K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, có rất nhiều bài hát hay và giàu cảm xúc. Nhưng bài hát mà em yêu thích nhất là “Nhớ mùa thu Hà Nội” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Đây là một bản tình ca nhẹ nhàng, sâu lắng, gợi lên hình ảnh thủ đô vào những ngày thu đầy mộng mơ và hoài niệm.

Ngay từ những giai điệu đầu tiên, bài hát đã khiến em rung động bởi tiếng đàn trầm bổng và giọng hát tha thiết. Lời ca giản dị nhưng đầy chất thơ: “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ...” khiến em như được đứng giữa một góc phố nhỏ, hít thở hương cốm mới và ngắm nhìn lá vàng rơi trong nắng nhẹ. Bài hát không chỉ vẽ nên vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn gợi nhớ đến những kỷ niệm, những cảm xúc trong trẻo và bình yên của cuộc sống.

Em yêu bài hát này bởi nó giúp em cảm nhận được vẻ đẹp riêng của mùa thu Hà Nội – vừa cổ kính, vừa dịu dàng. Dù em chưa từng đến thủ đô, nhưng qua giai điệu ấy, em như được đặt chân tới nơi đó, được cảm nhận tình yêu quê hương, đất nước và con người một cách gần gũi, sâu sắc.

“Nhớ mùa thu Hà Nội” không chỉ là một bài hát em yêu thích, mà còn là nhịp cầu đưa em đến với những cảm xúc nhẹ nhàng, giúp tâm hồn em thêm phong phú và yêu cái đẹp hơn trong cuộc sống.

Tham khảo

S
6 tháng 8 2025

bạn có thể viết một số bài nhạc hiện đại đc khôgn

Tham khảo:

Bài hát “Nối vòng tay lớn” được cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết từ năm 1968 và được đưa vào cuốn băng “Hát cho quê hương Việt Nam” của ca sĩ Khánh Ly vào năm 1969. Ngay sau khi ra mắt, bài hát đã được tầng lớp học sinh, sinh viên và thanh niên miền Nam đón nhận nhiệt liệt. Lần đầu tiên ca khúc được hát vang trong những buổi sinh hoạt tập thể là vào năm 1970 trong trại “Nối vòng tay lớn” của học sinh, sinh viên miền Nam; và sau đó, ca khúc thường được sử dụng để “khai mạc” những buổi sinh hoạt thanh niên.


Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân – một trong những người bạn thân thiết của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lúc sinh thời – cũng khẳng định: “Trong suốt 5 năm, từ 1970 đến 1975, bài hát “Nối vòng tay lớn” này đi khắp cả nước trong phong trào thanh niên”.


Không ai dự tính trước rằng trong buổi phát thanh lịch sử đó sẽ có Trịnh Công Sơn và bài hát “Nối vòng tay lớn”. Tất cả các nhân vật tiếp quản Đài phát thanh Sài Gòn ngày hôm đó đều không phải là “dân chuyên” và đều rất bối rối trước thời điểm lịch sử này. Những lời tuyên bố đầu tiên được phát trực tiếp trên Đài vào lúc 13h30 ngày 30-4-1975 cũng là do ông Nguyễn Hữu Thái – Cựu Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn – làm phát thanh viên bất đắc dĩ. Văn kiện đầu hàng của tướng Minh cũng được Đại tá Bùi Văn Tùng viết vội. Vậy nên, chẳng ai kịp tính toán đến việc mời văn nghệ sĩ tới cả.


Vậy mà, trong đoàn người đổ về Đài phát thanh Sài Gòn trưa hôm ấy lại có nhạc sĩ họ Trịnh. Anh sinh viên Huỳnh Ngọc Chênh – một trong những người tiếp quản Đài phát thanh vội đưa Trịnh vào. Sau khi đài lần lượt phát đi văn kiện đầu hàng của tướng Minh, thủ tướng Mẫn và lời chấp nhận đầu hàng của Đại tá Bùi Văn Tùng, đến lượt Trịnh Công Sơn – một đại diện cho giới văn nghệ sĩ lên tiếng: “Tôi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn…”.


Bằng một thái độ chân thành mà vẫn rất đỗi hân hoan, Trịnh Công Sơn phát biểu rằng “ngày hôm nay, mơ ước của các bạn về độc lập, tự do và thống nhất đã trở thành hiện thực”, rồi thuyết phục người dân và anh em văn nghệ sĩ miền Nam hãy hợp tác chặt chẽ với Chính phủ lâm thời miền Nam Việt Nam, bởi “họ đến đây với tinh thần hòa giải tốt đẹp, các bạn không có lí do gì sợ hãi để mà ra đi cả”. Sau đó, dù không mang theo đàn guitar, nhạc sĩ vẫn xin hát bài “Nối vòng tay lớn” bởi “ngày hôm nay, cái vòng tay lớn đó đã được nối kết”.


Tiếng hát chay của nhạc sĩ họ Trịnh lúc đầu xem chừng như ngập ngừng. Nhưng càng về sau lại càng có nhiều anh em góp giọng, họ còn cao hứng vỗ tay, gõ nhịp lên bàn thay cho trống. Trong giây phút ước mơ thống nhất đất nước trở thành hiện thực, tất cả những người có mặt tại Đài phát thanh hôm đó vừa hân hoan lại vừa bỡ ngỡ, tưởng mình đang đi ra từ một giấc mơ. Bài hát “Nối vòng tay lớn” và đôi lời phát biểu của Trịnh Công Sơn trong giờ phút lịch sử ấy có ý nghĩa nhân văn rất lớn: kêu gọi hòa hợp và hòa giải, tô đậm niềm vui “anh em ta về gặp nhau mừng như bão cát” thay vì kéo dài thêm hận thù giữa hai chiến tuyến.


Anh bộ đội Nguyễn Văn Thọ – một trong những người lính giải phóng tiến vào Sài Gòn trong ngày thiêng liêng đó, đã bồi hồi ghi lại: “Bài hát đã có tác động làm chùng tay súng. Một ngày, một giờ mà sinh mệnh của hàng triệu con người nằm trên đường tơ kẽ tóc, một sự kiện như thế thật quá trọng đại!”.


Cho tới nay, ca khúc “Nối vòng tay lớn” vẫn luôn là bài ca mở đầu hay kết thúc cho nhiều buổi hội họp lớn nhỏ. Bởi tinh thần của Trịnh Công Sơn gửi gắm trong bài hát vẫn chạm đến trái tim của hàng triệu người Việt: dù trong hoàn cảnh nào, người dân Việt cũng khát khao đoàn kết, kề vai sát cánh bên nhau để cùng kiến tạo một quốc gia độc lập, hòa bình, hạnh phúc.


Ca khúc “Nối vòng tay lớn” là một hành trình kết nối dường như vô tận: từ Bắc vô Nam, từ quê nghèo lên phố lớn rồi lại từ thành phố về thôn quê – trong ca khúc có tận mười từ “nối” tất thảy. Dù đường sá có muôn vàn cách trở, dù có phải “từ đồng hoang vu vượt hết núi đồi” hay “vượt thác cheo leo”, anh em Nam Bắc một nhà vẫn quyết tâm “bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam”. Mối dây liên kết bền chặt giữa đồng bào Việt Nam còn vượt qua cả âm dương cách trở: ngay cả những người đã nằm xuống cũng góp phần “nối linh thiêng vào đời” để cả non sông “nối liền một vòng tử sinh”. Bài hát đã được đưa vào Sách giáo khoa Âm nhạc lớp 9, nhằm giáo dục cho các em học sinh phổ thông về tinh thần hòa hợp dân tộc và sự thống nhất một lòng của người dân Việt Nam.


Tư tưởng đầy tính nhân văn của bài hát đã giúp “Nối vòng tay lớn” không chỉ được lưu truyền rộng rãi tại Việt Nam, mà còn gây được sự chú ý với giới yêu nhạc quốc tế. Ca khúc đã được chuyển ngữ sang tiếng Anh với cái tên “Great Circle of Vietnam” bởi Richard Fuller – một người Mỹ yêu thích nhạc Trịnh. Thậm chí, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng đã nhắc đến ca khúc này trong bài phát biểu trước giới trẻ Việt Nam tháng 5-2016 để bày tỏ thiện chí về việc hai dân tộc hòa giải những mâu thuẫn trong quá khứ để xích lại gần nhau hơn.


Đã xx năm trôi qua kể từ ngày Giải phóng miền Nam lịch sử 30-4-1975, và hơn 50 năm ca khúc “Nối vòng tay lớn” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thực hiện sứ mệnh lan tỏa tình đoàn kết dân tộc. Khúc ca ngày giải phóng đó vẫn còn vang mãi, để nhắc nhở chúng ta về một chân lý: dù cho bất kỳ biến cố nào xảy ra, non sông Việt Nam vẫn sẽ liền một dải, dân tộc Việt Nam vẫn sẽ là một dân tộc đoàn kết và thống nhất./.

Chúc bn học tốt!!!!

S
6 tháng 8 2025

@Anh Thu Tran dài thế bạn

Bài hát 'Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa' là một tác phẩm âm nhạc ý nghĩa, gắn bó với lòng yêu nước và tình mẫu tử của người Việt Nam. Đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là biểu tượng của sự hy sinh và tình thương của người mẹ dành cho con cái và đất nước.

Bài hát 'Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa' đã thành công trong việc truyền tải thông điệp về tình mẹ và sự hy sinh của người mẹ. Lời ca của bài hát đã thể hiện chân thực hình ảnh người mẹ vá áo cho con chiến sĩ xa nhà, mang trong mình tình thương âm thầm lặng lẽ. Điều này đã làm xúc động hàng triệu trái tim người nghe và cảm nhận được tình mẫu tử vô điều kiện của người mẹ.

Bài hát 'Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa' đã góp phần khơi dậy tinh thần yêu nước và tình đoàn kết trong quân đội và nhân dân. Giai điệu đằm thắm, lời ca tha thiết đã tạo nên một không khí đoàn kết và động viên cho các chiến sĩ và thế hệ thanh niên thời đó. Bài hát này đã trở thành một biểu tượng của lòng yêu nước và sự đoàn kết của người dân Việt Nam trong cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc.

Bài hát 'Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa' đã trở thành một tác phẩm bất hủ, vẫn được nhiều ca sĩ chuyên nghiệp trình diễn và được người dân yêu mến. Từ khi ra đời cho đến nay, bài hát vẫn giữ được sức hút và ý nghĩa sâu sắc. Nó là một phần không thể thiếu trong các hoạt động văn hóa và nghệ thuật của đất nước.

Tóm lại, bài hát 'Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa' là một tác phẩm âm nhạc đặc biệt, mang thông điệp về tình yêu thương và sự hy sinh của người mẹ. Nó đã góp phần khơi dậy tinh thần yêu nước và tình đoàn kết trong quân đội và nhân dân. Đây là biểu tượng của lòng yêu nước và sự đoàn kết của người dân Việt Nam.

Tham khảo nha

6 tháng 8 2025

Âm nhạc hiện đại ngày nay rất đa dạng và gần gũi với giới trẻ. Có những bài hát khiến người nghe cảm thấy vui vẻ, năng động, có những bài lại đầy cảm xúc và khiến người ta trầm lắng. Trong số những ca khúc hiện đại mà em từng nghe, bài hát khiến em yêu thích và nhớ mãi chính là “Ghé qua” – một bản nhạc lofi nhẹ nhàng, sâu lắng của Dick, Tofu và PC.

“Ghé qua” không ồn ào hay sôi động, mà mang một màu sắc rất riêng – buồn, mơ màng và đầy chất thơ. Ngay từ lần đầu tiên nghe bài hát, em đã bị cuốn vào giai điệu chậm rãi cùng giọng rap trầm ấm và lời ca đầy hình ảnh. Những câu như:
“Ghé qua tim em là nơi yên bình”
hay
“Ta chẳng cần chi ngoài em và bình yên”
khiến em cảm nhận được một tình yêu giản dị, không phô trương nhưng rất chân thành.

Điều em thích nhất ở “Ghé qua” không chỉ là giai điệu, mà là cách mà bài hát chạm đến cảm xúc người nghe. Nó gợi lại những kỷ niệm nhẹ nhàng, những rung động đầu đời hay đơn giản là một phút lặng im giữa nhịp sống hối hả. Mỗi lần nghe bài hát, em cảm thấy tâm hồn mình như được sưởi ấm, mọi lo âu cũng dần tan biến.

Dù là một bài hát hiện đại, “Ghé qua” vẫn mang trong mình giá trị cảm xúc sâu sắc. Nó khiến em nhận ra rằng âm nhạc không cần quá phức tạp – chỉ cần chân thành và đúng lúc, là có thể chạm vào trái tim người nghe. Đó là lý do vì sao em yêu thích bài hát này đến vậy.

hiện đại có luôn


6 tháng 8 2025

Âm nhạc là nơi chứa đựng những kỷ niệm, là nơi cất giữ những xúc cảm không thể nói thành lời. Trong vô vàn ca khúc về tuổi học trò, bài hát khiến em xúc động và day dứt nhất chính là " Tháng Năm Không Quên " – một bản nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng chứa đựng biết bao tâm sự của tuổi thanh xuân, của những năm tháng học trò đã trôi qua và không thể nào quay lại.

Ngay từ tựa đề “Tháng Năm Không Quên”, bài hát đã gợi lên một cảm giác hoài niệm, da diết về những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học sinh. Đó là khoảng thời gian tưởng chừng như dài nhưng lại trôi qua rất nhanh, để rồi khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta chợt nhận ra rằng tất cả chỉ còn là ký ức. Bài hát mở đầu bằng những hình ảnh rất gần gũi: chiếc bàn học, cuốn lưu bút, tiếng cười nói trong sân trường, ánh mắt thầm thương chưa dám ngỏ… Từng câu hát như từng mảnh ghép nhỏ của một bức tranh tuổi học trò – hồn nhiên, trong sáng và đầy ắp cảm xúc.

Lời bài hát không quá cầu kỳ nhưng lại dễ dàng chạm tới trái tim người nghe. Đó là những dòng tâm sự chân thành về tình bạn, tình yêu đầu đời, về những ước mơ từng ấp ủ, và cả nỗi buồn khi phải rời xa mái trường thân quen. Những câu hát như:

"Giờ làm sao để quên tháng năm đó in sâu vào trong tim

Ngày nào rong chơi đã bỏ quên những u sầu"


không khỏi khiến người nghe bồi hồi. Bởi đúng thật, khi đang sống trong những ngày ấy, ta thường không để ý đến giá trị của nó. Chỉ đến khi sắp phải chia xa, ta mới hiểu rằng thời gian ấy là điều đẹp đẽ và quý giá nhất.

Điều đặc biệt khiến em yêu thích bài hát này là cảm giác rất thật mà nó mang lại. Không phải là sự lãng mạn quá đà, cũng không bi lụy, ca khúc giống như một lời thì thầm nhẹ nhàng, một lời nhắn gửi cho chính mình và những người bạn cùng trang lứa: hãy trân trọng hiện tại, hãy sống hết mình với những ngày còn ở bên nhau. Bởi một khi đã bước ra khỏi cánh cổng trường, mỗi người sẽ đi một con đường riêng, và điều còn lại chỉ là những tháng năm không thể nào quên.

Giai điệu của bài hát mượt mà, sâu lắng, mang hơi thở của những buổi chiều cuối hạ, khi tiếng ve râm ran vang vọng khắp sân trường. Nó không quá ồn ào, không có đoạn cao trào mạnh mẽ, nhưng lại đủ để khiến lòng người lắng lại. Mỗi lần nghe bài hát, em như được sống lại những khoảnh khắc tưởng đã lãng quên: những lần cười đùa dưới tán phượng đỏ, những giây phút hồi hộp trước bài kiểm tra, hay cả những lần ngồi lặng lẽ nhìn mưa rơi bên khung cửa lớp.

“Tháng Năm Không Quên” không chỉ là một bài hát, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: rằng tuổi học trò là quãng thời gian tươi đẹp và ngắn ngủi, rằng có những cảm xúc nếu không kịp nói ra sẽ mãi mãi trở thành điều nuối tiếc. Chính vì vậy, em càng thêm yêu quý những tháng ngày đang có – để sau này, khi thời gian trôi qua, em cũng sẽ có một "tháng năm không quên" của riêng mình.

BÀI HÁT HIỆN ĐẠI ĐÂY NHÉ❗

NHƯNG BẠN NÊN CHỌN NHỮNG BÀI CẢM NHẬN VỀ CÁC BÀI HÁT THIÊN VỀ LỊCH SỬ ,THIÊN NHIÊN,TUỔI HỌC TRÒ ĐỂ CÓ NHỮNG CẢM NHẬN SÂU SẮC HƠN

7 tháng 8 2025

Việt Nam ta có cả 1 kho tàng âm nhạc tuyệt mỹ,gồm nhiều nhạc hay,từ thể loại k-pop đến thể loại V-pop. Mỗi bài mang 1 ý nghĩa riêng,vẻ đẹp riêng của nó,nhưng bài hát em thích nhất là bài "Hoa thơm dâng Bác" của nhạc sĩ Trần Hoàn viết .

Bài hát này đây,đã được tác giả viết dành cho các bạn trẻ,với mong muốn các bạn luôn hướng về tương lai và cố gắng.bài hoa thơm dâng Bác với giai điệu vui nhộn, dễ thương.

Bài hát nói về các bạn nhỏ trong Đội tựa như những bông hoa nhỏ bé xinh xắn,nhưng không bao giờ ngừng tiến lên. Tác giả cũng muốn nói rằng:hãy luôn cố gắng,tuân thủ 5 điều Bác Hồ dạy,cùng nhau vươn lên mới xứng đáng mang tên "Cháu ngoan Bác Hồ".

Vì vậy,saukhi nghe bài hát này,em cảm thấy rằng mình phải luôn cố gắng,tự nhủ bản thân học tập để mai sau tươi sáng,để xứng đáng với danh hiệu "Cháu ngoan Bác Hồ". em mong mọi người sau khi nghe bài hát này,sẽ hiểu được ý nghĩa của bài và hiểu được rằng thế hệ măng non chúng ta,phải luôn hướng về 1 tương lai tươi sáng và tầm quan trọng của việc cố gắng cũng như học hành.

Mình viết không hay và nhiều ý tưởng bằng mọi người nên mong mmoji người thông cảm nha

7 tháng 8 2025

mn vt hay mà sao mik vt dở còn ngắn nx T.T ☹

cho bài thơ :Bố vào lò gạch Mẹ ra đồng cày Anh đi công tác Chị săn máy bay Cả nhà vắng hết Chỉ còn bé Giang Bé đánh tam cúc Với con mèo khoang Nắng hồng chín rực Bỗng nhiên bay vào Rung râu, chớp mắt Mèo ta "Ngoao! Ngoao!" Đây là tướng ông Chân đi hài đỏ Đây là tướng bà Tóc hiu hiu gió Đây là con ngựa Chân có bụi đường Và đây quân sĩ Thuộc làu văn chương... - Quân này mày được Quân này...
Đọc tiếp

cho bài thơ :

Bố vào lò gạch
Mẹ ra đồng cày
Anh đi công tác
Chị săn máy bay

Cả nhà vắng hết
Chỉ còn bé Giang
Bé đánh tam cúc
Với con mèo khoang

Nắng hồng chín rực
Bỗng nhiên bay vào
Rung râu, chớp mắt
Mèo ta "Ngoao! Ngoao!"

Đây là tướng ông
Chân đi hài đỏ
Đây là tướng bà
Tóc hiu hiu gió

Đây là con ngựa
Chân có bụi đường
Và đây quân sĩ
Thuộc làu văn chương...

- Quân này mày được
Quân này tao chui!
Mèo ta phổng mũi
"Ngoao! Ngoao!" một hồi

- Quân này mày chui
Quân này tao được!
Mèo bỗng dỏng tai
Mắt xanh như nước

- À thôi... mày được!
Bé Giang dỗ dành
Mèo thè lưỡi đỏ
Liếm vào răng nanh...

Nắng dừng trước cửa
Lúc nào không hay
Đã nghe khói bếp
Nhà ai thơm bay

-cảm nghĩ của em về nhân vật bé Giang trong bài thơ

giúp mk nha mk đang cần gấp ok

0
27 tháng 8 2018

Văn bản " trong lòng mẹ"

- thể loại: hồi kí

- phương thức biểu đạt: tự sự xen lẫn biểu cảm.

- ngôi kể : ngôi thứ nhất " tôi".

- nhân vật chính : bé hồng.

- bố cục : được chia làm hai phần:

+ phần 1: từ đầu đến " hỏi đến chứ" .

+ phần 2: phần còn lại.

- trình tự kể: nhớ lại những chuyện đã qua ( thời gian).

Chúc bạn học tút!:)))

23 tháng 11 2018

hay nhưng từ dày bn đừng đăng câu thơ linh tinh nha

 Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

Trong câu thơ trên có các từ chỉ hình tượng :

- Gầy guộc, mong manh => từ tượng hình gợi tả dáng vóc của người.

- Kham khổ, cần cù => từ tượng hình gợi tả trạng thái của con người.

hk_ tốt

18 tháng 3 2017

Bức tranh thứ hai (III, IV, V): màu đỏ phai mờ, mực đọng như giọt lệ, thay vào giấy đỏ là lá vàng rơi; và như sương mờ bao phủ, bâng khuâng và mờ mịt, là câu thơ Ngoài giời mưa bụi bay, và một câu hỏi xót thương thấm vào không gian vô cùng và thời gian vô tận, đến nay (và chắc là mãi mãi) còn vang dội trong lòng người. Nhịp thơ ba đoạn cuối này là nhịp ngập ngừng, tái tê. Luôn luôn nó dừng lại, luôn luôn nó điệp trùng, day dứt, những câu thơ như quẩn quanh, ngơ ngẩn

t

Thứ nhất, nó điệp trùng ở cấu trúc các đoạn thơ. Mỗi đoạn thơ bốn câu, bao gồm hai câu đầu nói đến ông đồ (gián tiếp hay trực tiếp), và hai câu sau, tình cảm của nhà thơ (hay cái nhìn của ông đồ? Giấy đỏ... mực đọng... lá vàng... mưa bụi). Nếu ta ghép lại thành hai bài thơ riêng, bài 1 gồm các câu thơ 9, 10 - 13, 14 - 17, 18 và bài 2 gồm các câu thơ 11, 12 - 15, 16 — 19, 20, ta sẽ có một hình ảnh toàn vẹn về ông đồ, mờ dần rồi biến hẳn (Nhưng mỗi năm mỗi vắng - Người thuê viết nay đâu? / Ông đồ vẫn ngồi đấy - Qua đường không ai hay,/ Năm nay đào lại nở - Không thấy ông đồ xưa), và ta sẽ có một bài thơ về biến diễn tình cảm của nhà thơ (Giấy đỏ buồn không thắm - Mực đọng trong nghiên sầu, / Lá vàng rơi trẽn giấy, Ngoài giời mưa bụi bay,/ Những người muôn năm cũ - Hồn ở đâu bây giờ?). Bóng dáng ông đồ chìm dần và tình cảm của nhà thơ tăng dần về nỗi cô đơn. Đó là những xung đột giữa các nhịp mạnh và các nhịp nhẹ, tạo nên sức sống động của bài thơ.
Thứ hai, trùng điệp của nhịp thơ (2+3) trong sáu câu tả tình:

Giấy đỏ / buồn không thắm
Lá vàng/ rơi trên giấy
Ngoài giời mưa bụi bay v.v...

Những trùng điệp diễn đạt nỗi luyến tiếc buồn thương mênh mông, nỗi buồn tan vào không gian mờ mịt (mưa bụi ngoài giời, hồn ở đâu), vào thời gian thăm thẳm (muôn năm cũ).

Thứ ba, trùng điệp đối xứng từng cặp sóng đôi, tha thiết, không thôi: cùng những câu thơ trên còn gây nên điệu nhạc một khúc ngâm, một bi ca cổ điển:

Giấy đỏ buồn không thắm - Mực đọng trong nghiền sầu.
Lá vàng rơi trên giấy - Ngoài giời mưu bụi bay.

Tất cả trùng điệp trên tạo cho ông đồ chất thơ tuyệt đối, tính nhạc thuần túy, thơ là trùng điệp.

Một số nhà bình luận nói đến “chủ đề hoài cổ” của thơ Vũ Đình Liên, có lẽ chưa đủ, và có lẽ ông đồ còn là một triết lí về thời gian.

Thời gian khách quan: Mỗi năm hoa đào nở và năm nay đào lại nở: hoa đào, biểu tượng của thời gian vần vũ, đi rồi trở về, mãi mãi, vô tình, vui tươi và nghiệt ngã.

Thời gian con người, thời gian văn hóa: ông đồ bày mực tàu giấy dỏ và không thấy ông đồ xưa. Ông đồ đến và ông đồ biến đi vĩnh viễn, nay chỉ còn là nỗi nhớ (ông đồ xưa) buồn man mác.

Hai thời gian này va chạm nhau và gây nên những bi kịch. Ông đồ là một bi kịch.

13 tháng 2 2019

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầu...

Hai câu thơ cuối sử dụng biện pháp nhân hoá, và Vũ Đình Liên đã thành công miêu tả cảnh vật thê lương, sự buồn tủi của ông đồ già thấm sang cả những đồ vật vô tri vô giác. " Giấy đỏ không thắm, mực trong nghiên sầu" , cảnh vật thật xơ xác. Nếu trong quá khứ, ông đồ chính là một chiếc lá xanh non mơn mởn, rung rinh đón chào sự ngưỡng mộ, lời khen của những chiếc lá khác, thì hiện tại, ông như một phiến lá già khô, héo ủa, bị lu mờ trong khung cảnh thê lương, phải cố gắng níu giữ cành cây với chút hơi sống tàn.

13 tháng 12 2018

Thán từ : Hừ , này 

tác dụng : bộc lộ tình cảm ,cảm xúc của nhân vật ông lão . 

Dấu 2 chấm : đánh dấu lời dẫn trực tiếp của nhân vật 

đọc thơ mik ik hayxin1 tick thôi Đầu đường Xây dựng bơm xeCuối đường Kinh tế bán chè đậu đenNgoại thương mời khách ăn kemCác anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.Ngân hàng ngồi dập đô laIn giấy vàng mã, sống qua từng ngày.Sư phạm trước tính làm thầyGiờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.Điện lực chẳng dám bô bôGiờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.Lập trình chả hiểu thế nàoMở hàng trà đá,...
Đọc tiếp

đọc thơ mik ik hayxin1 tick thôi 

Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.
Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày.
Sư phạm trước tính làm thầy
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào
Mở hàng trà đá, thuốc lào... cho vui.
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi,
'Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu'
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn...
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than.
Thủy sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi.
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo...
=> Câu thơ chế báo đạo nhất nói về thực trạng của các sinh viên sau khi ra trường.

      THANK  YOU VÌ ĐÃ ĐỌC THƠ CỦA MIK 

3
23 tháng 11 2018

 Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

23 tháng 11 2018

Thứ nhất: Bạn nên đọc lại nội quy

Thứ hai: ĐÂY KHÔNG PHẢI THƠ BẠN!!! 

mong bạn hiểu ^^