K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

3 tháng 8 2025

Người ông của tôi sinh năm 1934, vào một thời điểm đất nước còn chìm trong những biến động lịch sử và khó khăn. Ông lớn lên trong cảnh thiếu thốn, nhưng luôn là người kiên cường và giàu lòng nhân hậu. Tuổi thơ ông gắn liền với đồng ruộng, những buổi học chữ bằng ánh đèn dầu, và tiếng ru của mẹ bên bếp lửa bập bùng.

Ông không phải là người nổi tiếng hay tài giỏi theo cách mà xã hội thường hay ca ngợi. Nhưng trong mắt con cháu, ông là điểm tựa vững chắc, là người luôn dùng sự kiên nhẫn và tình yêu để gắn kết mọi người trong gia đình. Ông kể chuyện bằng giọng trầm ấm, ánh mắt sâu lắng như từng chứng kiến qua bao đổi thay của thời gian.

Tuy vậy, tuổi già đến với ông sớm hơn mong đợi. Cơ thể ông yếu dần theo năm tháng, bệnh tật cứ thế âm thầm gặm nhấm từng ngày. Năm 1977, ông qua đời trong sự tiếc thương vô hạn của gia đình, để lại khoảng trống không gì lấp đầy được. Ông mất không phải vì tai họa dữ dội, mà vì một cơ thể chẳng còn đủ sức chống chọi với sự khắc nghiệt của cuộc sống.

Đến nay, tuy ông đã ra đi hàng chục năm, nhưng hình bóng và lời dặn dò của ông vẫn hiện hữu trong tâm trí chúng tôi. Người ông sinh năm 1934 ấy, dù không còn trên cõi đời, vẫn sống mãi trong ký ức của những người yêu thương ông.

Người tôi muốn kể đến là ông ngoại của em, sinh năm 1934 và mất năm 1977. Dù em chưa từng gặp ông ngoài đời vì ông mất từ khi mẹ em còn nhỏ, nhưng qua lời kể của bà và mẹ, em cảm nhận được ông là một người hiền lành, yêu thương gia đình và sống rất tình cảm.

Ông ngoại em làm nghề nông, cuộc sống ngày xưa vất vả, thiếu thốn nhưng ông luôn cố gắng lo cho vợ con đầy đủ. Những năm sau này, do làm việc quá sức, lại không có điều kiện chăm sóc sức khỏe tốt, ông dần bị ốm. Ban đầu chỉ là những cơn đau nhẹ, nhưng rồi bệnh tình ngày càng trở nặng. Khi ấy, y tế chưa phát triển, thuốc men thiếu thốn nên ông không qua khỏi. Năm 1977, ông mất trong sự tiếc thương của cả gia đình.

Mẹ em kể, ông mất khi mẹ mới chỉ 9 tuổi, nỗi đau ấy theo mẹ đến tận bây giờ. Mỗi khi nhắc đến ông, ánh mắt mẹ luôn xa xăm, có lúc còn rưng rưng nước mắt. Tuy chưa từng được gặp ông, nhưng em luôn thấy như ông vẫn đang dõi theo em từ một nơi nào đó.

Ông ngoại là người mà em luôn kính trọng và biết ơn. Em tự hứa sẽ học giỏi, sống tốt để xứng đáng với những gì ông từng hy sinh cho gia đình.

Tham khảo

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, có một người dù chưa từng được gặp mặt, nhưng hình ảnh của ông vẫn luôn hiện lên trong tâm trí – đó là ông ngoại tôi, sinh năm 1934 và mất năm 1977, khi mẹ tôi chỉ mới là một cô bé học lớp 5.

Ông ngoại tôi là người sống giản dị, hiền lành và thương yêu gia đình hết mực. Qua lời kể của mẹ, tôi hình dung được ông là một người đàn ông có gương mặt chữ điền, dáng người cao, ánh mắt hiền như làn gió chiều quê, luôn nhìn con cháu bằng ánh nhìn dịu dàng nhưng đầy ấm áp.

Cuộc sống thời đó nghèo khó, ông làm nghề thợ mộc, tay chai sần vì gỗ, vì dao đục, nhưng vẫn luôn tỉ mỉ từng nét chạm khắc, để kiếm từng đồng lo cho con cái ăn học. Chiếc tủ gỗ trong nhà tôi đến nay vẫn còn – là thứ duy nhất ông để lại, như một kỷ vật linh thiêng của tình thương.

Nhưng rồi, vào những năm cuối đời, bệnh tật tìm đến ông như một định mệnh buồn. Không có điều kiện chạy chữa, thuốc men chỉ là những thang thuốc lá từ thầy lang trong làng. Mẹ kể, từng ngày ông yếu đi, mắt mờ dần, giọng nói trở nên đứt quãng. Dù bệnh tật hành hạ, ông vẫn dặn mẹ phải cố gắng học hành để sau này "không sống khổ như ba".

Năm 1977, ông ra đi trong một buổi chiều mùa đông. Mẹ khóc ngất bên giường, còn bà ngoại thì lặng lẽ ôm chặt lấy bàn tay đã lạnh ngắt của ông. Căn nhà gỗ vắng tiếng cưa, tiếng đóng đinh. Từ đó, mỗi lần có ai nhắc về ông, mẹ lại nhìn xa xăm, ánh mắt đỏ hoe.

Tôi chưa từng được nghe ông gọi một tiếng "cháu", nhưng tôi cảm nhận được tình yêu của ông qua từng câu chuyện mẹ kể, qua từng vết dao đục in hằn trên chiếc tủ gỗ cũ. Dù đã đi xa gần nửa thế kỷ, ông vẫn sống mãi trong trái tim những người ở lại – như một ngọn lửa lặng thầm, sưởi ấm cả những tháng năm sau này.

Ông ơi, cháu chưa từng được gặp ông, nhưng cháu luôn tự hào vì có ông là máu thịt trong dòng chảy của cuộc đời mình.

S
3 tháng 8 2025

Ông sinh năm 1934, một năm đầy rẫy biến động và thách thức của lịch sử dân tộc. Tuổi thơ ông gắn liền với những năm tháng kháng chiến, chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh. Những khó khăn, gian khổ đã tôi luyện nên một người đàn ông kiên cường, sống có trách nhiệm và luôn hết lòng vì gia đình. Trưởng thành trong hoàn cảnh thiếu thốn, ông không ngừng nỗ lực lao động, xây dựng cuộc sống bằng đôi bàn tay và ý chí của mình.

Thế nhưng, cuộc đời ông lại không may mắn. Khi đang ở độ tuổi sung sức nhất, là trụ cột vững chắc cho vợ con, căn bệnh quái ác bất ngờ ập đến. Căn bệnh đã lặng lẽ gặm nhấm sức khỏe của ông, khiến ông suy yếu từng ngày. Đôi vai từng gánh vác bao lo toan giờ trở nên gầy guộc, bước chân từng vững chãi giờ run rẩy, khó nhọc.

Những năm cuối đời, hình ảnh ông càng trở nên tiều tụy, ốm yếu. Ông không thể làm những công việc nặng nhọc như trước, phải chứng kiến những người thân vất vả gánh vác mọi việc thay mình. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi day dứt trong lòng khi không còn đủ sức để che chở cho gia đình. Tuy vậy, trong những khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự mạnh mẽ, yêu thương và lạc quan. Ông ra đi vào năm 1977, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho những người ở lại.

Dù ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cuộc đời ông đã để lại một bài học sâu sắc về sự kiên cường, về tình yêu thương và trách nhiệm. Ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn, dù không có được một cuộc sống an nhàn, bình dị, nhưng ông đã để lại một di sản tinh thần quý giá, là tấm gương sáng về nghị lực sống cho con cháu.

3 tháng 8 2025

Mình thấy đề bài cứ yêu cầu viết thì các bạn dùng toàn ChatGPT, AI mà không tự suy nghĩ.

21 tháng 11 2021

Ai nhanh mình tick cho

22 tháng 11 2021

Danh từ : người đàn ông,phòng,bệnh viện,người,công viên,hồ cá,trẻ con,hoa,cây,vợ,chồng,tay,hồ

Động từ:nằm,chèo thuyền,dắt,đi dạo

(sai không biết gì nha)

30 tháng 9 2023

1.

a) Em có thể dựa trên đặc điểm của bạn mình để viết. Tham khảo đoạn văn tả bạn sau đây: 

     Minh Khang là người bạn cùng bàn em yêu quý nhất. Minh Khang có dáng người cao, gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Bạn cũng là người có thành tích học tập tốt nhất lớp em. Mỗi khi có bài tập khó, Minh Khang thường giúp em giải đáp. Em rất quý mến Minh Khang.

b) Đoạn thơ tả con heo: 

Eng éc đằng sau nhà
Heo nhỏ mẹ mới mua
Đôi mắt ưa nhắm híp
Cái mõm dài khó ưa!
2 - 3 : học sinh thực hiện

2 tháng 10 2025

b)b)

Con gì bé tí.

Đi lại từng đàn

Kiếm được mồi ngon

Cùng tha về tổ?

21 tháng 9 2025

Trong dòng chảy lịch sử đầy biến động của dân tộc Việt Nam, hình ảnh những người anh hùng đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận, hun đúc nên lòng tự hào và ý chí quật cường. Trong số đó, thiếu niên Lê Văn Tám, dù còn nhiều tranh luận về sự tồn tại, vẫn sống mãi trong tâm trí nhiều thế hệ như một biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước. Anh đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ (1926-1947), để lại một câu chuyện bi tráng về sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Theo những câu chuyện được kể lại, Lê Văn Tám là một cậu bé giao liên dũng cảm, hoạt động trong lòng Sài Gòn những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Cuộc sống của một thiếu niên giao liên đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh không hề nao núng. Tinh thần thép và lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc anh hành động. Đỉnh điểm là vào đêm 17 tháng 10 năm 1947, khi quân Pháp gây khó khăn cho quân ta, Lê Văn Tám đã quyết định thực hiện một hành động vô cùng táo bạo và dũng cảm. Anh đã tẩm xăng vào người, biến mình thành một ngọn đuốc sống để phá kho đạn địch tại Thị Nghè.

Hành động của Lê Văn Tám đã gây ra một vụ nổ lớn, thiêu rụi một kho vũ khí và tiếp tế quan trọng của địch, làm chấn động toàn bộ chiến trường Sài Gòn. Hình ảnh ngọn đuốc sống Lê Văn Tám không chỉ là nỗi khiếp đảm đối với kẻ thù mà còn thắp lên ngọn lửa hy vọng và ý chí chiến đấu mãnh liệt cho đồng bào và đồng chí. Câu chuyện về sự hy sinh anh dũng của anh nhanh chóng lan truyền khắp cả nước, trở thành một biểu tượng cho sự hy sinh tận hiến, "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Tuy nhiên, vào những năm gần đây, nhiều nhà nghiên cứu đã đặt ra câu hỏi về tính xác thực của câu chuyện này. Có ý kiến cho rằng hình tượng Lê Văn Tám được xây dựng dựa trên câu chuyện có thật của một chiến sĩ nào đó, nhằm mục đích cổ vũ tinh thần kháng chiến của nhân dân ta. Dù vậy, bất kể Lê Văn Tám có phải là một nhân vật có thật hay không, câu chuyện về anh vẫn mang một ý nghĩa nhân văn và lịch sử sâu sắc. Nó đại diện cho tinh thần của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã không quản ngại gian khổ, hy sinh, dâng hiến tuổi thanh xuân của mình cho độc lập dân tộc.

Lê Văn Tám không chỉ là một cái tên, mà còn là một biểu tượng. Biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn, sự dũng cảm phi thường và ý chí bất khuất. Dù có thể không phải là một nhân vật lịch sử cụ thể, anh vẫn là một anh hùng trong trái tim của hàng triệu người Việt, là một minh chứng sống động cho tinh thần chiến đấu quả cảm của dân tộc. Câu chuyện về anh sẽ mãi mãi được ghi nhớ như một bài học vô giá về sự hy sinh vì Tổ quốc, là ngọn đuốc soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

(copy )

21 tháng 9 2025

Lời bài hát “Lá xanh” của nhạc sĩ Hoàng Việt nhắc ta về tinh thần yêu nước, nhiệt huyết cứu nước của biết bao thế hệ anh hùng liệt sĩ vùng đất Hải Phòng. Họ là những người con mang “Sức oai hùng đang căng trong toàn thân” để “Ra tuyền tuyến thi tài cùng nhau giết Tây” trong đó phải kể đến liệt sĩ Đàm Văn Cẩm - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Là người con Hải Phòng được sống trong hoà bình độc lập, nhân dịp Kỉ niệm 78 năm ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, chúng ta cùng nhau ôn lại để tự hào và tri ân chiến công của anh.

Sinh năm 1926 tại xóm Sú 2, xã Lâm Động, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng, sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Đàm Văn Cẩm tham gia dân quân, rồi giữ chức Tiểu đội trưởng Tiểu đoàn tự vệ Quang Trung, tiếp tục chiến đấu trong lực lượng Công an vũ trang của quê hương Thủy Nguyên.
Năm 1947, trong trận càn lớn của thực dân Pháp vào căn cứ Vẹt Khê (xã Phù Ninh), anh xung phong trèo lên cây đa đầu đập làm nhiệm vụ quan sát và phát tín hiệu. Khi giặc lọt vào trận địa, anh kích mìn, ném lựu đạn, khiến quân thù hoảng loạn. Bị thương nặng và rơi vào vòng vây, anh vẫn chiến đấu tới hơi thở cuối cùng, kiên cường ném tiếp hai quả lựu đạn, tiêu diệt thêm nhiều địch trước khi anh anh dũng hy sinh.
Trong trận đánh ấy, quân ta tiêu diệt 30 tên địch, buộc chúng phải rút lui khỏi khu vực Núi Đèo. Còn Đàm Văn Cẩm – người chiến sĩ cảm tử – đã hiến trọn tuổi xuân cho sự sống của bao người, cho tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Để tưởng nhớ và ghi nhận công lao của anh, ngày 10/4/2001, Nhà nước truy tặng liệt sĩ Đàm Văn Cẩm danh hiệu cao quý: “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”. Tên anh – người con ưu tú của đất Thủy Nguyên – đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng trung kiên và tinh thần sẵn sàng hiến dâng trọn đời cho độc lập dân tộc.
Tấm gương anh đã trở thành bất tử. Tên anh đã hòa vào đất nước. Máu anh tô thắm quê hương.
Thế hệ hôm nay và mai sau nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy – giữ trọn niềm tin, lý tưởng và lòng yêu nước mà anh đã gửi lại mảnh đất Thủy Nguyên anh hùng…

21 tháng 9 2025

Trong giai đoạn 1919 – 1945, dân tộc Việt Nam sống trong ách đô hộ tàn bạo của thực dân Pháp và phát xít Nhật. Để giành lại độc lập tự do cho Tổ quốc, biết bao thế hệ thanh niên ưu tú đã lên đường tham gia phong trào cách mạng. Họ là những chiến sĩ cộng sản, những đoàn viên thanh niên, trí thức yêu nước và cả những người nông dân chân chất nhưng mang trong tim ngọn lửa khát khao giải phóng dân tộc. Nhiều người đã ngã xuống nơi pháp trường, trong nhà tù thực dân hay trên những chiến trường ác liệt. Máu của họ đã tô thắm trang sử vàng của dân tộc, góp phần làm nên thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Nhắc đến những liệt sĩ giai đoạn này, chúng ta không thể quên Nguyễn Thái Học và các chiến sĩ Việt Nam Quốc dân đảng trong cuộc khởi nghĩa Yên Bái năm 1930, hay những người cộng sản kiên trung như Nguyễn Văn Cừ, Nguyễn Đức Cảnh, Lý Tự Trọng, Phan Đăng Lưu... Họ là những tấm gương sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và niềm tin sắt son vào tương lai của dân tộc.

Hôm nay, sống trong hòa bình, chúng ta càng biết ơn và tự hào về những người đã ngã xuống. Chính sự hy sinh cao cả của liệt sĩ giai đoạn 1919 – 1945 đã hun đúc tinh thần bất khuất, tạo nền móng vững chắc để đất nước ta đi đến độc lập, tự do. Thế hệ trẻ hôm nay cần trân trọng quá khứ, học tập tinh thần yêu nước và tiếp bước cha anh để xây dựng Tổ quốc giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh anh hùng ấy.

( Mẫu đó bro )

21 tháng 9 2025

Kể câu chuyện người ăn xin dàn ý


5 tháng 10 2025

Truyện mà em thích nhất là Sọ Dừa. Chàng trai Sọ Dừa sinh ra đã mang một dáng hình khác lạ, xấu xí nhưng chàng lại có nhiều tài năng, phẩm chất tốt đẹp. Vì muốn giúp đỡ mẹ, chàng đã xin đến ở nhà phú ông và chăn bò rất giỏi, con nào con nấy no căng. Không những vậy, chàng còn gặp được người con gái út của phú ông có tấm lòng nhân hậu, tốt bụng và nên duyên vợ chồng. Trải qua nhiều gian nan và thử thách, cuối cùng hai vợ chồng Sọ Dừa đã có được cuộc sống hạnh phúc. Đó là một kết thúc có hậu, phần thưởng xứng đáng cho những con người hiền lành, lương thiện.

5 tháng 10 2025

Nhân vật hùng thùng rác ở lớp 8a3

2 tháng 10 2023

2. Uy-li-am trong câu chuyện" Người thu gió " đã bất chấp sự nghèo khổ, thiếu thốn với bản tính tò mò, và lòng ham học hỏi của mình, Uy-li-am đã vươn lên trong mọi việc. Câu chuyện" Người thu gió" đã cho thấy sự sáng tạo của con người cũng như sức mạnh của niềm tin để vượt qua nghịch cảnh. Uy-li-am chính là tấm gương về sự vượt khó luôn phấn đấu tìm tòi và học hỏi để chống lại nghịch cảnh.

4 tháng 10 2023

Dàn ý về thần đồng tiếng Anh: Đỗ Nhật Nam

1. Viết về gì?

a) Viết về câu chuyện người có tài mà em đã được học hoặc được nghe kể: Đỗ Nhật Nam.....

b, Nêu lí do em thích câu chuyện đó: Khâm phục tài năng....

2. Tìm ý

a, Câu chuyện nói về ai hoặc sự việc gì? 

- Anh Đỗ Nhật Nam, người được gọi với cái tên đầy vinh dự là "thần đồng tiếng Anh".

b, Vì sao em thích câu chuyện đó:

- Vì nhân vật trong câu chuyện tài giỏi, ham học

3. Sắp xếp ý

a, Giới thiệu chủ đề của đoạn văn : Anh Đỗ Nhật Nam, người được gọi với cái tên đầy vinh dự là "thần đồng tiếng Anh".

b, Nêu sự việc hoặc hành động thể hiện tài năng của nhân vật: Anh Nam có nhiều thành tích nổi bật, đáng khâm phục với khả năng giao tiếp bằng tiếng anh thành thạo, từng làm diễn giả tại Mỹ khi tham gia hội nghị "Khoa học về nụ cười"... Anh Nam cũng là một dịch giả nhỏ tuổi và có khả năng sáng tác tự truyện, ngoài ra anh cũng tham gia nhiều hoạt động xã hội, ngoại khoá đầy bổ ích. Năm lớp hai đã đạt thành tích cao về TOEIC, đến lớp 5 đạt điểm IELTS với mức tuyệt đối.

c, Nêu nhận xét về sự vật hoặc hành động của nhân vật qua đó làm rõ lí do em thích nhân vật: Em luôn lấy anh ấy làm tấm gương để nỗ lực học tập và phấn đấu. Em mong rằng sau này mình cũng giỏi như anh, để mang niềm vui về cho gia đình, vinh quang về cho đất nước.

31 tháng 3 2022

nha

31 tháng 3 2022

Tham khảo:

Nhắc đến loài hoa của học trò người ta không thể nào không nhắc đến hoa phượng. Hoa phượng với một màu đỏ nhờ sự tinh khiết của nắng, của gió và của thiên nhiên đã giúp cánh hoa thêm đẹp, thêm thắm. Cây phượng cứ sừng sững là thế, đem lại cho chúng ta biết bao nhiêu khoảnh khắc thật đẹp, thật khó phai biết bao nhiêu.

Ngắm nhìn những đài hoa phượng vào mùa hè thật đẹp, đài hoa như ôm lấy các cánh hoa để có thể che chở cho đứa con thân yêu của mình. Ở bên trong lớp đài hoa chính là cánh hoa đỏ mỏng manh, mỏng manh là thế nhưng chính nó cũng đã tạo ra được một vẻ đẹp tươi xinh cho những bông hoa phượng. Em còn cảm nhận thấy được rằng trong lòng hoa chía là bao nhiêu nhuỵ đỏ, chứa mật và phấn nữa. Hoa phượng không có mùi và phải ngửi thật lâu, thật lâu mới có thể cảm nhận được mùi hương nhẹ nhàng đó. Mùa hè được tô sắc đỏ bởi những bông hoa phượng và có cả những bản nhạc của ve sầu nữa. Tất cả khiến cho mùa hè thật sống động, thật vui tươi biết bao nhiêu.

Cứ độ vào khoảng giữa tháng năm, tiếng ve sầu kêu râm ran, tiếng ve sầu như cứ kêu mải miết ở trên những tán lá phượng vĩ. Tất cả như đang mong chờ một mùa hè đến. Cây phượng nhìn xa trông chẳng khác gì một chiếc ô xanh khổng lồ cả. Những tán lá cây phượng giống như lá me vậy. Lá nhỏ như xếp lại với nhau tạo ra bóng râm mát cho chúng em mỗi giờ ra chơi. Khi đứng dưới gốc cây phượng và ngứa nhìn lên bầu trời em mới cảm nhận được mùa hè dễ chịu và đẹp biết bao nhiêu. Thân cây phượng nơi sân trường em cũng đã già lắm rồi, không thể nào có thể nhìn thấy những gợn mây trong xanh mà chỉ nhìn thấy tán lá phượng. Rễ phượng nhô lên khỏi mặt đất nhìn hệt như những con rắn khổng lồ vậy.

Em rất yêu cây phượng, cây phượng là một loại cây của học trò chúng em, nhìn hoa phượng em biết được mùa hè đã đến. Và nhìn hoa phượng cũng mang cho em nhiều cảm xúc về một kỳ nghỉ hè cuối cấp thật buồn. Em sẽ không quên được hình ảnh cây phượng này.

15 tháng 3 2022

Đã hai hôm nay, Hà bị ốm không đi học được. Nên ban cán sự lớp quyết định, cuối buổi học hôm nay một số bạn đại diện lớp đến nhà thăm bạn Hà. Vừa đến cổng nhà Hà, bố Hà đã vội vàng chạy ra mở cửa mời chúng tôi vào chơi. Vào nhà, em thay mặt các bạn đứng dậy nói với bác: “Thưa bác, chúng cháu là bạn cùng lớp với Hà. Biết Hà bị ốm nên hôm nay chúng cháu đến thăm bạn ấy ạ!"

Cháu tên là Ngọc, cháu là lớp trưởng của Hà ạ!

Còn đây là bạn Hoa, bạn Dũng và bạn Mỹ Anh. Bạn Hoa là lớp phó học tập lớp cháu. Bạn Dũng vừa là lớp phó lao động, vừa là ban chỉ huy liên đội trường cháu. Còn bạn Mỹ Anh là lớp phó văn nghệ ạ....

21 tháng 8 2025

Mẹ em là người mà em yêu quý nhất trên đời. Mẹ năm nay khoảng 35 tuổi, dáng người mẹ thanh mảnh, cao vừa phải. Mái tóc mẹ dài và đen óng, thường được buộc gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt mẹ tròn, làn da hơi ngăm, nụ cười của mẹ luôn dịu dàng khiến em cảm thấy ấm áp.

Mẹ rất hiền và chăm chỉ. Mỗi ngày, mẹ đều dậy sớm nấu ăn cho cả nhà rồi mới đi làm. Dù công việc vất vả, mẹ vẫn luôn quan tâm và lo lắng cho em từng chút một. Mỗi tối, mẹ hay ngồi bên em, giúp em học bài và kể chuyện cho em nghe trước khi đi ngủ.

Em rất yêu mẹ và em luôn cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn để mẹ vui lòng.


Chúc bạn học tốt!

7 tháng 11 2025
Trong trái tim mỗi người con, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất, thiêng liêng nhất. Đối với tôi cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn đồng hành, người thầy đầu tiên và vĩ đại nhất trong cuộc đời. Mẹ tôi năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Thời gian đã kịp chạm nhẹ lên mái tóc mẹ những sợi bạc lấp lánh, nhưng không thể che giấu được nét hiền từ, phúc hậu trên khuôn mặt. Mẹ có vóc dáng trung bình, nhưng nhanh nhẹn và tháo vát. Gương mặt mẹ tròn trịa, với vầng trán cao và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự quan tâm, lo lắng. Đôi mắt ấy có thể nhìn thấu mọi niềm vui, nỗi buồn của tôi, và luôn dõi theo tôi trên mỗi bước đường. Mỗi khi tôi mắc lỗi, ánh mắt ấy nghiêm nghị nhắc nhở; khi tôi đạt thành tích tốt, ánh mắt ấy lại rạng rỡ niềm tự hào. Nụ cười của mẹ ấm áp như nắng mai, xua tan đi bao mệt mỏi, muộn phiền trong tôi. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như những người phụ nữ khác. Đó là đôi bàn tay gầy gầy, xương xương, hằn lên những vết chai sần bởi bao năm tháng tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo sạch sẽ, và vỗ về tôi mỗi khi tôi ốm đau hay sợ hãi. Tôi yêu và trân trọng đôi bàn tay ấy vô cùng, bởi nó chứa đựng biết bao sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang và chu đáo. Dù bận rộn với công việc cơ quan, mẹ vẫn luôn quán xuyến mọi việc trong nhà một cách gọn gàng, ngăn nắp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng ấm cúng và đầy đủ dinh dưỡng. Mẹ dạy tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất: cách gấp chăn màn, cách quét nhà, cách đối nhân xử thế. Mẹ không hay dùng lời nói giáo điều, mà thường dạy tôi bằng chính những hành động và tấm gương của mình. Điều tôi kính phục nhất ở mẹ là sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến. Có những lúc tôi bướng bỉnh, cãi lời mẹ, nhưng mẹ không bao giờ nặng lời trách mắng. Mẹ chọn cách ngồi lại, nhẹ nhàng phân tích phải trái, cho đến khi tôi hiểu ra vấn đề. Tình yêu thương của mẹ dành cho tôi thật sự vĩ đại và vô điều kiện. Mẹ ơi, mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho con. Con thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những hy sinh, vất vả mẹ đã chịu đựng vì con. Con hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người có ích để đền đáp công ơn trời biển của mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!