Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đáp án D
Ngày nay, sức mạnh của mỗi quốc gia được xây dựng dựa trên một nền sản xuất kinh tế phồn vinh, một nền tài chính vững chắc, một nền công nghệ có trình độ cao cùng với một lực lượng quốc phòng hùng mạnh.
Đáp án B
Địa danh lịch sử được nhắc đến trong đoạn thơ trên là Pác Pó (Cao Bằng).
Đáp án đúng là D. Tân Trào (Tuyên Quang).
Vì Tân Trào là căn cứ địa cách mạng, nơi Đảng đề ra chủ trương đánh Nhật – Pháp và lãnh đạo toàn dân tiến hành Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945, mở ra kỉ nguyên độc lập cho dân tộc.
Đáp án B
Ngày 19-12-1946, công nhân nhà máy điện Yên Phụ phá máy, cả thành phố mất điện là tín hiệu tiến công, cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ.
Đáp án D
Những câu thơ trên muốn nhắc đến chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954. Đây đoạn trích trong bài thơ “Hoan hô chiến sĩ Điện Biên” được Tố Hữu viết vào tháng 5-1954
Đáp án B
- Trong cuộc khai thác thuộc địa lần thứ nhất, xã hội Việt Nam có các giai cấp: công nhân, nông dân và địa chủ phong kiến. Tư sản và tiểu tư sản mới chỉ hình thành các bộ phận, nhỏ về số lượng.
- Đến cuộc khai thác thuộc địa lần thứ hai, hai bộ phận tư sản và tiểu tư sản phát triển nhanh về số lượng và thế lực, hình thành hai giai cấp mới
@ Hữu Nghĩa thay mặt olm, cũng như cộng đồng tri thức olm cảm ơn em! Chúc em một năm mới khởi sắc và an lạc, mạnh khỏe và thành công bên gia đình và người thân em nhé!
Đáp án A
Những thành tựu đạt được trong việc thực hiện kế hoạch 5 năm (1961 – 1965) và nói chung trong 10 năm (1954 – 1964) đã làm thay đổi bộ mặt xã hội miền Bắc. Tại Hội nghị Chính trị đặc biệt (3/1964), Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Trong 10 năm qua, miền Bắc nước ta đã tiến hành những bước dài chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc, đất nước, xã hội và con người đều đổi mới.” Ngày 7/2/1965, Mỹ gây chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ nhất, miền Bắc chuyển hướng xây dựng và phát triển kinh tế cho phù hợp với điều kiện chiến tranh.
Đáp án A
Những thành tựu đạt được trong việc thực hiện kế hoạch 5 năm (1961 - 1965) và nói chung trong 10 năm (1954 - 1964) đã làm thay đổi bộ mặt xã hội miền Bắc. Tại Hội nghị Chính trị đặc biệt (3/1964), Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Trong 10 năm qua, miền Bắc nước ta đã tiến hành những bước dài chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc, đất nước, xã hội và con người đều đổi mới.” Ngày 7/2/1965, Mỹ gây chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ nhất, miền Bắc chuyển hướng xây dựng và phát triển kinh tế cho phù hợp với điều kiện chiến tranh.

Ngày hôm nay vui đối với người dân Việt Nam ta . Mỗi ngày đều mang dấu ấn lịch sử, từ chiến thắng Bạch Đằng Giang, kết thúc Nội chiến Mỹ, khởi đầu chinh phục vũ trụ và giao thông hàng không, đến những biến cố chính trị. Tuy ngày hôm nay, em thi HSG, cũng có những niềm vui, những nỗi buồn vì bài làm không thể hoàn chỉnh của bản thân nhưng em mong rằng trong tim mỗi con người Việt Nam ta vẫn giữ gìn được những truyền thống tốt đẹp này ạ
Bài viết hay quá!!
"Hãy sống như thể bạn sẽ chết vào ngày mai. Học hỏi như thể bạn sẽ sống mãi mãi." - Mahatma Gandhi
Ngày hôm nay ... Ta sẽ học cách sống một cách trọn vẹn nhất, như thể nó là món quà quý giá nhất mà tất cả chúng ta đều có. Sống làm sao cho thật tử tế và trân trọng những người xung quanh ta, làm sao cho ta không hối tiếc dù chỉ là một giây ngắn ngủi. Giống như cách Seneca đã từng nói: "Sống mỗi ngày như thể một cuộc đời."
Và ta sẽ học hỏi, Ừ ... Học hỏi không ngừng nghỉ, học hỏi như một dòng sông miệt mài chảy ra biển lớn.Ta lắng nghe bằng cả trái tim mình, quan sát bằng đôi mắt của tâm hồn .Bởi, ta biết tri thức là hành trang vững chắc nhất cho hành trình dài phía trước. Như một đóa hoa hướng dương luôn vươn mình theo ánh mặt trời, ta sẽ không ngừng tìm kiếm sự khai sáng, nuôi dưỡng tâm hồn bằng những điều tốt đẹp.
Hôm nay, ta sẽ học cách sống chậm lại một chút, để cảm nhận hương vị của một tách trà buổi sáng, để trái tim lắng nghe tiếng chim hót líu lo khi ta còn tồn tại trên đời . Ta sẽ trao đi những nụ cười chân thành, những lời động viên ấm áp, vì sự tử tế là ngôn ngữ mà một người điếc cũng có thể nghe và người mù cũng có thể thấy . Ta sẽ trân trọng từng khoảnh khắc bình dị nhất.
Và có lẽ, trong cuộc sống này, điều đáng sợ nhất lại chẳng phải là cái chết, mà là những điều ta chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói, những yêu thương chưa kịp trao. Cũng vì thế mà , hôm nay, ta sẽ sống như thể ngày mai là một trang giấy trắng, để ta có thể viết lên những dòng chữ đẹp nhất, ý nghĩa nhất. Ta sẽ sống như một ngôi sao bé nhỏ, không cần phải rực rỡ nhất, nhưng sẽ cố gắng hết mình để tỏa sáng theo cách riêng, mang đến một chút ánh sáng ấm áp cho những người xung quanh. Bởi lẽ, "Điều quan trọng không phải là sống bao lâu, mà là sống sâu sắc như thế nào." (Ralph Waldo Emerson)
P/S bài viết của anh Dũng hay quá ạ !
Đỉnh quá shop ơi, triệu like:>
"Hãy sống như thể bạn sẽ chết vào ngày mai. Học hỏi như thể bạn sẽ sống mãi mãi." - Mahatma Gandhi
Ngày hôm nay ... Ta sẽ học cách sống một cách trọn vẹn nhất, như thể nó là món quà quý giá nhất mà tất cả chúng ta đều có. Sống làm sao cho thật tử tế và trân trọng những người xung quanh ta, làm sao cho ta không hối tiếc dù chỉ là một giây ngắn ngủi. Giống như cách Seneca đã từng nói: "Sống mỗi ngày như thể một cuộc đời."
Và ta sẽ học hỏi, Ừ ... Học hỏi không ngừng nghỉ, học hỏi như một dòng sông miệt mài chảy ra biển lớn.Ta lắng nghe bằng cả trái tim mình, quan sát bằng đôi mắt của tâm hồn .Bởi, ta biết tri thức là hành trang vững chắc nhất cho hành trình dài phía trước. Như một đóa hoa hướng dương luôn vươn mình theo ánh mặt trời, ta sẽ không ngừng tìm kiếm sự khai sáng, nuôi dưỡng tâm hồn bằng những điều tốt đẹp.
Hôm nay, ta sẽ học cách sống chậm lại một chút, để cảm nhận hương vị của một tách trà buổi sáng, để trái tim lắng nghe tiếng chim hót líu lo khi ta còn tồn tại trên đời . Ta sẽ trao đi những nụ cười chân thành, những lời động viên ấm áp, vì sự tử tế là ngôn ngữ mà một người điếc cũng có thể nghe và người mù cũng có thể thấy . Ta sẽ trân trọng từng khoảnh khắc bình dị nhất.
Và có lẽ, trong cuộc sống này, điều đáng sợ nhất lại chẳng phải là cái chết, mà là những điều ta chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói, những yêu thương chưa kịp trao. Cũng vì thế mà , hôm nay, ta sẽ sống như thể ngày mai là một trang giấy trắng, để ta có thể viết lên những dòng chữ đẹp nhất, ý nghĩa nhất. Ta sẽ sống như một ngôi sao bé nhỏ, không cần phải rực rỡ nhất, nhưng sẽ cố gắng hết mình để tỏa sáng theo cách riêng, mang đến một chút ánh sáng ấm áp cho những người xung quanh. Bởi lẽ, "Điều quan trọng không phải là sống bao lâu, mà là sống sâu sắc như thế nào." (Ralph Waldo Emerson)
-Bài viết khiến em nhận ra rằng: mỗi ngày trôi qua không hề đơn giản như ta vẫn nghĩ. Có thể hôm nay mình chỉ đi học, ăn cơm, làm bài tập… nhưng cách đây hàng trăm năm, cũng chính ngày này, đã có biết bao biến cố, chiến thắng, mất mát và hy vọng từng diễn ra.
Em cảm thấy xúc động khi đọc về chiến thắng Bạch Đằng hay những bước tiến của nhân loại trong khoa học. Mỗi sự kiện ấy đều cho em thấy con người có thể làm nên những điều phi thường từ trong chính thời khắc hiện tại.
Điều khiến em suy nghĩ nhiều nhất là câu kết của bài: “Ngày hôm nay – bạn sẽ sống thế nào?” Câu hỏi ấy như đánh thức em dậy, để em sống không uổng phí từng ngày, dù chỉ bằng một hành động nhỏ có ích. Vì biết đâu, một ngày bình thường của em – cũng có thể trở thành một phần của lịch sử.
Thi xong rồi chill thôi nhỉ =)))
Cứ nêu cảm nhận riêng thôi chứ đừng cop theo câu trả lời của bạn khác ạ.
Ủa sao bạn cop câu trả lời của mình zợ ?
ủa bạn ơi, sao tự nhiên lại cop bài ng khác một cách thênh thang v ạ? đây là bài nêu cảm xúc riêng của từng ng mà bạn cop của ng khác thì đâu phải là bài của bạn. cảm nhận của mỗi ng khác nhau, mỗi ng 1 vẻ mà sao lại đi cop như đúng rồi như v đc.
Ủa sao bạn cop câu trả lời của mình zợ ? => Hờii ơii viết hayy quá cũng là 1 cái tộii nhaa =))))
Ủa sao bạn cop câu trả lời của mình zợ ? => Hờii ơii viết hayy quá cũng là 1 cái tộii nhaa =))))=> nhà văn tương lai đey chớ còn aii=333
Ủa sao bạn cop câu trả lời của mình zợ ? => Hờii ơii viết hayy quá cũng là 1 cái tộii nhaa =))))
=> bài viết ko có gì ngoài trích dẫn và triết lí...
nhà văn tương lai đey chớ còn aii=333 => Còn chứ =)
Còn Hà An
Còn Hà An => Ê kh nha, ý nói bạn nào đó có chất văn hay như c á. =)
nhà văn tương lai đey chớ còn aii=333 => Còn chứ =)=>chc là còn, nhma t chx nghĩ ra đc ng khac thoii
A, còn chị K nha
Nói sao nhỉ, mn đều có chất xám mà nên cũng kh cần lấy của ngkhac đâu. Và cũng xin lỗi bạn Việt Hà vì đã bình luận quá nhiều...
Nói sao nhỉ, mn đều có chất xám mà nên cũng kh cần lấy của ngkhac đâu. Và cũng xin lỗi bạn Việt Hà vì đã bình luận quá nhiều...
=> đâu phải do c đâu mà do bạn ấy làm sai thì bọn mình mới vô bl chứ
A, còn chị K nha => Chị đấy ở 1 cái đẳng cấp mà chúng ta dùng từ "người truyền cảm hứng" về môn Văn luôn rồi~
Chị đấy ở 1 cái đẳng cấp mà chúng ta dùng từ "người truyền cảm hứng" về môn Văn luôn rồi~=> Quên một người rồi nè, quên " chủ bài đăng " nha
đâu phải do c đâu mà do bạn ấy làm sai thì bọn mình mới vô bl chứ => bây h nó thành hội tụ họp luon r áa tr =))))
xin lõii bn Việt Hà nếu chúng tớ lm "hỏng" cái thông báo của c =)
Cảm ơn sốp nhé
Có lẽ đây là bài viết hay nhất trong đời mình
Ngày hôm nay vui đối với người dân Việt Nam ta . Mỗi ngày đều mang dấu ấn lịch sử, từ chiến thắng Bạch Đằng Giang, kết thúc Nội chiến Mỹ, khởi đầu chinh phục vũ trụ và giao thông hàng không, đến những biến cố chính trị. Tuy ngày hôm nay, em thi HSG, cũng có những niềm vui, những nỗi buồn vì bài làm không thể hoàn chỉnh của bản thân nhưng em mong rằng trong tim mỗi con người Việt Nam ta vẫn giữ gìn được những truyền thống tốt đẹp này ạ
Có lẽ, không ai trong chúng ta thức dậy vào buổi sáng với suy nghĩ rằng: "Hôm nay mình sẽ làm nên lịch sử." Nhưng thật ra, mỗi hành động nhỏ bé, mỗi lựa chọn âm thầm của chúng ta đều đang viết tiếp một phần câu chuyện lớn của cuộc đời – và của cả thế giới này.
Sống giữa nhịp sống hối hả, chúng ta dễ quên rằng "ngày hôm nay" không chỉ là bước đệm để đến ngày mai. Nó là cơ hội – để yêu thương, để học hỏi, để thay đổi. Một lời xin lỗi kịp lúc, một hành động tử tế, một quyết tâm không bỏ cuộc… có thể không xuất hiện trong sách sử, nhưng chắc chắn sẽ in dấu trong ký ức của ai đó, trong sự trưởng thành của chính mình.
Ta có thể không làm nên một chiến thắng vang dội như trận Bạch Đằng, không đứng trên bục phát biểu như một tổng thống hay đặt chân lên mặt trăng. Nhưng ta có thể sống một ngày trọn vẹn – bằng sự tử tế, lòng trách nhiệm, và khát vọng sống có ý nghĩa.
Vì thế, ngày hôm nay – em sẽ sống với ý thức rằng: dù chỉ là một ngày, nó vẫn là một phần của lịch sử. Và em muốn viết lên trang sử ấy bằng những điều tốt đẹp, dù là nhỏ bé nhất.
ngu à