K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 5 2025

Chào bạn!

Dưới đây là lời giải chi tiết cho các câu hỏi bạn nêu trong môn Tiếng Việt lớp 5:


7. Nhân vật Phương là một người rất yêu quý bạn của mình.

  • Đây là câu khẳng định về tính cách của nhân vật Phương.
  • Ý chính: Phương rất yêu quý bạn bè.

8. Kết từ của câu văn đó là "nhưng", tác dụng về kết quả.

  • "Nhưng" là từ nối dùng để nối hai vế câu có ý nghĩa trái ngược hoặc giới hạn, thường biểu thị sự nhượng bộ hoặc đối lập.
  • Tuy nhiên, trong câu bạn đưa ra (câu 7), không có từ "nhưng". Có thể bạn đang hỏi về một câu khác có từ "nhưng".
  • Ví dụ:
    "Phương rất yêu quý bạn của mình, nhưng đôi khi cũng hay giận bạn."
    Ở đây, "nhưng" thể hiện sự đối lập, không phải tác dụng về kết quả.
  • Nếu bạn muốn nói về từ nối biểu thị kết quả thì thường dùng các từ như: "nên", "vì vậy", "do đó"...

9. Đánh dấu các ý liên quan đến nhau

  • Khi đánh dấu các ý liên quan trong đoạn văn hoặc câu, bạn cần tìm những ý có mối quan hệ về nội dung, ví dụ: nguyên nhân - kết quả, so sánh, bổ sung, tương phản,...
  • Ví dụ:
    • Ý 1: Phương rất yêu quý bạn của mình.
    • Ý 2: Phương luôn giúp đỡ bạn khi gặp khó khăn.
      Hai ý này liên quan bổ sung cho nhau, bạn có thể đánh dấu bằng cách gạch chân hoặc đánh dấu màu.

Nếu bạn cần mình giúp phân tích câu văn cụ thể hoặc đoạn văn để đánh dấu các ý liên quan, bạn có thể gửi nội dung đó nhé!

Chúc bạn học tốt môn Tiếng Việt!

9 tháng 9 2025

Tick cho mình nha

14 tháng 9 2025

tick mà ko có j thì tick làm gì


24 tháng 1 2024

trl nhanh cho mik nha

 

24 tháng 1 2024

A. Rắn rết, rắn chắc

Rắn bên trái là danh từ, rắn bên phải là tính từ.

-> từ đồng âm, chọn A

Các trường hợp còn lại bỏ.

B. chất rắn, thể rắn

C. rắn nước, rắn lục

D. rắn rỏi, cứng rắn

...sorry bn nha mik ấn nhầm

19 tháng 9 2025

Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên

Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:

– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;

– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;

– Chú thì đặt tên cho là cây mít;

– Chú thì tên là cây nhãn;

– Chú thì tên là cây hồng…

Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.

Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:

– Chú thì là cây cải;

– Chú là cây ớt;

– Chú là cây tỏi…

Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:

– Tên của con là… thì là…thì là…

Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:

– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!

Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.

Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))

20 tháng 9 2025

đây là kể chuyện sáng tạo má ơi

13 tháng 7 2023

A. Danh từ

 

19 tháng 9 2025

ok


19 tháng 9 2025

quá tuyện vời

27 tháng 8 2025

nhanh hộ em với ạ

Đoạn văn: Mặc dù đôi tay không lành lặn từ khi sinh ra, Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký vẫn thể hiện một nghị lực phi thường. Không chấp nhận đầu hàng số phận, ông đã kiên trì tập luyện sử dụng chân để viết, mỗi nét chữ là một minh chứng cho ý chí mạnh mẽ. Vượt qua bao thử thách tưởng chừng không thể, ông đã gặt hái được thành công vang dội, trở thành một Nhà giáo ưu tú. Câu chuyện của ông là bài học quý báu về sức mạnh của ý chí, nghị lực, giúp chúng ta vững tin trên con đường theo đuổi mục tiêu của mình.

Tick cho mik đi nhé

XIN CHÀO XA-HA-RASang phía nam dãy Át-lát, tôi như lạc vào phim khoa học viễn tưởng. Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch. Bốn bề giống như sao Hoả.Nghỉ vài chặng, xe bắt đầu quành vào sa mạc. Chúng tôi xuống xe dưới cái nắng như rải lửa khiến tóc của mọi người trở nên giòn tan. Nhưng tôi đã quên mất nắng nóng. Tôi còn bận thì thầm: “Xin chào,...
Đọc tiếp

XIN CHÀO XA-HA-RA

Sang phía nam dãy Át-lát, tôi như lạc vào phim khoa học viễn tưởng. Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch. Bốn bề giống như sao Hoả.

Nghỉ vài chặng, xe bắt đầu quành vào sa mạc. Chúng tôi xuống xe dưới cái nắng như rải lửa khiến tóc của mọi người trở nên giòn tan. Nhưng tôi đã quên mất nắng nóng. Tôi còn bận thì thầm: “Xin chào, Xa-ha-ra.”.

Xa-ha-ra, sa mạc lớn nhất châu Phi đang ở ngay trước mắt tôi. Chân tôi đang giẫm lên nó. Cát của nó lộm cộm dưới đế giày. Cát sa mạc mịn như bột và mỏng manh như gió bụi, không to như cát Phan Thiết hay ẩm ướt như cát Sầm Sơn. Chúng tôi phấn khích nhảy nhót. Giấc mơ này là có thật. Chúng tôi đang ở đây, một trong những nơi hoang vu nhất địa cầu.

Chúng tôi trèo lên yên lạc đà. Chúng đứng bổng dậy, cao lừng lững. Những người dắt lạc đà phải ghìm để chúng không chạy. Chạy trên cát lún thì lạc đà là vô địch.

Trời tối dần, lạ thay, trời rất mát, thậm chí rất lạnh. Gió thổi lồng lộng kéo bật tóc tôi ra khỏi khăn trùm đầu. Chúng tôi đi khá lâu mới đến khu lều dành cho khách du lịch, nhưng không ai muốn vào những túp lều du mục ấy. Mọi người nằm kềnh ra những tấm chiếu dạ trải trên cát để ngắm sao, tận hưởng đêm duy nhất giữa sa mạc mênh mông.

Năm giờ sáng, trời hửng. Những cồn cát óng vàng vây quanh những căn lều vuông vắn. Bầu trời nhu nhú ánh bình minh rồi rải nắng non lóng lánh lên những hạt cát mịn. Đàn lạc đà lại đưa chúng tôi ra xe. Sa mạc hai triệu năm tuổi và những cồn cát lùi dần lại phía sau. Bỗng trên xe có người nói chưa biết quốc tịch của người bên cạnh. Mọi người cười phá lên. Phải rồi, việc mang quốc tịch gì đâu có quan trọng, khi mà ở giữa hoang mạc, ai cùng trở nên nhỏ bé như một hạt cát.

(Theo Di Li)

Chọn 2 chi tiết cho thấy trên con đường dẫn đến sa mạc Xa-ha-ra, thiên nhiên rất khắc nghiệt.

Những rặng đá xám bỗng xỉn màu rồi ngả sang đen rám hoặc đỏ quạch Bốn bề như sao Hỏa, không gian như phim khoa học viễn tưởng. Những trận bão cát có thể nổi lên bất cứ lúc nào mà con người không đoán trước được. Cát lộm cộm dưới đế giày khiến con người cảm thấy khó chịu.
2
8 tháng 12 2025

Đây là bạn trả lời mòa