Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đó là một buổi sáng mùa đông se lạnh nhưng trong lòng em lại hân hoan khó tả. Hôm nay, lớp em có một chuyến đi tham quan ngoại khóa đến Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Đây là nơi đã nuôi dưỡng biết bao nhân tài cho đất nước qua nhiều thế hệ.
Vừa bước qua cánh cổng chính, một không gian trang nghiêm, cổ kính hiện ra trước mắt. Những bức tường gạch nhuốm màu thời gian, những mái ngói rêu phong và những hàng cây cổ thụ xanh mát khiến chúng em cảm nhận được sự thiêng liêng và trầm mặc của nơi này. Em đặc biệt ấn tượng với khuê văn các - biểu tượng của Văn Miếu. Kiến trúc độc đáo, tinh tế với hình ảnh các ô cửa sổ tròn như ánh sáng tri thức, đã khơi dậy trong em sự tò mò và lòng tự hào về văn hóa dân tộc. Tiếp tục hành trình, chúng em được chiêm ngưỡng hồ Thiên Quang Tỉnh trong xanh, mặt nước phẳng lặng như tấm gương phản chiếu bầu trời. Nơi đây như một khoảng lặng yên bình, giúp chúng em tĩnh tâm và suy ngẫm về giá trị của tri thức. Hai bên hồ là những hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát, làm dịu đi cái nắng nhẹ của buổi trưa.
Điểm đến tiếp theo là khu bia tiến sĩ. Từng tấm bia đá lớn được đặt trên lưng những con rùa khổng lồ, khắc tên các vị tiến sĩ đã đỗ đạt trong các kỳ thi ngày xưa. Đọc những cái tên và năm thi, em có thể hình dung ra biết bao nhiêu tấm gương học tập xuất sắc, không quản khó khăn để cống hiến cho đất nước. Những tấm bia này không chỉ là chứng nhân lịch sử mà còn là nguồn cảm hứng lớn lao, thôi thúc chúng em phải nỗ lực học tập để mai sau xây dựng đất nước. Cuối cùng, chúng em dừng chân tại khu điện thờ chính. Không gian trang nghiêm, linh thiêng khiến ai nấy đều cúi đầu thành kính. Chúng em dâng hương, cầu nguyện cho một năm học tập thuận lợi và gửi gắm những ước mơ, hoài bão của mình.
Chuyến đi kết thúc, nhưng những cảm xúc và bài học từ Văn Miếu vẫn còn đọng lại mãi trong em. Nơi đây không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là biểu tượng của tinh thần hiếu học, của truyền thống tôn sư trọng đạo. Em thầm hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của cha ông. Chuyến đi đã giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của tri thức và tầm quan trọng của việc học tập, để trở thành một người có ích cho xã hội.
Mùa hè năm ngoái, em có dịp theo gia đình đi du lịch thành phố biển Nha Trang xinh đẹp. Trong chuyến đi ấy, điều khiến em ấn tượng và nhớ mãi không chỉ là biển xanh, cát trắng mà còn là lần đầu tiên được đến tham quan di tích lịch sử – văn hóa Tháp Bà Ponagar, một công trình kiến trúc độc đáo gắn liền với nền văn hóa Chăm Pa cổ xưa.
Hôm đó, trời nắng đẹp. Sau bữa sáng, cả nhà em lên xe đến khu di tích Tháp Bà, nằm trên ngọn đồi nhỏ ở phía bắc thành phố, gần cửa sông Cái. Ngay từ xa, em đã nhìn thấy những ngọn tháp màu nâu đỏ hiện lên nổi bật giữa nền trời xanh, giữa bốn bề cây cối xanh tươi.
Bước qua cổng khu di tích, em không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp cổ kính và trang nghiêm của nơi đây. Quần thể Tháp Bà gồm nhiều tháp lớn nhỏ, trong đó nổi bật nhất là ngọn tháp chính thờ nữ thần Ponagar, người được coi là Mẹ xứ sở, là vị thần sáng tạo ra trái đất và dạy dân Chăm trồng trọt, dệt vải. Tháp được xây bằng gạch nung đỏ, cao khoảng 23 mét, với những hoa văn, phù điêu chạm trổ tinh xảo. Em ngạc nhiên khi nghe hướng dẫn viên nói rằng người Chăm xưa đã xây tháp hoàn toàn bằng gạch mà không cần đến chất kết dính như vôi vữa, và đến nay, công nghệ đó vẫn là điều bí ẩn.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng chuông chùa, mùi nhang thơm và những lời cầu nguyện vang lên khiến em cảm nhận được sự linh thiêng của nơi này. Em cũng được tận mắt thấy các nghệ nhân Chăm biểu diễn múa truyền thống và chơi đàn đá, đàn T’rưng. Những điệu múa uyển chuyển, mềm mại trong trang phục truyền thống càng làm nổi bật vẻ đẹp văn hóa của dân tộc Chăm Pa.
Chuyến tham quan Tháp Bà Ponagar đã giúp em mở rộng hiểu biết về lịch sử và văn hóa dân tộc. Em cảm thấy tự hào khi đất nước Việt Nam có nhiều di tích quý giá như vậy, và càng trân trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống cần được gìn giữ và bảo tồn.
Đó là một chuyến đi không chỉ vui vẻ, bổ ích mà còn để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.
Tham khảo:
1. Mở bài
- Giới thiệu khái quát về chuyến tham quan di tích lịch sử, văn hóa: địa điểm đến là nhà tù Hỏa Lò
+ Bày tỏ cảm xúc của em khi được trực tiếp tham gia chuyến đi: rất vui vì học được thêm rất nhiều điều
2. Thân bài
- Kể lại cụ thể diễn biến của chuyến tham quan (trên đường đi, lúc đến điểm tham quan, trình tự các điểm đến thăm, những hoạt động chính trong chuyến đi…).
+ Thời tiết: Hôm đó là thứ bảy - một ngày đẹp trời đầy nắng và gió tạo tâm trạng thoải mái và dễ chịu
+ Địa điểm: Nhà tù Hỏa Lò nằm ở số 1 phố Hoả Lò, phường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Nơi đây được mệnh danh là “địa ngục trần gian” - được thực dân Pháp xây dựng để giam giữ các chiến sĩ cách mạng quan trọng của Việt Nam.
+ Đến nơi: Đầu tiên là mua vé vào cửa. Sau đó, chúng tôi lần lượt có các khu vực nhà giam gồm có một nhà dùng cho việc canh gác; một nhà dùng làm bệnh xá; một nhà dùng làm nhà thương bố thí; hai nhà dùng để giam bị can (chưa thành án); một nhà dùng để làm phân xưởng thợ mộc, sắt, may, da; năm nhà dùng để giam tù nhân đã thành án; bốn trại xà lim để giam tử tù, tù nhân nguy hiểm, tù nhân vi phạm nội quy nhà tù. Ở mỗi khu vực nhà giam đều có những bảng chú thích để người xem hiểu rõ hơn.
- Thuyết minh, miêu tả và nêu ấn tượng của em về những nét nổi bật của di tích lịch sử, văn hóa đó (thiên nhiên, con người, công trình kiến trúc…)
+ Đặc biệt ấn tượng nhất khi đến nhìn tham quan nhà giam dành cho tù nhân phạm tội tử hình. Chiếc máy chém dành cho phạm nhân tử hình sẽ khiến bất cứ ai nhìn thấy lạnh sống lưng
+ Qua đó tôi hiểu được một phần nào sự hi sinh của các chiến sĩ cách mạng cho Tổ quốc và tội ác chiến tranh của thực dân Pháp
=> chân quý nền hòa bình ngày hôm nay
Những nhà giam nhỏ bé, chật hẹp với bốn bức tường dày không có gì lọt qua được cũng khiến tôi cảm thấy ám ảnh.
3. Kết bài
Nêu cảm xúc, suy nghĩ của em về chuyến tham quan, di tích lịch sử văn hóa: em đã học được rất nhiều điều, hiểu biết thêm về lịch sử và sự tàn ác của chiến tranh. Có dịp em sẽ dẫn gia đình đến thăm nhà tù Hỏa Lò một lần nữa
Trong các năm học dưới mái trường Tiểu học thân yêu, em cũng được cùng trường và bạn bè đi chơi nhiều nơi hơn nhưng về kỉ niệm đi dã ngoại ở đền vua Đinh, vua Lê ở Hoa Lư, Ninh Bình luôn để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.
Vào một buôi sớm đầu thu, tiết trời còn đang se lạnh. Ngay lúc đằng đông còn ửng hồng như thoa phấn, ông mặt trời đang quấn mình trong tấm chăm mây thì bác đồng hồ già nua gọi em dậy sớm. Em choàng tỉnh dậy , đánh răng, rửa mặt, xách cặp chất đầy đồ ăn, nước uống và dắt xe tới trường. Trong lòng em thật háo hức vì hôm nay được đi chơi với trường. Càng nghĩ em càng đạp nhanh hơn.
Cổng trường chật ních ko thiếu dáng ai, hàng xe
#Tham_khảo: vietjack
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên.
Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.
Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.
Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Tạm biệt khu di tích Sơn Mỹ, chúng em ai nấy đều hiểu thêm lịch sử về quê hương, đất nước, con người. Chúng em mong sao thế giới này mãi mãi hòa bình.
Vào dịp nghỉ hè năm ngoái, em đã có một chuyến đi tham quan di tích lịch sử rất đáng nhớ cùng gia đình. Điểm đến của chúng em là Khu di tích lịch sử Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội, nơi lưu giữ nhiều giá trị văn hóa và truyền thống hiếu học của dân tộc.
Khi đến Văn Miếu, em cảm nhận được không khí trang nghiêm và cổ kính qua những cổng tam quan, các mái đình cong vút và những bức bia đá khắc tên các trạng nguyên nổi tiếng. Em được bố mẹ giới thiệu về lịch sử của Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi từng là trường đại học đầu tiên của Việt Nam, cũng là nơi ghi dấu sự phát triển của giáo dục nước nhà qua nhiều thế kỷ.
Điều làm em ấn tượng nhất là khu vực bia tiến sĩ với hàng trăm tấm bia được đặt trang trọng trên những con rùa đá, tượng trưng cho trí tuệ và sự bền bỉ. Em còn được tham gia viết thư pháp và nghe hướng dẫn viên kể nhiều câu chuyện thú vị về các danh nhân, những nhà khoa học tài giỏi của nước ta.
Chuyến đi đã giúp em hiểu thêm về truyền thống hiếu học, lòng tự hào dân tộc và ý nghĩa của việc giữ gìn các giá trị văn hóa. Em mong rằng mình sẽ học tập chăm chỉ để không phụ lòng các bậc tiền nhân và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Hồ Cấm Sơn
Hồ cấm sơn (huyện Lục Ngạn cũ)có tổng diện tích khoảng 2600ha với nhiều đảo nhỏ được bảo bọc bởi những ngọn núi điệp trùng tạo nên cảnh quang sơn thủy hũy tình.Nơi đây được vĩ như Hạ Long nhỏ
Bài bạn tham khảo nha
Chuyến đi tham quan đáng nhớ nhất của tôi là chuyến đi đến làng nghề Trường Sơn. Làng nghề Trường Sơn nằm ở vùng nông thôn xinh đẹp của Việt Nam, nổi tiếng với nghề truyền thống làm gốm sứ.
Vào một buổi sáng đẹp trời, gia đình tôi cùng nhau lên đường khám phá làng nghề Trường Sơn. Chúng tôi đã lái xe qua những con đường nhỏ xinh, đi qua những cánh đồng xanh tươi và những ngôi nhà cổ truyền. Cảnh quan xung quanh thật tuyệt vời và yên bình. Khi đến làng nghề Trường Sơn, chúng tôi đã được đón tiếp nồng hậu bởi những người dân địa phương. Họ đã chia sẻ với chúng tôi về lịch sử và quá trình làm gốm sứ truyền thống của làng. Chúng tôi được tham quan các xưởng gốm sứ, nơi những nghệ nhân tài ba đang làm việc. Tôi đã bị cuốn hút bởi quá trình làm gốm sứ tinh xảo. Từ việc trải đất, trổ hình, nặn hình, đến việc nung gốm, mỗi bước đều đòi hỏi sự khéo léo và kiên nhẫn. Tôi đã được thử sức và tham gia vào quá trình làm gốm, và dường như tôi đã khám phá ra một tài năng bất ngờ của mình. Sau khi tham quan xưởng gốm, chúng tôi đã được thưởng thức một bữa trưa truyền thống với các món ăn đặc sản của làng. Mọi thứ đều ngon lành và tươi ngon, mang đậm hương vị của đất trời quê hương. Chuyến đi tham quan làng nghề Trường Sơn đã để lại trong tôi những kỷ niệm đáng nhớ. Tôi đã được trải nghiệm và hiểu thêm về nghề truyền thống của đất nước mình. Tôi cũng đã có cơ hội gặp gỡ và trò chuyện với những người dân thân thiện và tài ba.
Chuyến đi này đã mở rộng tầm mắt và tăng cường niềm tự hào về văn hóa và truyền thống dân tộc. Tôi sẽ luôn nhớ mãi những kỷ niệm đáng nhớ này và hy vọng có thể quay trở lại làng nghề Trường Sơn một ngày không xa.
Dạ ko anh trai
Hàng năm có 🙂↕️🙂↕️🙂↕️🙂↕️ có gyt có thể làm được điều đó hả bạn
Hy ygfhh
văn mẫu lên mạng tra đầy
Có
KỂ LẠI MỘT CHUYẾN ĐI SƠN TIÊN ĐÁNG NHỚ
Mỗi chuyến đi đều mang đến cho ta những trải nghiệm đáng nhớ và lưu lại những kỉ niệm khó quên. Trong số những chuyến đi em từng tham gia, chuyến dã ngoại đến khu du lịch Sơn Tiên vào dịp hè năm ngoái cùng gia đình là một trong những trải nghiệm thú vị nhất. Đó không chỉ là một chuyến đi thư giãn, mà còn là cơ hội để em khám phá thiên nhiên, hiểu thêm về văn hóa vùng đất Đồng Nai và gắn kết hơn với những người thân yêu.
Chuyến đi được lên kế hoạch từ trước khoảng một tuần. Gia đình em – gồm ba mẹ, em trai và em – đều háo hức mong chờ đến ngày khởi hành. Ngay từ sáng sớm, em đã tỉnh dậy, chuẩn bị balo đầy đủ các vật dụng cần thiết: áo quần, đồ bơi, khăn tắm, kính râm, kem chống nắng và cả chiếc máy ảnh nhỏ để lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ.
Khoảng 6 giờ sáng, cả nhà em khởi hành từ thành phố Hồ Chí Minh đi về hướng Đồng Nai. Trên đường đi, em ngồi cạnh cửa sổ, ngắm nhìn hai bên đường với hàng cây xanh mướt nối tiếp nhau, những cánh đồng lúa trải dài và bầu trời trong xanh không một gợn mây. Không khí buổi sáng thật dễ chịu, se se lạnh, khiến em cảm thấy tinh thần trở nên sảng khoái, hứng khởi hơn bao giờ hết.
Chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ, chiếc xe gia đình em đã đến cổng khu du lịch Sơn Tiên – một tổ hợp giải trí khổng lồ đang ngày càng thu hút du khách bởi vẻ hiện đại, hoành tráng nhưng vẫn giữ được nét gần gũi với thiên nhiên.
Ngay khi bước vào cổng khu du lịch, em đã không khỏi ngạc nhiên trước sự quy mô và hoành tráng của nơi này. Khuôn viên rộng lớn, được thiết kế hiện đại với nhiều tiểu cảnh bắt mắt, hồ nước xanh biếc phản chiếu ánh nắng lấp lánh, những con đường lát đá uốn lượn, hai bên là hàng cọ xanh mát. Không khí ở đây trong lành và thoáng đãng, khiến em cảm thấy như vừa bước vào một thế giới khác – một thiên đường nghỉ dưỡng thực thụ.
Một trong những điểm nhấn ấn tượng nhất là khu Suối Tiên Water Park – công viên nước với diện tích khổng lồ, chia thành nhiều khu vực với các chủ đề khác nhau. Cảm giác háo hức càng dâng cao khi em nghe thấy tiếng reo hò của du khách, tiếng nước chảy rì rào và tiếng nhạc rộn ràng phát ra từ các loa phóng thanh.
Cả nhà em quyết định vào khu công viên nước để vui chơi trước tiên. Em nhanh chóng thay đồ bơi, thoa kem chống nắng rồi lao ngay vào làn nước mát lạnh. Cảm giác được đắm mình giữa dòng nước trong xanh dưới cái nắng hè thật dễ chịu và sảng khoái.
Em và em trai thích thú với trò máy trượt nước xoắn ốc. Từ trên cao, chúng em ngồi lên phao đôi, trượt xuống với tốc độ cao, uốn lượn quanh các khúc cua khiến cả hai vừa la hét vừa cười vang. Đến khi rơi xuống hồ, nước bắn tung tóe, em vẫn chưa hết phấn khích.
Sau đó, cả nhà cùng tham gia trò chơi sóng nhân tạo. Những con sóng lớn nhỏ được tạo ra khiến mặt hồ nhấp nhô như biển thật. Ba mẹ em thì thư giãn trên ghế dài dưới tán dù, còn em và em trai thi nhau “cưỡi sóng”. Đó là lần đầu tiên em được trải nghiệm cảm giác như đang bơi giữa đại dương bao la, rất hồi hộp nhưng cũng thật thú vị.
Không thể không kể đến dòng sông lười – nơi em được nằm thư giãn trên phao, thả mình trôi theo dòng nước nhẹ nhàng. Hai bên bờ là cây cối xanh mát, những bức tượng thần tiên, rồng phượng được bài trí công phu tạo nên không gian huyền ảo như trong truyện cổ tích.
Sau nhiều giờ vui chơi dưới nước, cả gia đình em cùng nhau vào khu ẩm thực trong khuôn viên để dùng bữa trưa. Ở đây có rất nhiều món ăn phong phú từ truyền thống đến hiện đại: cơm gà, bún bò Huế, bánh xèo, phở, cả pizza, hamburger, kem và nước ép trái cây mát lạnh.
Em chọn một phần cơm tấm sườn bì chả và một ly nước cam mát lạnh. Sau khi ăn xong, cả nhà nghỉ ngơi tại khu vực ghế nghỉ được bố trí giữa vườn cây rợp bóng. Em nằm dài trên ghế, vừa hóng gió vừa ngắm nhìn bầu trời xanh ngắt, cảm thấy bình yên và thư giãn đến lạ.
Buổi chiều, khi trời đã dịu nắng, cả nhà tiếp tục tham quan các khu vực khác trong khu du lịch như khu trò chơi cảm giác mạnh, khu triển lãm văn hóa dân gian, và đặc biệt là khu mô phỏng các công trình kiến trúc nổi tiếng như Kim Tự Tháp, Vạn Lý Trường Thành, Chùa Một Cột, Kinh thành Huế,…
Một điểm em rất yêu thích là “Con đường kỳ quan”, nơi trưng bày mô hình thu nhỏ của các kỳ quan thế giới. Đứng trước bản sao của Tháp Eiffel hay tượng Nữ thần Tự do, em không khỏi trầm trồ và tưởng tượng một ngày nào đó mình sẽ được đặt chân đến những nơi ấy thật sự.
Chuyến đi Sơn Tiên không chỉ đơn thuần là một buổi dã ngoại. Đó còn là dịp để em gắn kết hơn với ba mẹ và em trai, để cùng nhau cười vang, cùng nhau vượt qua nỗi sợ ở những trò chơi cảm giác mạnh, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm đẹp.
Em cũng học được cách chuẩn bị kỹ lưỡng cho một chuyến đi, biết giữ gìn vệ sinh nơi công cộng, tuân thủ nội quy khu du lịch và quan trọng nhất là luôn chia sẻ niềm vui với người thân. Qua chuyến đi, em thêm yêu thiên nhiên, thêm trân trọng những giây phút quý giá bên gia đình.
Khoảng 5 giờ chiều, cả nhà em rời Sơn Tiên. Dù ai cũng mệt sau một ngày vui chơi thỏa thích, nhưng ai nấy đều mang nét mặt tươi cười, hài lòng. Trên đường về, em cứ ngắm mãi những bức ảnh chụp trong máy – những tấm ảnh lưu giữ trọn vẹn niềm vui của cả gia đình.
Chuyến đi Sơn Tiên hôm ấy không chỉ mang lại niềm vui mà còn để lại trong em một ấn tượng sâu đậm. Em thầm mong sẽ có thêm nhiều dịp được cùng gia đình đến những nơi mới, khám phá những điều thú vị và tiếp tục viết thêm những trang ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ.