúc buồn vui. Sắp đến lúc chia tay rồi, nhưng dù mai này có đi đâu xa, em cũng không quên được mái trường .......... Kìa những quả bóng bay muôn sắc màu bay lên cao, chở theo những niềm mơ ước, như thay cho những lời chúc, lời tri ân, lời từ biệt thầy cô kính yêu và mái trường Tiểu học .......... Sẽ mãi mãi em không quên những giây phút này!

25 tháng 2 2025

hay , qua la hay kuon

​Một hôm cô giáo giảng bài tập toán, cô gọi Lan lên làm, Lan loay hoay mãi mà không giải được. Bỗng có tiếng nói từ cuối lớp vang lên: “Bài dễ thế mà không làm được, làm mất điểm thi đua của lớp rồi đấy!”.​Cô giáo không hài lòng chút nào, cô cho Lan về chỗ ngồi.​Chiều hôm ấy, tôi ghé vào cửa hàng mua sách thì thấy Lan gánh nước qua. Tôi bám theo Lan đến một ngôi nhà tồi tàn....
Đọc tiếp

​Một hôm cô giáo giảng bài tập toán, cô gọi Lan lên làm, Lan loay hoay mãi mà không giải được. Bỗng có tiếng nói từ cuối lớp vang lên: “Bài dễ thế mà không làm được, làm mất điểm thi đua của lớp rồi đấy!”.
​Cô giáo không hài lòng chút nào, cô cho Lan về chỗ ngồi.
​Chiều hôm ấy, tôi ghé vào cửa hàng mua sách thì thấy Lan gánh nước qua. Tôi bám theo Lan đến một ngôi nhà tồi tàn. Bây giờ tôi mới hiểu rằng nhà bạn lan nghèo lắm, mẹ lại bị bệnh. Sáng hôm sau, tôi đem chuyện kể cho các bạn trong lớp nghe, ai cũng xúc động. Cũng từ đó, chúng tôi luôn gắn bó với Lan.
​ ​ ​ ​ ​ ​ ​Nguyễn Thu Phương (Thanh Hóa)
Hãy thay thế từ ngữ lặp lại trong đoạn văn trên bằng đại từ hoặc từ đồng nghĩa.

2
9 tháng 3 2023

trả lời nhanh giúp mik vs , mình đng cần gấp

 

10 tháng 3 2023

oke

XIN CHÀO XA-HA-RASang phía nam dãy Át-lát, tôi như lạc vào phim khoa học viễn tưởng. Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch. Bốn bề giống như sao Hoả.Nghỉ vài chặng, xe bắt đầu quành vào sa mạc. Chúng tôi xuống xe dưới cái nắng như rải lửa khiến tóc của mọi người trở nên giòn tan. Nhưng tôi đã quên mất nắng nóng. Tôi còn bận thì thầm: “Xin chào,...
Đọc tiếp

XIN CHÀO XA-HA-RA

Sang phía nam dãy Át-lát, tôi như lạc vào phim khoa học viễn tưởng. Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch. Bốn bề giống như sao Hoả.

Nghỉ vài chặng, xe bắt đầu quành vào sa mạc. Chúng tôi xuống xe dưới cái nắng như rải lửa khiến tóc của mọi người trở nên giòn tan. Nhưng tôi đã quên mất nắng nóng. Tôi còn bận thì thầm: “Xin chào, Xa-ha-ra.”.

Xa-ha-ra, sa mạc lớn nhất châu Phi đang ở ngay trước mắt tôi. Chân tôi đang giẫm lên nó. Cát của nó lộm cộm dưới đế giày. Cát sa mạc mịn như bột và mỏng manh như gió bụi, không to như cát Phan Thiết hay ẩm ướt như cát Sầm Sơn. Chúng tôi phấn khích nhảy nhót. Giấc mơ này là có thật. Chúng tôi đang ở đây, một trong những nơi hoang vu nhất địa cầu.

Chúng tôi trèo lên yên lạc đà. Chúng đứng bổng dậy, cao lừng lững. Những người dắt lạc đà phải ghìm để chúng không chạy. Chạy trên cát lún thì lạc đà là vô địch.

Trời tối dần, lạ thay, trời rất mát, thậm chí rất lạnh. Gió thổi lồng lộng kéo bật tóc tôi ra khỏi khăn trùm đầu. Chúng tôi đi khá lâu mới đến khu lều dành cho khách du lịch, nhưng không ai muốn vào những túp lều du mục ấy. Mọi người nằm kềnh ra những tấm chiếu dạ trải trên cát để ngắm sao, tận hưởng đêm duy nhất giữa sa mạc mênh mông.

Năm giờ sáng, trời hửng. Những cồn cát óng vàng vây quanh những căn lều vuông vắn. Bầu trời nhu nhú ánh bình minh rồi rải nắng non lóng lánh lên những hạt cát mịn. Đàn lạc đà lại đưa chúng tôi ra xe. Sa mạc hai triệu năm tuổi và những cồn cát lùi dần lại phía sau. Bỗng trên xe có người nói chưa biết quốc tịch của người bên cạnh. Mọi người cười phá lên. Phải rồi, việc mang quốc tịch gì đâu có quan trọng, khi mà ở giữa hoang mạc, ai cùng trở nên nhỏ bé như một hạt cát.

(Theo Di Li)

Chọn 2 chi tiết cho thấy trên con đường dẫn đến sa mạc Xa-ha-ra, thiên nhiên rất khắc nghiệt.

Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch Bốn bề như sao Hỏa, không gian như phim khoa học viễn tưởng. Những trận bão cát có thể nổi lên bất cứ lúc nào mà con người không đoán trước được. Cát lộm cộm dưới đế giày khiến con người cảm thấy khó chịu.
2
8 tháng 12 2025

Đây là bạn trả lời mòa


6 tháng 5 2023

CHỊ THAM KHẢO NHÉ Ạ

Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 1

Thời gian trôi đi nhanh thật đấy, mới ngày nào đó em vừa bỡ ngỡ nép sau lưng mẹ bước vào mái trường tiểu học thân yêu. Vậy mà hôm nay đã là buổi học cuối cùng em được ngồi bên cạnh bạn bè, được lắng nghe cô giảng bài, được là học sinh của mái trường này. Buổi học cuối cùng này, có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác nữa đều có cảm xúc xốn xang khó tả.

Một sáng mùa hè trong veo và yên ả, những tia nắng đang rọi xuống từng vòm cây xanh mượt mà. Cảnh sân trường buổi sáng mai tĩnh lặng đến lạ kì, có lẽ vì do các bạn học sinh chưa đến hết. Hôm nay em đến trường sớm hơn mọi ngày vì đây là buổi học cuối cùng của cấp học tiểu học.

Đi giữa sân trường, em thấy mình nhỏ bé và lạc lõng với môi trường đã thân thuộc suốt 5 năm qua. Lát nữa thôi, chúng em sẽ ngồi ngay ngắn vào bàn và làm đứa học sinh lớp 5 cuối cùng, chia tay bạn bè, chia tay thầy cô.

Buổi học hôm ấy nhẹ nhàng, không ồn ào, vội vã, các bạn cũng không tranh cãi, nói chuyện riêng, tiếng cô trầm bổng, lớp học rơi vào tĩnh lặng. Bởi ai cũng biết đó là buổi học chia tay của khối học sinh lớp 5.

Nhìn gương mặt bạn nào cũng thoáng chút buồn và nuối tiếc. Chúng em đã có với nhau biết bao nhiêu kỉ niệm với những thứ thuộc về nơi đây, nhưng chúng em lại sắp phải nói lời tạm biệt. Tạm biệt để bước sang trang mới, cấp học mới và nhiều thứ mới mẻ hơn nữa.

Ngoài kia, nắng vẫn đu mình trên cây. Gió rít trên từng cây phương đang buông sắc đỏ. từng chú chim nhảy nhót hót líu lo tạo nên bản hợp xướng tuyệt vời. Tuy nhiên nó vẫn không khiến cho sân trường náo động lên. Hôm nay chỉ có các bạn học sinh khối lóp 5 đi học nên tâm trạng của mọi người đều như nhau, nuối tiếc và đầy lưu luyến.

Ánh mắt cô giáo hôm nay cũng buồn và nhẹ nhàng biết bao. Cô nhìn một loạt các bạn học sinh, mắt rơm lệ, và nhắn nhủ chúng em phải cố gắng để trở thành học trò ngoan và giỏi ở cấp học mới. Chúng em ai cũng cúi đầu vâng dạ, không dám nhìn ai, vì thực sự cảm xúc đang vỡ òa.

Những năm tháng cùng ngồi chung bàn, học chung lớp, nghịch ngợm, nô đùa chẳng mấy chốc sẽ thành dòng kỉ niệm mà thôi. Có lẽ sau này ai cũng sẽ nhớ về những năm tháng đầy ắp niềm vui như ở dưới mái trường tiểu học này.

Chúng em lặng lẽ nhìn nhau, nhìn lại mọi thứ sắp cũ, nhìn cô giáo rồi ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Đây là buổi học cuối cùng ở trường tiểu học.

Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 2

Ngôi trường tiểu học với mỗi chúng ta bao giờ cũng gợi lại những kỉ niệm ngây thơ và trong trắng. Dù đã bước sang lớp sáu nhưng những buổi học cuối thật sâu đậm khó phai. Hôm ấy là một ngày giữa tháng năm trời mát mẻ ở ngoài kia trên những cây xà cừ cổ thụ tiếng ve đang náo nức rộn vang như giục giã chúng em nhanh nhanh bước vào những ngày hè lí thú. Đang ngồi tranh luận với nhau về những bài học cũ, bỗng tiếng trống vào lớp vang lên. Các bạn nhanh chóng sắp song sách vở chuẩn bị cho bài học mới.

Cô giáo bước vào vẫn bộ quần áo giản dị và nụ cười tươi tắn trên môi. ổn định lớp xong, cô hỏi:

“Các em đã chuẩn bị bài học chưa?” “Thưa cô rồi ạ!” Chúng em đồng thanh đáp. Cô giáo kiểm tra bài cũ. Linh và Oanh đều trả lời cô dõng dạc và trôi chảy. Cô rất hài lòng, rồi chúng em bước vào bài mới. Bài học hôm nay là một bài Ngoại khóa ngữ văn.

Giới thiệu đầu đề bằng một dòng chữ hoa, xong cô gợi ý vào bài học mới đầy ấn tượng:

Quê hương là gì hả mẹ?

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hả mẹ?

Mà ai đi xa cũng thấy nhớ nhiều…

Các em ạ! Chúng ta ai cũng có một quê hương. Đó là nơi ta đã sinh ra và lớn lên trong niềm thương nỗi nhớ. Hôm nay chúng ta sẽ hiểu tình yêu đất nước là gì? Tình yêu đất nước bắt nguồn từ đâu qua bài ngoại khóa văn học “Lòng yêu nước”. Những đôi mắt đen láy tròn xoe đang chăm chú nhìn lên tấm bảng đen. Đôi tay với những ngón tay búp măng của cô đang đậm tô những dòng phấn trắng.

Bài học hôm ấy của chúng em là một giờ trao đổi sôi nổi về lòng yêu nước. Những cánh tay ngắn ngũn xinh xắn giơ lên liên tiếp trước những câu hỏi của cô. Bạn nào cũng mong được cô gọi đến, cũng mong được nói lên những suy nghĩ của mình về lòng yêu nước. Nhưng cả lớp chăm chú nhất vào câu trả lời của bạn Phương Nga:

– Thưa cô! Lòng yêu nước bắt nguồn giản dị từ tình yêu gia đình, yêu những gì dù là nhỏ nhất của quê hương như một dòng sông hay những cánh đồng bát ngát.

Cô giáo khen Phương Nga trả lời rất đúng và cho bạn điểm 10. Lớp em ai cũng thấy xốn xang. Phần thứ hai của bài học lại càng sôi nổi. Đó là phần cô giáo của chúng em tự sưu tầm rồi đọc những câu ca dao biểu hiện tình yêu quê hương đất nước. Mỗi bạn đọc một câu, cả lớp đã tạo thành một bản nhạc đa âm, một bức tranh nhiều màu sắc về lòng yêu nước.

Buổi học sôi nổi, say sưa nhưng sao nhanh quá. Tiếng trống đã báo hết giờ mà trong lớp còn thấy vang vang. Buổi học kết thúc nhưng ấn tượng về nó vẫn không hề phai nhạt trong trí nhớ của mỗi chúng em. Mong sao trong những ngày sắp tới, sẽ có nhiều buổi học như thế lưu dấu lại trong em.

Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 3

Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngày nào em còn nắm tay mẹ ngơ ngác đứng trước cổng trường tiểu học, mà giờ đây em đã sắp tốt nghiệp để lên một ngôi trường mới trường Trung học cơ sở.

Hôm nay là buổi học cuối cùng của em tại ngôi trường tiểu học thân yêu này. Buổi học này có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác trong lớp đều có tâm trạng bồi hồi, lưu luyến, một thứ cảm xúc vô cùng khó nói thành lời.

Trên bục giảng lời cô giáo chủ nhiệm của chúng em đang vang lên thân thương, những lời thơ của cô hôm nay em nghe cảm thấy thật rưng rưng xúc động, ngọt ngào và nhiều cảm xúc hơn bất kỳ giờ học nào trước đây. Bởi có lẽ hôm nay là lần cuối cùng cô giảng bài cho chúng em. Hết ba tháng hè này cô lại sẽ tiếp tục đưa một chuyến đò qua sông.

Rồi quay trở lại đón những mầm non mới. Em nhìn cô rồi lướt nhìn ra hàng cây phượng đỏ nơi góc sân trường những tiếng ve kêu râm ran giữa trưa hè oi ả của một ngày cuối tháng 5. Trên những cây phượng quen thuộc những chùm hoa đỏ nở bung rực rỡ. Chúng thản nhiên kiêu hãnh khoe sắc dưới nắng hè chói chang.

Em nhìn quanh từng khóm hoa, gốc lựu đỏ, sao cảm thấy nghẹn ngào nơi cổ họng. Mái trường thân yêu này đã gắn bó với em suốt năm năm qua giờ đây sắp phải chia xa nó lòng em chợt trùng xuống không nỡ ra đi một chút nào.

Buổi học cuối cùng trôi đi thật bình yên, không ồn ào. Các bạn trong lớp ai cũng nghiêm túc ngồi nghe cô giảng, nghe những tâm sự, lời chào tiễn biệt của cô. Lời của cô êm đềm nhiều cảm xúc, phía cuối lớp có một vài bạn nữ lấy vạt áo lên lau nước mắt, tiếng thút thít bắt đầu vang lên thành tiếng.

Cô chủ nhiệm đứng trên bục giảng, giọng dường như cũng lạc đi vì xúc động cô nói” Hôm nay là buổi học cuối cùng của các em tại trường tiểu học Sơn Ca này. Từ ngày mai các em được nghỉ hè rồi chuyển lên cấp hai. Tới một ngôi trường mới cô mong các em ai cũng đều mạnh khỏe , học giỏi và đừng quên ngôi trường này”.

Bạn Thương lớp trưởng thay mặt cả lớp lên tặng quà lưu niệm cho cô rồi phát biểu những lời cảm ơn của lớp về những tình cảm, công lao dìu dắt của cô với tập thể lớp 5A trong suốt thời gian qua.

Sau lời phát biểu của bạn Thương cả lớp đều vỗ tay thể hiện sự biết ơn của mình dành cho cô giáo. Cô giáo nhận gói quà lưu niệm rồi bước nhanh ra khỏi lớp để tránh không để mình bật khóc

Những gương mặt buồn rầu, nuối tiếc, những giọt nước mắt nghẹn ngào của giờ phút chia ly, khiến ai cũng cảm thấy muốn mình trở nên bé lại để được ở mãi nơi này.

Tạm biệt mái trường thân yêu, tạm biệt chỗ ngồi thân thương, tạm biệt bảng đen phấn trắng, “cho dù có đi nơi đâu ta cũng không quên được nhau”

Chúc chị xinh đẹp, học tốt ạ!

6 tháng 10 2025

a. Bản báo cáo trên viết về hoạt động tháng 9 của tổ 1, lớp 5C, Trường Tiểu học Kim Đồng

b. Bản báo cáo trên được viết cho cô giáo chủ nhiệm lớp 5c . Người Việt báo cáo là bạn Việt lớp trưởng

c. Phần đầu: Tiêu đề

Phần chính: Báo cáo

Phần cuối : Chữ ký

tl cái gì v

a.Tìm bộ phận chủ ngữ và bộ phận vị ngữ trong mỗi câu ghép sau; Gạch chéo giữa các vế trong mỗi câu ghép: 1. Trong giờ học, cô giáo giảng bài còn chúng em chăm chú lắng nghe. 2. Tiếng trống trường vang lên: học sinh ùa ra sân như bầy chim sổ lồng. 3. Vì Lan chăm chỉ học hành nên bạn luôn được cô giáo tuyên dương. 4. Trong tiết sinh hoạt tập thể, tổ 1 đọc thơ, tổ hai diễn kịch còn tổ 3...
Đọc tiếp

a.Tìm bộ phận chủ ngữ và bộ phận vị ngữ trong mỗi câu ghép sau; Gạch chéo giữa các vế trong mỗi câu ghép: 1. Trong giờ học, cô giáo giảng bài còn chúng em chăm chú lắng nghe. 2. Tiếng trống trường vang lên: học sinh ùa ra sân như bầy chim sổ lồng. 3. Vì Lan chăm chỉ học hành nên bạn luôn được cô giáo tuyên dương. 4. Trong tiết sinh hoạt tập thể, tổ 1 đọc thơ, tổ hai diễn kịch còn tổ 3 hát tốp ca. 5. Bạn Hằng nghỉ học vì bạn bị ốm. b. Trong các câu ghép trên, các vế trong mỗi câu ghép được nối với nhau bằng cách nào? - Câu 1: ....................................................................................................................................... ..................................................................................................................................................... - Câu 2: ....................................................................................................................................... ..................................................................................................................................................... - Câu 3: ...................................................................................................................................... .................................................................................................................................................... - Câu 4: ...................................................................................................................................... .................................................................................................................................................... - Câu 5: ...................................................................................................................................... ....................................................................................................................................................

1

1. Trong giờ học, cô giáo// giảng bài còn chúng em //chăm chú lắng nghe

Nối bằng từ còn

2. Tiếng trống trường // vang lên, học sinh// ùa ra sân như bầy chim sổ lồng.

3. Vì Lan // chăm chỉ học hành nên bạn // luôn được cô giáo tuyên dương.

Nối bằng cặp quan hê từ Vì nên

4. Trong tiết sinh hoạt tập thể, tổ 1 // đọc thơ, tổ hai // diễn kịch còn tổ 3 // hát tốp ca.

Nối bằng dấu phẩy và từ còn

5. Bạn Hằng // nghỉ học vì bạn// bị ốm.

Nối bằng từ vì

In đậm : trạng từ

ủa, tức là họ đã vô nhà mình rồi nhưng mình muốn họ phải vào lại một lần nữa như lần đầu tiên hở???

3 tháng 1 2023

d

4 tháng 1 2023

Đ

3 tháng 7 2023
 

Trong những năm tháng học trò, có lẽ, con người ta nhớ nhất chính là hình ảnh cô giáo dạy mình tập đọc, tập viết. Đó chính là những nét bút đầu tiên trong cuộc đời. Cô nhẹ nhàng uốn nắn, hướng dẫn các em viết từng chữ, từng câu. Đôi khi đáp lại đó chỉ là những nét viết nghuệch ngoạc không đầu, không cuối. Nhưng cô vẫn mỉm cười và chỉ bảo các em dần dần.

Cô giáo em tập viết

Gió đưa thoảng hương nhài
Nắng ghé vào cửa lớp

Xem chúng em học bài.

Chính thiên nhiên cũng như đang giao hòa với những giờ giảng bài của cô. Động từ “thoảng” với nghĩa là nhẹ nhàng cũng chính là một trong những sự tinh tế của nhà thơ. Bởi cô giáo chính là một người mẹ vô cùng dịu dàng và tình cảm. Chỉ mong sao, các em cố gắng học hành để mai sau trở thành những chủ nhân tương lai của Tổ quốc, góp phần xây dựng đất nước ngày một giàu đẹp.

Chúc bạn học tốt!

 

3 tháng 7 2023

Nhớ tick cho tui nha