K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 9 2025

“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,


Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.”


Nguyễn Khuyến đã chọn những chi tiết rất tiêu biểu cho mùa thu xứ Bắc (ao thu, gió thu, trời thu). Ao thu là thứ ao rất riêng chỉ mùa thu mới xuất hiện. Nguyễn Khuyến đã ghi nhận được hai đặc trưng của ao thu là lạnh lẽo và trong veo – ao lạnh nước yên, trong đến tận đáy. Ao là nét thường gặp trong thơ Nguyễn Khuyến, nói đến ao là gợi đến một cái gì rất gần gũi, thân quen, tâm hồn Nguyễn Khuyến là thế: thân mật, bình dị, chân thành với hồn quê. Trời thu trong xanh cũng là hình quen thuộc trong thơ Nguyễn Khuyến. Bầu trời thu xanh ngắt xưa nay vẫn là biểu tượng đẹp của mùa thu. Những án mây không trôi nổi bay khắp bầu trời mà lơ lửng. Xanh ngắt trong thơ Nguyễn Khuyến là xanh trong, tinh khiết đến tuyệt đối, không hề pha lẫn, không hề gợn tạp. Đường nét chuyển động nhẹ nhàng, mảnh mai, tinh tế: hơi gợn tí, khẽ đưa vèo, mây lơ lửng, đường bao thanh mảnh của rặng trúc, đường gợn của lượn sóng ao thu. Cảnh vật toát lên sự hài hòa, xứng hợp: Ao nhỏ – thuyền bé; gió nhẹ – sóng gợn; trời xanh – nước trong; khách vắng teo – chủ thể trầm ngâm tĩnh lặng.


Trong bài thơ "Thu điếu" của tác giả Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối buông cần lâu chẳng được,/Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một người đi câu thong dong, ung dung ngồi câu cá giữa không gian mùa thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối buông cần” gợi ra sự hòa hợp với thiên nhiên, đồng thời phản ánh một tâm hồn trong...
Đọc tiếp

Trong bài thơ "Thu điếu" của tác giả Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối buông cần lâu chẳng được,/Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một người đi câu thong dong, ung dung ngồi câu cá giữa không gian mùa thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối buông cần” gợi ra sự hòa hợp với thiên nhiên, đồng thời phản ánh một tâm hồn trong sáng,thảnh thơi, tách khỏi vòng danh lợi.Cụm từ “lâu chẳng được” không chỉ là vì cá không cắn câu, mà còn thể hiện thái độ không màng được - mất của nhà thơ. Bỗng dưng, tiếng “cá đớp động” dưới chân bèo khẽ làm xao động mặt ao, đã tạo nên một âm thanh rất nhỏ nhẹ nhưng cũng đủ nổi bật giữa sự yên ả giữa tiết trời mùa thu lúc đó. Sự chuyển động ấy càng làm nổi bật cái tĩnh lặng của cảnh thu, đồng thời cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của Nguyễn Khuyến. Qua đó, ta thấy tình yêu thiên nhiên và tâm hồn thanh cao, trong sáng của nhà thơ trước cuộc đời.

0
Trong tác phẩm Thu Điếu ( Mùa thu câu cá ) của tác giả Nguyễn Khuyến, em rất ấn tượng với hai câu thơ " Tựa gối, buông cần lâu chẳng được, / Cá đâu đớp động dưới chân bèo. ". Hai câu kết gợi mở về tâm trạng và hình ảnh của tác giả trước khung cảnh thiên nhiên. Hình ảnh " Tựa gối, buông cần " cho thấy một tư thế ngồi câu bình dị, nhàn nhã nhưng cũng đầy trầm tư của tác giả....
Đọc tiếp

Trong tác phẩm Thu Điếu ( Mùa thu câu cá ) của tác giả Nguyễn Khuyến, em rất ấn tượng với hai câu thơ " Tựa gối, buông cần lâu chẳng được, / Cá đâu đớp động dưới chân bèo. ". Hai câu kết gợi mở về tâm trạng và hình ảnh của tác giả trước khung cảnh thiên nhiên. Hình ảnh " Tựa gối, buông cần " cho thấy một tư thế ngồi câu bình dị, nhàn nhã nhưng cũng đầy trầm tư của tác giả. Trạng thái " lâu chẳng được " cho thấy sự chờ đợi, không phải chỉ là chờ đợi cá cắn câu mà còn là chờ đợi cơ hội , chờ đợi sự thay đổi của thời cuộc. Những âm thanh tiếng " Cá đâu đớp động " là một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của khung cảnh. Âm thanh nhỏ bé này lại càng làm nổi bật sự tĩnh mịch của trạng thái trầm tư của con người. Tuy nhiên, tác giả lại có một tâm trạng buồn bã, trầm tư của tác giả trước thời thế thay đổi của đất nước. Cuối cùng, ta có thể thấy Nguyễn Khuyến là một người yêu thiên nhiên, đất nước sâu sắc, cùng với nỗi lo lắng cho cảnh ngộ đất nước ngay cả khi cáo quan về ở ẩn.


0
Trong bài thơ Thu điếu, hai câu kết “Tựa gối buông cần lâu chẳng được / Cá đâu đớp động dưới chân bèo” đã để lại cho em ấn tượng sâu đậm. Hình ảnh nhà thơ ngồi “tựa gối buông cần” gợi dáng vẻ nhàn tản, an nhiên, hòa mình trọn vẹn với cảnh thu tĩnh lặng. Nhưng ẩn sau tư thế ung dung ấy là cả một nỗi niềm bế tắc, bởi “lâu chẳng được” gợi sự trống trải, buồn...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu, hai câu kết “Tựa gối buông cần lâu chẳng được / Cá đâu đớp động dưới chân bèo” đã để lại cho em ấn tượng sâu đậm. Hình ảnh nhà thơ ngồi “tựa gối buông cần” gợi dáng vẻ nhàn tản, an nhiên, hòa mình trọn vẹn với cảnh thu tĩnh lặng. Nhưng ẩn sau tư thế ung dung ấy là cả một nỗi niềm bế tắc, bởi “lâu chẳng được” gợi sự trống trải, buồn buồn, như thể ông không còn tha thiết với việc câu cá mà chỉ mượn thú vui ấy để gửi gắm tâm tình. Bất ngờ, âm thanh “cá đâu đớp động dưới chân bèo” vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng và làm bức tranh thu thêm sinh động. Tiếng động nhỏ nhoi ấy càng làm nổi bật sự yên ắng của cảnh thu cũng như sự cô đơn của con người nơi thôn dã. Hai câu thơ không chỉ khắc họa tài tình vẻ đẹp của cảnh vật mà còn bộc lộ tâm sự u hoài, lặng thầm của Nguyễn Khuyến trước thời thế. Chính sự hòa quyện giữa tình và cảnh ấy đã làm nên nét đặc sắc khó quên cho đoạn thơ.

 

0
Trong bài thơ ''Thu điếu''của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là: “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.” Qua hai câu thơ này, ta thấy hiện lên hình ảnh một ông câu ung dung, nhàn tản, ngồi lặng lẽ giữa không gian thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối ôm cần” gợi dáng vẻ thư thái, thảnh thơi của nhà thơ khi hòa mình với thiên nhiên. Sự...
Đọc tiếp


Trong bài thơ ''Thu điếu''của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:


“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được,

Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”


Qua hai câu thơ này, ta thấy hiện lên hình ảnh một ông câu ung dung, nhàn tản, ngồi lặng lẽ giữa không gian thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối ôm cần” gợi dáng vẻ thư thái, thảnh thơi của nhà thơ khi hòa mình với thiên nhiên. Sự tĩnh lặng ấy bỗng bị phá vỡ bởi tiếng cá “đớp động dưới chân bèo”, tạo nên một điểm nhấn sinh động, làm cho bức tranh thu thêm phần chân thực. Qua đó, ta cảm nhận được tâm hồn thi nhân gắn bó, giao hòa sâu sắc với cảnh vật quê hương. Hai câu thơ không chỉ vẽ nên khung cảnh mùa thu đặc trưng của làng quê Bắc Bộ mà còn thể hiện thú vui tao nhã, thanh cao của Nguyễn Khuyến. Đọc lên, em thấy lòng mình cũng lắng lại, nhẹ nhàng và bình yên của quê hương Việt Nam cũng toát lên được vẻ u hoài trầm tư suy nghĩ của tác giả .


0
Trong bài thơ Thu điếu, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được,Cá đâu đớp động dưới chân bè.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một ông lão câu cá thong dong, nhàn nhã giữa khung cảnh thu vắng lặng. Cái dáng ngồi “tựa gối ôm cần” gợi lên sự ung dung, không màng bon chen của Nguyễn Khuyến. Tưởng như nhà thơ say mê với thú câu cá, nhưng thực chất...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:

“Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bè.”

Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một ông lão câu cá thong dong, nhàn nhã giữa khung cảnh thu vắng lặng. Cái dáng ngồi “tựa gối ôm cần” gợi lên sự ung dung, không màng bon chen của Nguyễn Khuyến. Tưởng như nhà thơ say mê với thú câu cá, nhưng thực chất đó chỉ là cái cớ để ông hòa mình vào thiên nhiên, để lắng nghe tiếng động khẽ khàng của mùa thu. Hình ảnh “cá đâu đớp động dưới chân bè” làm nổi bật sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ ngân vang. Hai câu thơ giản dị nhưng giàu sức gợi, thể hiện tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên và cũng ẩn chứa nỗi trăn trở trước thời cuộc của nhà thơ. Đọc những vần thơ ấy, em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp tao nhã và nhân cách thanh sạch của Nguyễn Khuyến

0
''Tựa gối buông cần lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo ''Trong hai câu văn trên, chính là 1 đoạn trích ở trong tác phẩm văn học ''Thu điếu'' của tác giả Nguyễn Khuyến mà em đã có cơ hội được học qua.Nhưng ở trong tác phẩm đó hai câu văn trên đã gây ấn tượng lớn nhất cho em . trong tác phẩm trên,Hình ảnh tác giả ngồi câu cá với dáng vẻ ung dung gợi lên một khung cảnh...
Đọc tiếp

''Tựa gối buông cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo ''

Trong hai câu văn trên, chính là 1 đoạn trích ở trong tác phẩm văn học ''Thu điếu'' của tác giả Nguyễn Khuyến mà em đã có cơ hội được học qua.Nhưng ở trong tác phẩm đó hai câu văn trên đã gây ấn tượng lớn nhất cho em . trong tác phẩm trên,Hình ảnh tác giả ngồi câu cá với dáng vẻ ung dung gợi lên một khung cảnh thật yên bình. Việc 'lâu chẳng được' cho thấy sự kiên nhẫn, nhưng cũng gợi nỗi buồn thầm kín của nhà thơ. Tiếng cá đớp dưới chân bèo làm bức tranh thu vốn tĩnh lặng bỗng trở nên sinh động hơn. Âm thanh nhỏ ấy như điểm nhấn khiến cảnh vật thêm gần gũi, chân thực. Đọc hai câu thơ, em cảm nhận được tấm hồn của Nguyễn Khuyến yêu thiên nhiên và cũng chất chứa nhiều tâm sự khó giãi bày.


0
Hai câu thơ khiến em ấn tượng sâu sắc nhất trong bài "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến chính là cặp đối lập tuyệt vời: "Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Câu thơ đầu tiên vẽ ra một không gian thu trong trẻo đến mức tĩnh lặng, với từ "lạnh lẽo" gợi cảm giác se sắt, còn "trong veo" lại nhấn mạnh sự thuần khiết, tuyệt đối của mặt nước. Cảnh vật...
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng sâu sắc nhất trong bài "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến chính là cặp đối lập tuyệt vời: "Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Câu thơ đầu tiên vẽ ra một không gian thu trong trẻo đến mức tĩnh lặng, với từ "lạnh lẽo" gợi cảm giác se sắt, còn "trong veo" lại nhấn mạnh sự thuần khiết, tuyệt đối của mặt nước. Cảnh vật dường như đã ngưng đọng hoàn toàn, chuẩn bị cho một sự tương phản đầy tinh tế. Tuy nhiên, sự tĩnh mịch ấy bất ngờ bị phá vỡ bởi tiếng động cực nhỏ ở câu sau: "Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Chính cái "đớp động" mơ hồ, gần như vô hình đó lại càng làm nổi bật và tôn thêm vẻ tĩnh tuyệt đối của toàn bộ không gian. Đây là thủ pháp nghệ thuật "lấy động tả tĩnh" kinh điển, cho thấy sự quan sát vô cùng tinh tế và tài hoa của Nguyễn Khuyến. Tiếng cá nhỏ bé ấy không chỉ là âm thanh của thiên nhiên mà còn là tiếng lòng cô đơn, gợi lên nỗi buồn thanh sạch của nhà thơ. Sự đối lập giữa lạnh lẽoâm vang nhỏ đã tạo nên bức tranh thơ mộng, độc đáo, đậm chất triết lí phương Đông về sự hòa hợp giữa con người và cảnh vật.

0