K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 5 2025

sử dụng biện pháp nhân hóa đúng ko ạ?

12 tháng 5 2025
- Chào bạn, câu thơ "lưng còng đỡ lấy lưng còng" sử dụng một số biện pháp tu từ đặc sắc, cụ thể như sau:
  1. 1. Điệp ngữ: Từ "lưng còng" được lặp lại, tạo nên âm hưởng nhấn mạnh về sự già yếu, vất vả của những người được nhắc đến. Sự lặp lại này cũng gợi lên hình ảnh những con người già nua đang nương tựa vào nhau.
  2. 2. Ẩn dụ: "Lưng còng" có thể được hiểu là hình ảnh ẩn dụ cho những người già yếu, những người có hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống. Việc "lưng còng đỡ lấy lưng còng" thể hiện sự tương trợ, đùm bọc lẫn nhau giữa những người cùng cảnh ngộ.
  3. 3. Nhân hóa: (ở mức độ nhất định): Mặc dù "lưng còng" là một bộ phận cơ thể, nhưng khi nói "lưng còng đỡ lấy lưng còng", ta có thể cảm nhận được sự chủ động, ý thức của hành động. Điều này mang một chút sắc thái của nhân hóa, làm cho câu thơ trở nên sinh động và giàu cảm xúc hơn.
- Tóm lại, việc sử dụng điệp ngữ và ẩn dụ trong câu thơ "lưng còng đỡ lấy lưng còng" đã góp phần làm nổi bật sự vất vả, khó khăn của những người già yếu, đồng thời ca ngợi tinh thần tương thân tương ái, đùm bọc lẫn nhau trong cộng đồng.
12 tháng 5 2025

hình như đúng là hoán dụ ak chứ k phk nhân hóa và ẩn dụ


12 tháng 5 2025

biện pháp điệp ngữ


24 tháng 11 2021

Nhân hoá 

24 tháng 11 2021

còn tác dụng đâu bạn

8 tháng 8 2018

-Hình ảnh đứa con với mặt trời của lòng mẹ - một cách so sánh ẩn dụ giàu giá trị biểu cảm, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý. Sức nóng của mặt trời trên đồi sao sánh bằng cảm giác ấm áp của tình mẹ con. Con là niềm tin, là hạnh phúc, là ngọn lửa sưởi ấm lòng mẹ. Tình mẫu tử thắm thiết sâu nặng gắn với tình quân dân, cách mạng.

-Hai câu này, có hai từ mặt trời. Từ mặt trời thứ hai đã được chuyển nghĩa bằng phương thức ẩn dụ .Đứa con là mặt trời của mẹ - con là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của mẹ. Cách diễn đạt này nói rất sâu sắc và gợi cảm về tình thương yêu của mẹ đối với con. Và tình thương của người mẹ ở đây còn rộng lớn hơn, mẹ thương con gắn liền với thương làng đói và ước mơ của người mẹ Tà - ôi cũng hết sức bình dị, một ước mơ chính đáng của người dân miền núi bao đời .

8 tháng 8 2018

Hai câu thơ trên đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh

Phân tích: Hình ảnh 1: mặt trời của bắp

                 Hình ảnh 2 : mặt trời của mẹ

Tác dụng: Mặt tời đem đến sự sống cho muôn loài, sưởi ấm vạn vật, là sự sống của thiên nhiên, của con người trên trái đất.

Cũng như người con là sự sống của mẹ, sưởi ấm trái tim người mẹ, giúp mẹ không gục ngã trước cuộc sống gian truân, đầy vất vả và khó nhọc.

( OK?)

Bà hành khất đến ngõ tôi,Bà tôi cung cúc ra mời vào trong.Lưng còng đỡ lấy lưng còng,Thầm hai tiếng gậy tụng trong nắng chiều.Nhà nghèo chẳng có bao nhiêu,Gạo còn hai ống, chia đều thảo thơmNhường khách ngồi chiếc chổi rơm.Bà ngồi dưới đất mắt buồn ngó xa...Lá tre rụng xuống sân nhà,Thoảng hương nụ vối…chiều qua....cùng chiều.(“Bà Tôi” - Kao Sơn, dẫn theo nguồn...
Đọc tiếp

Bà hành khất đến ngõ tôi,
Bà tôi cung cúc ra mời vào trong.
Lưng còng đỡ lấy lưng còng,
Thầm hai tiếng gậy tụng trong nắng chiều.
Nhà nghèo chẳng có bao nhiêu,
Gạo còn hai ống, chia đều thảo thơm
Nhường khách ngồi chiếc chổi rơm.
Bà ngồi dưới đất mắt buồn ngó xa...
Lá tre rụng xuống sân nhà,
Thoảng hương nụ vối…chiều qua....cùng chiều.
(“Bà Tôi” - Kao Sơn, dẫn theo nguồn http://baohinhbinh.org.vn)
Câu 1: Em hãy kể những việc làm thể hiện sự tôn trọng, chan chứa tình người của
“bà tôi” đối với “bà hành khất”?
Câu 2: Từ “hành khất” là từ vay mượn ngôn ngữ nào ? Em hãy tìm từ có nghĩa
giống hoặc gần giống với từ “hành khất”?
Câu 3: Em hãy chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng
trong câu thơ “ Lưng còng đỡ lấy lưng còng”.
Câu 4: Hãy chia sẻ những điều em học tập được từ cách ứng xử của người bà ?
Câu 6. Viết đoạn văn khoảng 8 câu phát biểu cảm xúc của em về bài thơ trên

0
I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM)Đọc bài thơ sau:        TÓC CỦA MẸ TÔI     Mẹ tôi hong tóc buổi chiềuQuay quay bụi nước bay theo gió đồng     Tóc dài mẹ xoã sau lưngBao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.     Tóc sâu của mẹ tôi tìmNgón tay lần giữ ấm mềm yêu thương     Bao nhiêu sợi bạc màu sươngBấy nhiêu lần mẹ lo buồn vì tôi.    Con ngoan rồi đấy mẹ ơiƯớc gì tóc mẹ bạc...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM)

Đọc bài thơ sau:

        TÓC CỦA MẸ TÔI

     Mẹ tôi hong tóc buổi chiều
Quay quay bụi nước bay theo gió đồng
     Tóc dài mẹ xoã sau lưng
Bao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.

     Tóc sâu của mẹ tôi tìm
Ngón tay lần giữ ấm mềm yêu thương
     Bao nhiêu sợi bạc màu sương
Bấy nhiêu lần mẹ lo buồn vì tôi.

    Con ngoan rồi đấy mẹ ơi
Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh.

  (Phan Thị Thanh Nhàn, Con muốn mặc áo đỏ đi chơi, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2016)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu 1. (0.5 điểm) Bài thơ trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. (0.5 điểm) Bài thơ trên là lời của ai viết cho ai?

Câu 3. (1.0 điểm) Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá trong hai dòng thơ sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó:

Tóc dài mẹ xoã sau lưng
Bao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.

Câu 4. (1.0 điểm) Em hiểu như thế nào về hai dòng thơ sau?

         Con ngoan rồi đấy mẹ ơi
  Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh.

Câu 5. (1.0 điểm) Em rút ra bài học gì cho bản thân từ bài thơ trên?

4
29 tháng 10 2025

ky thuat ki m tra chc nang

25 tháng 12 2025

−ω−

7 tháng 5 2016

Mình chọn đáp án A. Vần lưng.

Chúc bạn học tốt!hihi

7 tháng 5 2016

Vân lưng nha bạn .

21 tháng 10 2023

Con từng bị đeo bám bởi tâm lý hổ thẹn, mặc cảm vì mẹ là một người nông dân nghèo khó, quanh năm chân lấm tay bùn trong khi mẹ của các bạn con người thì là giáo viên, người là kế toán, văn thư, thậm chí có người còn là giám đốc một cơ quan danh tiếng.Mỗi lần nghe bạn bè tự hào, hãnh diện khoe về mẹ mình con chỉ im lặng nuốt những tủi hờn vào trong. Con thầm trách mẹ sao không là một công chức nhà nước để con được mở mày mở mặt với đám bạn đồng trang lứa. Điều làm con xấu hổ nhất chính là bàn tay sần sùi, thô ráp, móng lúc nào cũng thâm đen vì quanh năm dầm bùn đất, lại có một ngón bị liệt của mẹ. Còn nhớ, có lần mẹ đến trường đón con, vừa thấy bóng con bước ra, mẹ tươi cười tiến lại, trìu mến khoác tay lên vai liền bị con cau mặt gạt ra rồi lảng mau đi chỗ khác vì sợ chúng bạn chê cười…Hiểu rõ tâm tư của con, mẹ không trách mắng mà tỏ ra đồng cảm. Rất nhiều lần mẹ nhẹ nhàng tâm sự với con rằng ngày bé mẹ cũng rất tự ti khi bạn bè chê bai, cười nhạo đôi bàn tay xấu xí bằng biệt danh “búp chuối”. Nhưng sau những trải nghiệm, thăng trầm mẹ đã vững vàng lên, thậm chí mẹ còn tự hào vì tay mẹ không đẹp nhưng chưa từng làm điều xấu, gieo cái ác mà cần mẫn lao động chân chính kiếm tiền nuôi 4 đứa con học giỏi, nên người.