"Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi! / Rừng cọ đồi chè, đồng xanh ngào ngạt / Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát / Chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca" bốn câu thơ trên trích từ bài "Ta đi tới" của tác giả Tố Hữu đã giúp tôi cảm nhận của tôi về vẻ đẹp mãnh liệt và trù phú của đất nước trong những ngày đầu độc lập, tự do. Cảm xúc chính là sự say mê, tự hào đến vỡ òa ngay từ câu mở đầu: "Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi!" Câu cảm thán này như một lời reo hân hoan, khẳng định tình yêu vô bờ bến. Bức tranh phong cảnh hiện ra thật thân thuộc và giàu sức sống qua những hình ảnh tiêu biểu của miền núi và trung du: "Rừng cọ đồi chè, đồng xanh ngào ngạt." Màu xanh bạt ngàn, cùng hương thơm ngào ngạt đã khơi gợi cảm giác bình yên, no ấm. Khung cảnh còn rực rỡ và tràn đầy âm thanh lạc quan với ánh "Nắng chói sông Lô" hòa cùng "hò ô tiếng hát". Hình ảnh "Chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca" vừa mang nét thực của cuộc sống lao động, vừa là biểu tượng cho dòng chảy của lịch sử, hứa hẹn một tương lai tươi sáng đang rộn ràng tiến tới. Suy cho cùng, đoạn thơ truyền tải một niềm tin mãnh liệt và niềm vui lớn của dân tộc trong những ngày đầu độc lập.
Quá hay!