Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vì R1nối tiếp R2⇒UAB=U1+U2
Mà UAB=I.Rtđ
U1=I.R1 , U2=I.R2
⇒I.Rtđ=I.R1+I.R2
⇔Rtđ=R1+R2
Trong mạch nối tiếp ta có U = U1 + U2 = IR1 + IR2 = I(R1 + R2).
Mặt khác, U = IRtđ. Từ đó suy ra: Rtđ = R1 + R2.
~ nhớ k ~
꧁༺мιин❖đứ¢༻꧂
Tóc bà bạc hết bà ơi!
Như bao nhiêu sợi tơ trời trắng vương.
Sợi nào sợi nắng sợi sương
Sợi nào sợi quý, sợi thương, hở bà
Truyện cổ
Cuộc sống
Tiếng xưa
Cơn nắng
Cơn mưa
Con sông
Rặng dừa
@Cỏ
#Forever
Gạch chân dưới từ chỉ sự vật trong khổ thơ sau:
"Mang theo truyện cổ tôi đi
Nghe trong cuộc sống thầm thì tiếng xưa
Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa
Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi."
(Lâm Thị Mỹ Dạ)
1. MB: Truyền thuyết "An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy" là một tác phẩm đặc sắc của nhân dân ta. Đoạn kết của tác phẩm đã cho ta thấy như sự mê muội của Mị Châu trong tình yêu cũng như lỗi lầm của cô với đất nước và nhân dân
2. TB:
- Vì quá yêu và tin chồng nên khi cha dẫn chạy trốn MỊ Châu đã rắc lông ngỗng đánh dấu đường -> sự mù quáng đáng trách của MỊ Châu
- Mị Nương đã đặt tình riêng cao hơn trách nhiệm chung với đất nước -> nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cảnh nước mất nhà tan
- Chính vì quá tin chồng, không biết rằng chồng đã lợi dụng mình nên khi nhận ra bị phản bội nàng đau đớn vô cùng
- Nàng vẫn là người công chúa của đất nước, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bán nước hại dân nên nàng đã thề với trời để trời đất chứng giám lòng thành của mình.
- Tuy nhiên cũng không thể hoàn toàn trách cô bởi trong quan niệm xưa kia người phụ nữa lấy chồng thì phải theo chồng "xuất giá tòng phu"
- ở đây nhân dân ta không đánh giá Mị Nương theo đạo đức phong kiến thông thường mà đứng trên quan điểm của quốc gia, dân tộc để kết tội nàng.Với những lỗi lầm không thể tha thứ của một người dân đối với đất nước, nhân dân ta không những đã để cho Rùa Vàng (đại diện cho công lí của nhân dân) kết tội đanh thép, không khoan nhượng gọi nàng là giặc mà còn để cho Mị Châu phải chết dưới lưỡi kiếm nghiêm khắc của vua cha.
3. KB:
1. MB: Truyền thuyết "An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy" là một tác phẩm đặc sắc của nhân dân ta. Đoạn kết của tác phẩm đã cho ta thấy như sự mê muội của Mị Châu trong tình yêu cũng như lỗi lầm của cô với đất nước và nhân dân
2. TB:
- Vì quá yêu và tin chồng nên khi cha dẫn chạy trốn MỊ Châu đã rắc lông ngỗng đánh dấu đường -> sự mù quáng đáng trách của MỊ Châu
- Mị Nương đã đặt tình riêng cao hơn trách nhiệm chung với đất nước -> nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cảnh nước mất nhà tan
- Chính vì quá tin chồng, không biết rằng chồng đã lợi dụng mình nên khi nhận ra bị phản bội nàng đau đớn vô cùng
- Nàng vẫn là người công chúa của đất nước, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bán nước hại dân nên nàng đã thề với trời để trời đất chứng giám lòng thành của mình.
- Tuy nhiên cũng không thể hoàn toàn trách cô bởi trong quan niệm xưa kia người phụ nữa lấy chồng thì phải theo chồng "xuất giá tòng phu"
- ở đây nhân dân ta không đánh giá Mị Nương theo đạo đức phong kiến thông thường mà đứng trên quan điểm của quốc gia, dân tộc để kết tội nàng.Với những lỗi lầm không thể tha thứ của một người dân đối với đất nước, nhân dân ta không những đã để cho Rùa Vàng (đại diện cho công lí của nhân dân) kết tội đanh thép, không khoan nhượng gọi nàng là giặc mà còn để cho Mị Châu phải chết dưới lưỡi kiếm nghiêm khắc của vua cha.
3. KB:
- Mị Nương đáng trách nhưng cũng đáng thương.
a. Độ biến dạng của lò xo
Độ biến dạng (Δl) của lò xo được tính bằng hiệu giữa chiều dài sau khi biến dạng và chiều dài tự nhiên của lò xo:
\(\Delta l = l - l_{0}\)
Trong đó:
Tính độ biến dạng:
\(\Delta l = 23 \textrm{ } \text{cm} - 20 \textrm{ } \text{cm} = 3 \textrm{ } \text{cm}\)
b. Độ cứng của lò xo
Độ cứng (k) của lò xo được tính bằng công thức:
\(F = k \cdot \Delta l\)
Trong đó:
Tính lực tác dụng \(F\):
\(F = m \cdot g = 0.3 \textrm{ } \text{kg} \cdot 10 \textrm{ } \text{m}/\text{s}^{2} = 3 \textrm{ } \text{N}\)
Giờ ta thay các giá trị vào công thức để tính độ cứng \(k\):
\(k = \frac{F}{\Delta l} = \frac{3 \textrm{ } \text{N}}{0.03 \textrm{ } \text{m}} = 100 \textrm{ } \text{N}/\text{m}\)
Kết luận:
a.Ta có :
Độ dài ban đầu của lò xo là:Lo=20 cm
Độ dài của lò xo khi treo vật là :L=23cm
=> 🔺L = L - Lo = 23 - 20 = 3 cm = 0,03m
b.Ta có
P = m.g
=>P = 3N
Mà Fđh = P
=> k = P/🔺L
k = 3/0,03 =100 N/m
a) chiều dài tự nhiên(lò) = 20cm
Chiều dài khi treo vật(là):23cm
m = 300g = 0,3 kg,gì= 10m/s×s
Ta có:∆l=l-lo=23-20=3(cm)
b) ta có:∆l = 3cm = 0,03m
Áp dụng định luật hooke
F đh = k|∆l| = m × g
Từ đó ta tính được
k = m× g/∆l = 0,3 × 10/0,03 = 100N/M
-độ biến dạng của lò xo là : 0.03m
-độ cứng của lò xò : 100N/m
a) Chiều dài ban đầu : l0 : 20cm = 0,2m
Chiều dài sau khi treo vật : l : 23cm = 0,23m
Độ biến thiên của lò xo :
∆l = l - l0 = 0,23 - 0,2 = 0,03 (m)
b) Khối lượng: 300g = 0,3kg
Trọng lượng của vật : P = m.g = 0,3.10 = 3N
Áp dụng định luật Hooke :
Vì P = Fdh , ta có : 3 = k.0,03
=> k = 3/0,03 = 100N/m
a) Chiều dài ban đầu : l1 : 20 cm = 0,2 m Chiều dài sau khi treo vật : l2 : 23 cm = 0,23 m Độ biến thiên của lò xo : ∆l = l2 - l1 = 0,23 - 0,2 = 0,03 (m) b) Khối lượng: 300 g = 0,3 kg Trọng lượng của vật : P = m.g = 0,3.10 = 3 (N) Áp dụng định luật Hooke , ta được :
P = Fdh => 3 = k.0,03 => k = 3 : 0,03 = 100 N/m
Độ biến dạng của lò xo (kí hiệu là ΔlΔ𝑙) là phần chiều dài tăng thêm của lò xo so với lúc ban đầu:
Δl=l−l0=23−20=3cmΔ𝑙=𝑙−𝑙0=23−20=3cmĐổi sang đơn vị mét để tính toán ở câu b: Δ𝑙 =0 , 03 m. b. Tính độ cứng của lò xo:
Khi vật treo ở trạng thái cân bằng, lực đàn hồi của lò xo ( Fđh𝐹đℎ) có độ lớn bằng trọng lượng của vật ( P𝑃):
Fđh=P𝐹đℎ=𝑃 k⋅Δl=m⋅g𝑘⋅Δ𝑙=𝑚⋅𝑔 Từ đó, ta tính được độ cứng k𝑘 của lò xo:
a . Độ biến dạng của lò xo là :23-20=3 cm
Đổi 3cm =0,03m
b. Độ cứng của lò xo là :
0,3 . 10 /0,03 =3/0,03 =100 N/m
a) Độ dãn của lò xo là:
28 - 20 = 8 (cm)
b) Nếu treo vào lò xo thêm 2 quả nặng 50g nữa thì chiều dài của lò xo lúc này là:
20 + 8 . 3 = 44 (cm)
3