Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
đối với tớ thì tình yêu ko quan trọng lắm , còn nhỏ thì nên học hành , báo hiếu cho cha mẹ , đủ tuổi , sự nghiệp khấm khá rồi thì hãy nghĩ đến chuyện lập gia đình
a. Phát hiện ngôn ngữ dùng từ và chữa lỗi trong các câu sau :
- Em rất thích Thạch Sanh vì Thạch Sanh đã vượt qua nhiều thử thách khó khăn.
Sửa.
- Em rất thích nhân vật Thạch Sanh vì Thạch Sanh đã vượt qua nhiều thử thách khó khăn.
a) Trạng ngữ chỉ nguyên do: vì gặp nhiều khó khăn
Chủ ngữ: Bạn Lan
Vị ngữ: phải nghỉ học
b) Chỉ ngữ 1: gia đình
Vị ngữ 1: gặp nhiều khó khăn trong đời sống
Chủ ngữ 2: bạn Lan
Vị ngữ 2: vẫn học tốt
Đây là câu ghép. Hai vế của câu ghép được nối với nhau bằng cặp quan hệ từ Tương phản: Tuy-Nhưng
c) Trạng ngữ chỉ nguyên do: để giúp đỡ bố mẹ
Chủ ngữ: Hoa
Vị ngữ: nhận chăm đàn ngan
d) Chủ ngữ 1: bố mẹ
Vị ngữ 1: rất bận
Chủ ngữ 2: Hoa
Vị ngữ 1: nhận chăm đàn ngan
Đây là câu ghép. Hai vế của câu ghép được nối với nhau bằng cặp quan hệ từ Nguyên nhân - Kết quả: Vì - Nên
a.Vì gặp nhiều khó khăn /,bạn Lan / phải nghỉ học.
TN CN VN
b.Tuy gia đình...đời sống /bạn Lan /vẫn học tốt
TN CN VN
c,d: tương tự
Nấu hàng ngàn suất cơm tặng người nghèo mỗi ngày
Trưa ngày 10/4, dưới cái nắng gắt giữa mùa khô, tại quán cơm chay Bình An, số 49, đường Ngô Quyền, Quận 10, những người chạy xe ôm, bán vé số dạo, người nghèo đeo khẩu trang xếp hàng ngay ngắn một bên đường theo từng vạch kẻ sẵn với khoảng cách 2m chờ đến lượt vào nhận cơm miễn phí. Bên trong quán, có khoảng gần chục người đang làm việc tất bật. Người lo nấu cơm, thức ăn; người cho cơm, thức ăn, canh vào hộp; người bỏ hộp cơm vào bịch bóng và chuyển ra bàn phát cơm; người bê từng thùng nước suối đóng chai ra bàn phát cơm; người đứng phát cơm tận tay người đến nhận. Cạnh đó là chiếc bàn để những bịch sữa phát thêm cho người già, trẻ em nhằm cung cấp thêm nguồn năng lượng chống chọi với dịch bệnh.
Bên cạnh quán cơm là con hẻm 51, tại đây một số người dân thấy việc làm nhân văn của chủ quán cơm đã cùng chung tay tham gia hỗ trợ như nhặt rau, củ, rửa, thái thức ăn… rồi chuyển vào bên trong bếp nấu ăn của quán để đầu bếp chế biến thức ăn với tinh thần tự nguyện.
Chị Võ Thị Thùy Trang, chủ quán cơm chay Bình An chia sẻ: Trong giai đoạn khó khăn của dịch Covid-19, ban đầu, hai vợ chồng dự tính vừa nấu cơm bán, vừa phát cơm miễn phí từ 50 - 100 phần cho người nghèo nhằm chia sẻ một phần khó khăn với họ. Tuy nhiên, khi có sự đóng góp của các mạnh thường quân, hai vợ chồng quyết định không kinh doanh từ ngày 1/4 để nấu cơm phát cho người nghèo. Hiện nay, đối tượng được phát cơm không chỉ dừng ở người bán vé số, ve chai mà những ai cần thì vợ chồng đều phát, mỗi ngày phát gần 4.500 suất, gồm 1 hộp cơm, 1 chai nước suối, 1 quả chuối, người già và trẻ em còn nhận thêm bịch sữa.
Anh Tiến là một bệnh nhân F0 sau khi đc chữa trị anh đã tình nguyện ở lại phụ gíup các y bác sĩ tuyến đầu. Mặc dù đã đc các y bác sĩ cho xuất viện 3 lần anh vx quyết tâm ở lại phụ gíup họ.Hơn 100 bệnh nhân F0 đều quý mến anh Tiến.Vì anh đã gíup tâm trạng họ tốt hơn,chăm sóc cho họ rất tốt.
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm riêng, có thể vui vẻ, có thể xúc động, và cũng có khi là những khoảnh khắc đầy thử thách. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần tôi tham gia cuộc thi chạy việt dã của trường.
Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu mát mẻ, nắng vàng trải dài khắp sân trường. Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ xuất phát, tim tôi đập thình thịch. Tôi vốn không phải là người chạy nhanh, nhưng tôi muốn thử sức để vượt qua chính mình. Khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên, tất cả chúng tôi lao về phía trước. Ban đầu tôi chạy khá hăng, nhưng chỉ vài trăm mét sau, đôi chân bắt đầu nặng trĩu, hơi thở gấp gáp. Nhiều bạn vượt lên trước, tôi chỉ còn thấy lưng áo họ xa dần.
Trong lúc định bỏ cuộc, tôi nghe tiếng cổ vũ vang lên từ hàng ghế khán giả: “Cố lên! Cậu làm được mà!”. Tôi ngẩng lên, thấy bạn thân mình đang vẫy tay, nụ cười rạng rỡ. Bỗng nhiên, một nguồn sức mạnh kỳ lạ trào dâng. Tôi cắn răng, từng bước, từng bước một kiên trì chạy tiếp. Đến vòng cuối, khi chỉ còn cách đích vài chục mét, tôi bứt tốc hết sức có thể. Dù không về nhất, tôi vẫn cán đích trong tiếng vỗ tay vang dội.
Lúc nhận tấm huy chương đồng, tôi cảm thấy một niềm vui và tự hào khó tả. Không phải vì thành tích cao, mà vì tôi đã chiến thắng được chính nỗi sợ và sự mỏi mệt của mình. Từ lần ấy, tôi hiểu rằng: chỉ cần kiên trì, không gì là không thể.
tham khảo:
✏️ Bài văn: Trải nghiệm đáng nhớ của em
Một trải nghiệm mà em nhớ mãi là lần đầu tiên em được đi sở thú với bố mẹ.
Hôm đó là cuối tuần, trời rất đẹp. Bố mẹ đưa em đến sở thú để xem các con vật. Em thấy rất nhiều con vật mà trước đây chỉ được nhìn trên tivi: có voi to, sư tử dũng mãnh, khỉ nhảy nhót và cả những chú chim nhiều màu sắc.
Em thích nhất là xem hươu cao cổ ăn lá. Cổ của nó dài ơi là dài! Em còn được chụp ảnh với nó nữa. Em cười rất vui vì đây là lần đầu em thấy hươu thật ngoài đời.
Chuyến đi hôm đó rất vui và đáng nhớ. Em mong lần sau sẽ lại được đi cùng bố mẹ đến đó nữa.
CÁC BN HÃY KB VS MK NHÉ MK ĐG RẤT ÍT BN BÈ NÊN ĐỪNG QUÊN KB NẾU CÁC BN THÍCH NÓ NHA! ^-^
Có 1 bạn học sinh lớp 6 viết văn tự sự mình đi học muộn như sau:
Sáng nay , như mọi ngày , mình đã đi học từ rất sớm. Đường đến trờng thật khó đi. Sau 1 trận mưa, nó trơn như đổ mỡ. Chiếc xe đạp của mình lạng cả bánh, suýt ngã. Có quãng mình phải xuống dắt xe. Đang hốí hả chạy thật nhanh vì sợ muộn giờ học , bỗng nhiên mình nghe "uỵch" sau lưng. Một chị học sinh bị ngã. Chiếc xe đạp lăn kềnh ra, quần áo dính đầy bùn đất. Một lúc sau, không thấy chị đứng dậy đi tiếp. Mặt mũi lại nhăn nhó, mình vội vã quay lại. Thì ra , chị ấy bị ngã chẹo chân, đầu gối bị dập, máu chảy ra nhiều quá. Mình vội vàng diu chị ấy đến trạm xá. Khi chị được các cô y tá rửa viết thương xong, mình nhìn đồng hồ đã quá giờ vào học. Thế là ba chân bốn cẳng mình ù chạy đến lớp ngay.
đúng ko
k nhá