K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 10 2025

chắc chứ

15 tháng 10 2025

Trong kho tàng văn học Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho biết bao thi sĩ. Nằm trong dòng chảy ấy, bài thơ "Bàn tay mẹ" của nhà thơ Sen Nguyễn (hoặc Nguyễn Sen) đã chạm đến trái tim người đọc bằng sự giản dị, chân thành và tình cảm sâu lắng. Tác phẩm không chỉ khắc họa một cách sinh động hình ảnh người mẹ tần tảo, mà còn là lời ngợi ca, tri ân sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

"Bàn tay mẹ" là biểu tượng trung tâm của toàn bộ tác phẩm, được nhà thơ Sen Nguyễn khắc họa bằng những nét vẽ giàu sức gợi. Ngay từ những câu thơ đầu, đôi bàn tay ấy đã hiện lên trong dòng chảy của thời gian và sự lao động không ngừng nghỉ:

"Bàn tay mẹ ngày đêm vất vả
Gánh nhọc nhằn gánh cả tuổi xuân"

Bằng việc sử dụng khéo léo biện pháp ẩn dụ và liệt kê, tác giả đã làm nổi bật sự hy sinh to lớn của người mẹ. Mẹ không chỉ gánh vác những khó khăn, vất vả thường nhật mà còn dành trọn cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cho con. Sự lặp lại ý niệm "vất vả", "miệt mài", "chưa từng nghỉ ngơi" càng khẳng định đức tính chăm chỉ, chịu thương chịu khó, xem việc chăm sóc con cái là lẽ sống.

Thế nhưng, bàn tay mẹ không chỉ gắn liền với lao động. Nó còn là nơi ấp ủ, vỗ về, bảo vệ con qua những năm tháng tuổi thơ:

"Ấm lòng con trẻ lúc hàn
Đêm về giấc ngủ tay đan vỗ về"

Những hình ảnh "ấm lòng con trẻ lúc hàn", "tay đan vỗ về" gợi lên cảm giác dịu dàng, ấm áp và an toàn đến lạ. Bàn tay mẹ như tấm chăn sưởi ấm tâm hồn non nớt, lời ru êm ái đưa con vào giấc ngủ bình yên. Từ việc "vê cánh quạt" mùa hè đến lo cho con "cơm ngon canh ngọt", tất cả những hành động đời thường ấy đều ẩn chứa một tình yêu thương vô bờ, sự quan tâm chu đáo mà người mẹ dành cho con. Đặc biệt, sự đối lập giữa hình ảnh "héo hon tay gầy" của mẹ và "no tròn" của con càng khắc sâu sự hy sinh, mòn mỏi vì con.

Bài thơ còn khắc họa một cách tinh tế sự thay đổi của đôi bàn tay mẹ theo thời gian, như một dấu tích không thể phai mờ của sự hy sinh:

"Tuổi xuân trẻ đôi tay mẹ tuyệt
Da mượt mà ngòi viết búp măng
Hoa tay mười ngón thiên thần
Dệt thành cuộc sống như vầng mây xanh"

Khi còn trẻ, đôi tay mẹ thật đẹp đẽ, mềm mại. Những hình ảnh "ngòi viết búp măng", "hoa tay mười ngón thiên thần" gợi lên vẻ đẹp thanh tú, tràn đầy sức sống. Đôi tay ấy đã dệt nên một cuộc sống tươi đẹp, bình yên cho cả gia đình. Tuy nhiên, dòng chảy của thời gian và bao năm tháng lao động vất vả đã khiến đôi tay ấy dần biến đổi:

"Rồi năm tháng tay thành gân guốc
Chai sạm đi cả suốt cuộc đời
Hy sinh tất cả nào vơi
Vì đôi tay mẹ không rời gian lao."

Những đặc điểm "gân guốc", "chai sạm" không chỉ là dấu vết của sự hao mòn thể chất mà còn là minh chứng sống động cho sự cống hiến, hy sinh không ngừng nghỉ của mẹ. Dù đôi tay có già nua, nhọc nhằn, nhưng tình yêu thương và sự hy sinh ấy vẫn vẹn nguyên, không hề vơi cạn, bởi bàn tay mẹ mãi mãi không rời xa những gian lao vì con.

Về mặt nghệ thuật, bài thơ được Sen Nguyễn sáng tác theo thể thơ lục bát hoặc song thất lục bát (tùy theo nguồn), với nhịp điệu êm ái, giàu nhạc điệu, tạo nên sự gần gũi, tha thiết. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc, gần gũi với đời sống nhưng lại rất giàu sức gợi cảm. Các hình ảnh quen thuộc như bàn tay, cánh quạt, bữa cơm đều mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Bên cạnh đó, việc sử dụng các biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, điệp từ... đã góp phần làm nổi bật hình tượng người mẹ và tình cảm thiêng liêng của tác giả. Giọng thơ lúc trìu mến, ngợi ca, lúc lại xen lẫn chút xót xa, đồng cảm, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh cảm động về người mẹ.

Bài thơ "Bàn tay mẹ" không chỉ là lời ca ngợi tình mẫu tử, mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Tác phẩm nhắc nhở mỗi người con về công lao trời biển của mẹ, thôi thúc chúng ta trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn ấy. Qua hình ảnh đôi bàn tay mẹ, Sen Nguyễn đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: tình yêu thương và sự hy sinh cao cả của mẹ là món quà vô giá, là cội nguồn sức mạnh và là hành trang quý báu theo con suốt cuộc đời.

15 tháng 10 2025

cau này khó nhỉ e mới k13

Trong kho tàng văn học Việt Nam, những tác phẩm viết về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử luôn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Một trong những tác phẩm như vậy là "Bàn tay mẹ" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Tác phẩm không chỉ phản ánh tình yêu thương của người mẹ mà còn khắc họa sự hy sinh thầm lặng, vĩ đại của người mẹ đối với con cái. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về giá trị của tình mẫu tử thiêng liêng và bất diệt.

15 tháng 10 2025

e chưa hc e k bt

16 tháng 3 2022

SOS :(

17 tháng 2 2022

Tham khảo: Sau khi học xong văn bản Lặng lẽ Sa Pa, nhân vật anh thanh niên đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc khó quên. Trước tiên anh thanh niên này đẹp ở tấm lòng yêu đời,yêu nghề ,ở tinh thần trách nhiệm cao với công việc lắm gian khổ của mình.Trong lời giới thiệu với ông hoạ sỹ già và cô gái,bác lái xe gọi anh là “người cô độc nhất thế gian”Dù cho công việc vất vả ,có những đóng góp quan trọng cho đất nước nhưng người thanh niên hiếu khách và sôi nổi ấy lại rất khiêm tốn.Anh cảm thấy đóng góp của mình bình thường,nhỏ bé so với bao ngừơi khác.Bởi thế anh ngượng ngùng khi ông hoạ sỹ già phác thảo chân dung mình vào cuốn sổ tay.Với truyện ngắn này ,phải chăng nhà văn muốn khẳng định:Cuộc sống của chúng ta được làm nên từ bao phấn đấu,hy sinh lớn lao và thầm lặng?Những con người cần mẫn,nhiệt thành như anh thanh niên ấy, khiến cuộc sống này thật đáng trân trọng,thật đáng tin yêu .

1 tháng 4 2022

Tham Khảo:

 

Tình yêu làng, yêu nước, yêu quê hương Tổ quốc vốn là một đề tài lớn của nền văn học dân tộc, văn học yêu nước đặc biệt phát triển trong các giai đoạn có những cuộc đấu tranh cam go chống lại bước chân xâm lược của kẻ thù. Viết về chủ đề yêu nước, nhà văn Kim Lân trong tác phẩm truyện ngắn "Làng" đã khắc họa thành công nhân vật ông Hai. Một người dân hết lòng trung thành với đất nước cùng sự gắn bó với nơi "chôn rau cắt rốn" của mình.

Ông Hai là một người yêu làng, luôn tự hào về làng của mình. Trong một dịp tình cờ, ông nghe được tin làng chợ Dầu yêu quý của ông đã trở thành Việt gian theo Pháp, phản bội lại kháng chiến, phản bội lại Cụ Hồ. Khi nghe tin làng chợ Dầu theo giặc: "Cổ ông lão nghẹn ắng hẳn lại, mặt tê rân rân. Ông lão lặng hẳn đi, tưởng như không thể được. Một lúc lâu ông mới rặn è è, nuốt một cái gì vướng ở cổ...giọng lạc hẳn đi". Chỉ một câu văn ngắn gọn, nhà căn Kim Lân đã cụ thể hóa cái sững sờ, ngạc nhiên cao độ, đến hốt hoảng khi nghe tin đột ngột. Không ngạc nhiên, sững sờ sao được khi ông luôn yêu quý và tự hào về làng chợ Dầu: bà con trong xóm, cây lúa ngoài đồng- ai, cái gì cũng tốt cả mà bây giờ cơ sự lại xảy ra đến mức "Việt gian từ thằng chủ tịch mà đi"

Về đến nhà nhìn đàn con chơi đùa sậm sụi đáng thương với nhau, ông Hai vật ra giường "giàn nước mắt". Đấy là những giọt nước mắt đau đớn, buồn tủi. Ông đau đớn, buồn tủi vì nghĩ đến sự khinh bỉ, hắt hủi của mọi người. Rồi đây người ta xua đuổi cả những đứa trẻ của làng Việt gian nữa. Chúng nhỏ bé, đáng thương nào có nỗi gì. Điều đó chẳng đau đớn, xót xa, buồn khổ lắm sao? Càng nghĩ, ông càng căm giận đến cùng những kẻ bán nước theo giặc để nhục làng, bôi xấu danh dự của làng, trong đó có ông. Ông coi chúng là "chúng bay", không cùng phường, cùng hội, càng không phải giống người! Rít lên trong cuống họng, ông nguyền rủa: "Chúng mày ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồm mà đi làm cái giống Việt gian bán nước nhục nhã thế này". Ở đây, Kim Lân đã sử dụng ngôn ngữ độc thoại để bộc lộ tâm trạng nhân vật.

Mường tượng, hình dung đến sự tẩy chay của mọi người, ông không khỏi lo lắng "rồi đây biết làm ăn buôn bán ra sao? Ai người ta chứa? Ai người ta buôn bán mấy...?" Tâm trạng lo lắng được ông đẩy lên thành lo sợ. Ông cáu gắt với bà vô cớ. Ông trằn trọc thở dài. Ông bủn rủn tay chân. Ông nín thở lắng nghe. Ông nằm im không nhúc nhích. Hóa ra ông sợ mụ chủ nhà khó tính, lắm điều biết chuyện sẽ "không ra cái gì bây giờ". Sau đó ông không dám ra khỏi nhà, không đi tới đâu, lúc nào cũng nghĩ đến "chuyện ấy". Một đám túm lại ông cũng để ý. Dăm bẩy tiếng nói cười xa xa ông cũng chột dạ. Thoáng nghe những tiếng "Tây", "cam nhông", "Việt gian" là ông lại lủi ra góc nhà, thở dài não nuột: "Thôi, lại chuyện ấy rồi". Thông qua hành vi, cảm giác, ý nghĩ của nhân vật, Kim Lân đã diễn tả rất cụ thể nỗi ám ảnh nặng nề thành sự sợ hãi trong lòng ông Hai.

Cuối cùng, tâm trạng ông Hai được bộc lộ trong tình huống thử thách căng thẳng, quyết liệt hơn: Làng chợ Dầu theo giặc thì làng chợ Dầu không ai chứa. Ở hoàn cảnh này, tâm trạng của ông Hai trở nên u ám, tuyệt vọng và bế tắc. Ông Hai đã phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, đó là về hay không về làng chợ Dầu. Không về làng chợ Dầu thì ông không biết đi đâu, còn về làng thì " Về bây giờ là bỏ kháng chiến, bỏ cụ Hồ". Cuối cùng, ông Hai đã quyết định dứt khoát: "Làng thì yêu thật nhưng làng mà theo Tây thì phải thù". Quyết định, tâm trạng và thái độ của ông Hai cho thấy nỗi lo cơm áo dẫu nặng thế nào cũng không đáng sợ bằng nỗi nhục bán nước, tình yêu làng quê dẫu tha thiết bao nhiêu cũng không lớn hơn mà gắn bó với tình yêu Tổ quốc.

Khi đích thân ông chủ tịch xã lên tận chỗ ông Hai báo lại sự việc: "Hóa ra toàn sai sự mục đích cả". Khi ấy, nỗi vui mừng trong lòng ông Hai thật là vô bờ bến. Ông mua quà cho lũ trẻ. Ông đi đầu thôn cuối xóm, lăng xăng chạy tới chạy lui, rời nhà này sang nhà kia hả hê loan báo: "Tây nó đốt nhà tôi rồi. Đốt nhẵn". Ông nói về sự mất mát hệt như khi khoe giàu, khoe đẹp làng mình vì đó là sự cải chính hùng hồn nhất bảo vệ danh dự cho ông, cho làng chợ Dầu.

Như vậy, khi nghe tin làng chợ Dầu theo giặc, diễn biến tâm trạng của ông Hai vô cùng phức tạp, ông đau khổ, tuyệt vọng sau đó lại đấu tranh dữ dội giữa suy nghĩ về làng hay không về làng. Nhà văn Kim Lân đã đặt ông Hai vào một tình huống có thể thấy là vô cùng éo le, tuy nhiên sau tình huống ấy, tính cách và con người của ông Hai cũng được bộc lộ một cách rõ nét, trọn vẹn. Ông đặt tình yêu nước lên trên hết, dù yêu quê nhưng ông một lòng trung thành với đất nước, với cụ Hồ. Qua nhân vật ông Hai, chúng ta cũng thấy, Kim Lân am hiểu sâu sắc con người, thế giới tinh thần của con người, nhất là người dân quê.

25 tháng 11 2019

Chọn đáp án: A

9 tháng 2 2022

Tham khảo:

Tự phụ nghĩa là : sự kiêu căng, ảo tưởng về bản thân, xem mình luôn là nhất, điều mình nói là đúng đắn mà coi thường mọi người xung quanh. Hay nói cách khác, tự phụ là tự cao, tự đại, tự đắc, đánh giá cao bản thân mình trước mặt người khác

Bản thân mỗi con người ai cũng có lối sống, phẩm chất, năng lực... khác nhau. Nhưng điều đó được thể hiện ra bên ngoài khác nhau. Có người quá tự ti luôn nghĩ năng lực mình thấp kém, có người thì tự phụ nghĩ năng lực mình hơn nhiều người khác. Đó là hai căn bệnh có ảnh hưởng đến học tập và công tác.

Vậy tự ti là gì và biểu hiện của nó như thế nào?. Tự ti là tự đánh giá thấp mình nên thiếu tự tin trong công việc. Tự ti hoàn toàn khác với khiêm tốn. Khiêm tốn là nhún nhường, không khoe khoang. Khiêm tốn là một đức tính tốt, giúp người ta được lòng mọi người, được mọi người ủng hộ nên rất dễ thành công trong công việc. Ngược lại kẻ tự ti thương không dám tin tưởng vào năng lực, sở trường sự hiểu biết, kiến thức của mình. Họ nhút nhát thường tránh xa những chỗ đông người. Không dám mạnh dạng đảm nhận trách nhiệm được giao. Vì thế họ thường lo sợ thất bại nên họ phải chịu nhiều hậu quả đáng tiếc. Vì sợ thất bại nên họ thường không có sự mạnh dạn trong công việc nên không bao giờ họ thành công. Vì tính nhút nhát tránh xa chỗ đông người nên họ rất ít bạn và không nhận được sự giúp đỡ của mọi người khi thất bại. Những kẻ ti thường nhút nhát không dám đảm nhận công việc, làm ảnh hưởng đến tập thể chung và bản thân...

Còn tự phụ là gì và biểu hiện của tự phụ như thế nào. Tự phụ là thái độ đề cao quá mức bản thân, tự cao tự đại đến mức xem thường người khác. Tự phụ hoàn toàn khác với tự hào. Tự hào là niềm kiêu hãnh, hãnh diện về bản thân vì đã thành công, niêm vui sướng hạnh phúc khi giúp ích cho bản thân. Ngược lại kẻ tự phụ luôn tự đề cao quá mức bản thân nên rất dễ bị xa lánh, chủ quan và thường bị thất bại trong công việc kể cả học tập. Người tự phụ luôn tự cho mình là đúng ở mọi việc thì họ không bao giờ nghe những ý kiến của người khác để khắc phục thường hay bảo thủ. Khi làm được việc gì đó lớn lao thậm chí tỏ ra coi thường, lên mặt với người khác, tự cho mình là giỏi giang. Những tính xấu này thường có ảnh hưởng rất lớn đến bản thân làm họ bị mọi người xa lánh tẩy chay, chủ quan nên dẫn đến thất bại, bảo thủ không nghe ý kiến người khác để khắc phục bản thân, chia rẽ mất đoàn kết gây ảnh hưởng xấu đến học tập và công việc.

9 tháng 2 2022

ảo tưởng sức mạnh =)))