K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đọc đoạn trích sau:

Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận được tin cậu Út tôi mất. Cái tin này nghe nói bay từ biên giới về vào một buổi sáng rất đẹp trời. Hôm đó cóc nhái kêu rộn mặt ao. Mưa rào vừa xuống rửa sạch đường làng lát gạch đỏ. Nắng lên đứng tha thướt ngoài bờ rặng. Bà ngoại tôi đứng nhìn cái tin trên giấy báo, rồi ngã đánh cạch xuống thềm nhà, cái đầu đập cạch xuống thì đúng hơn. Khi bà ngoại tỉnh dậy, ai hỏi cũng không nhớ gì mấy. May thế, mẹ tôi bảo nhờ vậy mà không phải nhìn thấy bà khóc.

Bà ngoại tôi nhận cái giấy như thế là cái thứ ba. Khi nhận cái thứ hai, báo tin cậu thứ hai của tôi, thì ông ngoại tôi không chịu đựng được, nằm xuống luôn dưới đất. Bà ngoại tôi có lên tận trường sĩ quan bảo cậu Út tôi về làng làm ruộng. Nhưng cậu nhất định thích đeo lon sĩ quan, cậu giải thích với bà vậy nên bà đành chịu.

Mấy chị em tôi hay phải chạy sang với bà ngoại mỗi khi ăn cơm chiều xong, vì đấy là việc phải làm, không ai tị nạnh ai.

Tôi chạy sang hỏi bà: “Bà ngoại ơi bà ăn cơm chưa?”

Bà ngoại tôi lúc lắc mái đầu già quá là già, cười cười: “Cháu ra xem ngoài sân có phải gió đã về không?”

Tôi chạy ra sân nghe ngóng. Tôi nghe thấy tiếng gì ù ù: “Bà ơi, đúng rồi, gió đã về.”

Bà ngoại tôi cười, mặt nhăn quá là nhăn, hàm răng sún sún chỉ còn vài cái như mấy hạt ngô lép.

Trong giấc mơ, tôi thấy cả ba cậu của tôi đang cùng ùa vào nhà. Cậu Nhất tôi hiền lành nhất nhà. Cậu Hai thì nghiêm nghị lạnh lạnh. Còn cậu Út lém lỉnh hơi lỏi một tí. Cả ba cậu đều cùng bẹo má tôi. Cậu Nhất hiền lành nên bẹo mà êm êm. Cậu Hai bẹo má tôi mà như đang nặn cục bột. Cậu Út cười ha ha, để cậu bẹo thật kêu nhá. Ái cha, giờ thì tôi biết vì sao bà ngoại nhất định không chịu đi sang nhà tôi ở.

Ngoài sân, gió thổi qua hiên nhà. Bà ngoại tôi lại hỏi: “Cháu ơi, gió có phải đã về không?”

Tôi cựa mình, ngáp ngáp rồi trả lời bà: “Bà ơi, đúng rồi. Gió đã về rồi.”

Ngày nào tôi cũng chuẩn bị nhìn cho kỹ, nghe cho tinh. Tôi chỉ sợ gió về mà không biết để báo cho bà. Bà ngồi chải tóc, những sợi tóc mềm mại lọt qua kẽ tay già ơi là già, rơi rơi theo từng cơn gió.

Tôi lên bảy tuổi nên phải đi học. Ở lớp tôi tập tô và nắn nót viết chữ BÀ. Tôi có bà nội nữa, nhưng bà nội tôi đã đi rất xa, từ khi chưa có tôi trên đời. Nên khi viết chữ bà, tim tôi run lên hai tiếng bà ngoại. Tôi ngồi trong lớp tập viết, bên tai cứ nghe tiếng gió thổi luôn.

Rồi tôi phân biệt được các loại gió.

Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm. Khi gió thổi vù vù là y rằng các cậu đang đùa nghịch giống như lũ trẻ con lớp một lớp hai chúng tôi. Khi gió gừ gừ cắn cảu là lúc các cậu tôi sôi bụng đói. Thật tệ, lúc tôi đói thường cắn răng mà chịu, hoặc chạy ra chum múc nước mưa uống. Nhưng các cậu tôi không uống nước mưa chống đói. Có thể nước mưa không còn thích hợp với các cậu nữa.

(Lược một đoạn: Mẹ tôi về thuyết phục bà ngoại đưa mẹ con cô Hồng về. Đứa con của cô là con của cậu Út. Nay cô muốn cho con trai về nhận bà nội.)

Bà ngoại tôi thì cứ thầm thì: “Cảm ơn con đã không thành gió, đã sống trên đời này với mẹ...”

Mẹ tôi lảng đi, nì nèo: “Thế mẹ đừng quên uống thuốc nữa đấy nhé. Có em Hồng về nhà ở, mẹ đừng quên quên nhớ nhớ nữa đấy...”

“Ừ, mẹ sẽ nhớ.”

Mẹ tôi đi rồi, bà ngoại tôi bảo:

“Bà nói cho cháu biết một bí mật nhé. Khi cậu Út cháu đi, cậu có chạy về bảo với bà: mẹ không được khóc thì con sẽ về thăm mẹ luôn. Khi nào ngoài ngõ có cơn gió về là con với các anh về thăm mẹ đấy. Thực ra bà không điên đâu. Bà chỉ không muốn ông ngoại cháu với các cậu nhìn thấy bà khóc.”

Ôi, bà ngoại điên của tôi. [...]

(Trích: Gió thổi – Võ Thị Xuân Hà – Truyện ngắn chọn lọc báo Nhân dân – Nhà xuất bản Văn học 2019; Tr.77-81)

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Xác định nhân vật chính của truyện.

Câu 2 (0,5 điểm): Chỉ ra lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập đến trong truyện.

Câu 3 (1,0 điểm): Nêu ý nghĩa của những lời thoại mà bà ngoại nói với nhân vật tôi: “... có phải gió đã về không?”, “... gió có phải đã về không?”.

Câu 4 (1,0 điểm): Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa trong câu sau: “Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm.”

Câu 5 (1,0 điểm): Từ nội dung của truyện, anh/chị có suy nghĩ gì về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh? (trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

19
25 tháng 2

Câu 1

Nhân vật chính của truyện là bà ngoại.

Câu 2 Bà ngoại bị bệnh quên lẫn do tuổi già, sức khỏe suy yếu, trí nhớ giảm sút nên thường nhầm lẫn giữa hiện tại và quá khứ, hay hỏi đi hỏi lại một điều.

Câu 3 Những lời bà ngoại hỏi: “... có phải gió đã về không?”, “... gió có phải đã về không?” có ý nghĩa: Thể hiện nỗi mong chờ, khắc khoải của bà và gió gợi nhắc kí ức, kỉ niệm xưa, có thể gắn với một người hoặc một điều thân thuộc trong quá khứ. Qua đó bộc lộ tâm trạng nhớ thương, hoài niệm và sự trống trải của người già khi trí nhớ dần phai mờ.

Câu 4

Câu văn sử dụng biện pháp nhân hóa (“gió dịu dàng bay về mơn man”). Tác dụng làm cho “gió” trở nên có hồn, có cảm xúc như con người. Gợi cảm giác êm ái, nhẹ nhàng, đầy yêu thương. Tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn không gian tràn đầy kỉ niệm và cảm xúc của nhân vật.

Câu 5 Qua câu chuyện, em nhận thấy những người từng trải qua mất mát vì chiến tranh phải chịu nhiều đau thương và ám ảnh suốt cuộc đời. Họ có thể mất đi người thân, hạnh phúc gia đình và cả những năm tháng bình yên. Dù chiến tranh đã qua, nỗi đau vẫn còn âm ỉ trong ký ức. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng hòa bình hôm nay, biết ơn những hi sinh của thế hệ trước và sống yêu thương, quan tâm nhiều hơn đến những người đã từng chịu mất mát.


25 tháng 2
Câu 1 : Xác định nhân vật chính

Bà ngoại và nhân vật "tôi" (người cháu)

Trong truyện, nhân vật chính là bà ngoại và nhân vật "tôi" (người cháu). Bà ngoại là trung tâm của câu chuyện, với những lời thoại và hành động thể hiện nỗi đau mất mát vì chiến tranh. Nhân vật "tôi" là người chứng kiến, cảm nhận và kể lại câu chuyện về bà ngoại, giúp người đọc hiểu rõ hơn về hoàn cảnh và tâm tư của bà. Câu 2 : Chỉ ra lý do bà ngoại bị bệnh quên

Bà ngoại bị bệnh quên do nỗi đau và ám ảnh từ việc mất đi những người thân yêu trong chiến tranh.

Lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập đến trong truyện là do nỗi đau và ám ảnh từ việc mất đi những người thân yêu trong chiến tranh. Đoạn trích cho thấy bà không muốn ông ngoại và các cậu nhìn thấy bà khóc, điều này ngụ ý bà phải kìm nén cảm xúc và sống với những ký ức đau buồn, dẫn đến tình trạng bệnh quên. Câu 3 (1,0 điểm): Nêu ý nghĩa của những lời thoại mà bà ngoại nói với nhân vật tôi: "... có phải gió đã về không?", "... gió có phải đã về không?"

Những lời thoại này thể hiện sự mong chờ, khao khát đoàn tụ gia đình và nỗi day dứt khôn nguôi của bà ngoại.

Những lời thoại "... có phải gió đã về không?" thể hiện sự mong chờ, khao khát đoàn tụ gia đình và nỗi day dứt khôn nguôi của bà ngoại. "Gió" ở đây là ẩn dụ cho những người con, người cháu đi xa trở về thăm nhà. Câu hỏi lặp lại cho thấy sự khắc khoải, nỗi nhớ da diết và tâm trạng không ổn định của bà, luôn hy vọng vào một sự trở về mà thực tế có thể không xảy ra. Câu 4 Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa trong câu sau: "Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm."

Biện pháp tu từ nhân hóa làm cho hình ảnh "gió" trở nên sống động, gần gũi và giàu tính biểu cảm.

Biện pháp tu từ nhân hóa ("gió dịu dàng bay về mơn man") làm cho hình ảnh "gió" trở nên sống động, gần gũi và giàu tính biểu cảm. Nó gợi lên sự nhẹ nhàng, bình yên khi những người con trở về, tương phản với sự vất vả, lam lũ của họ khi ngủ. Điều này nhấn mạnh tình cảm gia đình ấm áp, sự quan tâm của người mẹ dành cho các con, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn. Câu 5 : Từ nội dung của truyện, anh/chị có suy nghĩ gì về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh? (trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

Những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh thường mang trong mình nỗi đau sâu sắc, dai dẳng và những ám ảnh tâm lý khó hàn gắn.

Những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh thường mang trong mình nỗi đau sâu sắc, dai dẳng và những ám ảnh tâm lý khó hàn gắn. Họ là những nạn nhân thầm lặng, dù chiến tranh đã kết thúc nhưng dư chấn của nó vẫn còn mãi trong tâm hồn họ. Sự hy sinh của họ không chỉ là mất mát về thể xác mà còn là sự tổn thương tinh thần to lớn, ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Chúng ta cần thấu hiểu, cảm thông và trân trọng sự hy sinh của họ, đồng thời nỗ lực xây dựng một thế giới hòa bình để những bi kịch tương tự không lặp lại.
25 tháng 2

Câu 1

Nhân vật chính của truyện là bà ngoại (nhân vật trung tâm gắn với các sự kiện và cảm xúc chính của câu chuyện; đồng thời nhân vật “tôi” là người kể chuyện).

Câu 2

Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận tin cậu Út hi sinh. Trước đó, bà đã lần lượt nhận tin hai người con trai khác mất trong chiến tranh. Những mất mát quá lớn, dồn dập khiến bà bị sang chấn tinh thần và rơi vào trạng thái “quên”.

Câu 3

Những lời thoại: “… có phải gió đã về không?”, “… gió có phải đã về không?” thể hiện:

  • Nỗi mong ngóng, khắc khoải chờ đợi các con trở về.
  • Niềm tin rằng mỗi cơn gió là sự hiện diện của những người con đã mất.
  • Cách bà tự an ủi mình, biến nỗi đau thành một niềm hi vọng dịu dàng.
    → Qua đó cho thấy tình mẫu tử sâu nặng, thiêng liêng và đầy ám ảnh của bà ngoại.

Câu 4

Biện pháp tu từ nhân hóa trong câu văn đã gán cho “gió” những trạng thái, hành động của con người (“ngủ”, “đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau”).

Hiệu quả:

  • Làm cho hình ảnh gió trở nên sống động, có linh hồn.
  • Thể hiện cách cảm nhận hồn nhiên, giàu tưởng tượng của trẻ thơ.
  • Diễn tả niềm tin rằng các cậu vẫn đang hiện diện đâu đó, chỉ là trong một hình thức khác.
    → Góp phần làm dịu đi nỗi đau mất mát, tạo sắc thái vừa xót xa vừa ấm áp.

Câu 5

Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng mà còn để lại những vết thương tinh thần dai dẳng cho người ở lại. Những người từng trải qua mất mát vì chiến tranh thường mang trong mình nỗi đau thầm lặng, có khi hóa thành sang chấn như bà ngoại trong truyện. Họ sống bằng kí ức, bằng niềm tin mong manh để tự xoa dịu trái tim mình. Vì thế, chúng ta cần trân trọng quá khứ, biết ơn sự hi sinh của thế hệ đi trước và sống có trách nhiệm hơn với hiện tại. Đồng thời cũng phải biết yêu thương, cảm thông và chia sẻ với những con người đã đi qua đau thương ấy.


25 tháng 2

Câu 1 nhân vật chính là bà

Câu 1

Nhân vật chính của truyện là bà ngoại.

Câu 2

Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận tin cậu Út hi sinh. Những mất mát liên tiếp (ba người con ra đi) khiến bà bị sốc tinh thần nặng nề nên sinh ra chứng hay quên.

Câu 3

Những lời thoại: “… có phải gió đã về không?”, “… gió có phải đã về không?” thể hiện nỗi nhớ thương da diết của bà đối với các con đã mất. Với bà, “gió về” là tín hiệu các con trở về thăm mẹ. Câu hỏi ấy cho thấy niềm tin giản dị nhưng đầy yêu thương, đồng thời bộc lộ nỗi đau được giấu kín và sự chờ đợi khắc khoải của một người mẹ mất con.

Câu 4

Biện pháp nhân hóa trong câu văn khiến “gió” trở nên có hồn, có dáng vẻ như con người (ngủ, gối đầu, gác chân). Qua đó, hình ảnh các cậu hiện lên sinh động, gần gũi, làm vơi bớt cảm giác mất mát. Đồng thời thể hiện trí tưởng tượng hồn nhiên của nhân vật “tôi” và tình cảm gia đình ấm áp xen lẫn nỗi đau chiến tranh.

Câu 5

Chiến tranh đã để lại những mất mát không gì bù đắp được cho bao gia đình. Những người mẹ như bà ngoại trong truyện phải chịu nỗi đau mất con quá lớn nhưng vẫn âm thầm chịu đựng, giấu nước mắt vào trong. Họ sống bằng ký ức, bằng niềm tin mong manh để tự an ủi mình. Điều đó khiến ta càng thêm trân trọng sự hi sinh của thế hệ trước và biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Đồng thời, mỗi người hôm nay cần sống trách nhiệm, yêu thương gia đình và gìn giữ hòa bình.


25 tháng 2
1. Xác định nhân vật chính của truyện  Answer: Bà ngoại Nhân vật chính của truyện là bà ngoại, người mà câu chuyện xoay quanh, tập trung vào cuộc sống, bệnh tật và những bí mật, suy nghĩ của bà.  2. Chỉ ra lý do bà ngoại bị bệnh quên  Answer: Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận được tin cậu Út mất Cụ thể hơn, lý do bà ngoại mắc bệnh quên được đề cập trong truyện là khi bà nhận được tin cậu Út mất, bà đã ngã đập đầu xuống thềm nhà.  3. Nêu ý nghĩa của những lời thoại  Answer: Bộc lộ sự mong ngóng những đứa con đã mất trở về Những lời thoại của bà ngoại thể hiện sự mong mỏi, chờ đợi những cơn gió, mà theo bà chính là các con trai đã mất (cậu Út và các anh) trở về thăm mẹ.  4. Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa  Answer: Làm cho câu văn trở nên sinh động, gợi cảm và giàu hình ảnh hơn Biện pháp tu từ nhân hóa ("gió dịu dàng bay về mơn man") giúp: 
  • Gió trở nên có hồn, có cảm xúc và hành động như con người (dịu dàng, mơn man). 
  • Khung cảnh thiên nhiên (cơn gió) được cảm nhận một cách tinh tế, gần gũi và ấm áp hơn. 
  • Thể hiện sự gắn bó, hòa quyện giữa thiên nhiên và cuộc sống sinh hoạt của con người (các cậu tôi ngủ). 
5. Suy nghĩ về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh  Answer: Những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh thường mang trong mình những nỗi đau, ám ảnh khôn nguôi
  • Họ phải đối mặt với sự mất mát người thân, bạn bè, để lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc. 
  • Nỗi đau này có thể biến thành những hành động, suy nghĩ khác thường (như trường hợp bà ngoại trong truyện) hoặc những bí mật riêng mà người khác khó hiểu. 
  • Dù vậy, họ vẫn cố gắng sống tiếp, giữ những ký ức và tình yêu thương dành cho những người đã khuất theo cách riêng của mình. 
  • Điều này cho thấy sự kiên cường, sức chịu đựng phi thường và tình cảm sâu nặng của thế hệ đi trước.

Câu 1

Nhân vật chính của truyện là: Bà ngoại

Câu 2: Lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập trong truyện. Lý do trực tiếp: Bà nhận được tin người con trai thứ ba (cậu út) hy sinh. Đây là cú sốc quá lớn sau khi bà đã mất đi người con trai thứ nhất và thứ hai cũng vì chiến tranh. Lý do tâm lý: Khi nhận tin, bà ngã đập đầu xuống thềm nhà và khi tỉnh dậy thì bắt đầu quên. Thực chất, cái "quên" này vừa là di chứng chấn thương, vừa là một cơ chế tự vệ để bà trốn tránh nỗi đau quá lớn ("Bà chỉ không muốn ông ngoại cháu với các cậu nhìn thấy bà khóc"). Câu 3: Ý nghĩa của những đối thoại bà ngoại hỏi nhân vật "tôi" (Gió có phải đã về không?). Thể hiện sự mong chờ, hy vọng: Đối với bà, gió không đơn thuần là hiện tượng tự nhiên mà là linh hồn của những người con đã mất trở về thăm mẹ. Sợi dây kết nối âm dương: Câu hỏi cho thấy bà luôn sống trong thế giới của ký ức và tình yêu thương, tìm kiếm sự hiện diện của các con qua hơi thở của thiên nhiên. Sự đồng cảm: Tạo nên sự gắn kết đặc biệt giữa bà và đứa cháu nhỏ, biến đứa cháu thành "người gác tin" cho những hy vọng thầm kín của bà.

Câu 4: Hiệu quả của biện pháp tu từ nhân hóa trong câu văn. Cách thể hiện: "Gió" được nhân hóa qua các từ ngữ "dịu dàng", "bay về muộn màng", "ngủ đầu gối lên nhau". Hiệu quả: Về hình ảnh: Làm cho hình tượng ngọn gió trở nên gần gũi, có hồn, sinh động như con người. Về nội dung: Biến những linh hồn người lính (các cậu) vốn xa xôi trở nên gần gũi, ấm áp. Nó xoa dịu sự khốc liệt của cái chết, chuyển hóa nỗi đau mất mát thành những hình ảnh êm đềm, bình yên. Về cảm xúc: Thể hiện cái nhìn đầy bao dung, yêu thương và trí tưởng tượng giàu tình cảm của nhân vật "tôi" và bà ngoại đối với những người đã khuất. Câu 5: Suy nghĩ về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh (Khoảng 5-7 dòng). Những con người bước ra từ chiến tranh, đặc biệt là những người mẹ như bà ngoại trong câu chuyện, phải gánh chịu những vết sẹo tinh thần không bao giờ lành. Nỗi đau mất đi những người thân yêu nhất khiến họ đôi khi phải chọn cách "quên" đi thực tại để có thể tiếp tục sống. Tuy nhiên, đằng sau sự quên lãng hay những hành động lạ lùng là một tình yêu thương bao la và đức hy sinh thầm lặng. Họ là những minh chứng sống động cho cái giá quá đắt của hòa bình, nhắc nhở thế hệ trẻ về lòng biết ơn và trách nhiệm phải trân trọng cuộc sống tự do hôm nay, đồng thời cần có cái nhìn thấu cảm, sẻ chia với những nỗi đau còn sót lại sau khói lửa đạn bom.


25 tháng 2

Câu 1:

Nhân vật chính của truyện là "tôi" (cháu của bà ngoại) và bà ngoại.


Câu 2:

Lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập đến trong truyện là do bà nhận được tin cậu Út mất, khiến bà sốc và không thể chịu đựng được, dẫn đến bệnh quên.


Câu 3:

Những lời thoại mà bà ngoại nói với nhân vật tôi: "... có phải gió đã về không?", "... gió có phải đã về không?" thể hiện sự mong chờ và hy vọng rằng các cậu (đã mất) sẽ về thăm bà. Bà ngoại đã tạo ra một tín hiệu đặc biệt để liên kết với các cậu, đó là gió.


Câu 4:

Việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa trong câu "Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm" tạo ra một hình ảnh ấm áp và thân mật, khiến gió trở nên gần gũi và có tính người. Điều này giúp tăng cường cảm xúc và tạo ra một không khí gia đình ấm áp.


Câu 5:

Từ nội dung của truyện, ta thấy những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh là những người đã hy sinh rất nhiều, nhưng họ vẫn giữ được lòng yêu thương và hy vọng. Họ là những người mạnh mẽ, kiên cường và đầy tình yêu thương. Chiến tranh đã lấy đi của họ nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi được tình yêu và hy vọng của họ.

25 tháng 2

Câu 1: nhân vật chính trong truyện là tôi , bà ngoại

Câu 2 lí do bà ngoại bị quên là do bà ngoại bị bệnh quên do bà đã già

Câu 3 : Lời thoại thể hiện sự mong chờ, hoài niệm và sự kết nối sâu sắc giữa bà với quá khứ.

Câu 4: Biện pháp tu từ nhân hóa "gió dịu dàng bay về mơn man" có hiệu quả khiến cho ngọn gió trở nên gần gũi, sống động như một người bạn hiền hòa. Nó tạo nên một không gian êm đềm, bình yên, làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu văn và thể hiện sự tinh tế trong cảm nhận của nhân vật "tôi".

Câu 5: Trong cuộc sống, Những người trải qua mất mát vì chiến tranh cần được xã hội trân trọng và thấu hiểu vì họ là những người đã hy sinh thầm lặng, chịu đựng những vết thương sâu sắc cả về thể chất lẫn tinh thần. Nỗi đau của họ không chỉ nằm ở quá khứ mà còn kéo dài ,ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Do đó, chúng ta cần thể hiện sự biết ơn, giúp đỡ họ vượt qua nỗi đau và tạo điều kiện để họ có một cuộc sống ổn định, hạnh phúc hơn.

25 tháng 2
1. Xác định nhân vật chính Nhân vật chính của truyện là Bà ngoại 2. Lý do bà ngoại bị bệnh quên Lý do được đề cập trong truyện là do bà nhận được tin cậu Út hy sinh (mất) ở biên giới. Nỗi đau mất con quá lớn và đột ngột đã khiến tinh thần bà suy sụp, dẫn đến chứng bệnh quên.  3. Ý nghĩa lời thoại của bà ngoại Những câu hỏi lặp đi lặp lại của bà ngoại với nhân vật "tôi" mang những ý nghĩa sâu sắc

Sự ám ảnh và hy vọng: Thể hiện nỗi nhớ thương con khôn nguôi. Bà luôn mong ngóng, chờ đợi sự trở về của những người con đã hy sinh.

Sự kết nối tâm linh: Trong tâm thức của bà, "gió" không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà còn là hiện thân của linh hồn các con (các cậu) đang trở về thăm nhà.

Tình mẫu tử thiêng liêng: Khẳng định tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ, dù trí nhớ đã mất nhưng tình cảm dành cho con vẫn vẹn nguyên và mãnh liệt. 

4. Hiệu quả biện pháp tu từ nhân hóa Việc sử dụng các từ ngữ chỉ đặc điểm, hoạt động của con người như "dịu dàng""mơn man" để miêu tả "gió" có hiệu quả:

Về hình ảnh: Làm cho hình ảnh ngọn gió trở nên gần gũi, sinh động và có tâm hồn.

Về nội dung: Gợi lên sự âu yếm, vỗ về đầy yêu thương của thiên nhiên đối với những người lính (các cậu) đang yên nghỉ.

Về cảm xúc: Tạo nên không gian huyền ảo, linh thiêng, đồng thời làm giảm bớt vẻ đau thương, tang tóc của chiến tranh, thay vào đó là sự thanh thản, nhẹ nhàng. 

5. Suy nghĩ về những người từng trải qua mất mát chiến tranh Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương lòng vẫn còn mãi trong lòng những người ở lại. Những người mẹ, người vợ như bà ngoại trong truyện đã phải gánh chịu những nỗi đau quá lớn, đôi khi vượt quá sức chịu đựng của con người. Chúng ta cần có thái độ trân trọng, biết ơn và sự thấu cảm sâu sắc đối với những hy sinh thầm lặng đó. Sự quan tâm, chia sẻ của xã hội chính là liều thuốc tinh thần quan trọng giúp họ xoa dịu phần nào nỗi đau và tiếp tục sống ý nghĩa.


25 tháng 2

Câu 1

Bà ngoại

Câu 2

Khi bà nhận được tin cậu út mất

Bà ngã đánh cạch xuống thềm nhà cái đầu đập cạch xuống

Câu 3

Bộc lộ sự mong ngóng của bà ngoại với những ngọn gió chính là sự mong ngóng những đứa con trở về

Câu 4

Nhân hoá gió dịu dàng bay về mơn mởn

Tác dụng: gợi hình ảnh những cơn gió nhẹ nhàng mang Linh hồn người đã hi sinh

Giúp cho câu văn trở nên sinh đông và hấp dẫn hơn

Câu 5

Chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau của nó để lại thật là kinh khủng .Với những người lính để lại trong học những ám ảnh tình thần khó phai .Thế hệ trẻ ngày nay cần phải biết ơn những người cựu chiến binh .Luôn tích cực xây dựng đất nước

25 tháng 2

Câu 1: Nhân vật chính của truyện là nhân vật “tôi” đứa cháu .  người kể chuyện và cũng là trung tâm thể hiện cảm xúc về bà ngoại. Câu 2: Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận tin cậu Út hi sinh. Cú sốc quá lớn khiến bà ngất đi, từ đó trí nhớ không còn minh mẫn. Câu 3: Những lời bà hỏi: ... có phải gió đã về không? thể hiện nỗi nhớ thương, mong ngóng các con đã mất. Với bà, gió  là hình ảnh ẩn dụ cho những người con hi sinh trở về thăm mẹ. Câu hỏi lặp lại cho thấy tình mẫu tử sâu nặng và niềm tin, hi vọng đau đáu của bà.

Câu 4: Biện pháp nhân hoá (gió bay về , ngủ , đùa nghịch , giận dữ ) làm cho hình ảnh gió trở nên sinh động, có hồn. Qua đó thể hiện trí tưởng tượng của nhân vật tôi  và nỗi nhớ thương các cậu; đồng thời làm nổi bật tình cảm gia đình tha thiết, sâu nặng. Câu 5: Chiến tranh đã gây ra nhiều mất mát, đau thương cho con người. Những người ở lại phải sống trong nỗi nhớ thương và day dứt khôn nguôi. Họ có thể chịu tổn thương cả về tinh thần lẫn thể xác, như bà ngoại trong truyện. Tuy vậy, họ vẫn giữ tình yêu thương và niềm tin dành cho người đã khuất. Điều đó khiến ta càng trân trọng hòa bình hôm nay và biết ơn sự hi sinh của thế hệ đi trước.

25 tháng 2

Câu 1

25 tháng 2

Câu 1: Nhân vật chính trong chuyện là bà ngoại và nhân vật "Tôi"

Câu 2: Lý do bà bị bệnh là do cú sốc tinh thần và nỗi đau mất mát quá lớn từ chiến tranh gây ra

Câu 3: Ý nghĩa:

Tình mẫu tử thiêng liêng khẳng định tình yêu vô bờ bến của ng mẹ dù trí nhớ có thể mất đi nhưng tình mẫu tử thì không thể quên được.

Câu 4: Nhân hoá trong câu: "Khi gió dịu dàng bay về mơn man"

Làm cho hình ảnh gió trở nên gần gũi, có hồn gió không còn là hiện tượng tự nhiên vô tri mà trở nên có tình cảm như là một sự vỗ về an ủi

Câu 5:

Chiến tranh lùi xa nhưng những mất mát để lại trong lòng người ở lại, như nhân vật bà ngoại, vẫn là những vết sẹo chưa bao giờ thôi nhức nhối. Họ là những "chứng nhân" đau thương, phải đánh đổi cả tuổi thanh xuân, người thân và sự minh mẫn của chính mình cho nền độc lập của dân tộc. Nhìn vào nỗi đau của họ, ta thấy được cái giá đắt đỏ của hòa bình và sự tàn khốc của bom đạn đã bào mòn cả thể xác lẫn tâm hồn con người. Đối với những mảnh đời ấy, sự thấu cảm và lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở lời nói, mà phải biến thành hành động trân trọng giá trị thực tại. Thế hệ trẻ hôm nay cần sống trách nhiệm và ý nghĩa hơn để bù đắp phần nào những hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của lớp người đi trước.



25 tháng 2

1. Xác định nhân vật chính

Nhân vật chính của truyện là nhân vật "tôi" (người cháu).

2. Chỉ rá lý do bà ngoại bị bệnh quên

Bà ngoại bị bệnh quên là do những mất mát, đau thương quá lớn từ chiến tranh, cụ thể là sự hi sinh của ông ngoại và ba người cậu.

3. Nêu ý nghĩa của những lời thoại

Những lời thoại ".

'... có phải gió đã

về không?",

', "... gió có phải đã về không?"

của bà ngoại mang ý nghĩ. Thể hiện nỗi nhớ da diết, khôn nguôi về những người thân đã khuất (ông và các cậu) "Gió" là một ẩn dụ cho sự ra đi, mất mát trong chiến tranh, đồng thời cũng là cách.

4. Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa

Biện pháp tu từ nhân hóa trong câu "Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thi tôi không nhín ra rõ lắm."

5. Suy nghĩ về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh

Những con người từng trải qua mất mát vi chiến tranh là những người phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, dai dẳng, hẳn sâu trong tâm hồn suốt cả cuộc đời.

25 tháng 2

Câu 1: Xác định nhân vật chính của truyện.

Nhân vật chính của truyện là bà ngoại. Toàn bộ các tình tiết, cảm xúc và thông điệp của đoạn trích đều xoay quanh cuộc đời, nỗi đau và thế giới nội tâm của bà.

Câu 2: Chỉ ra lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập trong truyện.

Theo đoạn trích, lý do bà ngoại bị bệnh quên là do cú sốc tâm lý quá lớn khi nhận được tin cậu Út (con trai út của bà) hy sinh.

• Dẫn chứng: "Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận được tin cậu Út tôi mất... bà ngoại tôi đứng nhìn cái tin trên giấy báo, rồi ngã đánh cạch xuống thềm nhà... Khi bà ngoại tỉnh dậy, ai hỏi cũng không nhớ gì mấy."

Câu 3: Ý nghĩa lời thoại của bà ngoại với nhân vật "tôi": "...có phải gió đã về không?", "...gió có phải đã về không?"

Những câu hỏi lặp đi lặp lại về "gió" mang ý nghĩa sâu sắc:

Sự chờ đợi và hy vọng: Đối với bà, "gió" không đơn thuần là hiện tượng tự nhiên mà là sự hiện thân của các con (các cậu) đã hy sinh trở về thăm nhà.

Thế giới nội tâm của người ở lại: Lời thoại cho thấy bà luôn sống trong ký ức và tình yêu thương vô hạn với những đứa con. Đó là cách bà xoa dịu nỗi đau mất mát, tạo ra một "bí mật" để tin rằng các con vẫn luôn hiện hữu bên cạnh.

Sự gắn kết âm dương: Thể hiện niềm tin tâm linh hiền hậu của người Việt, cái chết không phải là kết thúc mà là sự chuyển hóa để bảo vệ, gần gũi người thân.

Câu 4: Hiệu quả của biện pháp tu từ nhân hóa trong câu: "Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ..."

Biện pháp nhân hóa: Gió được gán cho các đặc điểm, hành động của con người (dịu dàng, bay về, mơn man, ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau).

Hiệu quả:

Về hình ảnh: Làm cho hình ảnh ngọn gió trở nên sinh động, gần gũi và giàu sức gợi cảm.

Về nội dung: Xóa nhòa ranh giới giữa cái chết và sự sống. Hình ảnh các cậu hy sinh ngoài chiến trường giờ đây hiện lên thật bình yên, hồn nhiên như những đứa trẻ đang ngủ trong vòng tay gia đình.

Về cảm xúc: Thể hiện cái nhìn ấm áp, đầy yêu thương và trân trọng của nhân vật "tôi" dành cho các cậu, đồng thời làm giảm bớt sự khốc liệt, đau thương của chiến tranh.

Câu 5: Suy nghĩ về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh (khoảng 5 – 7 dòng).

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng vết sẹo tâm hồn mà nó để lại cho những người ở lại, đặc biệt là những người mẹ, người bà như trong tác phẩm là vô cùng nhức nhối. Họ là những "anh hùng thầm lặng" đã hy sinh hạnh phúc cá nhân, dâng hiến những người con thân yêu nhất cho Tổ quốc. Nỗi đau của họ không chỉ là nước mắt, mà đôi khi là sự "quên để nhớ", là việc tạo ra một thế giới ảo ảnh để tiếp tục sống và hy vọng. Chúng ta cần có thái độ trân trọng, biết ơn sâu sắc và dành sự quan tâm, chăm sóc hậu phương quân đội thật tốt để xoa dịu phần nào những mất mát không gì bù đắp nổi ấy.

25 tháng 2

Câu 1

NVC:bà ngoại

Câu 2

Bà ngoại bị bệnh quên sau khi liên tiếp nhận tin các con hi sinh trong chiến tranh, đặc biệt là tin cậu Út mất. Cú sốc quá lớn khiến bà ngất đi và sau đó mất trí nhớ.




Câu 3

Những câu hỏi: “… có phải gió đã về không?” thể hiện:

  • Nỗi nhớ và tình thương sâu sắc của bà đối với các con đã hi sinh.
  • Niềm tin ngây thơ mà đau đớn rằng các con sẽ “về” theo gió.
  • Khát khao được gặp lại con, dù chỉ trong tưởng tượng.
    → Qua đó cho thấy bi kịch tinh thần và nỗi đau chiến tranh để lại trong lòng người mẹ.


Câu 4

  • Làm cho hình ảnh gió trở nên sống động, có hồn như con người.
  • Thể hiện cách đứa cháu tưởng tượng các cậu vẫn đang tồn tại đâu đó.
  • Tăng tính biểu cảm, gợi cảm giác ấm áp nhưng cũng man mác buồn.
  • Nhấn mạnh nỗi nhớ thương và sự mất mát do chiến tranh.



Câu 1: Nhân vật chính của truyện là bà ngoại. Câu 2: Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận tin cậu Út hi sinh. Cú sốc quá lớn khiến bà ngã xuống thềm nhà và từ đó không còn nhớ được nhiều chuyện. Câu 3: Lời bà hỏi: “... có phải gió đã về không?” thể hiện nỗi mong chờ, khắc khoải. “Gió” là hình ảnh ẩn dụ cho những người con đã hi sinh trở về. Dù mắc bệnh quên, sâu thẳm trong lòng bà vẫn đau đáu nhớ thương các con, luôn hi vọng họ quay về. Câu 4: Biện pháp nhân hóa trong câu văn làm cho “gió” trở nên gần gũi, có hồn như con người. Qua đó, hình ảnh những người con hiện lên sống động trong tâm tưởng, thể hiện nỗi nhớ thương da diết và sự khao khát đoàn tụ của bà ngoại. Câu 5 (5–7 dòng): Chiến tranh đã để lại những mất mát không gì bù đắp được cho biết bao gia đình. Những người mẹ, người bà như trong câu chuyện phải chịu nỗi đau mất con đến quặn thắt, thậm chí hóa thành bệnh tật. Họ sống trong kí ức và niềm mong chờ vô vọng. Sự hi sinh ấy khiến ta càng trân trọng hòa bình hôm nay. Thế hệ trẻ cần biết ơn, sống có trách nhiệm và gìn giữ những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

26 tháng 2

Câu 1. Nhân vật chính: bà ngoại. Câu 2. Lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập là: Do cú sốc tinh thần quá lớn khi nhận tin đứa con trai út hy sinh tại biên giới. Sau khi nghe tin dữ, bà ngã xuống thềm nhà, khi tỉnh dậy thì mắc chứng "bệnh quên". Câu 3. Câu hỏi mang những ý nghĩa sâu sắc sau: Sự mong ngóng, chờ đợi: Thể hiện nỗi lòng khắc khoải, mong chờ các con (những người đã hy sinh) trở về.Niềm tin tâm linh: Bà tin vào lời dặn của cậu Út rằng khi có gió là các anh em về thăm mẹ. Câu hỏi cho thấy sự gắn kết âm - dương và tình mẫu tử bất diệt.Sự ám ảnh của quá khứ: Cho thấy nỗi đau chiến tranh vẫn luôn hiện hữu, chi phối tâm trí và cuộc sống hiện tại của bà. Câu 4. Biện pháp: Nhân hóa qua các từ ngữ "dịu dàng", "mơn man" (gán cho "gió").Hiệu quả:Về nội dung: Khiến ngọn gió trở nên gần gũi, có hồn và tràn đầy tình cảm như những người con đang vỗ về, an ủi mẹ và người thân. Nó tạo nên không gian huyền ảo, ấm áp, xóa đi sự lạnh lẽo của sự mất mát.Về nghệ thuật: Giúp câu văn thêm sinh động, giàu hình ảnh và tăng sức biểu cảm, làm dịu đi không khí đau thương của chiến tranh. Câu 5. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết sẹo tinh thần vẫn còn mãi trong lòng những người ở lại. Họ là những người phải chịu đựng nỗi đau tột cùng khi mất đi người thân, nhưng cũng chính họ là biểu tượng của sự kiên cường và hy sinh thầm lặng. Dù có lúc tâm trí bị tổn thương (như "bệnh quên" của bà ngoại), nhưng tình yêu thương và ký ức về người đã khuất vẫn luôn là điểm tựa để họ tiếp tục sống. Chúng ta cần có sự thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh vô giá đó để trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

II. LÀM VĂN (7.0 điểm) Câu 1: (2.0 điểm)           Từ đoạn trích ở phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về sức mạnh của tinh thần lạc quan trong hoàn cảnh khó khăn thử thách. Câu 2: (5.0 điểm)           - Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu…...
Đọc tiếp

II. LÀM VĂN (7.0 điểm)

Câu 1: (2.0 điểm)

          Từ đoạn trích ở phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về sức mạnh của tinh thần lạc quan trong hoàn cảnh khó khăn thử thách.

Câu 2: (5.0 điểm)

          - Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão… đưa tôi lên bờ mà đánh…

          - Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên.

          - Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông…

          - Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, - bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, - trên thuyền phải có một người đàn ông… dù hắn man rợ, tàn bạo?

          - Phải – Người đàn bà đáp – Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú?

           Lát lâu sau mụ lại nói tiếp:

          - Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có một người đàn ông để chèo chống khi phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! – Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ.

          - Cả đời chị có một lúc nào thật vui không? – Đột nhiên tôi hỏi.

          - Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no…

(Trích Chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu,

Ngữ văn 12, Tập 2, NXB Giáo dục, tr.76)

          Phân tích hình tượng người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên. Từ đó, anh/chị cảm nhận gì về vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

51
Câu 1: (2.0 điểm)           Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc – hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về trách nhiệm của thế hệ trẻ với biển đảo Tổ quốc. Câu 2: (5.0 điểm)           Bà lão cúi đầu nín lặng. Bà lão hiểu rồi. Lòng người mẹ nghèo khổ ấy còn hiểu ra biết bao nhiêu cơ sự, vừa ai oán vừa xót thương cho số kiếp...
Đọc tiếp

Câu 1: (2.0 điểm)

          Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc – hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về trách nhiệm của thế hệ trẻ với biển đảo Tổ quốc.

Câu 2: (5.0 điểm)

          Bà lão cúi đầu nín lặng. Bà lão hiểu rồi. Lòng người mẹ nghèo khổ ấy còn hiểu ra biết bao nhiêu cơ sự, vừa ai oán vừa xót thương cho số kiếp đứa con mình. Chao ôi, người ta dựng vợ gả chồng cho con là lúc trong nhà ăn nên làm nổi, những mong sinh con đẻ cái mở mặt sau này. Còn mình thì… Trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rỉ xuống hai dòng nước mắt… Biết rằng chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không?

          Bà lão khẽ thở dài ngửng lên, đăm đăm nhìn người đàn bà. Thị cúi mặt xuống, tay vân vê tà áo đã rách bợt. Bà lão nhìn thị và bà nghĩ: Người ta có gặp bước khó khăn, đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình. Mà con mình mới có vợ được… Thôi thì bổn phận bà là mẹ, bà đã chẳng lo lắng được cho con… May ra mà qua khỏi được cái tao đoạn này thì thằng con bà cũng có vợ, nó yên bề nó, chẳng may ra ông giời bắt chết cũng phải chịu chứ biết thế nào mà lo cho hết được?

          Bà lão khẽ dặng hắng một tiếng, nhẹ nhàng nói với “nàng dâu mới”:

          - Ừ, thôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau, u cũng mừng lòng.

          Tràng thở đánh phào một cái, ngực nhẹ hẳn đi. Hắn ho khẽ một tiếng, bước từng bước dài ra sân. Bà cụ Tứ vẫn từ tốn tiếp lời:

          - Nhà ta thì nghèo con ạ. Vợ chồng chúng mày liệu mà bảo nhau làm ăn. Rồi ra may mà ông giời cho khá… Biết thế nào hở con, ai giàu ba họ, ai khó ba đời? Có ra thì rồi con cái chúng mày về sau.

          Bà lão đăm đăm nhìn ra ngoài. Bóng tối trùm lấy hai con mắt. Ngoài xa dòng sông sáng trắng uốn khúc trong cánh đồng tối. Mùi đốt đống rấm ở những nhà có người chết theo gió thoảng vào khét lẹt. Bà lão thở nhẹ ra một hơi dài. Bà lão nghĩ đến ông lão, nghĩ đến đứa con gái út. Bà lão nghĩ đến cuộc đời cực khổ dài dằng dặc của mình. Vợ chồng chúng nó lấy nhau, cuộc đời chúng nó liệu có hơn bố mẹ trước kia không?

(Trích Vợ nhặt, Kim Lân, Ngữ văn 12, Tập 1, NXB Giáo dục Việt Nam 2002, tr.27-28)

         Cảm nhận về nỗi lòng người mẹ trong đoạn trích trên. Từ đó nhận xét về tình cảm của tác giả dành cho nhân vật bà cụ Tứ.

8
17 tháng 5 2021

câu1

Biển đảo – Nơi mà hàng triệu người đang luôn bảo vệ. Biển đảo là một phần máu thịt của Tổ quốc, vì vậy có muôn vàn trái tim ngày đêm hướng về biển đảo, dành tình yêu cho những người lính biển cùng các chiến sĩ, các lực lượng ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo nước nhà. Những tưởng biển đảo bình yên với những con sóng nhẹ xô bờ, thế nhưng những ngày tháng này cả nước vẫn đang chống chịu với cơn sóng ngầm, bão giông, sóng gió chưa bao giờ lặng im trên mảnh đất xanh của Tổ quốc … Là một học sinh, bản thân em luôn mang trong tim tình yêu biển đảo, tình yêu và lòng khâm phục tới những người lính biển, những ngư dân chân chất nơi đảo xa. Có chút chạnh lòng, xót xa, lo lắng khi biển xanh dậy sóng,… em mong rằng biển đảo sẽ bình yên, rạng rỡ nụ cuoiw

Để bảo vệ chủ quyền biển đảo, trước hết thanh niên và thanh niên học sinh nói riêng phải xác định phải giữ biển đảo bằng tri thức về chủ quyền biển đảo. Chúng ta cần nghiên cứu và nhận thức sâu sắc về ý nghĩa thiêng liêng chủ quyền biển đảo và giá trị to lớn chủ quyền mà ông cha ta đã đổ xương máu để xây dựng; về lịch sử Việt Nam đặc biệt là lịch sử địa lý liên quan đến chủ quyền biển đảo, về lịch sử hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa… tìm hiểu rõ chính sách ngoại giao nhất quán của Đảng và Nhà nước ta về vấn đề biển Đông. Thanh niên cần hưởng ứng và tích cực tham gia các diễn đàn hợp pháp trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên internet, khẳng định chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên các diễn đàn, đồng thời kịch liệt lên án và đấu tranh tham gia ngăn chặn các hành vi xâm phạm phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam. Thanh niên là hậu phương chỗ dựa tình cảm vững chắc đối với các lính biển đảo, bằng những việc làm thiết thực như gửi thư đến các lính hải đảo để chia sẻ động viên và tiếp sức cho các anh thêm nghị lực để trông giữ biển đảo. Điều quan trọng, thanh niên cần không ngừng tu dưỡng phẩm chất người Việt Nam mới, tích cực tham gia xây dựng đất nước giàu mạnh, có định hướng lý tưởng yêu nước và đoàn kết để tạo nên sức mạnh bảo vệ chủ quyền biển đảo. Bên cạnh đó, mỗi người chúng ta cần sẵn sàng chuẩn bị tinh thần tham gia trực tiếp vào công cuộc giữ gìn biển đảo quê hương bằng tất cả những gì mình có thể.

Biển đảo Việt Nam là một phần lãnh thổ thiêng liêng không thể tách rời của Tổ quốc được cha ông truyền lại. Trách nhiệm của tuổi trẻ nói riêng là ra sức gìn giữ toàn vẹn phần lãnh thổ này như lời Bác Hồ năm xưa đã dặn “các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước

Câu 2 

Truyện ngắn “ Vợ nhặt” của Kim Lân được sáng tác sau cách mạng tháng Tám nhưng lấy bối cảnh là nạn đói năm 1945. Đặt trong bối cảnh ra đời của tác phẩm, nhà văn đã làm toát lên tấm long yêu thương, đùm bọc lẫn nhau và khát vọng hạnh phúc của những người người khổ. Vẻ đẹp nhân bản ấy được tác giả xây dựng thành công ở hình tượng nhân vật “bà cụ Tứ” – mẹ anh Tràng- người “nhặt vợ”.Bà cụ Tứ trước hết là người mẹ nghèo khổ đã già yếu với cái lưng “long khòng”, khẽ mắt “lèm nhèm “,”khuôn mặt bủng beo, u ám “. Những hành động cử chỉ của cụ “nhấp nháy hai con mắt”,”chậm chạp hỏi”, “lập cập bước đi”, “lật đật:, “lễ mễ” cũng thể hiện cụ là một người đã già, không còn khỏe mạnh. Hơn nữa người phụ nữ ấy còn bị đặt trong hoàn cảnh nghèo nàn, đói khổ mà cụ nói “ cuộc đời cực khổ dài đằng đẵng”.

Trong tác phẩm, bà cụ Tứ chỉ xuất hiện ở giữa truyện khi anh Tràng đưa vợ về nhà, nhưng nhân vật này vẫn thu hút được sự quan tâm của người đọc bởi những vẻ đẹp tâm hồn, tính cách.

Trong người mẹ già nua, đói khổ ấy có một tình yêu thương dành cho con cái sâu sắc. Cụ thương người con trai của mình “cảm thấy ai oán xót thương cho số phận đứa con mình”. Trong kẽ mắt kèm nhàm của cụ rỉ ra hai dòng nước mắt. Cụ đã sớm lo lắng cho cuộc sống tương lai của đứa con mình” không biết chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua cơn đói này không”. Bà còn dành tình yêu thương cho người con dâu mới của mình. Bà nhìn thị nghĩ :”Người ta có gặp bước khó khăn đói khổ này người ta mới lấy con mình, con mình mới có vợ được”. Đó là tấm lòng người mẹ không khinh rẻ mà tỏ ra thông cảm thấu hiểu hoàn cảnh con dâu, thậm chí bà còn cho đó là may mắn của con trai mình, gia đình mình khi có con dâu mới. Điều đo chứng tỏ bà cụ Tứ rất hiểu mình, hiểu người. Tình yêu thương còn thể hiên qua những lời nói của bà cụ dành cho con “Vợ chồng chúng mày liệu mà bảo nhau làm ăn. Rồi may ra ông giời cho khá… Biết thế nào hở con, ai giàu ba họ, ai khó ba đời?…". Bà nói với con dâu bằng lời của một người từng trải – vừa lo lắng, vừa thương xót, đồng thời động viên con bằng triết lý dân gian”ai giàu ba họ ai khó ba đời, hướng con tới tương lai tươi sáng. "… Năm nay thì đói to đấy. Chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá…". Câu nói thể hiện tấm long thương xót cho số phận của những đứa con. Và để ngày vui của các con thêm trọn vẹn, sáng hôm sau cụ” xăm xắn quét tước nhà cửa”. Hành động giản dị thôi nhưng thể hiện tấm lòng người mẹ tuy nghèo nhưng hết lòng thương yêu con. Và thế là đám cưới không nghi lễ, không đón đưa của đôi vợ chồng trẻ được chan đầy bằng tình yêu thương và tấm long lo lắng của người mẹ nghèo.

Nhân vật bà cụ Tứ bị đặt trong hoàn cảnh éo le, qua đó ta thấy được tinh thần lạc quan của người mẹ già yếu, tuy sắp đến độ gần đất xa trời nhưng luôn hướng về tương lai thể hiện qua những hành động và lời nói. Cụ tin vào triết lý dân gian: ai giàu ba họ ai khó ba đời- lạc quan về một ngày mai tươi sáng.Cụ đồng tình khi thấy Tràng thắp đèn mặc dù cụ biết lúc đó dầu rất đắt, dầu là thứ xa xỉ. Nếu để ý ta sẽ thấy chính bà lão “gần đất xa trời”này lại là người nói về tương lai nhiều nhất” cụ nói toàn chuyện vui, chuyện sung sướng về sau. Đó không đơn thuần chỉ là niềm lạc quan của người lao động mà còn là ước mơ về cuộc sống có phần tươi sáng hơn cho các con. Bà cụ trông cũng” tươi tỉnh khác hẳn ngày thường”. Chính tâm trạng vui tươi phấn khởi của người mẹ già đã làm sáng lên cái không gian u ám và góp phần vào ngày vui trọng đại của cuộc đời người con trai. Sáng hôm sau cụ xăm xắn quét dọn nhà cửa, đó là những công việc sinh hoạt thường ngày nhưng đặt trong hoàn cảnh này, hành động quét dọn làm nhà cửa trông sạch sẽ, tinh tươm hơn giống như cụ đang muốn tự tay quét đi những tăm tối của ngày cũ và đón chờ những điều tươi sáng hơn. Và hình ảnh người mẹ già, cười đon đả: “Cám đây mày ạ, hì. Ngon đáo để, cứ thử ăn mà xem. Xóm ta khối nhà chả có cám mà ăn đấy", cứ quẩn quanh, ám ảnh tâm chí người đọc. Cái lạc quan không những không bị mất đi mà lại càng trở nên mãnh liệt hơn trong mưa nắng cuộc đời. Trong buổi sáng đầu tiên đón tiếp nang dâu mới, nồi cháo cám “ chát xít, nghẹn bứ trong miệng” mà ngon ngọt trong long, ngọt bởi tâm lòng người mẹ nghèo đang cố xua đi cái không khí ảm đạm bằng thái độ lạc quan và sự tươi tỉnh động viên con cố gắng vượt qua hoàn cảnh. Nhưng sự thật là vị đắng ngắt của cháo cám và tiếng thúc thuế từ xa vọng lại đã không làm niềm vui nhỏ của những con người nghèo khổ cất cánh lên được.

Bằng tài năng và tấm lòng đồng cảm sâu sắc, Kim Lân đã dựng lên “hình ảnh chân thật và cảm động về người mẹ nông dân nghèo khổ trong trận đói khủng khiếp năm 1945". Nhân vật bà cụ Tứ được khắc họa chủ yếu qua sự vận động trong nội tâm nhân vật. Ngoài ra, qua những lời nói, cử chủ, hành động của nhân vật ta cũng có thể cảm nhận được tấm lòng yêu thương con sâu sắc. Ở bà cụ Tứ thấp thoáng hình ảnh của nhân vật lão Hạc, của mẹ Dần, vợ chồng Dần ( Nam Cao) những người nông dân nghèo nhưng chỉ sống vì con, hết lòng yêu thương con. Dẫu chỉ là một nhân vật phụ nhưng bằng tài năng, và tình cảm thiết tha trừu mến đối với tấm lòng người mẹ nghèo, Kim Lân đã khắc họa được chân dung nhân vật vừa sinh động, chân thực, vừa cảm động, day dứt với người đọc. Chính những hành động, lời nói của cụ, nụ cười trên khuôn mặt bủng beo u ám đã làm sáng bừng thiên truyện sau cái tối tăm, cái bế tắc của đói nghèo. Ý nghĩa nhân bản mà nhà văn muốn gửi gắm qua nhân vật này là con người dù có đặt vào hoàn cảnh khốn cùng, cận kề cái chết nhưng vẫn không mất đi những giá trị tinh thần và phẩm chất tốt đẹp: lòng yêu thương con người và thái độ lạc quan hi vọng vào tương lai tươi sáng dù cho chỉ có một tia hi vọng mỏng manh. Kim Lân đã khám phá và thể hiện thành công điều đó ở nhân vật bà cụ Tứ. qua đó thể hiện rõ tấm lòng nhân hậu , bao dung, tình yêu thương con của bà cụ Tứ

17 tháng 5 2021

Vợ nhặt của Kim Lân là một trong những tác phẩm xuất sắc và tiêu biểu nhất của nền văn học Việt Nam hiện đại khi viết về chủ đề người nông dân dưới xã hội cũ, đặc biệt là trong giai đoạn đau thương nhất của đất nước. Tuy nhiên trong tác phẩm nội dung chính mà tác giả muốn đề cập đến không phải là phản ánh, tố cáo hiện thực mà là tấm lòng trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp trong tâm hồn con người, cùng với sức mạnh của tình người, tình thân trong gia định đã trở thành cơ sở cho những khát vọng sống, niềm hy vọng và tin tưởng vào tương lai mãnh liệt ngay trong những hoàn cảnh khốn cùng nhất. Bên cạnh hai nhân vật là Tràng và thị với những nét phẩm chất riêng, thì nhân vật cụ Tứ lại hiện lên với vẻ đẹp của tình mẫu tử, thương con sâu sắc.

Giữa nạn đói hoành hành năm 1945, hàng triệu đồng bào ta phải chịu chết đói, nhiều người phải lìa xa quê cha đất tổ đi tha hương cầu thực nơi xứ người, mẹ con bà cụ Tứ là một trong số đó. Bà cụ là một phụ nữ nông dân nghèo khổ, có lẽ rằng cả cuộc đời bà đã phải chịu nhiều đắng cay vất vả, bởi lẽ cả cuộc đời bà nằm trọn trong những ngày tháng đất nước chất chứa nhiều đau thương, lầm than dưới chế độ thực dân nửa phong kiến. Cả cuộc đời bà dành để kiếm từng đồng, từng hào chắt bóp nuôi con khôn lớn, cho đến khi tuổi đã gần đất xa trời, bà cụ tội nghiệp vẫn không được hưởng những ngày tháng sung sướng. Thay vào đó cụ vì già cả, ốm yếu phải sống dựa vào đứa con trai là anh Tràng với một công việc bấp bênh, bữa đói bữa no, và bên ngoài kia thần chết đang chực chờ những con người khốn khổ, cùng đường vì cái đói, trong đó có cả hai mẹ con bà cụ Tứ. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy tình mẫu tử của bà cụ lại càng hiện lên rõ rệt, cả đời làm lụng nuôi con khôn lớn, đến khi Tràng đã lớn khôn thì bà cụ lại sầu khổ vì không kiếm nổi cho con một tấm vợ, một người đàn bà đỡ đần hôm sớm. Tất cả chỉ tại bà nghèo quá, người ta cưới vợ khi có của ăn của để, khi ăn nên làm ra, còn bà lại chẳng có gì trong tay thành thử phải tội con bà cô đơn lẻ bóng. Mà có khi đến lúc mà mất đi thì đứa con trai tội nghiệp lại phải chịu cảnh côi cút một mình trên đời. Điều ấy làm bà cụ Tứ tủi phận nhiều lắm.

Cho đến một hôm thấy Tràng dẫn một người phụ nữ lạ mặt về nhà, trong lòng bà cụ nổi lên biết bao nhiêu là cớ sự thắc mắc, thế nhưng bà không hề tỏ ra bối rối mà quay sang nhìn con tỏ ý không hiểu, để chờ Tràng giải thích, để cho Tràng có cơ hội được phân trần câu chuyện, chứ không lên tiếng trách móc. Đó là tấm lòng của một người mẹ trải đời, thương con bằng một tình thương dịu dàng, săn sóc. Rồi đến khi đã rõ sự mười mươi, bà cụ "hiểu ra bao nhiêu là cớ sự" rồi thì bà im lặng, những dòng suy nghĩ chảy trôi, quẩn quanh liên tục bên ngoài cái sự việc con bà lấy vợ, một người vợ theo không. Nhưng không chần chừ quá lâu, bà cụ Tứ đã sống trên cuộc đời này ngót nghét vài chục năm trời đằng đẵng, có cái khổ, cái sự lạ nào mà bà không hiểu thấu. Đứng trên vai trò là một người mẹ có tấm lòng thương con sâu sắc, bà hiểu được chuyện anh Tràng lấy vợ âu cũng là chuyện hợp tình hợp lý, bởi Tràng đã đến cái tuổi ấy lâu lắm rồi. Thế nhưng vừa nghĩ thông chuyện này thì bà cụ lại chợt nghĩ đến chuyện khác, bao nhiêu mối lo toan bỗng đổ dồn về lòng người mẹ già tội nghiệp, bà thương con "ai oán xót thương cho số kiếp con trai mình", cũng lại tủi cho phận người làm mẹ, nhưng không thể lo nổi cho con một cái đám cưới, dựng vợ gả chồng tử tế cho con, để nó phải tự thân đi kiếm về một người vợ. Càng nghĩ bà lại càng lấy làm buồn lòng, xúc động "trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rỉ xuống hai hàng nước mắt". Ấy rồi ăn ở với nhau như thế "biết rằng chúng nó có nuôi nổi nhau qua cơn đói khát này không", là những suy nghĩ quẩn quanh trong lòng bà cụ Tứ. Một người mẹ thương con không nề hà, trách mắng con mình tự tiện cưới gả, bởi bà hiểu phận mình và phận con, bà chỉ lo lắng mãi chuyện cuộc sống tương lai của hai vợ chồng Tràng, sợ con chịu khổ cực, rồi đương không lại liên lụy cả người khác nữa. Cái đám cưới chớp nhoáng khác thường này đem đến cho cụ niềm vui có dâu con, nhưng cũng lại mang đến cho bà biết bao nhiêu trăn trở, rối rắm. u cũng là lòng người mẹ yêu thương và suy nghĩ cho con trăm bề. Cuối cùng sau khi đã đi qua những xúc động, buồn tủi, bà cụ Tứ đã nhanh chóng vực lại tinh thần, thông suốt mọi vấn đề rằng "Người ta có gặp bước khó khăn đói khổ này, người ta mấy lấy đến con mình. Mà con mình mới có vợ được. Thôi bổn phận bà là mẹ, bà đã chẳng lo lắng được cho con...Chẳng may ông giời bắt chết cũng phải chịu chứ biết thế nào mà lo cho hết được?". Bà nhanh chóng thấu hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh đáng thương của thị, đồng thời lòng bà đã dấy lên những tình cảm thương yêu người con dâu mới về. Bà nhẹ nhàng giục thị ngồi xuống, rồi nhỏ nhẹ khuyên giải, nhắc nhở động viên, vun vén vào cho hai vợ chồng Tràng, dặn dò họ cách ăn ở với nhau bằng những lời phấn khởi "Biết thế nào hở con, ai giàu ba họ, ai khó ba đời?". Mặc dầu rằng trong lòng bà vẫn còn trăm mối tơ vò cảm xúc, nhưng không vì thế mà bà làm các con bối rối, mất vui, bà quyết giữ cho riêng bà những lo lắng, những buồn tủi để cho đôi tân nhân một sự động viên trước khi bước vào cuộc đời mới.

Sau đêm tân hôn của vợ chồng Tràng, căn nhà tàn tạ dưới đôi bàn tay của mẹ chồng nàng dâu bỗng trở nên sáng sủa lạ thường, thấy được những đức tính tốt đẹp, sự cẩn thận chu đáo của thị và cụ mừng lắm "cái mặt bủng beo u ám của bà rạng rỡ hẳn lên". Trong bữa cơm sáng, dẫu rằng mâm cơm ngày đói kém trông thật thảm hại với mớ rau chuối thái mỏng và cháo loãng thế nhưng không khí trong nhà vẫn rất vui vẻ đầm ấm. Bà cụ thương con, thương dâu, thành thử bà cố xua đi cái nghèo đói đang hiện hữu trước mắt cặp tân nhân bằng cách liên tục kể những chuyện vui, kế hoạch làm ăn, nuôi gà, mở ra trước mắt những tương lai tốt đẹp đầy hy vọng. Đặc biệt người mẹ nghèo khó còn chiêu đãi con trai và con dâu bằng một nồi "chè khoán", mà thực tế đó là là cháo cám để mừng tân hôn. Dù vị của món ăn này vô cùng cùng khó ăn thế nhưng đó là cả tấm lòng của một người mẹ thương con, bà cụ tội nghiệp vì nghèo xác xơ không lấy gì để làm cỗ làm bàn, thế nên chỉ còn cách cố kiếm cho được ít cám về nấu làm món ăn đổi bữa. Ở một nét suy diễn sâu xa nào đó thì nồi cháo cám còn mang ý nghĩa là lời nhắc nhở của cụ Tứ dành cho các con về những ngày gian khó đang chờ đợi trước mắt, hy vọng rằng vợ chồng Tràng vẫn được vững lòng như ngày hôm nay, ăn nồi cháo cám đắng ghét, nghẹn ứ nơi cổ họng mà vẫn cảm thấy vui vẻ hạnh phúc.

Nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm Vợ nhặt là một hình tượng tiêu biểu cho những bà mẹ Việt Nam xưa, cả cuộc đời hy sinh sinh vì con cái, yêu thương con sâu sắc bằng những tình cảm thấu hiểu, bao dung và vị tha. Dù rằng bà sống trong cảnh nghèo khó tột cùng, thế nhưng với sự từng trải của mình bà vẫn giành lấy được những sự lạc quan, vui vẻ trong cuộc sống, trở thành kim chỉ nam hướng vợ chồng Tràng đến một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

I. ĐỌC HIỂU Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:             Tôi nhớ lúc nhỏ có lần phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con. Trở thành người tốt hay xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời của mình....
Đọc tiếp

I. ĐỌC HIỂU

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

            Tôi nhớ lúc nhỏ có lần phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con. Trở thành người tốt hay xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời của mình. Ba mẹ yêu thương con không phải vì con mà vì con là con của ba mẹ, bởi vậy kể cả khi con trở thành một người xấu, một kẻ dối trá hay thậm chí trộm cắp, thì tình yêu của ba mẹ dành cho con vẫn không thay đổi. Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương.”

            Đó chính là lí do đầu tiên để tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương. Thậm chí, tôi chỉ cần một lí do đó mà thôi.

            Kinh Talmud viết: “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” Bởi thế, hiển nhiên là tôi cũng sẽ nói với con tôi những lời ba tôi đã nói.

            […] Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe hoặc mở bugi bị ướt ra lau khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.

(Trích Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân)

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.

Câu 2: Vì sao nhân vật tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương.

Câu 3: Theo em, việc tác giả trích câu “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” trong Kinh Talmud có ý nghĩa gì?

Câu 4: Em rút ra được thông điệp gì từ những câu văn sau: “Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe hoặc mở bugi bị ướt ra lau khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.”?

12
14 tháng 5 2021

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: nghị luận.

Câu 2: Lí do để nhân vật tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương đó là lời nói của ba: Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương.”

Câu 3: Việc tác giả trích câu “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” trong Kinh Talmud có ý nghĩa:

- Khi chúng ta dạy cho con cái mình những điều tốt đẹp, chúng sẽ mang những điều tốt đẹp đó để cư xử với tất cả mọi người xung quanh và dạy dỗ thế hệ sau.

- Những điều tốt đẹp ấy sẽ lan tỏa, có sức ảnh hưởng tích cực đến muôn đời sau.

- Làm tăng ý nghĩa, tính triết lí cho văn bản.

- Làm tăng sức thuyết phục, tin cậy cho nội dung mà tác giả muốn gửi gắm.

Câu 4:

- Trong cuộc đời mỗi người luôn có nhiều người thầy nhưng cha mẹ luôn là người thầy đầu tiên của con.

- Mỗi chúng ta sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng khi được học những điều bình dị từ chính người cha yêu quý của mình. Cha luôn là người dành cả tình yêu thương và tấm lòng bao la của tình phụ tử thiêng liêng để chỉ bảo ta trên đường đời.

- Bài học từ người thầy đầu tiên ấy là điều vô cùng quý giá, sẽ để lại dấu ấn sâu sắc và gợi nhiều kỉ niệm để nhớ về trên chặng đường sau này.

14 tháng 5 2021

ko biet

I. ĐỌC HIỂUĐọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:            Tôi nhớ lúc nhỏ có lần phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con. Trở thành người tốt hay xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời của mình. Ba...
Đọc tiếp

I. ĐỌC HIỂU

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

            Tôi nhớ lúc nhỏ có lần phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con. Trở thành người tốt hay xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời của mình. Ba mẹ yêu thương con không phải vì con mà vì con là con của ba mẹ, bởi vậy kể cả khi con trở thành một người xấu, một kẻ dối trá hay thậm chí trộm cắp, thì tình yêu của ba mẹ dành cho con vẫn không thay đổi. Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương.”

            Đó chính là lí do đầu tiên để tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương. Thậm chí, tôi chỉ cần một lí do đó mà thôi.

            Kinh Talmud viết: “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” Bởi thế, hiển nhiên là tôi cũng sẽ nói với con tôi những lời ba tôi đã nói.

            […] Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe hoặc mở bugi bị ướt ra lau khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.

(Trích Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân)

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.

Câu 2: Vì sao nhân vật tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương.

Câu 3: Theo em, việc tác giả trích câu “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” trong Kinh Talmud có ý nghĩa gì?

Câu 4: Em rút ra được thông điệp gì từ những câu văn sau: “Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe hoặc mở bugi bị ướt ra lau khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình

2
21 tháng 7 2021

đọc

nha

21 tháng 5 2025

Dưới đây là gợi ý trả lời cho các câu hỏi đọc hiểu dựa trên đoạn trích từ tác phẩm Nếu biết trăm năm là hữu hạn của Phạm Lữ Ân:


Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.

  • Phương thức biểu đạt chính: Tự sự kết hợp với nghị luận.
  • Đoạn trích kể lại câu chuyện về lời dạy của ba dành cho nhân vật "tôi" (tự sự), đồng thời thể hiện quan điểm, suy nghĩ về giá trị của sự chính trực và tình yêu thương (nghị luận).

Câu 2: Vì sao nhân vật tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương?

  • Nhân vật "tôi" muốn trở thành người chính trực và biết yêu thương vì ba mẹ đã dạy rằng dù con có sai lầm, ba mẹ vẫn yêu thương con vô điều kiện.
  • Nhưng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành người chính trực và biết yêu thương.
  • Lời dạy đó là động lực và lí do duy nhất để nhân vật "tôi" quyết tâm trở thành người như vậy.

Câu 3: Theo em, việc tác giả trích câu “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” trong Kinh Talmud có ý nghĩa gì?

  • Câu trích nhấn mạnh tính liên tục của việc giáo dục và truyền lại giá trị đạo đức qua các thế hệ.
  • Việc dạy con không chỉ ảnh hưởng đến con cái mà còn ảnh hưởng đến cả các thế hệ tiếp theo (cháu chắt).
  • Điều này thể hiện trách nhiệm và tầm quan trọng của việc giáo dục con cái trong gia đình.

Câu 4: Em rút ra được thông điệp gì từ những câu văn sau:

“Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe hoặc mở bugi bị ướt ra lau khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.”

  • Thông điệp:
    • Sự học hỏi từ người thân, đặc biệt là từ cha mẹ, có ý nghĩa sâu sắc và đặc biệt hơn so với việc học từ người khác.
    • Những bài học đời thường, kỹ năng sống khi được truyền đạt từ người thân yêu mang giá trị tinh thần và tình cảm lớn lao.
    • Mối quan hệ gắn bó, sự tin tưởng và tình cảm gia đình làm cho việc học trở nên ý nghĩa và đáng trân trọng hơn.

Nếu bạn cần mình giải thích thêm hoặc hỗ trợ làm bài tập khác, cứ hỏi nhé!



1 tháng 6 2017

Nội dung chính: Sự thức tỉnh muộn màng của người cháu.

Đáp án cần chọn là: B

Nội dung chính của đoạn trích sau:“Cũng có thể là tôi và cháu bé còn ở U-rin-pin-xcơ, chừng hơn một năm nữa, nếu như hồi tháng mười một không bị chuyện rủi ro. Hôm ấy tôi lái xe đường lầy, đến một thôn nọ thì xe bị trượt, vừa lúc đó có một con bò quay lại, xe tôi chạm phải chân nó. Thế là như ta biết đấy, các bà gào thét ầm lên, người ta xúm lại, anh kiểm tra xe hơi lập tức...
Đọc tiếp

Nội dung chính của đoạn trích sau:

Cũng có thể là tôi và cháu bé còn ở U-rin-pin-xcơ, chừng hơn một năm nữa, nếu như hồi tháng mười một không bị chuyện rủi ro. Hôm ấy tôi lái xe đường lầy, đến một thôn nọ thì xe bị trượt, vừa lúc đó có một con bò quay lại, xe tôi chạm phải chân nó. Thế là như ta biết đấy, các bà gào thét ầm lên, người ta xúm lại, anh kiểm tra xe hơi lập tức đến ngay…Cái chính ở đây là phải biết kịp thời quay mặt đi. Cái chính ở đây là đừng làm tổn thương trái tim em bé, đừng làm cho em thấy những giọt nước mắt đàn ông hiếm hoi nóng bỏng lăn trên má anh”.

1
27 tháng 1 2019

Nội dung chính: Số phận hẩm hiu của Xô-cô-lốp và niềm tin vào sức mạnh của con người Nga.

Đáp án cần chọn là: C

Có 1 bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chết. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà ko chết. Tại sao (ko ai cứu hết)?Lịch nào dài nhất?Có 1 đàn chuột điếc đi ngang qua, hỏi có mấy con?Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả Con đường dài nhất là đường nào?Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt...
Đọc tiếp

Có 1 bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chết. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà ko chết. Tại sao (ko ai cứu hết)?

Lịch nào dài nhất?

Có 1 đàn chuột điếc đi ngang qua, hỏi có mấy con?

Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 

Con đường dài nhất là đường nào?

Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?

 Con gì đập thì sống, không đập thì chết?

Có 1 anh chàng làm việc trong 1 tòa nhà 50 tầng, nhưng anh ta lại chỉ đi thang máy lên đến tầng 35 rồi đoạn còn lại anh ta đi thang bộ.Tại sao anh ta lại làm như vậy ?

 con vịt đi trước 2 con vịt, 2 con vịt đi sau 2 con vịt, 2 con vịt đi giữa 2 con vịt. Hỏi có mấy con vịt?

 Quần rộng nhất là quần gì?

Xã đông nhất là xã nào?

: Con gì đầu dê mình ốc?

Một kẻ giết người bị kết án tử hình. Hắn ta phải chọn một trong ba căn phòng: phòng thứ nhất lửa cháy dữ dội, phòng thứ hai đầy những kẻ ám sát đang giương súng, và phòng thứ ba đầy sư tử nhịn đói trong ba năm. Phòng nào an toàn nhất cho hắn?

Môn gì càng thắng càng thua?

 Bỏ ngoài nướng trong, ăn ngoài bỏ trong là gì?

 Cái gì mà đi thì nằm, đứng cũng nằm, nhưng nằm lại đứng?

Chuột nào đi bằng hai chân?Vịt nào đi bằng hai chân?

 Nếu chỉ có một que diêm, trong một ngày mùa đông giá rét, bạn bước vào căn phòng có một cây đèn, một bếp dầu, và một bếp củi, bạn thắp gì trước tiên?

 Cái gì của chồng mà vợ thích cầm nhất?

Bạn làm việc gì đầu tiên mỗi buổi sáng?

Bạn có thể kể ra ba ngày liên tiếp mà không có tên là thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật?

Đang yêu mà người yêu chết gọi là tình ..

Tìm điểm sai trong câu: "dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm"

Trên đồng cỏ có 6 con bò, đếm đi đếm lại chỉ có 12 cái chân. Câu hỏi tại sao

8

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

1. vì bả đi tàu ngầm

2. Lịch sử dài nhất

3.24 con

4.Đập con ma đỏ 2 lần con ma xanh sợ qá chết theo(chắc v có nghe qa rồi nhưng qên )

5.đường đời