K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

21 tháng 5 2025

Dưới đây là phần trả lời yêu cầu của bạn về câu ghép và cách nối giữa các vế câu ghép trong các đoạn văn A, B, C, D:


Đoạn A

Câu ghép:
"Em rất buồn vì em phải chia tay thầy cô và bạn bè."

Cách nối:
Dùng liên từ "vì" nối hai vế câu, trong đó vế sau giải thích lý do cho vế trước.


Đoạn B

Đoạn này không có câu ghép mà chỉ có câu đơn hoặc câu phức (câu có mệnh đề phụ).

Ví dụ:

  • "Khi rời xa mái trường Tiểu học thân yêu, em cảm thấy rất buồn." — câu phức có mệnh đề trạng ngữ thời gian "Khi rời xa...".
  • "Dưới mái trường này, thầy cô đã dạy dỗ em khôn lớn còn bạn bè luôn gắn bó, yêu thương đùm bọc lẫn nhau." — câu ghép gồm hai vế được nối bằng liên từ "còn".

Câu ghép trong đoạn B:
"Dưới mái trường này, thầy cô đã dạy dỗ em khôn lớn còn bạn bè luôn gắn bó, yêu thương đùm bọc lẫn nhau."

Cách nối:
Dùng liên từ "còn" để nối hai vế câu, thể hiện sự bổ sung, tương phản nhẹ giữa hai ý.


Đoạn C

Câu ghép:

  1. "Em chuẩn bị bước sang môi trường học tập mới nhưng em sẽ luôn nhớ về mái trường Tiểu học thân yêu."
  2. "Trường Tiểu học không chỉ đẹp thầy cô luôn hết lòng dạy dỗ và yêu thương học sinh."

Cách nối:

  • Liên từ "nhưng" nối hai vế câu thể hiện sự tương phản.
  • Liên từ "mà" nối hai vế câu thể hiện sự bổ sung, liệt kê.

Đoạn D

Câu ghép:
"Vì các thầy cô luôn yêu thương chúng em nên chúng em sẽ rất nhớ các thầy cô giáo."

Cách nối:
Dùng cặp liên từ "vì ... nên" nối hai vế câu, trong đó vế đầu nêu nguyên nhân, vế sau nêu kết quả.


Tóm tắt

Đoạn

Câu ghép

Liên từ nối

Ý nghĩa liên kết

A

Em rất buồn

em phải chia tay...

Nguyên nhân

B

...thầy cô đã dạy dỗ em khôn lớn

còn

bạn bè...

còn

Bổ sung, tương phản nhẹ

C

Em chuẩn bị...

nhưng

em sẽ...; Trường Tiểu học không chỉ đẹp

thầy cô...

nhưng, mà

Tương phản, bổ sung

D

các thầy cô...

nên

chúng em...

vì ... nên

Nguyên nhân - kết quả


Nếu bạn cần tôi có thể giúp bạn phân tích sâu hơn hoặc giải thích thêm về câu ghép và các liên từ nhé!

4 tháng 5 2017

nhớ mãi những kỉ niệm thời Tiểu học,sao quên đc.Những ngày còn ở trong mái trường tiểu học bao kỉ niệm thời đó cùng với cô giáo và các bạn nữa chứ.nhớ mãi hôm tổng kết ra trường,mk cùng cô và các bạn chụp ảnh kỉ niệm,cô chuẩn bị hôm đó 2 chiếc bánh gato to ghi chữ " tập thể lớp 5D chia tay trường Tiểu học". Buồn cũng có,vui cũng có nhưng xa cô thì rất khó "lấy lại" cô ở mãi Kiến An còn mk ở Tiên Hội ko ra thăm cô đc. những hôm mk đi học về tận 11h 30p cũng ko ra thăm cô đc mà những hôm ngày 8 tháng 3 thì chỉ ra sớm vào mồng 6 ko thì ko gặp đc cô giáo. cảm giác mới xa trường Tiểu học thì mk buồn lắm nhưng cũng dần nguôi thôi. bây giờ ra trường THCS rồi,cũng sắp lên lớp 7 rồi mà chưa ra thăm cô đc,thỉnh thoảng nhắn tin cho cô thôi. mk chỉ tâm sự với các bạn chứ ko muốn các bạn nói là nhiều lời nên mk xin thôi ko viết nữa.mk cũng chúc những bạn chưa thi thì tự tin,thi tốt để các cô tự hào về học sinh mk đã dạy dỗ thành người học tốt,đỗ đạt.còn mk thì tự hứa với bản thân sẽ học tốt và chăm ngoan để xứng đáng với công ơn của các cô giáo đã dạy dỗ trong 5 năm ở Tiểu học và các cô ở THCS nữa. chúc bạn thi tốt điểm cao vùn vụt nha!! ^-^ 

4 tháng 5 2017

Mk đồng cảm vs bn . Nhưng mk hết lượt rồi

Những năm em học ở bậc Tiểu học có rất nhiều giờ học đáng nhớ nhưng em không bao giờ quên giờ học cách đây một tháng. Giờ học ấy cô giáo Hằng đã đê lại trong lòng em tình cảm khó quên.Hôm ấy, cô giáo Hằng em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh dầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chảo cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt...
Đọc tiếp

Những năm em học ở bậc Tiểu học có rất nhiều giờ học đáng nhớ nhưng em không bao giờ quên giờ học cách đây một tháng. Giờ học ấy cô giáo Hằng đã đê lại trong lòng em tình cảm khó quên.

Hôm ấy, cô giáo Hằng em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh dầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chảo cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. bải giáng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn tháng xuống lớp.

Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô Hằng giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên.

Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp. xem học sinh thảo luận nhóm, xem chúng em ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô luôn đật ra những câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự chủ động sáng tạo của chúng em. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, lắng nghe ý kiến cùa các bạn.

Giữa giờ học căng tháng, cô kề cho chúng em nghe những mẩu chuyện rất bổ ích. Cô kể chuyện rất hấp dẫn. Bạn Hưng nghe cô kể cứ há miệng ra nghe mà không hề hay biết. Nhìn bạn, cả lớp cười ồ lên thật là vui. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, nét mặt của các bạn trong lớp và cô giáo rạng rỡ niềm vui.

Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của mình. Em thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi đế trở thành người có ích cho đất nước như cô đã từng dạy chúng em.

6
16 tháng 3 2017

Bài văn hay lắm bạn ạ

Chúng ta hãy kính trọng cô và học tốt nha

16 tháng 3 2017

Đây là Văn mà bạn

Tả một bạn học của em.                                    Bài Làm:  Đến trường em được biết thêm bao điều hay, được gặp thầy cô,... Cái đặc biệt ở đây là được gặp bạn bè, được chia sẻ, trao đổi cùng các bạn nhiều điều mới lạ. Trong các bạn của em, có một bạn em rất quí tên là Minh Ngọc.  Bạn Ngọc có một thân hình thật mũm mĩm đáng yêu. Dù đã...
Đọc tiếp

Tả một bạn học của em.

                                    Bài Làm:

  Đến trường em được biết thêm bao điều hay, được gặp thầy cô,... Cái đặc biệt ở đây là được gặp bạn bè, được chia sẻ, trao đổi cùng các bạn nhiều điều mới lạ. Trong các bạn của em, có một bạn em rất quí tên là Minh Ngọc.

  Bạn Ngọc có một thân hình thật mũm mĩm đáng yêu. Dù đã là lớp năm rồi nhưng khuôn mặt của Ngọc cũng rất bầu bĩnh, y như em bé. Ôm lấy khuôn mặt Ngọc là mái tóc dài chấm ngang vai, đen và mượt. Đôi mắt sáng long lanh, hai con ngươi đen sẫm, to tròn như hai hạt nhãn. Đôi má Ngọc phúng phính trông rất đáng yêu làm ai trông thấy cũng muốn vuốt hoặc véo một cái. Đôi môi nhỏ hồng tươi, khi được điểm thêm một nụ cười thì lại để lộ ra hàm răng trắng tinh, đều đặn. Đôi mắt là điểm nổi bật nhất, riêng biệt nhất của mỗi con người, mắt Ngọc cũng vậy. Đôi mắt bạn trong và sáng như một viên pha lê, hai con ngươi đen sẫm, tròn to như hạt trân châu. Đôi mắt bạn thật đẹp!.

   Dù mũm mĩm như vậy nhưng Ngọc vẫn rất nhanh nhẹn và hoạt bát. Ngọc là một người rất biết quan tâm, chia sẻ với mọi người xung quanh nên cả lớp ai cũng quí Ngọc. Khi có ai bị làm sao thì Ngọc liền chạy đến hỏi han, động viên bạn đó. Khi có ca trực nhật bạn chẳng bao giờ bỏ công việc đi chơi mà luôn hoàn thành công việc rất sớm. Những lúc học nhóm, bạn chân thành góp ý và sửa sai cho cả nhóm. Ngọc nghĩ gì, nói đó nhưng cũng chẳng làm mất lòng ai.

   Em rất yêu quí Ngọc!. Em mong rằng dù mai đây em và bạn có không còn học chung một mái trường nữa, nhưng em và Ngọc sẽ mãi nhớ về nhau. Em sẽ luôn nhớ và trân trọng tình bạn của chúng em.

cho mọi người tham khảo

2
25 tháng 3 2016

cậu ghi cái bài này ra có nghĩa là gì

25 tháng 3 2016
Bn muốn bọn mk đọc à? Cẩn thận bị Online Math trừ điểm nha

Ôi! Ngày nay nhìn các bạn vừa cỡ tuổi tôi hay thậm chí mới chưa đầy mười tuổi nhưng đã phải mang cặp kính cận to dày cộp, nghĩ mà thấy vừa buồn lại vừa thương. "Đôi mắt là một trong những vốn quý nhất của con người, các em phải biết giữ gìn và chăm sóc nó". Đó là câu nói của cô Hạnh chủ nhiệm tôi hồi lớp 5. Nghĩ lại mà thấy kỉ niệm với cô thật là sâu sắc.
Nói là chủ nhiệm lớp năm nhưng thực chất cô chủ nhiệm lớp tôi cả ba năm cuối cấp. Chẳng thế mà cô để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp vô cùng. Bây giờ tôi vẫn có thể hình dung y nguyên những ngày tháng ấy. Hôm nào cô cũng đến trường từ rất sớm rồi đón chúng tôi với nụ cười rạng rỡ và tươi tắn trên môi. Thường cô mặc chiếc áo dài xanh, mái tóc mượt mà ôm trọn khuôn mặt trái xoan xinh xắn và đôn hậu. Đôi mắt cô đẹp và trong sáng nhìn chúng tôi trìu mến và có khi độ lượng với bạn nào mắc lỗi. Tính cô thẳng thắn và nghiêm nghị lắm. Nhưng không hiểu sao tất cả các bạn trong lớp tôi, chẳng bạn nào là thấy cô xa lạ cả. Bây giờ thì tôi đã nhận ra, cô nghiêm nghị mà chúng tôi vẫn vô cùng quý mến chính là vì sự tận tâm của cô giáo hàng ngày.
Chỉ mỗi một việc nhỏ, rất nhỏ thôi mà cả lớp tôi ơn cô nhiều lắm. Hồi ấy chúng tôi tuy đã học lớp ba nhưng đến tư thế ngồi học có nhiều bạn vẫn chưa biết ngồi thế nào cho đúng. Ai cầm bút viết cũng còn rất ngượng nghịu. Đặc biệt rất nhiều bạn cứ khi viết là lại cúi sát xuống gần quyển vở. Chỉ nhìn cảnh ấy cũng đủ thấy lớp tôi có đến hơn chục người có nguy cơ bị cận. Nhưng rồi cô Hạnh vào chủ nhiệm. Từ đó không bao giờ cô cho phép chúng tôi ngồi sai tư thế. Lúc nào lưng vài cũng phải thẳng. Thế là dù có buồn ngủ đến mấy đi chăng nữa, tôi cũng chẳng nhìn thấy bạn nào nằm bò trên bàn như trước đây. Mỗi giờ tập viết, cô lại đi tới từng bàn nắn cho các bạn từng nét chữ, lại còn dạy các bạn cầm bút như thế nào, viết loại bút ra sao? Từ ngày cô dạy, tất cả chúng tôi lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với vở khi tập viết.
Thú thực lúc đầu không ít bạn tỏ ý kêu ca. Ngay cả tôi cũng vậy, dù ở trên lớp thì nghe lời nhưng về nhà là tôi lại nằm ra bàn mà viết. Nhưng cô kiên trì lắm và thế là cuối cùng lớp chúng tôi cũng có được thói quen.
Buổi họp phụ huynh cuối năm, được nghe báo cáo, cô vui mừng lắm vì đến lớp năm mà chúng tôi chưa ai bị cận. Cha mẹ chúng tôi cũng vui mừng vì con cái học hành tiến bộ hơn. Thế là ai cũng ơn cô nhiều lắm!
Năm nay dù đã bước sang trường mới nhưng chúng tôi vẫn rất nhớ ơn cô, vẫn không đứa nào quên thói quen mà cô đã dành cả ba năm cho chúng tôi rèn giũa. Bây giờ nhìn các bạn cùng trang lứa, tôi mới hiểu sâu hơn về câu nói của cô "đôi mắt là vốn quý nhất của con người".

Tuổi học trò có biết bao chuyện buồn vui, hờn giận, nhớ nhung… rồi tất cả cũng trở thành những kỉ niệm đáng yêu đáng nhớ trong cuộc đời mỗi chúng ta. Với tôi, kỉ niệm không thể phai mờ trong tâm trí là ngày tổng kết năm học lớp Năm. Dường như đó cũng là một ngày tổng kết cấp học, để rồi từ đó, cuộc đời chúng tôi bước sang một trang mới. Ngày chia tay hội tụ bao tình cảm yêu mến xúc động dạt dào.
Tôi còn nhớ đó là chiều thứ ba. Hôm ấy, các bạn lớp tôi ai cũng đến dự đầy đủ. Ai nấy đều có vẻ mặt hớn hở vui tươi và mặc đồng phục gọn gàng. Khi cả lớp đã đến hết, bạn lớp trưởng nhắc các bạn xếp lại bàn ghế ngay ngắn. Cô giáo bước vào lớp, chúng tôi đứng dậy chào. Cô mặc bộ quần áo thường ngày, nét mặt cô hiền hậu. Cô mời chúng tôi ngồi xuống và yêu cầu cả lớp trật tự để buổi lễ tổng kết được bắt đầu. Lúc nãy cả lớp còn ồn ào nhưng bây giờ đã im lặng ngay. Thoạt đầu, khi nghe cô khen ngợi thành tích chung của lớp ai cũng vui vẻ, hài lòng vì nghĩ rằng trong thành tích chung ấy có sự đóng góp của mình. Nhưng khi nghe cô chỉ ra những hạn chế còn tồn tại ai cũng cảm thấy xấu hổ vì chợt thấy bóng dáng mình trong đó. Một số bạn đã đứng lên nhận lỗi và hứa sẽ cố gắng sửa chữa để cô vui lòng. Nghe vậy cô giáo đã bớt lo lắng về chúng tôi, những học sinh trong mắt cô vẫn còn rất bé nhỏ ngây thơ, và cô nở một cụ cười rạng rỡ.
Tiếp đó, cô căn dặn chúng tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn khắc ghi trong lòng: “Như vậy là năm học lớp Năm và cũng là năm năm dưới mái trường tiểu học đã trôi qua trong cuộc đời các em. Dù cô chỉ dạy các em một năm học cuối cấp nhưng cô nhận thấy các em đã rất cố gắng để đạt thành tích cao nhất trong suốt năm năm học. Tuy vẫn còn một số bạn yếu kém chưa cố gắng nhưng cô tin các học sinh của cô sẽ có tự tin để bước vào một chặng đường vô cùng gian khổ, vất vả phía trước. Năm học tới, cô sẽ không còn dạy các em nữa nhưng cô hi vọng dù không có cô thì các em vẫn cố gắng trong học tập, lao động và nghe lời các thầy cô giáo mới. Cả lớp hãy hứa với cô đi!”. Nói đến đây thì cô dừng lại, những giọt nước mắt tràn ra trên hai má cô làm cho cả lớp không khỏi xúc động. Lớp chúng tôi là lớp đầu tiên mà cô làm chủ nhiệm. Với lớp, cô đã ân cần biết mấy, cô đã mang tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ để dạy dỗ và yêu thương chúng tôi. Bao nhiêu kỉ niệm về những ân nghĩa cô trò chợt ùa về. Vậy mà cô trò chúng tôi lại sắp phải xa nhau. Các bạn gái xúc động quá đã thút thít khóc. Tôi thì dù đã cố gượng cơn xúc động nhưng nước mắt cứ ứa ra ướt đẫm hai bên má. Cả lớp nghẹn ngào không ai nói được câu nào dù là để đáp lại lời cô. Cô giáo đã tin các học sinh yêu quý của cô sẽ có đủ vững vàng để tiến bước trên con đường này. Mai sau, khi lên cấp cao hơn, nếu gặp khó khăn, các em hãy về đây, cô sẵn sàng giúp đỡ các em và tiếp thêm sức mạnh để các em có thể vững tin trên con đường học tập. Cô tin ở các em!”.
Những lời nói của cô thúc giục và làm cho chúng tôi vững tin hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy những lời ấy thật thấm thìa biết bao! Chúng như chiếc khăn mềm mại thấm nhanh những giọt nước mắt trên mỗi khuôn mặt chúng tôi. Rồi cô giáo tổ chức buổi liên hoan ngọt cuối cùng. Cô nói đây là buổi tổng kết nên mọi người hãy vui vẻ nói rồi cô hát tặng chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cười. Thế là các bạn vui vẻ hẳn lên. Nắng vàng tươi trên sân ngày cuối cùng chúng tôi là học sinh tiểu học, không bỏ lỡ khoảnh khắc đẹp đẽ đó, chúng tôi mời cô ra chụp ảnh kỉ niệm. Buổi tổng kết ai nấy đều lưu luyến và đều hứa sẽ thi tốt để cô vui lòng.
Ngày tổng kết năm học lớp Năm đã qua từ rất lâu nhưng nó chất chứa nhiều tình cảm xúc động trong tuổi học trò của em. Giờ đây đã lớn khôn, nghĩ về ngày ấy, tôi không khỏi tiếc nuối nhưng nhiều hơn vẫn là quyết tâm học tập để xứng đáng với những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.

16 tháng 5 2019

mk đã nghe rồi

hay nghê

16 tháng 5 2019

Trường Trung học Cơ sở Chuyên thị trấn Thanh Ba

1

x +9 :8 >< 9 +9 = 99

x +1,25><9 +9 =99

x + 10.125 + 9 = 99

x + 19,25 = 99

         x     = 99 - 19,25

    x       =  79.75

2 văn

Tuần vừa qua, em bị ốm phải khám bệnh ở bệnh viện tỉnh. Tại đây, em gặp một cô y sĩ điều dưỡng rất đáng mến.

Cô y sĩ còn rất trẻ, ước chừng cô chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Dáng người cô nhỏ nhắn, tay chân thon thả. Cô có nước da trắng nõn nà như da em bé. Mái tóc cô búi gọn trong chiếc mũ y sĩ màu trắng. Vài sợi tóc mái loà xoà trước trán cô, ló ra khỏi vành mũ. Cô có khuôn mặt trái xoan, mắt to, đôi lông mày vòng cung thanh mảnh. Đôi môi hình trái tim sắc nét tô một lớp son màu hồng nhạt, trông cô duyên dáng hẳn ra.

Cô mặc áo choàng y sĩ màu trắng, ngắn tay, để lộ khủyu tay, cánh tay thon đẹp, bàn tay nhỏ nhắn với các ngón tay tháp bút xinh xinh.

Cô y sĩ đọc tên bệnh nhân rành mạch, rõ ràng rồi đưa họ vào phòng khám. Trước khi bác sĩ khám bệnh, cô đo huyết áp cho bệnh nhân và ghi vào hồ sơ bệnh án. Cô làm việc nhẹ nhàng, thành thạo. Cô ân cần nhắc nhở bệnh nhân: “Các cô chú cởi áo khoác ra nghen, đo huyết áp xong thì mặc vào lại nha.”. Cô cẩn thận dắt tay một cụ già, để cụ ngồi vào ghế tựa chờ bác sĩ khám. Cô nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng. Khi bác sĩ kê đơn thuốc xong, cô dặn kĩ bệnh nhân cách dùng thuốc và hướng dẫn họ đến quầy thuốc của bệnh viện để mua thuốc. Bệnh nhân rất đông, người nọ nối tiếp người kia vào khám. Cô y sĩ làm việc liên tục nhưng nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi cô. Có vài bệnh nhân đi nhầm khoa, cô tận tình chỉ dẫn họ đến khoa mà họ muốn tìm. Thái độ niềm nở của cô thật dễ thương. Với khuôn mặt xinh xắn, có duyên và với chuyên môn vững vàng, cô y sĩ toát lên vẻ đẹp nhũn nhặn đầy lòng bác ái. Y đức của cô đúng như câu biểu ngữ viết trên tường bệnh viện: “Lương y như từ mẫu” (Thầy thuốc như mẹ hiền).

Khám bệnh xong, về đến nhà em nhớ hoài nụ cười hiền dịu của cô y sĩ. Em thấy cô thật đẹp. Thế mới biết nhan sắc mặn mà của một người con gái không phải chỉ vì họ đẹp mà còn vì họ biết cư xử đẹp. Cô y sĩ em gặp một lần mà nhớ mãi chính là người con gái như vậy.

Y sĩ điều dưỡng là phụ tá đắc lực của bác sĩ, là người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Ngoài chuyên môn được đào tạo của mình, người y sĩ điều dưỡng còn phải có tấm lòng nhân ái, yêu thương bệnh nhân mới hoàn thành tốt công việc. Suốt buổi khám bệnh, nhìn cô y sĩ làm việc, ước mơ vào học ngành y của em càng lớn, càng thêm mạnh mẽ. Em sẽ gắng học giỏi để thi vào trường Đại học Y, trở thành người thầy thuốc tốt.

3 anh

 Five years of quiet learning passed quickly. And now, I will have to say goodbye to Ninh Dan Primary School's dear house - the place of love and love, where there are so many teachers and people who bring us to the edge of knowledge. Feelings when about to break up with the father, gentle mother always wholeheartedly take care of the children and even the lovely and mischievous pupil is difficult to express in words. How many happy memories with teachers and friends kept coming back to mind slow-motion movies, how could it fade, how could it be forgotten, ... Heart-warming, remember the first day to class ... Still here are shy, shy and even tears that don't know the reason. There is still a picture of her aunt - gently wiping her tears, holding her tightly to her lap and bringing her into the classroom door. And here are the exciting lessons, the loving eyes, the laughter of laughter, ... All, as new as yesterday. I silently thank the teachers and the girls who have taught me during the past five years. Teachers' lectures are indispensable in the journey to the dreams that I have chosen. I send it to teachers - diligent boatmen - best wishes. And my classmates - my brothers, I wish you all success in life. Dear school, let me send love and nostalgia. There will be a day when I come back here ... ...

4 hóa

an + 02 = o3

đã nghe

22 tháng 2 2021

xuka nhé

22 tháng 2 2021

Thầy đúng 

bạn ơi

https://momo.vn/blog/5-cau-chuyen-truyen-cam-hung-hay-nhat-de-ta-song-tot-hon-moi-ngay-c117dt115 

đây

31 tháng 3 2022

mk hỏi hộ em ý mà:)