Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a. Tìm các từ đồng nghĩa trong đoạn văn trên:
-lá bàng ↔ tán bàng (cùng chỉ bộ phận của cây bàng, lá – tán).
-màu xanh non ↔ màu xanh rờn (cùng nghĩa là xanh tươi).
-li ti ↔ nhỏ (cùng chỉ sự nhỏ bé, tuy “li ti” mang sắc thái gợi hình hơn).
b. Tìm 2 từ trái nghĩa với từ "khẳng khiu" và 2 từ đồng nghĩa với từ "chăm chỉ":
-Trái nghĩa với khẳng khiu: xum xuê, sum sê / tươi tốt.
-Đồng nghĩa với chăm chỉ: cần cù, siêng năng.
c. Đặt câu với từ "cây" (đồng âm với từ "cây" trong ngoặc kép trong đoạn văn trên):
-Em trồng một cây cam trước sân nhà.
-Trong lớp, bạn Lan là một cây văn nghệ xuất sắc.
d. Đoạn văn trên tả cảnh gì? Tác giả đã miêu tả theo trình tự nào?
-Đoạn văn tả sự thay đổi màu sắc và dáng vẻ của cây bàng từ mùa đông sang mùa xuân rồi đến mùa hè.
-Trình tự miêu tả: theo thời gian (từ cuối đông → sang xuân → đến hè).
e. Tác giả đã sử dụng biện pháp nghệ thuật nào?
-Nhân hóa: lá bàng “báo tin”, tán bàng “chăm chỉ che mát”.
-So sánh: lá bàng giống như những tấm thiếp màu đỏ.
-Liên tưởng, tưởng tượng: màu xanh bay lên trời rồi thành hạt mưa xuân trở lại.
học tốt! tick cho mik nữa với!!!
Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên
Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:
– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;
– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;
– Chú thì đặt tên cho là cây mít;
– Chú thì tên là cây nhãn;
– Chú thì tên là cây hồng…
Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.
Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:
– Chú thì là cây cải;
– Chú là cây ớt;
– Chú là cây tỏi…
Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:
– Tên của con là… thì là…thì là…
Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:
– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!
Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.
Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))
đọc có chất thơ hay 10 điểm
cũng được
hay đó bay
10 điểm
Olm chào em, đây là một bài viết khá trong sáng mang năng lượng tích cực, ngôn từ mộc mạc nhưng vẫn toát lên nguồn cảm xúc bao la, nó như một tia nắng sớm chiếu vào tôm hồn con người sau đêm tối.
Bạn chú ý thêm phần vần nhé, điều này sẽ giúp bài thơ liên kết chặt chẽ hơn.
Bạn cố gắng trau dồi thêm từ ngữ để bài thơ bớt lủng củng nhé!
Nhìn chung bài thơ cũng khá tốt với trình độ của bạn. Cố gắng luyện tập thêm. Chúc bạn học tốt
Bài thơ mang chất thơ ngây thơ, cảm xúc nhẹ nhàng, có chất giọng trẻ thơ rõ rệt, song chưa đạt tới độ sâu lắng hay đột phá hình ảnh. Bạn có ý tưởng tốt: dùng bối cảnh bệnh viện để làm nổi bật vẻ đẹp mùa hè. Tuy nhiên, bài thơ còn một số vấn đề về cấu trúc, hình ảnh và chiều sâu cảm xúc.
Ưu điểm:
“Cành phượng đỏ khẽ rung rinh ru đàn chim con ngủ”
→ Một hình ảnh đẹp, có nhạc tính và chất tạo hình.
Tuy nhiên, vẫn còn một số điểm cần sửa chữa.
Bài thơ thiếu chiều sâu cảm xúc, hình ảnh còn sơ sài, tản mạn: "Ánh nắng nằm trên chân tôi" – khá gợi hình, nhưng câu sau lại vụn vặt:"Lúc nào nắng cũng theo chân tôi" – ý bị lặp, thiếu mới mẻ.
Thiếu cao trào hoặc chuyển cảm xúc: Một bài thơ hay cần "đi từ đâu tới đâu" – đây chỉ là một chùm hình ảnh dễ thương xếp lại, thiếu điểm nhấn hoặc cú chốt đắt giá.
Tóm lại: Ý tưởng có tiềm năng, hình ảnh có nét, nhưng cấu tứ lỏng, ngôn ngữ chưa đạt đến độ tinh luyện của thơ. Bài thơ dừng lại ở mức dễ thương, nhưng chưa đủ để gây ấn tượng mạnh.
Nhưng vẫn không sao cả, viết được như thế là đã rất tốt.
Chúc bạn học tốt trong môn Văn nhé!
Lưu ý: Nếu ai có ý kiến xin hãy nhắn riêng. 'Cô bé nấm' có thể giải đáp một số thắc mắc về văn học với 1 tư cách là một người đam mê và theo đuổi Văn Chương.
Xin cảm ơn.
-cô bé nấm-
hay quá