Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
**Trả lời:
- Đáp án là chữ: "Trâu". Vì:
+ "Trâu" khi thiếu đầu sẽ thành "râu" và đó là thứ của ông già.
+ "Râu" khi bay mũ sẽ thành "rau" và là thứ mà nhân dân ta ăn nhiều.
1: con mèo 2:trái tim 3:mặt trời 4:vì ông đang ở trong nhà 5:nhà 1 tầng thì không có cầu thang 6:lấy nước ở cửa 3 dội vào cửa 2 rồi đi cửa 2
Phân tích
- Cặp từ trái nghĩa:
- Đói (trạng thái thiếu thốn vật chất) ↔ Rách (trạng thái nghèo khổ, quần áo tả tơi). Mặc dù không hoàn toàn đối lập theo nghĩa đen nhưng chúng cùng chỉ sự thiếu thốn, đối lập với sự "sạch" và "thơm" (chỉ sự giữ gìn, danh dự). Tuy nhiên, cặp trái nghĩa rõ ràng nhất trong ý nghĩa là: Đói/Rách (nghèo khổ) ↔ Sạch/Thơm (danh dự, nhân cách).
- Nội dung coi trọng danh dự:
- Thành ngữ khuyên răn dù có rơi vào hoàn cảnh nghèo đói (đói) hay khó khăn, thiếu thốn (rách) đến mấy, con người vẫn phải giữ gìn phẩm giá, nhân cách của mình cho trong sạch, cao đẹp (sạch, thơm), không vì vật chất mà làm điều ô nhục, đánh mất danh dự.
mik nghĩ là "hương " ấp ủ trong hoa, thay "s" thành "sương" hạt ngọc hòa quyện trong mây.
Olm chào em, đây là câu đố của trạng nguyên tiếng việt. Hôm nay, Olm sẽ hướng dẫn em giải chi tiết câu đố chữ này bằng suy luận logic như sau:
Để nguyên ấp ủ trong hoa, trong hoa có hương.
Thay h bằng s thành từ sương, đây là thứ hòa quyện trong mây.
Vậy từ thay s là từ sương.
Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên
Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:
– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;
– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;
– Chú thì đặt tên cho là cây mít;
– Chú thì tên là cây nhãn;
– Chú thì tên là cây hồng…
Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.
Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:
– Chú thì là cây cải;
– Chú là cây ớt;
– Chú là cây tỏi…
Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:
– Tên của con là… thì là…thì là…
Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:
– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!
Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.
Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))
heo đất
con lợn đất
lợn đất.
Đáp án : con cua!
Vì
Bốn ông đập đất: 4 chân cua đi ngang, trông như đang đập đất.
Một ông phất cờ: cái càng cua như một lá cờ vẫy.
Hai người lửng lơ: hai càng trước cua nhấc lên, lửng lơ giữa không trung
Hai người quạt mát: chân bơi phía sau cua quạt nước để bơi.