Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em vẫn luôn nghĩ rằng mình thật may mắn vì có một người chị gái giỏi giang lại luôn biết yêu thương và nhường nhịn em.
Gia đình em có 4 người, bố, mẹ, chị gái em và em. Trong nhà, chị là người chị, là người bạn gần gũi với em nhất. Chị em có đôi mắt tròn xoe, lúc nào cũng sáng long long. Mọi người nói đó là đôi mắt thể hiện sự thông minh. Mái tóc của chị dài đến ngang vai. Khi đi học, chị thường buộc túm tóc lên gọn gàng. Lúc ở nhà, chị thường để xõa tóc vì mái tóc của chị đen và mượt lắm.
Vì lớn hơn em lại biết nhiều việc hơn em nên ở nhà chị thường giúp đỡ bố mẹ những công việc lặt vặt như rửa chén bát, quét nhà. Có ngày bố mẹ đi vắng, chị là người vào bếp nấu cho em những bữa ăn thật ngon. Có lẽ vì chị em có đôi bàn tay búp măng nên chị làm việc gì cũng khéo léo. Chưa bao giờ chị làm bể một chiếc chén nào.
Chị em có dáng người dong dỏng cao. Chị hơi gầy một chút so với dáng người của mình. Mẹ em vẫn hay nhắc nhở chị phải ăn nhiều hơn một chút, béo hơn trông sẽ xinh hơn. Trong mắt của em, chị em như thế này cũng đã là xinh lắm rồi.
Buổi sáng chị thường gọi em dậy để đi học chung. Có chị đi bên cạnh, em không thấy sợ hãi gì cả. Chị đúng là món quà tuyệt vời mà bố mẹ đã dành tặng cho em.
Mẹ của chúng ta đã sinh ra hai anh em cách nhau tới mười tuổi, tạo ra một khoảng cách đáng kể trong việc tiếp cận hành trình học tập. Khi em đang ở lớp năm, anh trai của em đã bước vào năm thứ ba tại Trường Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi kỳ nghỉ hè, cả hai chúng ta đều tập trung vào việc ôn thi và tự học từ những tài liệu chuyên sâu. Chúng ta đều là những người chăm chỉ, và hình ảnh của sự siêng năng trong học tập của anh in sâu vào tâm trí của em.
Tài liệu học của anh rất đa dạng và phong phú, với mỗi môn học đều có một tập sách dày cộm. Sau khi ăn uống, anh dành một khoảng thời gian ngắn để tương tác với gia đình trước khi tập trung vào việc học. Anh bật đèn bàn và mở máy tính, với dáng vẻ gầy gầy, anh nghiêng người về phía bàn phím. Đôi tóc mai thưa thớt trước trán thường khiến anh phải dùng tay lau đi. Dường như anh luôn tập trung suy nghĩ về cách giải quyết các bài toán. Dưới ánh sáng từ đèn bàn, đôi mắt sâu thẳm của anh liên tục theo dõi màn hình. Cơ thể mảnh mai của anh, soi bóng dưới ánh đèn, làm nổi bật đôi môi hình trái tim xinh xắn. Anh tập trung vào việc học, gõ phím, ghi chép, tính toán, tất cả đều được thực hiện một cách tỉ mỉ và cẩn trọng. Ánh sáng từ màn hình thay đổi theo nhịp độ gõ phím, và đôi bàn tay của anh lướt nhẹ nhàng trên bàn phím. Anh đang theo học ngành Công nghệ Phần mềm, một trong những ngành mà anh đam mê nhất và cũng là môn mà anh thành thạo nhất trong tất cả. Đôi bàn tay dài của anh vẫn tiếp tục lướt nhẹ trên bàn phím, âm thanh của những phím được nhấn xuống nghe to hơn trong bầu không khí yên tĩnh của căn nhà. Sau hai giờ liên tục tập trung vào việc học, anh đứng dậy vươn vai để giảm căng thẳng, rồi ra ban công để thư giãn một chút. Làm một vài động tác để giữ cơ thể linh hoạt, anh quay trở lại bàn học. Với dáng vẻ cẩn trọng và cần mẫn như một chú ong xây tổ, anh đang tích cực xây dựng kiến thức cho mình, để sẵn sàng phục vụ ngành Công nghệ Thông tin trong tương lai.
Chúng ta, anh em, cần cù trong việc học tập không chỉ vì lợi ích cá nhân mà còn vì là tấm gương lý tưởng để nhìn theo. Trong những thời kỳ khó khăn của gia đình, sự nỗ lực và siêng năng trong việc học tập của anh là nguồn động viên lớn lao cho ba mẹ và cả em. Anh thường chia sẻ với em: "Bất cứ giá nào, anh cũng phải đạt được mục tiêu của mình: tốt nghiệp với bằng kỹ sư giỏi." Lời khuyên này của anh cũng là một nguồn động viên lớn dành cho em trong hành trình học tập của mình. Em đã hứa sẽ noi theo và học hỏi từ anh về sự kiên trì và sự nỗ lực trong học tập.
Mùa thu - mùa tựu trường đã đến. Ngôi trường thân yêu của chúng em đẹp hẳn lên trong ngày khai giảng năm học mới.
Ông mặt trời tỉnh giấc rồi từ từ vén bức màn mây gửi nắng ấm xuống sân trường. Cảnh vật trường em vui mừng đón nhận món quà đầu năm học mà thiên nhiên ban tặng trong buổi sáng đầu thu. Tất cả đều hân hoan, rạo rực đón chào. Cổng trường rộng mở, mọi vật ở trường như sáng sủa hơn. Trên cổng chính, tấm biển ghi tên trường được sơn mới, hàng chữ trắng nổi bật lên nền xanh đậm, tất cả đều mới tinh.
Đi vào bên trong cổng ngôi trường hiện ra thật đẹp. Giữa sân là cột cờ cao chót vót, lá cờ tung bay trong gió sớm. Hàng cây bóng mát trong sân trường như xanh hơn. Những tia nắng vàng trải nhẹ trên cành cây, kẽ lá. Dọc theo các phòng học ở tầng trệt là những khóm hoa cúc vàng đang rập rờn trong vòm lá xanh non. Các phòng học thật đẹp, bàn ghế thẳng tắp và không một tí bụi mờ. Trên tường có những lẵng hoa tươi thắm, có ảnh Bác Hồ đang mỉm cười hiền hậu. Cảnh vật ở lớp đã thể hiện một vẻ trang nghiêm, thân thiện.
Sân trường mỗi lúc một đông. Tất cả học sinh chúng em đều mặc đồng phục quần xanh, áo trắng, khăn quàng đỏ tươi trên vai các bạn đội viên. Nhìn các em nhỏ chạy nhảy tung tăng trên sân trường với những chiếc áo mới tinh trông thật giống đàn bướm trắng rập rờn, rập rờn trong buổi sáng mùa thu thật nhộn nhịp với các âm thanh sôi động không ngừng.
Tiếng cười, tiếng nói, tiếng gọi nhau cùng với tiếng còi píp... píp... ở cổng trường càng làm âm thanh thêm náo nhiệt. Những trò chơi trên sân trường nhanh chóng xuất hiện. Các trò chơi ví bắt, đá cầu, bắn bi làm nhộn nhịp cả một góc sân trường. Những quả cầu bay lên, bay xuống tựa những cánh hoa so đũa lả tả bay trong gió sớm.
Học sinh đến trường mỗi lúc một đông, âm thanh càng thêm sôi động. Thêm vào đó, tiếng chim non ríu rít trên mấy cây cao, tiếng thì thầm trò chuyện của hàng cây bàng trước sân trường khi có làn gió thổi qua. Tất cả như muốn nói với em rằng: Năm học mới đến rồi đấy bạn nhỏ ạ! Lúc ấy, lòng em vui sướng biết bao.
Rồi hiệu lệnh tập trung vang lên, mọi trò chơi nhanh chóng khép lại. Trước lễ đài, chúng em xếp hàng ngay ngắn để chuẩn bị làm lễ khai, giảng năm học. Ôi! Lễ đài thật trang nghiêm, tượng Bác uy nghi trên bàn thờ Tổ quốc. Bình hoa huệ trắng ngần đặt cạnh đấy đang tỏa ngát hương thơm.
Buổi lễ bắt đầu. Các đại biểu và thầy cô giáo đã có mặt đông đủ trước lễ đài. Thầy hiệu phó điều khiển nghi lễ, cảnh tượng thật trang nghiêm: Lá cờ đỏ sao vàng được từ từ kéo lên và bay phần phật trong không gian. Bài hát Quốc ca và Đội ca vang lên hùng tráng. Sau phần nghi lễ ấy là phần cô hiệu trưởng đọc diễn văn khai mạc. Bóng cô trải ra cùng với tà áo dài duyên dáng.
Lời cô dõng dạc đi sâu vào lòng mỗi chúng em. Ai cũng lắng nghe, tin tưởng và phấn khởi vào năm học mới. Diễn văn khai mạc vừa xong là hồi trống khai trường vang lên. Tùng!... Tùng!... Tùng!... Tùng!... Nghe tiếng trống, em cảm thấy hồi hộp và vui náo nức. Tiếng trống như nhắn gọi chúng em hãy bắt tay vào nhiệm vụ đang chờ.
Mái trường mến yêu của em vào ngày khai giảng năm học thật vui. thật đẹp. thật ý nghĩa. Em thầm mong mái trường này luôn luôn tươi đẹp, ngày một khang trang và chắc chắn rằng em sẽ không quên nơi ấy.
bạn lấy chút ý r tự nghĩ bổ sung nhé
em haãy viết một đoạn văn kể về tình hình học tập của em trong học kỳ I trong đó có sử dụng câu ghép
Tả mẹ nhé:
''Hôm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.''
Mỗi khi được đọc câu thơ đó, chúng ta lại nhớ đến người đã sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn. Phải, đó chính là người mẹ kính yêu của chúng ta. Các bà mẹ như nhưng thiên thần được Ông trời ban xuống để sưởi ấm tình yêu thương và nuôi nấng những đứa trẻ vậy. Không một ai là không yêu mẹ của mình, tôi cũng thế. Có thể nói là trong gia đình tôi thì mẹ chính là người mà tôi yêu nhất.
Khi được hỏi người phụ nữ đẹp nhất,người ta thường nghĩ ngay đến hoa hậu hoặc là các nữ diễn viên,ca sĩ và những người nổi tiếng khác.Nhưng riêng với em,dù thế nào thì người phụ nữ đẹp nhất,hoàn mĩ nhất vẫn mãi là mẹ của em
Khổ thơ trên trong bài "Mặt trời xanh của tôi" của Nguyễn Viết Bình thể hiện tình cảm yêu mến, gắn bó sâu sắc của tác giả đối với quê hương. Việc nhà thơ gọi rừng cọ là "mặt trời xanh của tôi" cho thấy rừng cọ không chỉ là một phần của cảnh vật quê hương mà còn là nguồn sáng, nguồn sống, là biểu tượng của niềm tự hào và tình yêu quê hương tha thiết. Cách gọi này thể hiện sự trân trọng, nâng niu vẻ đẹp của rừng cọ, đồng thời khẳng định tình cảm đặc biệt, không thể thay thế mà tác giả dành cho quê hương mình.
Dù ai đi bất cứ nơi đâu cũng đều có một nơi để trở về. Đó chính là nhà. Tổ ấm của em chính là ngôi nhà nhỏ hai tầng đã ở bên em từ khi em chào đời.
Ngôi nhà được xây cách đây 10 năm do chính bố em thiết kế, nhưng trông nó vẫn còn mới. Ngôi nhà được khoác lên mình tấm áo màu xanh da trời tươi sáng. Cánh cửa chính và cửa sổ được hai chị em em lau chùi thường xuyên nên trông sạch sẽ và sáng bóng. Ở mái hiên, bố em có treo 2 giàn hoa phong lan màu trắng và màu hồng. Dường như, nhờ có chúng mà ngôi nhà của em trở nên thơ mộng hơn.
Tầng một là phòng khách và gian bếp. Tầng 2 là phòng nghỉ của bố mẹ và hai chị em em. Phòng khách được mẹ em bày biện thật đẹp mắt. Giữa phòng khách được kê một bộ ghế gỗ màu nâu nhỏ nhắn và trang nhã. Trên bàn uống nước là lọ hoa tươi để trang trí cho phòng khách thêm sinh động. Bàn thờ tổ tiên được đặt trang trọng ở trên cao, thẳng hướng cửa ra vào.
Bố em là người rất mê đồng hồ. Vì thế trên tường, bố đã treo 5 chiếc đồng hồ rất đẹp. Phía tay phải là gian bếp và cũng là phòng ăn. Trên tầng hai, phòng của bố mẹ và của hai chị em em đều rất ngăn nắp, sạch sẽ và ấm cúng. Em được bố mẹ mua cho một bộ bàn ghế học ngay gần cửa sổ thoáng mát, nơi có giàn hoa giấy thơ mộng. Tuy ngôi nhà không có nhiều đồ sang trọng nhưng mỗi khi trở về nhà em lại cảm thấy thật thoải mái và ấm cúng. Xung quanh nhà em là vườn rau và vườn cây ăn cỏ. Có rất nhiều loài cây và loài hoa trong khu vườn.
Có ai đó từng nói “Không nơi đâu bằng nhà mình”. Em rất yêu quý tổ ấm nhỏ của gia đình em. Nó sẽ gắn bó với em từ bé cho hết cuộc đời này.


Chào bạn! Dưới đây là một đoạn văn tả lại cánh đồng lúa chín vào mùa gặt, dựa trên gợi ý từ hai khổ thơ và sự liên tưởng của mình:
Mùa hè về, quê hương em khoác lên mình tấm áo vàng óng ả của cánh đồng lúa chín. Ông mặt trời rực rỡ trên cao, tỏa những tia nắng chói chang xuống vạn vật, làm cho những bông lúa thêm phần lấp lánh. Chị gió tinh nghịch lướt qua, đùa nghịch với những bông lúa trĩu hạt, tạo nên một bản nhạc rì rào vui tai. Xa xa, bóng dáng bà em đang lom khom gặt lúa, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Tiếng cười nói rộn ràng của những người nông dân vang vọng khắp cánh đồng, tạo nên một không khí ấm áp, thân thương. Mùi thơm của lúa chín lan tỏa trong không gian, quyện với mùi đất, mùi rơm rạ, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê Việt Nam. Cánh đồng lúa chín vào mùa gặt không chỉ là một bức tranh tuyệt đẹp mà còn là biểu tượng của sự no ấm, hạnh phúc của người dân quê em.
Nếu bạn muốn, mình có thể giúp bạn chỉnh sửa hoặc viết thêm chi tiết vào đoạn văn này nhé!