Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo: Những bài thơ đó đã cho em cảm xúc xúc động , nghẹn ngào về sự hy sinh của cha . Cha luôn dành những thứ tốt đẹp cho chúng ta . Chỉ cần con có thể hạnh phúc thì cha có thể làm tất cả . Một tình yêu thương vô bờ bến . Những bài thơ đó khuyên những người là con phải cho tròn chữ hiếu với cha .Sống hiếu thảo để đền đáp công ơn to lớn như trời biển ấy.
Bao năm rồi ta xa, mãi nhớ Về con sông ngày nhỏ ở quê Ước ao một sớm quay về Đưa ta trở lại sông quê ngày nào… Cứ mỗi lần lời thơ ấy vang lên là trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh dòng sông quê hương đẹp đẽ và thân thuộc biết bao. Dòng sông quê tôi không rộng lớn, kì vĩ như sông Đà, sông Hồng mà đó là một dòng sông nhỏ gắn bó thân thiết với cuộc sống và con người nơi đây. Sông uốn lượn mềm mại quanh những biền bãi và xóm làng trông xa như dải lụa đào. Buổi sáng mùa thu, nước sông trong veo như tấm gương khổng lồ phản chiếu mây trời bát ngát. Nắng lên nhè nhẹ, mặt sông lại lấp lánh sắc vàng với những gợn sóng lăn tăn mới đẹp làm sao. Vậy mà mùa lũ, phù sa từ đâu về khiến dòng sông đỏ ngầu như khuôn mặt một người bầm đi vì rượu bữa. Dòng sông cứ chảy hiền hòa qua năm tháng như một người mẹ phù sa của một vùng quê vốn thanh bình, yên ả. Trên sông lúc nào cũng tấp nập thuyền bè đi lại. Những chiếc thuyền chài lanh canh gõ mái chèo đuổi cá, với câu hát như mời gọi cá đến lưới. Thuyền thoi đi lại như mắc cửi, chở đá, chở cát... Những âm thanh thật nhộn nhịp và náo nhiệt. Cảnh sắc hai bên bờ sông rất đẹp, rất Việt Nam. Hai hàng tre tỏa bóng xuống lòng sông như những nàng thiếu nữ yêu kiểu xõa mái tóc mà làm duyên. Cơn gió ghé thăm, từng bụi tre lại lao xao rì rào, thế rồi vài chiếc lá lìa cành chao nghiêng rồi đáp nhẹ nhàng xuống mặt sông. Dòng sông còn mang phù sa màu mỡ về bồi đắp hai bên. Những gò bãi được phủ kín bởi màu xanh của những nương ngô, nương dâu. Nhìn từ xa, cảnh sắc ấy chẳng khác gì một bức tranh thủy mặc làm mê lòng biết bao người. Dòng sông quê hương em không chỉ đẹp mà nó còn cung cấp nguồn hải sản phong phú như người mẹ hiền từ, bao dung với dân làng. Với mỗi người dân nơi đây, dòng sông quê đã trở thành một nỗi nhớ niềm thương gửi vào tim. Bao năm rồi ta xa, mãi nhớ Về con sông ngày nhỏ ở quê Ước ao một sớm quay về Đưa ta trở lại sông quê ngày nào… Cứ mỗi lần lời thơ ấy vang lên là trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh dòng sông quê hương đẹp đẽ và thân thuộc biết bao. Dòng sông quê tôi không rộng lớn, kì vĩ như sông Đà, sông Hồng mà đó là một dòng sông nhỏ gắn bó thân thiết với cuộc sống và con người nơi đây. Sông uốn lượn mềm mại quanh những biền bãi và xóm làng trông xa như dải lụa đào. Buổi sáng mùa thu, nước sông trong veo như tấm gương khổng lồ phản chiếu mây trời bát ngát. Nắng lên nhè nhẹ, mặt sông lại lấp lánh sắc vàng với những gợn sóng lăn tăn mới đẹp làm sao. Vậy mà mùa lũ, phù sa từ đâu về khiến dòng sông đỏ ngầu như khuôn mặt một người bầm đi vì rượu bữa. Dòng sông cứ chảy hiền hòa qua năm tháng như một người mẹ phù sa của một vùng quê vốn thanh bình, yên ả. Trên sông lúc nào cũng tấp nập thuyền bè đi lại. Những chiếc thuyền chài lanh canh gõ mái chèo đuổi cá, với câu hát như mời gọi cá đến lưới. Thuyền thoi đi lại như mắc cửi, chở đá, chở cát... Những âm thanh thật nhộn nhịp và náo nhiệt. Cảnh sắc hai bên bờ sông rất đẹp, rất Việt Nam. Hai hàng tre tỏa bóng xuống lòng sông như những nàng thiếu nữ yêu kiểu xõa mái tóc mà làm duyên. Cơn gió ghé thăm, từng bụi tre lại lao xao rì rào, thế rồi vài chiếc lá lìa cành chao nghiêng rồi đáp nhẹ nhàng xuống mặt sông. Dòng sông còn mang phù sa màu mỡ về bồi đắp hai bên. Những gò bãi được phủ kín bởi màu xanh của những nương ngô, nương dâu. Nhìn từ xa, cảnh sắc ấy chẳng khác gì một bức tranh thủy mặc làm mê lòng biết bao người. Dòng sông quê hương em không chỉ đẹp mà nó còn cung cấp nguồn hải sản phong phú như người mẹ hiền từ, bao dung với dân làng. Với mỗi người dân nơi đây, dòng sông quê đã trở thành một nỗi nhớ niềm thương gửi vào tim. Bao năm rồi ta xa, mãi nhớ Về con sông ngày nhỏ ở quê Ước ao một sớm quay về Đưa ta trở lại sông quê ngày nào… Cứ mỗi lần lời thơ ấy vang lên là trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh dòng sông quê hương đẹp đẽ và thân thuộc biết bao. Dòng sông quê tôi không rộng lớn, kì vĩ như sông Đà, sông Hồng mà đó là một dòng sông nhỏ gắn bó thân thiết với cuộc sống và con người nơi đây. Sông uốn lượn mềm mại quanh những biền bãi và xóm làng trông xa như dải lụa đào. Buổi sáng mùa thu, nước sông trong veo như tấm gương khổng lồ phản chiếu mây trời bát ngát. Nắng lên nhè nhẹ, mặt sông lại lấp lánh sắc vàng với những gợn sóng lăn tăn mới đẹp làm sao. Vậy mà mùa lũ, phù sa từ đâu về khiến dòng sông đỏ ngầu như khuôn mặt một người bầm đi vì rượu bữa. Dòng sông cứ chảy hiền hòa qua năm tháng như một người mẹ phù sa của một vùng quê vốn thanh bình, yên ả. Trên sông lúc nào cũng tấp nập thuyền bè đi lại. Những chiếc thuyền chài lanh canh gõ mái chèo đuổi cá, với câu hát như mời gọi cá đến lưới. Thuyền thoi đi lại như mắc cửi, chở đá, chở cát... Những âm thanh thật nhộn nhịp và náo nhiệt. Cảnh sắc hai bên bờ sông rất đẹp, rất Việt Nam. Hai hàng tre tỏa bóng xuống lòng sông như những nàng thiếu nữ yêu kiểu xõa mái tóc mà làm duyên. Cơn gió ghé thăm, từng bụi tre lại lao xao rì rào, thế rồi vài chiếc lá lìa cành chao nghiêng rồi đáp nhẹ nhàng xuống mặt sông. Dòng sông còn mang phù sa màu mỡ về bồi đắp hai bên. Những gò bãi được phủ kín bởi màu xanh của những nương ngô, nương dâu. Nhìn từ xa, cảnh sắc ấy chẳng khác gì một bức tranh thủy mặc làm mê lòng biết bao người. Dòng sông quê hương em không chỉ đẹp mà nó còn cung cấp nguồn hải sản phong phú như người mẹ hiền từ, bao dung với dân làng. Với mỗi người dân nơi đây, dòng sông quê đã trở thành một nỗi nhớ niềm thương gửi vào tim.
Mình chỉ biết làm vậy thôi bạn thông cảm nha!!!
Tham khảo
Đoạn thơ mà em yêu thích nhất trong bài thơ Chuyện cổ tích về loài người là đoạn thơ viết về sự ra đời của mẹ. Từ những dòng thơ mà tác giả viết, người đọc có thể hình dung được sự ra đời của người mẹ đó chính là dành cho trẻ con tình yêu thương, chăm sóc và những lời ru tiếng hát. Những lời ru tiếng hát ấy mở ra cho trẻ con sự hiểu biết về thế giới xung quanh, từ cành hoa, cánh cò cho đến vị nguồn, cơn mưa. Tác giả đã liệt kê hình ảnh, hương vị, màu sắc mà người mẹ đem đến cho trẻ con. Và ý nghĩa của chính sự xuất hiện của mẹ đó chính là đem đến cho trẻ con tình yêu thương và chăm sóc. Nhờ giọng thơ vui vẻ, người đọc có thể hình dung được ý nghĩa của người mẹ đối với trẻ con một cách kỳ diệu, thiêng liêng và tràn ngập màu sắc.
Tham khảo
Để làm nên thành công của đoạn văn tác giả đã sử dụng rất linh hoạt biện pháp tu từ nhân hóa. Tác giả đã dùng những từ ngữ chỉ con người để gắn cho loài ong. Từ đó loài ong trở nên sinh động hơn, có hồn như một thực thể con người.
Tham Khảo
Từ xa xưa ông cha ta đã dạy rằng thiên nhiên là bạn của con người. Chúng ta sống lao động và nghỉ ngơi đều dựa vào thiên nhiên. Nói như vậy để thấy được tầm quan trọng của thiên nhiên mà nhất là cây cối đối với đời sống sinh hoạt hàng ngày. Cây cối không chỉ mang theo cơn gió mát lành thổi bay cái nóng, điều hòa bầu không khí mà nó còn mang đến cho con người một nguồn sinh thái dồi dào.
Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta tự hào là một đất nước “rừng vàng biển bạc, đất phì nhiêu” đó chính là phần quà vô giá mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho con người. Trong thành phần để tạo nên thiên nhiên đó thì rừng chính là một trong những quà tặng vô cùng có ý nghĩa đối với cuộc sống. Vậy thì rừng là gì?
Rừng là tập hợp một quần thể sinh địa trong đó có rất nhiều những sinh vật, cây cối, động vật…. Rừng, khí hậu và đất có một mối quan hệ chặt chẽ và tương hỗ với nhau. Chẳng phải thế mà có nhạc sĩ đã từng viết:
“Chuyện trăm năm ân tình cây và đất
Cây bám rễ sâu, đất ôm chặt tận đáy lòng”
Cây xanh có vai trò to lớn đối với cuộc sống con người, với môi trường sống xung quanh ta. Không chỉ có vai trò tạo bóng mát, làm đẹp môi trường đô thị mà nó còn giúp điều hòa khí hậu khiến cho bầu không khí trở nên thanh sạch, trong lành.
Bạn hãy thử tưởng tượng nếu một ngày cuộc sống của chúng ta không còn cây xanh thì sẽ ra sao? Cả ngày chỉ biết làm việc với máy điều hòa, với sóng wifi, với máy tính…. thử hỏi con người sẽ tồn tại thế nào?
Với tốc độ đô thị hóa, công nghiệp hóa chóng mặt như hiện nay có lẽ sẽ chẳng lâu đâu con người sẽ trở nên mệt mỏi và bệnh tật. Cây xanh mất đi đồng nghĩa với việc sẽ chỉ còn không khí bụi bặm, ô nhiễm, nắng mưa thất thường, hạn hán ngập lụt sẽ giày xéo lên cuộc sống của người dân. Và nói một cách khác đi trực tiếp hơn thì cuộc sống của chúng ta sẽ chấm dứt hoàn toàn.
Cuộc sống của con người chưa bao hoàn hảo khi nó chỉ được quyết định bằng yếu tố vật chất mà còn ảnh hưởng bởi những điều kiện khách quan khác. Trong đó cảnh quan môi trường sống chính là một yếu tố cần và đủ. Thế nhưng con người ta chúng ta lại đang tác động nghiêm trọng đến sinh thái mà điển hình là cây cối xung quanh. Khi mà càng ngày số lượng cây xanh chúng ta càng giảm đi rõ rệt do tình trạng chặt phá rừng bừa bãi, do cháy rừng,…. Và chính những việc làm đó đã gây nên hậu quả vô cùng nghiêm trọng mà đồng bào ta đang phải oằn mình chống chọi từng ngày.
Chắc hẳn vẫn còn dư âm đâu đó của trận lũ quét lịch sử, của cơn địa chấn xói mòn sạt lở đất đai vùng đầu nguồn… nó không chỉ khiến thiệt hại về vật chất lên tới hàng tỉ đồng mà nó còn mang đến những nỗi đau day dứt về con người. Nguyên nhân là do đâu? Là do việc chặt phá rừng bừa bãi khiến cho đất bị xói mòn, rửa trôi tạo thành khe rãnh khi lũ quét về không có gì chống đỡ mà thành. Những trận bão cát phá hoại mùa màng vì rừng đầu nguồn đã bị chặt phá, đất mặt đã bị rửa trôi khiến cho vùng canh tác trở nên cằn cỗi, khô cằn….
Không chỉ có vai trò bảo vệ đất chống lũ quét, sạt lở rừng còn là nơi trú ngụ của rất nhiều loài động vật quý hiếm. Mỗi cánh rừng lại được chia ra rất nhiều tầng độ cao thích hợp với những loài sinh vật khác nhau. Nhưng tựu chung lại những động vật như nai, hươu, sóc, chồn, chim muông, hổ, báo, vượn…. đều chọn rừng là nơi trú ngụ cung cấp nguồn sống cho mình. Rồi những loài thực vật quý hiếm trăm tuổi như đinh, lim, sến, táu… hay các loại thuốc quý đều ở rừng mà ra.
Ngoài ra rừng cũng là nơi cung cấp nguồn nhiên liệu dồi dào cho các hoạt động công nghiệp như chế biến gỗ, sản xuất giấy…. Rừng cũng là một trong những khu du lịch sinh thái hấp dẫn mà con người muốn khai thác. Chúng ta tự hào với những cánh rừng U Minh rộng lớn thì giờ đây cả trăm hecta rừng đã bị cháy rụi thiệt hại không chỉ hàng trăm tỉ đồng về của mà hơn thế nó còn khiến cho môi trường sinh thái của chúng ta bị xáo trộn.
Hiện nay, tất cả các nước trên thế giới đang kêu gọi bảo vệ rừng nguồn tài nguyên vô giá của sự sống. Bằng chứng là hội nghị chống biến đổi khí hậu COP khuyến khích trồng rừng phủ xanh đất trống đồi trọc, bảo vệ rừng đầu nguồn. Hay các hội nghị trong nước Đảng và Chính phủ đã có biện pháp quản lý chặt chẽ việc khai thác rừng kết hợp với tái tạo rừng.
Hiểu biết về rừng chính là cách nhanh nhất để con người thay đổi hành vi của mình giúp bảo vệ môi trường thiên nhiên một cách tốt nhất. Hãy hành động ngay vì cuộc sống và tương lai thế hệ sau này, bảo vệ rừng chính là bảo vệ hành tinh xanh của chúng ta.

Chiều 19/7/2025, vịnh Hạ Long - di sản thiên nhiên thế giới - chứng kiến thảm kịch kinh hoàng khi tàu du lịch Vịnh Xanh 58 bất ngờ lật úp do giông lốc, cướp đi sinh mạng của 39 người, trong đó có hơn 20 trẻ em 17. Sự kiện này không chỉ là nỗi đau đớn tột cùng với gia đình các nạn nhân mà còn khiến cả xã hội bàng hoàng, day dứt về những mất mát không gì bù đắp nổi.
Hình ảnh anh Hoàng Văn Thái nhường áo phao cho con trai 10 tuổi rồi biến mất giữa biển khơi, hay thi thể những đứa trẻ chỉ mới 3 tuổi được tìm thấy sau hàng ngày tìm kiếm, khiến trái tim ta quặn thắt 7. Những câu chuyện sống sót kỳ diệu như bé trai 14 tuổi mắc kẹt 4 tiếng trong khoang tàu lật nhờ khe hở nhỏ càng làm nổi bật sự tàn khốc của thảm họa 1.
Vụ việc cũng gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về an toàn hàng hải. Dù tàu Vịnh Xanh 58 đạt chuẩn kỹ thuật, nhưng thiết kế đáy bằng, vật liệu nhẹ khiến nó dễ lật khi gặp gió mạnh - một lỗ hổng "chí mạng" cần khắc phục 10. Công tác cứu hộ dù được triển khai quy mô lớn với 300 người và 27 tàu, nhưng thời tiết xấu đã cản trở nỗ lực cứu người 1.
Đứng trước thiên nhiên hùng vĩ nhưng đầy bất trắc, thảm kịch này nhắc nhở chúng ta: Du lịch không chỉ là trải nghiệm vui vẻ, mà cần đặt an toàn lên hàng đầu. Mong rằng những bài học từ máu và nước mắt sẽ thúc đẩy các giải pháp toàn diện, để Hạ Long mãi là điểm đến an lành, không còn những tiếng khóc uất nghẹn vì những chuyến đi không về.
Tham khảo
(Bài viết kết hợp thông tin từ các nguồn báo chí, tập trung vào cảm xúc nhân văn và thông điệp an toàn du lịch).
tuy tôi không thể viết 300 chữ nhưng tôi chỉ cầu mong họ bình an là tốt lắm rồi
Nỗi đau từ vụ lật tàu ở Quảng Ninh – Lời cảnh tỉnh từ biển cả
Ngày 19 tháng 7 năm 2025, một ngày tưởng chừng như bình thường giữa mùa hè rực rỡ, lại trở thành ký ức đau thương không thể nào quên đối với hàng chục gia đình và hàng triệu trái tim người Việt. Vụ lật tàu du lịch Vịnh Xanh 58 tại Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh đã cướp đi sinh mạng của 39 con người – những du khách và thuyền viên vô tội, chỉ vì một cơn giông lốc bất ngờ giữa biển khơi.
Khi đọc những dòng tin đầu tiên, tôi đã không tin vào mắt mình. Một tai nạn thảm khốc đến vậy, lại xảy ra ở một trong những điểm du lịch nổi tiếng và được quản lý chặt chẽ nhất cả nước. Những hình ảnh về chiếc tàu bị lật úp, những nạn nhân được vớt lên trong tuyệt vọng, và những người thân gào khóc bên bờ biển khiến tôi không thể cầm lòng. Mỗi con người ra đi là một câu chuyện, một gia đình tan vỡ, một tương lai bị cắt đứt giữa chừng.
Tôi nghĩ đến những đứa trẻ mất cha mẹ, những người mẹ mất con, những người vợ mất chồng. Nỗi đau ấy không thể đo đếm bằng lời. Nó âm ỉ, dai dẳng và để lại vết sẹo trong lòng người ở lại. Nhưng bên cạnh nỗi đau, tôi cũng cảm nhận được sự ấm áp của tình người – khi hàng trăm chiến sĩ cứu hộ không quản hiểm nguy lao ra biển trong mưa gió, khi người dân địa phương góp sức tìm kiếm, khi cả nước cùng hướng về Quảng Ninh với lòng thương cảm và sẻ chia.
Vụ việc này không chỉ là một thảm kịch, mà còn là lời cảnh tỉnh nghiêm khắc về công tác đảm bảo an toàn trong du lịch đường thủy. Dù tàu đã được kiểm định kỹ thuật, dù hành trình là quen thuộc, nhưng thiên nhiên luôn tiềm ẩn những bất trắc không thể lường trước. Chúng ta cần nhìn nhận lại toàn bộ quy trình vận hành, dự báo thời tiết, và đặc biệt là khả năng ứng phó khẩn cấp khi có sự cố xảy ra.
Tôi mong rằng, sau nỗi đau này, sẽ có những thay đổi thực sự – không chỉ trên giấy tờ, mà trong hành động cụ thể. Để mỗi chuyến đi trên biển không còn là một canh bạc với số phận. Để những người dân, du khách có thể yên tâm tận hưởng vẻ đẹp của đất nước mà không phải lo lắng cho sự an toàn của chính mình.
Xin được thắp một nén tâm hương tưởng nhớ những nạn nhân xấu số. Mong họ yên nghỉ nơi biển cả bao la. Và mong rằng, từ nỗi đau này, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn sự sống, biết yêu thương và bảo vệ nhau nhiều hơn – để không còn ai phải ra đi trong những chuyến đi không trở lại.