K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

3 tháng 5 2025

chơi game solo levining đi anh chị chơi 10 lần nghiện lun

em chơi rồi hay lắm nhưng phải chơi trên pc hihi


3 tháng 5 2025

nghiêm túc đi

3 tháng 5 2025

Bài văn: Hiện tượng nghiện game

Trong cuộc sống hiện đại, trò chơi điện tử (game) ngày càng trở nên phổ biến. Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, hiện tượng nghiện game đang trở thành một vấn đề đáng lo ngại, đặc biệt là đối với học sinh.

Nghiện game là khi một người chơi game quá nhiều, không kiểm soát được thời gian, và bỏ bê những việc quan trọng như học tập, ăn uống, nghỉ ngơi. Nhiều bạn nhỏ vì mải mê chơi game mà quên làm bài tập, bị điểm kém, thậm chí nói dối bố mẹ để có thêm thời gian chơi. Có người còn thức khuya, bỏ ăn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và tinh thần.

Nguyên nhân của việc nghiện game thường là do các trò chơi quá hấp dẫn, tạo cảm giác chiến thắng, khiến người chơi bị cuốn vào thế giới ảo. Một số bạn thiếu sự quan tâm từ gia đình hoặc không có bạn bè chia sẻ, nên tìm đến game như một cách giải trí và trốn tránh thực tế.

Để tránh nghiện game, mỗi chúng ta cần biết cân bằng giữa việc chơi và việc học. Chúng ta nên chơi game có giới hạn, ưu tiên việc học và dành thời gian cho các hoạt động ngoài trời, thể thao, hoặc trò chuyện với người thân, bạn bè.

Tóm lại, game không xấu, nhưng nếu chơi không đúng cách thì sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Hãy là người chơi thông minh, biết kiểm soát bản thân để game chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống, chứ không phải là tất cả.

3 tháng 5 2025

cảm ơn Lê Quang Anh nhé

29 tháng 9 2025

Bạn hỏi thế thì mình chịu :))))

29 tháng 9 2025

Bạn ơi mik hc lớp 8 nên mik lm r á bn Ở làng Gióng xưa kia, có hai vợ chồng nghèo sống hiền lành nhưng mãi không có con. Một hôm, người vợ ra đồng thấy một vết chân to lạ kỳ, liền đặt chân mình vào đó. Từ hôm đó bà có thai và sinh ra một cậu bé. Điều kỳ lạ là đến ba tuổi, cậu bé vẫn không biết nói, cũng không biết cười hay đi lại. Nhưng rồi một ngày, giặc Ân kéo sang xâm lược nước ta. Vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giúp nước. Nghe tiếng sứ giả rao tin, cậu bé bỗng dưng cất tiếng nói, nhờ mẹ mời sứ giả vào. Cậu xin nhà vua rèn cho mình một con ngựa sắt, một roi sắt và một bộ áo giáp sắt để đi đánh giặc. Kể từ ngày đó, cậu bé ăn khỏe lạ thường, ăn bao nhiêu cũng không đủ no, lớn nhanh như thổi. Khi đồ sắt được mang đến, cậu bé giờ đã trở thành một chàng trai khổng lồ. Chàng mặc áo giáp, cưỡi ngựa sắt phun lửa, tay cầm roi sắt ra trận. Chàng chiến đấu dũng cảm, đánh tan quân giặc. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ bụi tre bên đường làm vũ khí, tiếp tục chiến đấu đến khi giặc tan. Sau chiến thắng, Thánh Gióng không về triều đình nhận thưởng mà cưỡi ngựa sắt bay thẳng lên trời tại núi Sóc. Câu chuyện Thánh Gióng đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Em khâm phục lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần hy sinh vì dân tộc của Thánh Gióng. Hình ảnh Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt bay về trời là biểu tượng đẹp cho sức mạnh và tinh thần bất khuất của dân tộc ta.

28 tháng 11 2021

Công cha như núi ngất trời

Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông

Núi cao biển rộng mênh mông

Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!

Bài ca dao này đã làm xúc động lòng người bởi đã gợi nên công ơn trời bể của cha mẹ đối với những người con thân yêu của mình. Tác giả dân gian nhắc đến “công cha”, “nghĩa mẹ”, đó là công sinh thành, dưỡng dục; đó là ơn nghĩa mang nặng đẻ đau và những yêu thương mẹ dành cả cho con. Ví “công cha”, “nghĩa mẹ” như núi ngất trời, như nước ở ngoài biển Đông là lấy cái trừu tượng của tình phụ tử, tình mẫu tử so sánh với cái mênh mông, vĩnh hằng, vô hạn của trời đất, thiên nhiên. Ví công cha với núi ngất trời là khẳng định sự lớn lao, ví nghĩa mẹ như nước biển Đông là để khẳng định chiều sâu, chiều rộng và sự dạt dào. Đây cũng là một nét riêng trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh người cha thì rắn rỏi, mạnh mẽ, cha như cột trụ trong gia đình. Hình ảnh mẹ không lớn lao, kì vĩ nhưng sâu xa, rộng mở và dạt dào cảm xúc hơn. Bởi vậy, nghĩ đến công ơn cha mẹ, bài ca dao thiết tha nhắn nhủ những người con “ghi lòng con ơi!” những công ơn trời bể ấy. Và hơn thế là định hướng về cách sống, cách bày tỏ lòng biết ơn dành cho cha cho mẹ.

Hok tốt^^

28 tháng 11 2021

bạn chép mạng

25 tháng 9 2025

nhn

1 tháng 11 2025

code:2828

27 tháng 10 2020

Bài làm

Nhà em ở cạnh cánh đồng lúa, mỗi sáng mai thức dậy em đều thấy cánh đồng lúa đang vươn mình đón lấy những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Cánh đồng lúa ở quê em rộng mênh mông, trải dài đến khắp nơi.

Mẹ em bảo ngày xưa bố chọn mảnh đất sát cánh đồng lúa vì có không khí trong lành, tốt cho sức khỏe, làm mùa thì cũng thuận tiện cho việc đi lại, cày cuốc. Cánh đồng lúa quê em khi lúa đang thì con gái thì có màu xanh mượt mà, óng ả. Một màu xanh khi có mặt trời chiếu vào thật đẹp. Lúc đồng lúa đã bắt đầu trổ bông, từng hạt nặng kéo cong cả thân lúa. Khi lúa bắt đầu ngả màu vàng, chín đều thì trông cánh đồng lúa tựa như một bức tranh được dát vàng, đẹp đến lạ kỳ.

Khung cảnh tấp nập khi mọi người thu hoạch lúa thật vui tươi, phấn khởi, ai ai cũng hào hứng vì lúa năm nay được mùa.

Ở giữa cánh đồng lúa có một con đường lớn để dẫn ra đường quốc lộ, vì vậy ở đây luôn tấp nập người qua lại. Cánh đồng lúa sáng mai và lúc chiều tà hoàn toàn khác nhau. Buổi sáng, lúa như uống cạn từng giọt sương cuối cùng còn đọng lại trên lá. Vươn lên thật tươi tốt, ngọt lành. Còn khi về chiều, lúa nhẹ nhàng, khẽ khàng lay động theo từng tiếng gió. Nắng chiều vương trên những thân cây lúa tạo nên màu sắc riêng biệt.

Trên cánh đồng lúa, thi thoảng từng chú châu chấu, cào cào thi nhau xem ai nhảy nhanh và xa hơn ai. Xa xa thấp thoáng những đàn trâu thung thăng gặm cỏ, chốc chốc lại ngẩng đầu lên lắng nghe tiếng sáo diều bay trên cao. Đám trẻ con chúng em nằm dài trên vạt cỏ mềm, ngửa mặt lên trời và nhìn từng chú chim đang chao liệng.

Cánh đồng lúa gắn với tuổi thơ của em, gắn với những buổi trưa hè đám con nít kéo nhau ra đồng hái lúa nếp về rang lên và ăn ngon lành. Nhớ nhừng chiều cưỡi trên lưng trâu, ngắm mặt trời lặn.

Cánh đồng lúa cho đến sau này em vẫn nhớ mãi không quên. Vì nó thanh bình và êm ả.

"...Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông..."

Trong thời gian qua con sông tri thức , chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Mà thầy cô là ai ? Câu hỏi nghe thật đơn giản nhưng lại chưa cả một bầu trời tâm tư trong đó . Thầy cô là người dìu dắt chúng ta trên con đường học vấn. Thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua con sông tri thức . Và thầy cô những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được.Ai cũng có một người thầy , cô như thế . Em cũng vậy . Suốt những năm cắp sách đến trường , cô Hà là giáo viên mà em quý mến nhất !

Cô Hà là một giáo viên trẻ , đẹp . Năm nay có lẽ cô cũng đã gần 30 nhưng cô vẫn giữ được nét đẹp của tuổi thanh xuân .Dáng người cô  cân đối, thon thả, nước da trắng trẻo đến lạ kì.Ai cũng bảo đó là vẻ đẹp mà ông trời ban tặng cho cô. Các đường nét trên khuôn mặt trẻ trung của cô rất đặc biệt .Gương mặt hình trái xoan của cô được ôm lấy bởi mái tóc dài , xoăn màu vàng nâu . Cô có chiếc mũi cao thanh tú và đôi môi hồng tươi , nhỏ nhắn . Nhưng đẹp nhất là đôi mắt của cô . Đặc biệt nhất là đôi mắt của cô .Đôi mắt ấy luôn nhìn em với tất cả tình yêu thương trìu mến cho em động lực mỗi khi gặp khó khăn, vỗ về em khi em buồn, . Đôi mắt ấy u buồn khi em làm sai, ánh lên những niềm vui sướng khi em làm việc tốt. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, em lại tự thấy mình có bổn phận phải không để đôi mắt ấy ướt lệ. . Cô em rất hay cười. Khi cô cười , nụ cười “toả nắng” với hàm răng trắng đều luôn tạo cho người khác cảm giác gần gũi, ấm áp. Với em , cô rất đẹp .

Cô Hà là một giáo viên tốt . Hằng ngày , cô đến lớp rất sớm với bộ áo dài màu hồng nhạt . Cô chỉnh sửa lại bàn ghế , giúp các bạn tròg lớp trực nhật . Cô xem học sinh của mình như những người con cháu trong gia đình . Cô quan tâm đến học sinh rất nhiều . Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài, cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhàng nhắc nhở.Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng em. Cô còn giúp chúng em nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng em luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian và cũng giọn nói ấy đã khiến chúng em nên người . Em nhớ nhất là lần kiểm tra cuối kì I . Lúc đó , trong lớp em có một bạn nam rất ham chơi , tên là Thiện .Vì thế , lần kiểm tra cuối kì I bạn ấy được rất ít điểm . Gia đình đã không đồng ý và la mắng bạn . Do vậy , bạn ấy sinh ra nản chí và không tập trung vào việc học . Cô Hà đã khuyên bạn rất nhiều và an ủi bạn . Dần dần , bạn hiểu được và cố gẵng học tập hơn ... Cô thật tốt !

Em thật tự hào khi được học cô Hà . Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình anh em và cả tình thầy trò. Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau và cô Hà đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Em sẽ mãi biết ơn cô. Em sẽ cố gắng dành tặng cho cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11. Và cô Hà mãi là giáo viên mà em yêu quý nhất!

Cô là người mẹ hiền phú quý
Mà trời dành để dạy dỗ chúng em
Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy- cô
Học trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng
Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình
Bao ngày mệt nhọc Thầy- Cô dỗ dành
Bây giờ, giờ phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính cô, kính thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Mong thầy- cô khỏe, trồng người tiếp sau.

Nhớ k cho mình nha !

6 tháng 4 2018

toannangcao

3 tháng 12 2018

10 năm trôi qua thật nhanh, bây giờ tôi đã là một nhà văn làm việc ở tòa biên soạn báo Nhi đồng. Sáng nay, sau khi vừa nhận được chủ đề của tờ báo lần này là 'mừng ngày khai trường' tôi mới sực nhớ ra ngôi trường trung học cơ sở Kinh Bắc thân yêu mà mình đã học. Không biết bây giờ nó như thế nào rồi nhỉ ? Sau khi vừa làm xong bản thảo cho tờ báo, tôi bỗng nhận được một lá thư có giấy mời về dự lễ khai giảng từ trường Trung học Cơ sở Kinh Bắc. Lòng tôi cảm thấy rất vui mừng, khi về trường, tôi sẽ thăm thầy, cô giáo cũ và xem ngôi trường ấy đã đổi mới như thế nào.

(MÌNH TUY VIẾT VĂN KHÔNG GIỎI NHƯNG ĐOẠN MỞ BÀI TRÊN LÀ DO MÌNH TỰ VIẾT NHÉ, KHÔNG HỀ CHÉP MẠNG)

3 tháng 12 2018

Mới đó mà đã mười năm trôi qua. Mười năm được bên thầy cô, các bạn và mái trường thân yêu. Mười năm đó là những tháng ngày mà mình đáng trân trọng. Mười năm được tham trường những kỉ niệm lại quay về.

chúc hok tốt

mk tự nghĩ nha

ai thấy hay mk xin một cái

Quê em ở làng Và nằm ven con sông cầu thơ mộng, ơ làng em bây giờ ngày nào cũng có chợ, nhưng đó là chợ xép, chợ nhỏm, còn chợ chính chỉ có vào các ngày 5 ngày 9 Âm lịch. Em rất thích được theo bà đi chợ vào những ngày này.

Từ mờ sáng, chợ đã đông người. Từ trên đê đi xuống, từ bên kia sông đi sang, từ những làng xung quanh đến, mọi người tíu tít đổ về chợ. Làng em tấp nập người qua lại. Tiếng trò chuyện râm ran trên suốt đường làng.

Chợ làng em vẫn họp giữa trời. Trên bãi đất trông chỉ lơ thơ vài dãy lều tranh của những bà bán hàng khô, hàng tạp hoá, còn đa số các hàng khác đều bày luôn trên mặt đất. Chẳng ai bảo ai mà người ta cũng ngồi thành từng dãy, từng hàng. Chính giữa chợ là hai dãy lều của những cửa hàng bách hoá thu nhỏ. Nào kim chỉ, gương lược, nào giấy vở, bút chì, phấn bảng, cho đến cả bóng đèn, phích nước, ấm chén,… thứ gì cũng có. Quần áo người lớn, trẻ con đủ màu xanh, đỏ, nâu, đen treo la liệt thành những bức tường nhiều màu đến hoa cả mắt. Chén bát, nồi niêu bày kín mặt đất chẳng còn chỗ đặt chân. Vậy mà bà bán hàng vẫn tươi cười trò chuyện và lấy hết thứ này đến thứ nọ cho khách chọn, bao giờ người mua vừa ý mới thôi!

Đằng sau dãy hàng bách hoá là dãy hàng gạo. Người ta gánh về đầy đủ các loại gạo nếp, gạo tẻ, ngô, đỗ, kê, vừng,… Các bà, các cô vẫn quen mua thứ này bằng cách đong từng bơ nên cả dãy hàng cứ như một đội múa đang tập mỗi một động tác quay tay vậy. Chỉ có mấy bà buôn chuyến là tỏ ra nhàn nhã vì đã có cái cân trong tay rồi.

Ồn ào nhất chợ là chỗ bày bán các con vật nuôi. Những chú lợn con bị nhổt trong rọ, mở tròn mắt, nghếch mõm nhìn người qua lại. Đàn gà con chiếp chiếp trong lồng, nhớn nhác nhìn cảnh lạ. Lũ vịt bị trói thành từng cặp, lâu lâu lại đập cánh phành phạch rồi cạc cạc ầm ĩ. Có lẽ chúng đang lo sợ quá.

Em cùng bà thường dừng lại lâu nhất ở hàng bán tranh. Làng Đông Hồ nổi tiếng chỉ cách làng em vài cây số. Bây giờ chưa phải là chợ Tết, nhưng tranh ảnh vẫn được bày bán rất nhiều. Hai bà cháu em cứ nhìn mãi tranh gà, tranh lợn, tranh cá chép trông trăng. Dù ở nhà đã có rồi nhưng nhìn những bức tranh còn tươi màu mực, em vẫn muốn được mua thêm vài bức. Có lẽ, đây là sở thích riêng của người dân vùng Kinh Bắc từ xa xưa truyền lại.

Mặt trời lên cao. Chợ đã vãn. Dòng người gồng gánh lại tản về các ngả. Làng em trở lại yên tĩnh, một sự yên tĩnh ấp ủ sức sông dồi dào mà chợ Và đã tiếp sức cho sau mỗi phiên.

29 tháng 4 2019

bn gửi cho mk tin nhắn cho mk nhé bài văn ý