Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham Khảo:
Dàn ý:
1. Mở bài
Giới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể.
2. Thân bài
a. Giới thiệu khái quát về câu chuyện
Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện.Giới thiệu những nhân vật có liên quan đến câu chuyện.b. Kể lại các sự việc trong câu chuyện
Điều gì đã xảy ra?Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?3. Kết bài
Nêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy ra.
Bài văn:
Câu chuyện xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới xảy ra. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.
Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.
Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh phúc.
Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt… Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả.
Đến bảy giờ tối, tôi nhắn tin báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao nhiệm vụ đón mẹ. Khi mẹ bước vào bếp, bố đã cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi nghe tôi kể về quá trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, gia đình tôi ngập tràn tiếng cười hạnh phúc.
Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm công việc nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào để nấu cho chúng tôi những bữa cơm ngon. Bởi vậy mà tôi cảm thấy thương và yêu mẹ nhiều hơn.
1. Mở bài
Giới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể (những trải nghiệm vui, buồn, đáng nhớ như thế nào)
2. Thân bài
a. Giới thiệu khái quát về câu chuyện
Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện.Giới thiệu những nhân vật có liên quan đến câu chuyện.b. Kể lại các sự việc trong câu chuyện
Điều gì đã xảy ra?Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?3. Kết bài
Nêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy ra.Kỉ niệm đó giúp em rút ra bài học gì cho mình: Giúp em trưởng thành hơn, thành một người học sinh được mọi người yêu quý,....TK
1. Mở bài
Giới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể.
2. Thân bài
a. Giới thiệu khái quát về câu chuyện
Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện.Giới thiệu những nhân vật có liên quan đến câu chuyện.b. Kể lại các sự việc trong câu chuyện
Điều gì đã xảy ra?Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?3. Kết bài
Nêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy ra.
Cuộc sống có nhiều cung bậc cảm xúc, có vui cũng có buồn. Và mỗi trải nghiệm mà con người cũng vậy. Và tôi nhớ mãi về một trải nghiệm vui vẻ của mình.
Quê hương của tôi là một thành phố ven biển. Gia đình tôi đã chuyển ra Hà Nội sống từ khi tôi còn chưa ra đời. Đây là lần thứ hai tôi được về thăm quê. Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Ngồi trên xe, tôi háo hức ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Những con đường cao tốc mới được xây dựng rất đẹp đẽ. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Tôi cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Gia đình tôi ở lại nhà ông bà nội, cất dọn đồ đạc rồi nghỉ ngơi. Tôi còn được thưởng thức những món ăn đặc sản của quê do chính tay bà nội nấu.
Buổi chiều, mọi người trong gia đình hẹn nhau ra biển tắm. Lúc này, tôi đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Bầu trời cao, trong xanh không một gợn mây. Ông mặt trời tỏa ánh nắng chói chang xuống khắp nơi. Bãi cát vàng trong nắng càng trở nên lấp lánh, trông tuyệt đẹp. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển, tôi có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một.
Biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Nước biển mát lạnh khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của biển.
Sau chuyến đi này, tôi mới thấy quê hương của mình thật đẹp biết bao. Tôi tự nhủ bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, để may này trở về xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp
Mỗi khi nhìn lại quãng thời gian cắp sách đến trường, tôi lại nhớ đến biết bao kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò. Trong những ký ức ấy, có một câu chuyện khiến tôi chẳng thể nào quên – kỷ niệm về người bạn thân tên Tuấn. Đó là một trải nghiệm buồn nhưng đã để lại trong tôi bài học sâu sắc về tình bạn và lòng nhân hậu.
Buổi sáng hôm ấy, tôi bị đau bụng dữ dội, quặn thắt đến mức chẳng thể tập trung nghe giảng. Nhưng lớp tôi lại có quy định rất nghiêm: nếu ai nghỉ học dù có lý do chính đáng cũng bị trừ hạng ý thức, vì lớp luôn giữ danh hiệu “sĩ số vắng 0”. Chính vì vậy, tôi vẫn cố gắng đi học dù người mệt rã rời.
Chiều hôm đó, sợ không hiểu bài, tôi sang nhà Tuấn – người bạn thân nhất của tôi – để nhờ cậu ấy giảng lại. Tuấn có dáng người cao gầy, mái tóc lúc nào cũng hơi rối, nụ cười hiền khiến ai nhìn cũng thấy dễ mến. Cậu học rất giỏi nhưng chưa bao giờ tỏ ra kiêu căng, luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè.
Buổi học hôm ấy diễn ra trong tiếng cười rộn ràng. Tuấn vừa giảng bài vừa pha trò khiến tôi quên hẳn cơn đau. Tôi còn nhớ rõ ánh mắt cậu khi giải thích một bài Toán khó – sáng lên, say sưa, đầy nhiệt huyết.
Sáng hôm sau, Tuấn rủ tôi ghé quán phở đầu ngõ ăn sáng. Cậu gọi hai bát phở bò, rồi còn tranh trả tiền khiến tôi phải cười và giành phần trả. Trong lúc ăn, Tuấn thấy một con mèo nhỏ từ miệng cống chui lên, toàn thân ướt sũng, run lẩy bẩy. Cậu liền lấy miếng xúc xích đưa cho mèo, ánh mắt đầy thương cảm.
Tôi khuyên mãi, bảo cậu đừng đi nữa kẻo trễ giờ, nhưng Tuấn chỉ cười – nụ cười hiền như nắng sớm. “Không sao đâu, giúp nó một chút thôi mà,” cậu nói rồi khẽ vuốt ve con mèo nhỏ.
Tôi đi học trước. Khi bước vào lớp, cô giáo chủ nhiệm xuất hiện với gương mặt nặng trĩu. Giọng cô run run:
“Các em... sáng nay Tuấn gặp tai nạn... và không qua khỏi.”
Tôi sững sờ, tim như ngừng đập. Chỗ ngồi của Tuấn vẫn còn đó – quyển vở vẫn gập dở, cây bút vẫn nằm yên trên bàn, chỉ là cậu không còn quay sang cười với tôi nữa.
Từ ngày Tuấn mất, tôi thấy lớp học trống trải lạ thường. Mỗi lần cô giảng bài Toán, tôi lại vô thức quay sang định hỏi, nhưng bên cạnh chỉ còn chiếc ghế trống. Mỗi giờ ra chơi, không còn ai kể những câu chuyện hài hước khiến cả nhóm bật cười. Sự vắng mặt của Tuấn như để lại một khoảng lặng vô hình, khiến tôi nhận ra rằng đôi khi chỉ một người rời đi cũng đủ làm thế giới của ta trở nên thiếu sáng.
Chiều hôm ấy, khi đi qua quán phở, tôi thấy con mèo nhỏ Tuấn từng cứu đang được người ta chăm sóc. Tôi bỗng mỉm cười trong nước mắt – hành động cuối cùng của cậu vẫn là một việc tốt, như chính con người Tuấn – ấm áp, nhân hậu và đầy yêu thương.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn thấy nhói đau và xúc động. Hình ảnh Tuấn với nụ cười hiền hậu vẫn ở đó, giữa những năm tháng tuổi học trò hồn nhiên. Kỷ niệm ấy tuy buồn nhưng đã dạy tôi biết trân trọng từng khoảnh khắc bên người mình yêu quý và sống tốt hơn mỗi ngày.
Tham Khảo:
a. Mở bài
Trong suốt những năm tháng cuộc đời, em đã trải qua rất nhiều lần được khen ngợi với rất nhiều lý do. Tuy nhiên lần khen ngợi mà em nhớ mãi cho đến bây giờ chính là khi em lần đầu tiên nấu cháo cho mẹ.
b. Thân bài
- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra sự việc
Lúc đấy em mới học lớp 5, bình thường em chỉ phụ mẹ vài việc lặt vặt trong bếp chứ chưa tự nấu cơm bao giờ.Hôm đấy là trưa thứ 7, em đang ngồi xem TV thì mẹ đi làm về.Mẹ rất mệt, nên không nấu cơm được. Bố thì đi công tác xa, nhà chỉ có 2 mẹ con, nên em quyết định tự mình vào bếp nấu một nồi cháo cho mẹ.
- Tả chi tiết sự việc.
Em xin phép mẹ vào bếp nấu cháo, tuy lo lắng nhưng vì mệt mỏi nên mẹ đã đồng ý.Đỡ mẹ nằm xuống nghỉ ngơi rồi em vào bếp bắt đầu nấu cháo.Những công đoạn đầu tiên tưởng chừng rất đơn giản vì thường ngày em vẫn phụ mẹ làm (đong gạo, vo rồi rửa sạch gạo...)Đến lúc cắt thịt, em gặp phải khó khăn, nhưng em vẫn cố gắng cắt thật cẩn thận. Sau đó cho vào máy xay.Em nấu cháo theo đúng các bước thường ngày mẹ vẫn làm với sự tỉ mỉ hết sức. Tuy là lần đầu tiên nhưng em không hề lóng ngóng chút nào.Đến công đoạn cuối cùng, em chạy ra vườn hái một nắm lá tía tô vào rửa sạch, rồi cho vào nồi cháo đang sôi.Sau khi xong xuôi, em bưng bát cháo vào buồng mời mẹ ăn.Lúc ấy mẹ đã rất cảm động, ôm em vào lòng và khen em rất giỏi.Tuy bát cháo hôm ấy không thật ngon nhưng mẹ bảo rằng đấy là bát cháo ngon nhất mẹ từng ăn.Sau hôm ấy, mẹ kể chuyện em tự nấu cháo cho mọi người. Ai cũng rất ngạc nhiên và khen ngợi em rất nhiều.
c. Kết bài
Những lời khen ngày hôm ấy của mẹ và mọi người đã làm em rất vui và hạnh phúc. Từ ngày hôm ấy, em có thêm một đam mê mới là nấu ăn. Tuy đã xảy ra lâu rồi nhưng kỉ niệm ngày hôm ấy em sẽ ghi nhớ mãi không bao giờ quên.
Bài làm
Trong đoạn trích Đi lấy mật, chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh những chú ong cần mẫn bay đi tìm hoa, từng chút từng chút một hút lấy giọt mật và mang về tổ. Chi tiết ấy gợi cho em một bức tranh lao động đầy hăng say và tràn ngập sức sống của thiên nhiên. Nhìn vào công việc tỉ mỉ và vất vả của đàn ong, em cảm nhận được đức tính chăm chỉ, kiên trì và tinh thần cộng đồng đáng khâm phục. Mỗi con ong chỉ mang về một giọt mật nhỏ bé, tưởng chừng chẳng đáng là bao, nhưng khi gộp lại thì cả đàn có thể sống qua mùa đông dài lạnh giá. Điều đó gợi cho em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có thể đóng góp một phần nhỏ bé của mình, và khi những đóng góp ấy kết hợp lại sẽ tạo nên sức mạnh to lớn. Em thấy chi tiết này vừa đẹp, vừa giàu ý nghĩa, bởi nó không chỉ miêu tả công việc của loài ong mà còn ẩn chứa triết lí giản dị về tinh thần đoàn kết và giá trị của lao động cần mẫn.
-Chúc học tốt nha!
📝 Dàn ý bài văn kể về một trải nghiệm giúp hoàn thiện bản thân
I. Mở bài
Ví dụ:
“Có những khoảnh khắc trong cuộc sống khiến ta trưởng thành hơn từng ngày. Với tôi, lần tham gia hoạt động thiện nguyện tại vùng cao đã để lại dấu ấn sâu sắc, giúp tôi nhận ra giá trị của sự sẻ chia và trách nhiệm.”
II. Thân bài
1. Hoàn cảnh diễn ra trải nghiệm
2. Diễn biến của trải nghiệm
3. Bài học rút ra từ trải nghiệm
III. Kết bài
Ví dụ:
“Trải nghiệm ấy không chỉ là một kỷ niệm đẹp mà còn là bước ngoặt giúp tôi sống tích cực hơn. Tôi tin rằng, mỗi hành trình đều mang đến cơ hội để ta trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.”
Dàn ý bài văn: Kể lại một trải nghiệm giúp em hoàn thiện bản thân
I. Mở bài
II. Thân bài
1. Giới thiệu về tình huống trải nghiệm
2. Quá trình em vượt qua thử thách
3. Bài học và sự thay đổi trong bản thân
III. Kết bài
Ví dụ ứng dụng:
Tham khaor
- Giới thiệu chung về trải nghiệm:
- Nêu tên trải nghiệm (ví dụ: tham gia cuộc thi, lần đầu đi xa, một lần thất bại...).
- Giới thiệu hoàn cảnh, thời gian, địa điểm xảy ra trải nghiệm.
- Giới thiệu mục đích hoặc ý nghĩa của trải nghiệm đối với bản thân (khiến em muốn thay đổi điều gì đó).
II. Thân bài- Khái quát diễn biến:
- Nêu lý do hoặc nguyên nhân dẫn đến trải nghiệm này (như một thử thách, một mong muốn, hoặc một sự tình cờ...).
- Giới thiệu những nhân vật hoặc yếu tố có ảnh hưởng đến trải nghiệm của em.
- Miêu tả chi tiết trải nghiệm:
- Diễn biến câu chuyện: Kể lại lần lượt các sự việc đã xảy ra, sử dụng ngôi kể thứ nhất (tôi, em).
- Cảm xúc và suy nghĩ: Miêu tả cảm xúc của bản thân trong từng giai đoạn của trải nghiệm (hồi hộp, lo sợ, quyết tâm, vui mừng, hối tiếc...).
- Khó khăn, thử thách: Nêu bật những khó khăn, thử thách mà em đã gặp phải và cách em vượt qua chúng.
- Những khoảnh khắc đáng nhớ: Chọn những chi tiết, hình ảnh, âm thanh, hoặc câu nói khiến em ấn tượng nhất và vẫn còn nhớ mãi.
- Sự thay đổi và hoàn thiện bản thân:
- Nêu rõ sự thay đổi trong suy nghĩ, hành động, hoặc tính cách của em sau trải nghiệm.
- Giải thích tại sao trải nghiệm đó lại giúp em hoàn thiện bản thân.
III. Kết bàiKhông cần c.ơn kb là đc=))