Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
Đoạn trích:
*"Ở đâu năm cửa, nàng ơi?
Sông nào sáu khúc nước chảy xuôi một dòng?
Sông nào bên đục bên trong?
Núi nào thắt cổ bồng mà có thánh sinh?
Đền nào thiêng nhất xứ Thanh?
Ở đâu lại có cái thành tiên xây?
Thành Hà Nội năm cửa, chàng ơi!
Sông Lục Đầu sáu khúc nước chảy xuôi một dòng.
Nước sông Thương bên đục bên trong,
Núi đức thánh Tản thắt cổ bồng mà lại có thánh sinh.
Đền Sòng thiêng nhất tỉnh Thanh,"*
1. Thể loại của văn bản
- Thể loại: Văn bản tục ngữ – ca dao – dân ca (hoặc văn bản tản văn ca ngợi truyền thống, cảnh vật, địa danh).
- Trong văn học Việt Nam, đây là thể loại văn miêu tả – biểu cảm dân gian, dùng ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu câu hỏi – trả lời.
2. Đặc điểm nghệ thuật của thể loại trong văn bản
- Câu hỏi – trả lời: Các câu hỏi mở đầu tạo nhịp điệu, lôi cuốn người đọc, rồi phần trả lời nêu danh thắng, địa danh, thần tích.
- Hình ảnh cụ thể, giàu tượng trưng: Mỗi địa danh đi kèm chi tiết đặc trưng (thành năm cửa, sông sáu khúc, núi thắt cổ bồng) → giúp người đọc hình dung sinh động.
- Ngôn ngữ dân gian, nhịp điệu tự nhiên: Dễ nhớ, dễ thuộc, mang tính truyền miệng.
- Ca ngợi và tôn vinh: Văn bản ca ngợi vẻ đẹp, sự thiêng liêng, giá trị văn hóa – lịch sử của đất nước.
3. Nội dung của văn bản
- Miêu tả và ca ngợi các danh lam, địa danh nổi tiếng: Thành Hà Nội, sông Lục Đầu, núi Tản Viên, đền Sòng.
- Nêu bật đặc trưng thiên nhiên, kiến trúc và thần tích đi kèm, thể hiện tình yêu quê hương, niềm tự hào dân tộc.
4. Ý nghĩa rút ra
- Giáo dục lòng tự hào dân tộc, trân trọng văn hóa, lịch sử và các danh thắng của đất nước.
- Nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị truyền thống, tinh thần bảo vệ và gìn giữ quê hương.
- Gợi ý rằng việc nhận biết, hiểu và tôn vinh quê hương là cách giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
+ “Họ đều là những người nông dân nghèo thương con”. Nhưng tình thương con của mỗi người có biểu hiện và kết cục khác nhau: chị Dậu thương con mà không bảo vệ được con, phải bán con lấy tiền nộp sưu cứu chồng; lão Hạc phải tìm đến cái chết để giữ mảnh vườn cho con; còn ông Hai, khi nghe tin làng theo giặc lại lo cho con vì chúng nó cũng là con làng Việt gian đấy ư? Chúng nó cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi đấy ư?...Rõ ràng, ông đặt tình cảm riêng trong mối quan hệ với làng, với nước; ông hiểu danh dự của mỗi con người – dù còn ít tuổi – cũng gắn với danh dự của làng, gắn với vận mệnh của đất nước.
+ “Họ đều có sức phản kháng, đấu tranh”. Trong hoàn cảnh xã hội trước Cách mạng tháng Tám, chị Dậu phản kháng một cách tự phát, để bảo vệ chồng trước sự dã man vô nhân đạo của những kẻ đại diện cho cái gọi là “nhà nước” bấy giờ. Còn ông Hai, ông có ý thức trách nhiệm với làng, có tinh thần kháng chiến rất rõ ràng: ông trực tiếp tham gia các hoạt động kháng chiến ở làng, ông muốn trở về làng để được cùng anh em đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuân đá…khi đi tản cư ông vẫn lo cho các công việc kháng chiến ở làng.
- Đặc biệt, cần phân tích để thấy những chuyển biến “rất mới” trong tình cảm của ông Hai đối với làng. Ở ông Hai, “tình yêu làng mang tính truyền thống đã hòa nhập với tình yêu nước trong tinh thần kháng chiến của toàn dân tộc”.
+ Tình yêu làng thể hiện ở việc hay khoe làng của ông. Phân tích để thấy sự thay đổi ở việc khoe làng ấy: trước Cách mạng, ông khoe sự giàu có, hào nhoáng của làng; sau Cách mạng tháng Tám, ông khoe không khí cách mạng ở làng ông…Ông tin vào ý thức cách mạng của người dân làng ông cũng như thắng lợi tất yếu nếu giặc đến làng nên nghe giặc “rút ở Bắc Ninh, về qua làng chợ Dầu…” thì ông hỏi ngay “ta giết được bao nhiều thằng?”.
+ Tình yêu làng gắn với tình yêu nước của ông Hai bộc lộ sâu sắc trong tâm lí ông khi nghe tin đồn làng theo giặc. Từ khi chợt nghe tin đến lúc về nhà, nhìn lũ con; rồi đến những ngày sau…nỗi tủi hổ ám ảnh ông Hai thật nặng nề, mặc cảm tội lỗi ngày một lớn hơn. Tình yêu làng, yêu nước của ông còn thể hiện sâu sắc trong cuộc xung đột nội tâm gay gắt. Ông thấy tuyệt vọng vì ở nơi tản cư có tin không đâu chứa người làng Chợ Dầu. Lòng trung thành với cách mạng, với đất nước thật mạnh mẽ, hiểu rõ những điều quý giá mà cách mạng đã mang lại cho mình cũng như trách nhiệm với cách mạng nên ông Hai đã quyết định dứt khoát “Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây thì phải thù”.
+ Tình cảm với kháng chiến, với cụ Hồ của ông Hai được thể hiện cảm động, chân thành khi ông tâm sự với đứa con út. Và, tinh thần kháng chiến, niềm tự hào về làng Chợ Dầu kháng chiến được thể hiện cụ thể khi ông Hai nghe tin cải chính về làng.
- Phân tích để thấy “nguyên nhân của những đổi thay rất mới đó ở nhân vật ông Hai”. Những đổi thay đó là do tác động của hoàn cảnh lịch sử. Sự mở rộng và thống nhất giữa tình yêu quê hương với tình yêu đất nước là nét rất mới trong nhận thức và tình cảm của người nông dân sau Cách mạng tháng Tám mà nhà văn Kim Lân đã thể hiện qua nhân vật ông Hai. Tình cảm ấy có được bởi cách mạng đã mang lại cho người nông dân cuộc sống mới, họ được giác ngộ và cũng có ý thức tự giác vươn lên cho kịp thời đại. Vậy nên, tầm nhìn, suy nghĩ của ông Hai đã được mở rộng, đúng đắn.
Trong cuộc đời mỗi chúng ta, mẹ là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng. Mẹ tôi không cao, dáng người gầy, khuôn mặt hiền hậu và ánh mắt đầy yêu thương. Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ đã dành trọn thanh xuân để chăm lo cho gia đình. Dù mưa hay nắng, mẹ luôn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, đưa tôi đến trường, rồi tất bật với công việc cả ngày. Có những đêm tôi bị ốm, mẹ không chợp mắt, ngồi bên giường đo nhiệt độ, lau mồ hôi, lo lắng từng chút một. Mỗi khi tôi vấp ngã, mẹ dịu dàng khuyên nhủ, tiếp thêm sức mạnh để tôi đứng dậy. Mẹ không chỉ là người sinh ra tôi, mà còn là người bạn, người thầy âm thầm dạy tôi cách sống, cách yêu thương và sẻ chia. Nhìn những sợi tóc bạc trên đầu mẹ, tôi càng hiểu sự hy sinh lặng lẽ ấy lớn lao biết nhường nào. Tôi tự hứa sẽ học tập, rèn luyện thật tốt để mẹ luôn tự hào và hạnh phúc.
tớ nộp bài, thưa bạn Nấm Lùn Baby.
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã được ủ ấm trong vòng tay yêu thương của mẹ. Bàn tay mẹ chai sần vì bao vất vả, nhưng vẫn luôn dịu dàng chở che cho tôi. Mỗi khi gục ngã, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của mẹ, tôi lại có thêm sức mạnh để đứng dậy. Tình mẹ bao la như biển cả, dạt dào như dòng sông chẳng bao giờ cạn. Đôi mắt mẹ thấm đượm hi sinh, nhưng ánh nhìn luôn sáng như ngọn đèn soi lối tôi đi. Có những lúc vô tâm, tôi quên rằng sau lưng mình là cả bầu trời thương yêu lặng lẽ. Tôi thầm hứa sẽ cố gắng học tập và sống thật tốt để đền đáp phần nào công ơn sinh thành vô bờ bến ấy.
Mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời em. Từ khi em còn bé, mẹ đã luôn chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ và dạy em những điều hay lẽ phải. Mái tóc mẹ đã bạc đi vì bao lo toan, gương mặt mẹ hằn sâu những nếp nhăn vì những đêm thức trắng. Em yêu đôi bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp của mẹ, nơi em luôn tìm thấy sự che chở. Mỗi khi vấp ngã, mẹ động viên, khích lệ để em đứng lên. Mẹ chính là nguồn động lực để em cố gắng học tập và rèn luyện mỗi ngày. Không gì có thể sánh được với tình yêu thương bao la của mẹ dành cho em. Em thầm hứa sẽ học giỏi, sống tốt để mẹ luôn vui lòng và tự hào. KO CHƠI CHÉP CHATGPT HAY AI NHA CÁC BRO!
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời em. Tình yêu thương, sự hy sinh và tấm lòng bao dung của mẹ luôn là nguồn động lực để em cố gắng mỗi ngày. Mỗi khi em vấp ngã, mẹ là người đầu tiên dang tay nâng đỡ, an ủi và khích lệ em đứng lên. Đôi bàn tay mẹ tuy chai sần nhưng luôn ấm áp, chứa đựng cả một trời yêu thương. Ánh mắt mẹ dịu dàng, chất chứa biết bao lo toan cho gia đình. Em yêu những bữa cơm mẹ nấu, từng món ăn đều thấm đẫm tình cảm và sự chăm chút. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn tâm giao, luôn lắng nghe và thấu hiểu em. Em biết rằng, dù đi đâu, mẹ vẫn luôn là chốn bình yên để em quay về. Em thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những gì mẹ đã làm cho em.
Mẹ của bạn á, ok
Bạn không đc nhắn linh tinh, đang trong h thi mà
Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi chăm sóc em nhiều nhất. Năm nay, mẹ em gần bốn mươi mốt tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng khi ra đường. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến gần gũi. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi mỏng đỏ hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thuở em vừa lọt lòng. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rất đẹp, đặc biệt là may áo dài, thường ngày mẹ hay mặc bộ đồ bộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trông thật duyên dáng, sang trọng. Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ giao cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo. Còn ba thì phụ mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thỉnh thoảng mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến mẹ luôn đón tiếp nồng hậu, mời khách một đĩa trái cây và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ ngồi chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiết lên lớp ngày mai ở trường. Mẹ rất nhân hậu, hiền từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dắt thương yêu hết mực nên mẹ được rất nhiều học sinh yêu mến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhắc nhở chứ không mắng và cũng chưa đánh em bao giờ. Mẹ em thật đáng quí, em luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ. Mỗi khi được mẹ ôm ấp, nằm trong lòng mẹ em cảm thấy thật ấm áp. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuyệt vời nhất trong cuộc đời em. Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ, nuôi nấng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Năm nay mẹ em đã 35 tuổi rồi nhưng dáng mẹ cân đối, đi lại nhẹ nhàng duyên dáng, khuôn mặt mẹ hình trái xoan. Trước đây da mẹ em trắng hồng tự nhiên nhưng gần đây mẹ đi làm vất vả nên làn da mẹ dã rám nắng, đôi môi sạm đi rất nhiều. Mái tóc mẹ dài đen nháy, đôi mắt mẹ đẹp to tròn, đen láy. Mẹ em lúc nào cũng vui vẻ tươi cười với mọi người. Mẹ em ăn mặc giản dị, gọn gàng nhưng nhìn vẫn rất đẹp. Mẹ em tính tình dịu hiền sống tran hòa với mọi người nhưng trong việc dạy dỗ các con thì mẹ em lại rất nghiêm khắc.
Sáng sớm mẹ em đã dậy nấu cơm cho ba bố con em. Mẹ bận rộn nhiều việc nhưng vẫn dành thời gian cho gia đình, giúp em giải các bài toán khó.
Nhà triết gia Francis Bacon từng khẳng định: “Sách làm đầy đủ con người.” Quả thật, sách không chỉ là kho tàng tri thức, mà còn là nhịp cầu nối liền tâm hồn con người qua mọi thời đại. Mỗi trang sách mở ra như một cánh cửa nhiệm màu, đưa ta vượt qua ngưỡng thời gian và không gian để chạm đến những miền đất xa lạ, gặp gỡ những tâm hồn đã từng sống, từng yêu, từng đau khổ và từng hiến dâng. Có khi đó là ngọn đuốc sử thi, soi rọi những trận chiến, những khát vọng tự do và ý chí trường tồn; có khi lại là tiếng thở dài khẽ khàng trong những trang nhật ký, hé lộ sự mong manh, hữu hạn của kiếp người; và cũng có khi là lời ca ngân nga trong thơ, chở nặng thương nhớ, niềm tin cùng những giấc mơ chưa bao giờ tắt. Sách lưu giữ hộ ta những giọt lệ của nhân loại, đồng thời truyền lại ngọn lửa niềm tin và ý chí sống cho hôm nay. Đọc sách là đối thoại với muôn đời, là học cách đồng cảm với một con người xa lạ tận chân trời, là lắng nghe tiếng vọng của chính mình giữa vô biên tri thức và cảm xúc. Chính trong hành trình ấy, ta nhận ra một sự thật giản dị mà lớn lao: con người, dù cách biệt bao nhiêu về thời đại, văn hóa hay số phận, vẫn gặp nhau ở một điểm chung bất diệt – khát vọng sống, khát vọng yêu thương và khẳng định ý nghĩa đời mình. Và khi khép lại trang sách, ta mới hiểu: điều kỳ diệu nhất không phải là tri thức đã được lưu giữ, mà là sự sống trong ta vừa được đánh thức – sự sống biết cảm, biết nghĩ, biết yêu và biết nối dài ước mơ nhân loại. ( TỰ LÀM KO CHÉP!!! )
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã được ủ ấm trong vòng tay yêu thương của mẹ. Bàn tay mẹ chai sần vì bao vất vả, nhưng vẫn luôn dịu dàng chở che cho tôi. Mỗi khi gục ngã, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của mẹ, tôi lại có thêm sức mạnh để đứng dậy. Tình mẹ bao la như biển cả, dạt dào như dòng sông chẳng bao giờ cạn. Đôi mắt mẹ thấm đượm hi sinh, nhưng ánh nhìn luôn sáng như ngọn đèn soi lối tôi đi. Có những lúc vô tâm, tôi quên rằng sau lưng mình là cả bầu trời thương yêu lặng lẽ. Tôi thầm hứa sẽ cố gắng học tập và sống thật tốt để đền đáp phần nào công ơn sinh thành vô bờ bến ấy
đủ 10 bài văn mình bắt đầu trả kết quả nhé?
Mẹ em là người mà em yêu thương nhất trên đời. Mẹ có dáng người gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền dịu. Điều em ấn tượng nhất ở mẹ chính là mái tóc ngắn.
Mái tóc của mẹ đen nhánh, cắt ngắn ngang vai, lúc nào cũng gọn gàng và sạch sẽ. Khi mẹ đi làm, mái tóc ấy thường được chải thẳng, khiến mẹ trông thật giản dị nhưng cũng rất tươi tắn. Mỗi khi gió thổi nhẹ, mái tóc ngắn khẽ bay bay làm cho mẹ em càng thêm dịu dàng.
Em rất thích được ngồi bên mẹ, đưa tay vuốt mái tóc ngắn ấy và cảm nhận tình yêu thương ấm áp. Với em, mái tóc ngắn của mẹ không chỉ đẹp mà còn gợi lên hình ảnh về một người mẹ đảm đang, luôn hy sinh và chăm lo cho gia đình.
Em yêu mẹ và em hứa sẽ luôn cố gắng học thật giỏi để mẹ vui lòng.
Có người từng nói: “Tình yêu lớn nhất trên đời này là tình yêu không đòi đáp trả, và chỉ có một người dành cho ta tình yêu ấy – đó là mẹ.” Trong cuộc đời mỗi người, có một dáng hình âm thầm như ngọn gió, nhưng lại đủ sức nâng cả một bầu trời – dáng hình ấy chính là mẹ.Bà là ngọn nến nhỏ kiên nhẫn cháy giữa đêm dài, là giọt sương âm thầm giữ cho vườn đời khỏi héo, là dòng sông lặng lẽ mang phù sa nuôi lớn từng mùa. Từng vết chai sần trên bàn tay, từng nếp nhăn trên gương mặt đều hóa thành những câu thơ không viết, mà vẫn ngân nga mãi trong lòng tôi. Có khi tôi vô tâm bước đi, để lại sau lưng là đôi mắt lo âu dõi theo, mới giật mình nhận ra: tình thương ấy mênh mông như biển, càng lặng lẽ lại càng sâu.Nếu một ngày nào đó tất cả hào quang trần thế vụt tắt, tôi tin vẫn còn một vì sao không bao giờ lụi tàn – vì sao mang tên Mẹ. Và tôi hiểu, trong mọi chặng đường đời, điều thiêng liêng nhất không phải là ta đi bao xa, mà là còn có một nơi để trở về, cúi đầu trước tình yêu đã hóa thành vĩnh cửu.
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Dù không phải siêu anh hùng với áo choàng hay sức mạnh phi thường, nhưng mẹ có một sức mạnh kỳ diệu khác – sức mạnh của tình yêu và sự kiên nhẫn. Mẹ luôn âm thầm chăm sóc, lo lắng cho từng bước chân tôi trên hành trình trưởng thành.
Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình, dù mệt mỏi nhưng luôn nở nụ cười ấm áp trên môi. Mẹ không chỉ là người dạy tôi những bài học về kiến thức mà còn dạy tôi cách sống, cách đối nhân xử thế bằng trái tim chân thành. Những lúc tôi gặp khó khăn, chính mẹ là người tiếp thêm sức mạnh, động viên tôi vượt qua mọi thử thách.
Tình yêu của mẹ dành cho tôi không bao giờ phai nhạt, dù thời gian có trôi qua, mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời. Mẹ là người hùng thầm lặng mà tôi luôn ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc.