K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

25 tháng 3 2025

Thông điệp mà em tâm đắc nhất qua bài thơ "Giọt sương kiêu điểm" là:

  • Vẻ đẹp tiềm ẩn trong những điều bình dị:
    • Bài thơ cho thấy vẻ đẹp không chỉ nằm ở những thứ hào nhoáng, lộng lẫy, mà còn hiện hữu trong những điều nhỏ bé, giản dị như giọt sương.
    • Giọt sương, một hình ảnh quen thuộc, qua ngòi bút của tác giả trở nên lung linh, kiêu sa, mang một vẻ đẹp riêng biệt.
  • Giá trị của sự tinh tế và trân trọng:
    • Bài thơ khuyến khích chúng ta hãy biết trân trọng những vẻ đẹp tinh tế, dù là nhỏ bé nhất trong cuộc sống.
    • Đôi khi, chính những điều giản dị lại mang đến những cảm xúc sâu sắc và những bài học quý giá.
  • Sự sống ngắn ngủi và đáng quý:
    • Giọt sương sớm mai rồi tan biến, cũng giống như đời người, bởi vậy nên trân quý từng giây phút của cuộc sống.

Tóm lại, bài thơ "Giọt sương kiêu điểm" gửi gắm thông điệp về việc trân trọng vẻ đẹp tiềm ẩn trong những điều bình dị, sự tinh tế trong cảm nhận cuộc sống và giá trị của từng khoảnh khắc.

25 tháng 3 2025

Câu 1:

Em đồng ý với ý kiến ​​cho rằng khởi nghĩa Hai Bà Trưng là lần đầu tiên trong lịch sử dân dân Việt Nam đứng lên vì nền độc lập. Cuộc khởi nghĩa này diễn ra vào năm 40 sau Công nguyên, Đỗ Hai Bà Trưng, ​​hai chị em người Việt, lãnh đạo chống lại cai trị của nhà Đông Hán. Đây là sự kiện mang tính bước tường, đánh dấu dấu tinh thần yêu nước, khát vọng độc lập của dân dân Việt Nam, đồng thời là dấu quan trọng trong lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc. Cuộc khởi nghĩa tuy thất bại, nhưng đã khẳng định tinh thần thần cường và ý chí độc lập tự chủ của người Việt, là nguồn động viên, niềm tự hào cho các thế hệ tiếp theo trong cuộc tranh đấu bảo vệ Tổ quốc.

Câu 2:

Là một học sinh, em có thể góp phần bảo vệ quyền chủ quyền biển đảo của Tổ quốc thông qua nhiều cách làm thiết thực. Thứ tư, em cần nâng cao nhận thức và hiểu biết về lịch sử, pháp lý và tầm quan trọng của các đảo, biển đảo của Việt Nam. Điều này giúp em hiểu rõ hơn về vấn đề chủ quyền biển đảo và có thể tuyên truyền, chia sẻ thông tin đúng đắn với mọi người xung quanh. Thứ hai, em cần tích cực tham gia hoạt động, phong trào bảo vệ môi trường biển như giữ vệ sinh nơi công cộng, không xả rác xuống biển, góp phần bảo vệ hệ sinh thái biển. Cuối cùng, họ cũng có thể hỗ trợ các tổ chức, chiến dịch bảo vệ biển đảo, nâng cao ý thức cộng đồng về sự cần thiết phải bảo vệ quyền chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.

TICK GIÚP TUI NHA, CẢM ƠN


23 tháng 2 2025

Bài thơ ngày của cha muốn gửi gắm đến cho ta thông điệp: Hãy yêu thương cha, người đã nuôi nấng dạy dỗ ta nên người. Chúng ta hiểu thêm phần nào sự vất vả, hy sinh của người cha. 

Đề bàiCâu 1:Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi:Có giọt sương kiều diễmTính đỏng đảnh kiêu kìChẳng coi ai ra gìLuôn nghĩ mình đẹp nhất.Sương bảo chị Cỏ Mật:- Đấy, chị nghĩ mà xemKhông có tôi đậu lênChị làm sao lấp lánh?Sương còn bảo chị Nấm- Nếu tôi không đánh đuVành nón chị rất thôChứ làm sao duyên dáng?Khoe mãi không biết chánBỗng, nắng ập đến rồiĐang khoác lác liên...
Đọc tiếp

Đề bài

Câu 1:

Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi:

Có giọt sương kiều diễm

Tính đỏng đảnh kiêu kì

Chẳng coi ai ra gì

Luôn nghĩ mình đẹp nhất.

Sương bảo chị Cỏ Mật:

- Đấy, chị nghĩ mà xem

Không có tôi đậu lên

Chị làm sao lấp lánh?

Sương còn bảo chị Nấm

- Nếu tôi không đánh đu

Vành nón chị rất thô

Chứ làm sao duyên dáng?

Khoe mãi không biết chán

Bỗng, nắng ập đến rồi

Đang khoác lác liên hồi

Sương thấy mình tan chảy...

Cỏ cây càng lộng lẫy

Hạt sương càng nóng ran

Có phải thấy bẽ bàng

Mà giọt sương chốn biệt.

a) Đặt nhan đề cho bài thơ trên?

b) Trong bài thơ giọt sương được miêu tả bằng nghệ thuật gì? Phân tích tác dụng?

c) Qua bài thơ, em rút ra được bài học gì cho bản thân <trình bày bằng một đoạn văn ngắn>

Các bạn giúp mk nhé! mk cần gáp lắm! cảm ơn các bạn nhìu!

1
21 tháng 8 2025

Chép r

7 tháng 4 2022

Tk:

Nắng sớm mai dịu dàng chiếu sáng cả khu vườn. Gió nhè nhẹ thổi. Tiếng chim ca líu lo cất lên chào buổi sáng. Tia nắng nhàn nhạt nghịch ngợm, vui đùa trên chiếc lá non làm nổi bật hình ảnh giọt nước mưa nhỏ nhoi còn đọng trên lá. Giọt nước thấy mình thật đẹp. Trong suốt như pha lê, sáng long lanh như ngọc. Từ trên lá non, giọt nước thấy dưới đất có một vũng nước đục ngầu. Giọt nước cất tiếng: - Trời ơi! Sao có người đục ngầu và xấu xí đến thế nhỉ? Hãy nhìn tôi này, trong trẻo và trắng ngần thế này kia mà. Vũng nước cất giọng Ồm Ồm trả lời: - Tôi không xinh đẹp bằng bạn nhưng tôi có con mắt nhìn xa xăm. Dưới đất này tôi có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh, thấy tán lá cây xanh mướt và thấy được cả khu vườn. Còn bạn, bạn chỉ nằm trên lá non có chạy nhảy được đâu. Giọt nước rất tò mò: - Vậy bạn kể cho tôi nghe đi. Làm sao bạn có thể nhìn được cả khu vườn trong khi bạn cũng chì đứng yên một chỗ. Vũng nước lăn tăn theo làn gió chạy qua. Nó vừa rung rinh vừa thủng thẳng đáp: - Tôi thấm dần vào trong đất hoặc bay hơi lên. Và khi ấy, tôi sẽ nhìn được cả khu vườn. Bạn có biết khu vườn đẹp thế nào không? Giọt nước hớn hở: - Tôi cũng có thể nhìn thấy khu vườn và bầu trời mà. Vũng nước ôn tồn: - Bạn trong trẻo nhưng nhỏ bé và mong manh thế kia. Qua đôi mắt bạn, người ta chĩ nhìn thấy một nhành cây hoặc một nhánh cỏ. Còn tôi, sau cơn mưa rào chỗ nào cũng có vũng nước đọng. Khi bổc lên theo hơi nước, chúng tôi kể cho nhau nghe về những bông hoa rực rỡ, tràn đầy sức sống. Chúng tôi thấy những viên sỏi lấp lánh trên đường. Chúng tôi thấy biết bao cảnh, bao người. Còn bạn, giọt nước ạ. Bạn đậu trên lá thì bạn chỉ thấy màu xanh của lá non. Bạn đỗ trên cánh hoa thì bạn chỉ thấy cánh hoa mà không thấy thân cây. Giọt nước thấy mình bé nhỏ thật. Nó thầm hối hận vì đã kiêu hãnh và nhìn mọi vật qua vẻ bề ngoài. Vũng nước đục mới thông thái làm sao! Rồi gió thổi mạnh, gió đưa bàn tay nâng cành cây lên cao. Giọt nước chao đảo rồi lại gieo mình vào vũng nước đục...

7 tháng 4 2022

Tham khảo:

Nắng sớm mai dịu dàng chiếu sáng cả khu vườn. Gió nhè nhẹ thổi. Tiếng chim ca líu lo cất lên chào buổi sáng. Tia nắng nhàn nhạt nghịch ngợm, vui đùa trên chiếc lá non làm nổi bật hình ảnh giọt nước mưa nhỏ nhoi còn đọng trên lá. Giọt nước thấy mình thật đẹp. Trong suốt như pha lê, sáng long lanh như ngọc. Từ trên lá non, giọt nước thấy dưới đất có một vũng nước đục ngầu. Giọt nước cất tiếng: - Trời ơi! Sao có người đục ngầu và xấu xí đến thế nhỉ? Hãy nhìn tôi này, trong trẻo và trắng ngần thế này kia mà. Vũng nước cất giọng Ồm Ồm trả lời: - Tôi không xinh đẹp bằng bạn nhưng tôi có con mắt nhìn xa xăm. Dưới đất này tôi có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh, thấy tán lá cây xanh mướt và thấy được cả khu vườn. Còn bạn, bạn chỉ nằm trên lá non có chạy nhảy được đâu. Giọt nước rất tò mò: - Vậy bạn kể cho tôi nghe đi. Làm sao bạn có thể nhìn được cả khu vườn trong khi bạn cũng chì đứng yên một chỗ. Vũng nước lăn tăn theo làn gió chạy qua. Nó vừa rung rinh vừa thủng thẳng đáp: - Tôi thấm dần vào trong đất hoặc bay hơi lên. Và khi ấy, tôi sẽ nhìn được cả khu vườn. Bạn có biết khu vườn đẹp thế nào không? Giọt nước hớn hở: - Tôi cũng có thể nhìn thấy khu vườn và bầu trời mà. Vũng nước ôn tồn: - Bạn trong trẻo nhưng nhỏ bé và mong manh thế kia. Qua đôi mắt bạn, người ta chĩ nhìn thấy một nhành cây hoặc một nhánh cỏ. Còn tôi, sau cơn mưa rào chỗ nào cũng có vũng nước đọng. Khi bổc lên theo hơi nước, chúng tôi kể cho nhau nghe về những bông hoa rực rỡ, tràn đầy sức sống. Chúng tôi thấy những viên sỏi lấp lánh trên đường. Chúng tôi thấy biết bao cảnh, bao người. Còn bạn, giọt nước ạ. Bạn đậu trên lá thì bạn chỉ thấy màu xanh của lá non. Bạn đỗ trên cánh hoa thì bạn chỉ thấy cánh hoa mà không thấy thân cây. Giọt nước thấy mình bé nhỏ thật. Nó thầm hối hận vì đã kiêu hãnh và nhìn mọi vật qua vẻ bề ngoài. Vũng nước đục mới thông thái làm sao! Rồi gió thổi mạnh, gió đưa bàn tay nâng cành cây lên cao. Giọt nước chao đảo rồi lại gieo mình vào vũng nước đục...

Đọc bài thơ sau rồi trả lời câu hỏi :Có giọt sương kiều diễmTính đỏng đảnh, kiêu kìChẳng coi ai ra gìLuôn nghĩ mình đẹp nhất. Sương bảo chị Cỏ Mật:-Đấy, chị nghĩ mà xemKhông có tôi đậu lênChị làm sao lấp lánh? Sương còn bảo chị Nắm:-Nếu tôi không đánh đuVành nón chị rất thôChứ làm sao duyên dáng? Khoe mãi không biết chánBỗng, nắng ập đến rồiĐang khoác lác liên hồiSương...
Đọc tiếp

Đọc bài thơ sau rồi trả lời câu hỏi :

Có giọt sương kiều diễm

Tính đỏng đảnh, kiêu kì

Chẳng coi ai ra gì

Luôn nghĩ mình đẹp nhất.

 

Sương bảo chị Cỏ Mật:

-Đấy, chị nghĩ mà xem

Không có tôi đậu lên

Chị làm sao lấp lánh?

 

Sương còn bảo chị Nắm:

-Nếu tôi không đánh đu

Vành nón chị rất thô

Chứ làm sao duyên dáng?

 

Khoe mãi không biết chán

Bỗng, nắng ập đến rồi

Đang khoác lác liên hồi

Sương thấy mình tan chảy...

 

Cỏ cây càng lông lẫy

Hạt sương càng nóng ran

Có phải thấy bẽ bàng

Mà giọt sương trốn biệt.

 

a,đặt nhan đề cho bài thơ trên?

b, Trong bài thơ, giọt sương được miêu tả bằng nghệ thuật gì? Phân tích tác dụng?

c, Qua bài thơ, em rút ra bài học gì cho bản thân? Trình bày thành một đoạn văn ngắn.

P/S: GẤP KINH KHỦNG, MAI MK CẦN RỒI!!! BẠN NÀO ĐỦ Ý NHẤT MK TICK! MƠN TRƯỚC !!!!

2
10 tháng 2 2019

a, Giọt sương

b, Nhân hóa. 

T/d: lm cho bài thơ thêm sinh động, hấp dẫn, ấn tượng, thu hút người đọc, người nghe qua giọt sương vs những tính cách giống con người.

c, Bài học: sống trên đời, chẳng có cái j là trường tồn mãi mãi, chúng ta đừng nên khoe khoang thái quá, theo một cách quá chảnh chọe, kiêu kì rồi đến khi người nhận lại hậu quả lại là chính bản thân mk.

Ngắn vậy thoi ha. k cho mk vs :))

17 tháng 3

CHỦ ĐỀ:  HẠNH PHÚC KHI TA BIẾT CHO ĐI...

 

I. Đọc hiểu (4.0 điểm)

Em hãy đọc kĩ văn bản sau:

GIỌT SƯƠNG

Thực ra giọt sương không thích được người ta ví mình như ngọc. Nó chỉ là giọt nước nhỏ xíu hiền lành. Một giọt nước trong vắt, trong đến nỗi soi mình vào đó, bạn có thể thấy được cả vườn cây, con đường, dòng sông, bầu trời mùa thu biếc xanh với những cụm mây trắng trôi lững thững.

Thế nhưng giọt sương chẳng tồn tại được lâu. Chỉ lát nữa thôi, khi mặt trời lên cao, những tia nắng không còn vui vẻ nhảy nhót nữa mà sẽ trở nên cau có đến khó chịu. Lúc ấy, giọt sương lặng lẽ từ biệt người bạn lá mồng tơi để tan biến vào thinh không.

“Tờ-rích, tờ-rích”... Có tiếng chim chuyền cành khe khẽ. Một chị Vành Khuyên bỗng từ đâu vụt đến, đậu trên hàng rào. Ông mặt trời vẫn chưa ngoi lên khỏi ngọn cây cao nhất. Nhìn thấy Vành Khuyên, giọt sương mừng quá, suýt nữa lăn xuống đất. Nó vội cất giọng thì thầm:

- Chị đến thật đúng lúc. Em sinh ra chính là để dành cho chị đây.

Chị Vành Khuyên nghiêng ngó nhìn. Hình như chị đã nghe thấy những lời thì thầm của giọt sương, và hiểu được cả khát vọng thầm kín của nó. Chị cúi xuống... Cứ thế, từng hớp nhỏ, Vành Khuyên ngửa cổ uống cạn giọt nước mát lành, tinh khiết mà thiên nhiên có nhã ý dành cho loài chim chăm chỉ có giọng hót hay.

Buổi sáng hôm đó, trong bài hát tuyệt vời của chim Vành Khuyên, người ta lại thấy thấp thoáng hình ảnh vườn cây, con đường, dòng sông, bầu trời thu trong sáng...

Giọt sương nhỏ không mất. Nó đã vĩnh viễn hoá thân vào tiếng hát của chim.

                                                                                              Trần Đức Tiến

                                                                                 (Trích Báo Văn nghệ, 04 – 04 – 2025)

Lựa chọn đáp án đúng nhất:

Câu 1: Câu văn nào tác giả kể về giọt sương cho ta hiểu được ý nghĩa của sự tự nguyện cho đi mà không cần đền đáp?

A. Nó chỉ là giọt nước nhỏ xíu hiền lành.
B. Thế nhưng giọt sương chẳng tồn tại được lâu.
C. Em sinh ra chính là để dành cho chị đây.
D. Nó đã vĩnh viễn hoá thân vào tiếng hát của chim.

Câu 2: Chi tiết “Thực ra giọt sương không thích được người ta ví mình như ngọc...” cho ta thấy giọt sương có tính cách gì?

A. Kiêu ngạo
B. Nhường nhịn
C. Khiêm tốn
D. Tự ti

Câu 3: Trong câu:- Chị đến thật đúng lúc.”, dấu gạch ngang được sử dụng để làm gì?

A. Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
B. Đánh dấu các ý liệt kê.
C. Nối từ ngữ trong một liên danh.
D. Đánh dấu bộ phận chú thích, giải thích.

Câu 4: Hai câu văn sau: “Thực ra giọt sương không thích được người ta ví mình như ngọc. Nó chỉ là giọt nước nhỏ xíu hiền lành.” liên kết với nhau bằng cách nào?

A. Liên kết câu bằng cách lặp từ ngữ.
B. Liên kết câu bằng từ ngữ nối.
C. Liên kết câu bằng từ ngữ thay thế.
D. Không sử dụng từ ngữ liên kết.

Câu 5: Khi “Nhìn thấy Vành Khuyên, giọt sương mừng quá, suýt nữa lăn xuống đất” vì lí do nào?

A. Giọt sương muốn làm một điều gì tốt đẹp, có ích cho cuộc đời.
B. Giọt sương muốn níu kéo lại những khoảnh khắc đẹp đẽ trong cuộc sống.
C. Giọt sương sợ mình sẽ bị tan biến dưới nắng mặt trời.
D. Giọt sương muốn giúp chị Vành Khuyên vì chị đã hót khan cả cổ.

Câu 6: Văn bản khiến em suy nghĩ gì về giá trị của những việc cho đi trong cuộc sống?

A. Chỉ có sự cống hiến dâng tặng lớn lao mới đáng được ghi nhận.
B. Việc gì không được đền đáp, trả ơn thì không cần làm.
C. Những việc làm dù nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, có ích đều đáng trân trọng.
D. Cuộc sống luôn có những sự hi sinh nhỏ bé, bình thường nên không cần kể đến.

Câu 7: Tại sao tác giả khẳng định: “Giọt sương nhỏ không mất. Nó đã vĩnh viễn hoá thân vào tiếng hát của chim.”?

A. Giọt sương đã được Vành Khuyên hấp thụ vào cơ thể mình chứ không mất đi.
B. Giọt sương đã góp phần làm cho tiếng hót của chim Vành Khuyên hay hơn, ý nghĩa hơn.

C. Giọt sương đã giúp Vành Khuyên vượt qua cơn khát sau những giờ phút lao động chăm chỉ.
D. Giọt sương hòa vào thân thể của Vành Khuyên giúp Vành Khuyên khỏe mạnh.

Câu 8: Theo em thông điệp mà tác giả gửi gắm qua văn bản trên là gì?

A. Ngợi ca vẻ đẹp của thế giới thiên nhiên vạn vật xung quanh ta qua cảm nhận nhạy cảm của tâm hồn con người.
B. Gửi đến chúng ta bài học giá trị về tình yêu thương, đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.
C. Nhắc nhở chúng ta về lối sống yêu thương đoàn kết, chia sẻ và nhường nhịn nhau.
D. Gợi lên bài học ý nghĩa về lối sống đẹp sống có ích, có ý nghĩa cho cuộc đời.

25 tháng 12 2018

Một buổi sáng trong lành rung rinh sắc nắng, không gian ấp ủ hương đất trời thơm thảo. Có cái gì xôn xao hứng khởi,có cái gì hân hoan khoan khoái. “Phải rồi tôi là hạt ngọc của đất trời mà, có một lần tôi đã nghe được hai chị em nhà bướm nói chuyện về tôi mà tôi cứ vui âm ỉ mãi (“-Chị ơi vì sao/ Hoa hồng lại khóc? / -Không phải đâu em/ Đấy là hạt ngọc/ Người gọi là sương/ Sao đêm gửi xuống/ Tặng cô hoa hồng..).

Giọt sương tôi đây thật kiều diễm long lanh, tôi không đẹp không xinh thì làm gì được chạm tới “ngọc  thể” của chúa tể các loài hoa. Cái lóng lánh quyến rũ của tôi đã làm thi vị cho cuộc sống biết bao nhiêu. Tôi tự ngắm mình mà cũng đã thấy hài lòng viên mãn lắm rồi: đẹp hơn cả kim cương, óng ánh bạc, lấp lánh vàng, rực rỡ xanh đỏ, biêng biếc tím hồng…; lại còn biết chuyển động đẹp theo góc nhìn của người chiêm ngưỡng: như vậy tôi có hồn chứ đâu vô hồn như kim cương. Này nhé! Thiên nhiên trở nên hữu tình nên thơ cũng nhờ có giọt sương ta. Cứ đọc bài tản văn “Đà Lạt sương” của nhà văn Phong Thu sẽ thấy hết cái đẹp đáng được tôn vinh của tôi. Ngay buổi sáng nay thôi, khi bình minh tươi mới khoe màu, tôi đã nhảy nhót trên cây lá muôn hoa, tôi soi gương trong ánh hào quang chói đỏ thấy mình góp phần làm nên sắc điệu thiên nhiên.

Giọt sương tôi đang tự ngợi ca bản thân thì chị Cỏ Mật chẳng biết điều chút gì cả, giữa đám đông bao cây lá,ôm lấy vai tôi nói ra điều thân thiết lắm:

- Nàng Sương ơi! Ban mai rực rỡ, đất trời tưng bừng hoan ca, chúng mình cùng đi đến xóm cỏ nghèo chân đê rủ các bạn cùng chơi và cùng chuẩn bị công việc tối nay đi!

- Chị phải biết mình là ai chứ, chị tưởng chị xinh đẹp, chị lung linh xinh sắc lắm à mà còn muốn ra mắt mọi người, không có tôi đậu trên mi mắt chị thì chị có ra hồn gì đâu.

Vừa nói, Sương tôi vừa nguýt dài tự đắc khiến chị Cỏ Mật đuối lí chỉ biết thở dài.

Sương tôi vui sướng tung tăng hát: “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay…”. Quả thật tôi thấy mình vui quá đi mất bởi rất nhiều lần định nói điều này cho họ nhà Cỏ biết mà chưa có cơ hội, thành thử ra tôi cứ hào phóng ban phát sắc đẹp cho họ một cách uổng công tốn sức… Ơ mà đâu chỉ có nguyên họ nhà Cỏ nhỉ, tôi còn hào phóng làm đẹp cho biết bao loài cây, loài hoa khác nữa, nhất định từ hôm nay mình sẽ phải ra một tuyên bố về giá trị và “bản quyền” cái đẹp của mình cho muôn loài biết mà nể trọng. Đẹp đi đôi với quý với hiếm, vậy mà mình lại không biết coi trọng mình thì thiên hạ ai còn coi trọng mình nữa… Đầu óc tôi đang tập trung cho sáng kiến đầy danh giá thì vô ý vấp một cái trời giáng vào chị Nấm. Bị cắt dòng suy nghĩ tôi liền được thể “nhân bản” cái sự kiêu kì đắc ý đang ấp ủ:

- Chị Nấm, chị không biết tôi là ai sao mà không tránh lại còn vô lễ chạm vào thân thể trắng trong lộng lẫy của tôi nữa.

- Ôi em Sương à, em đi đâu mà vội vàng thế,chị cũng đang muốn đến gặp em để bàn về buổi lễ hội hóa trang tối nay ở xứ hoa cỏ nghèo chân đê nhằm gây quỹ từ thiện đây…

- Thôi đi. Chị đừng lợi dụng sắc đẹp của tôi nữa, xưa nay tôi khờ khạo ngây thơ nên toàn làm những việc vô bổ. Chị muốn làm người nổi tiếng thì làm đi đừng nhờ vả gì tôi nữa.

- Chị có nhờ vả em gì đâu, chẳng qua chúng ta cùng chung tay đoàn kết chia sẻ, cùng làm điểm tựa đắp xây cho thiên nhiên tươi đẹp thôi mà.

-Úi dào ui, sao chị khéo mồm từ khi nào thế? Chị đừng thấy bở mà đào mãi nhé, chị xem lại mình đi, thô kềnh kệch mà còn đòi biểu diễn thời trang, không có tôi đánh đu trên vành nón chị thì chị đâu có đẹp, đâu có ai xem,ai vỗ tay nữa… thật vô duyên.

- Em hiểu lầm rồi,mục đích mà chúng ta hướng tới là thiên nhiên thân thiện chứ không phải là thi ai đẹp hơn ai…

Các chị em nhà Cỏ nghe thế cũng đồng thanh:

  • Đúng rồi đấy Sương ơi, thiếu em thì buổi lễ làm sao thành công được, buổi lễ này ý nghĩa lắm đấy.

Tôi chẳng cần nghe làm gì. Chị Nấm nói là việc của chị ấy, tôi không nghe là việc của tôi… Và thế là tôi nghiễm nhiên tự cho mình là người đẹp nhất. Không một ai khuyên bảo được tôi, không một  ai buồn tranh chấp với tôi cả. Tôi cứ đắm mình trong hào quang ảo, trong sự huyễn hoặc chính mình, thật hả hê hạnh phúc… Bác Thông già ở gần đó, nghe thấy câu chuyện của tôi, bác liền gọi tôi lại nhẹ nhàng nói:

- Cháu à, trong thế giới thiên nhiên kì diệu này mỗi vật, mỗi loài đều mang những vẻ đẹp khác nhau. Sống đoàn kết yêu thương nhau, cùng làm điểm tựa nâng đỡ nhau thì cái đẹp mới tỏa sáng. Không thể so sánh ai hơn ai… Mọi sự so sánh đều là khập khiễng, vả lại cái đẹp lặng lẽ tỏa hương, lặng lẽ dâng đời đó mới là cái đẹp chân chính.

- Bác không thấy cháu rõ ràng là đẹp nhất sao, hay mắt bác kém quá rồi đấy.

- Mắt bác có kém nhưng bác biết nhìn bằng lí trí và trái tim. Cháu có thấy hạnh phúc khi không được mọi người yêu quý không?

Ôi! Thật là lắm chuyện. Tôi phải tìm cách rút nhanh thôi.

  • Cháu chào bác, cháu đang có cuộc hẹn ạ.

Chẳng ngoái lại nhìn tôi cũng biết cái đầu lắc lắc, cái miệng chẹp chẹp ngao ngán của bác… Kệ! “Ta là người đẹp nhất trần gian, ta là người đẹp nhất… là lá la, là lá la… Sao trời lại sinh ra mình duyên dáng thế này?”. Mỗi bước đi, tôi lại nhún một cái để soi gương trong cái nắng vàng rực rỡ và thấy mình càng lộng lẫy xinh tươi khi được ánh bình minh chiếu vào. Mãi đắm mình trong niềm vui vô bờ ấy thì bỗng … Ơ kìa sao toàn thân tôi lại bủn rủn, rã rời. Nóng quá! Khó chịu quá! Cơ thể tròn trịa đầy đặn của tôi bỗng trở nên méo mó dị dạng kì quái lạ thường… Tôi…tôi…tôi đang tan chảy…

Đề bài : Dựa vào bài thơ "giọt sương kiều diễm" của Nguyễn trọng Hoàn, hãy viết một câu chuyện tưởng tượng về các nhân vật đó.

Một buổi sáng trong lành rung rinh sắc nắng, không gian ấp ủ hương đất trời thơm thảo. Có cái gì xôn xao hứng khởi,có cái gì hân hoan khoan khoái. “Phải rồi tôi là hạt ngọc của đất trời mà, có một lần tôi đã nghe được hai chị em nhà bướm nói chuyện về tôi mà tôi cứ vui âm ỉ mãi

(“-Chị ơi vì sao

Hoa hồng lại khóc? 

-Không phải đâu em

Đấy là hạt ngọc

Người gọi là sương

Sao đêm gửi xuống

Tặng cô hoa hồng..).

Giọt sương tôi đây thật kiều diễm long lanh, tôi không đẹp không xinh thì làm gì được chạm tới “ngọc  thể” của chúa tể các loài hoa. Cái lóng lánh quyến rũ của tôi đã làm thi vị cho cuộc sống biết bao nhiêu. Tôi tự ngắm mình mà cũng đã thấy hài lòng viên mãn lắm rồi: đẹp hơn cả kim cương, óng ánh bạc, lấp lánh vàng, rực rỡ xanh đỏ, biêng biếc tím hồng…; lại còn biết chuyển động đẹp theo góc nhìn của người chiêm ngưỡng: như vậy tôi có hồn chứ đâu vô hồn như kim cương. Này nhé! Thiên nhiên trở nên hữu tình nên thơ cũng nhờ có giọt sương ta. Cứ đọc bài tản văn “Đà Lạt sương” của nhà văn Phong Thu sẽ thấy hết cái đẹp đáng được tôn vinh của tôi. Ngay buổi sáng nay thôi, khi bình minh tươi mới khoe màu, tôi đã nhảy nhót trên cây lá muôn hoa, tôi soi gương trong ánh hào quang chói đỏ thấy mình góp phần làm nên sắc điệu thiên nhiên.

Giọt sương tôi đang tự ngợi ca bản thân thì chị Cỏ Mật chẳng biết điều chút gì cả, giữa đám đông bao cây lá,ôm lấy vai tôi nói ra điều thân thiết lắm:

- Nàng Sương ơi! Ban mai rực rỡ, đất trời tưng bừng hoan ca, chúng mình cùng đi đến xóm cỏ nghèo chân đê rủ các bạn cùng chơi và cùng chuẩn bị công việc tối nay đi!

- Chị phải biết mình là ai chứ, chị tưởng chị xinh đẹp, chị lung linh xinh sắc lắm à mà còn muốn ra mắt mọi người, không có tôi đậu trên mi mắt chị thì chị có ra hồn gì đâu.

Vừa nói, Sương tôi vừa nguýt dài tự đắc khiến chị Cỏ Mật đuối lí chỉ biết thở dài.

Sương tôi vui sướng tung tăng hát: “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay…”. Quả thật tôi thấy mình vui quá đi mất bởi rất nhiều lần định nói điều này cho họ nhà Cỏ biết mà chưa có cơ hội, thành thử ra tôi cứ hào phóng ban phát sắc đẹp cho họ một cách uổng công tốn sức… Ơ mà đâu chỉ có nguyên họ nhà Cỏ nhỉ, tôi còn hào phóng làm đẹp cho biết bao loài cây, loài hoa khác nữa, nhất định từ hôm nay mình sẽ phải ra một tuyên bố về giá trị và “bản quyền” cái đẹp của mình cho muôn loài biết mà nể trọng. Đẹp đi đôi với quý với hiếm, vậy mà mình lại không biết coi trọng mình thì thiên hạ ai còn coi trọng mình nữa… Đầu óc tôi đang tập trung cho sáng kiến đầy danh giá thì vô ý vấp một cái trời giáng vào chị Nấm. Bị cắt dòng suy nghĩ tôi liền được thể “nhân bản” cái sự kiêu kì đắc ý đang ấp ủ:

- Chị Nấm, chị không biết tôi là ai sao mà không tránh lại còn vô lễ chạm vào thân thể trắng trong lộng lẫy của tôi nữa.

- Ôi em Sương à, em đi đâu mà vội vàng thế,chị cũng đang muốn đến gặp em để bàn về buổi lễ hội hóa trang tối nay ở xứ hoa cỏ nghèo chân đê nhằm gây quỹ từ thiện đây…

- Thôi đi. Chị đừng lợi dụng sắc đẹp của tôi nữa, xưa nay tôi khờ khạo ngây thơ nên toàn làm những việc vô bổ. Chị muốn làm người nổi tiếng thì làm đi đừng nhờ vả gì tôi nữa.

- Chị có nhờ vả em gì đâu, chẳng qua chúng ta cùng chung tay đoàn kết chia sẻ, cùng làm điểm tựa đắp xây cho thiên nhiên tươi đẹp thôi mà.

-Úi dào ui, sao chị khéo mồm từ khi nào thế? Chị đừng thấy bở mà đào mãi nhé, chị xem lại mình đi, thô kềnh kệch mà còn đòi biểu diễn thời trang, không có tôi đánh đu trên vành nón chị thì chị đâu có đẹp, đâu có ai xem,ai vỗ tay nữa… thật vô duyên.

- Em hiểu lầm rồi,mục đích mà chúng ta hướng tới là thiên nhiên thân thiện chứ không phải là thi ai đẹp hơn ai…

Các chị em nhà Cỏ nghe thế cũng đồng thanh:

  • Đúng rồi đấy Sương ơi, thiếu em thì buổi lễ làm sao thành công được, buổi lễ này ý nghĩa lắm đấy.

Tôi chẳng cần nghe làm gì. Chị Nấm nói là việc của chị ấy, tôi không nghe là việc của tôi… Và thế là tôi nghiễm nhiên tự cho mình là người đẹp nhất. Không một ai khuyên bảo được tôi, không một  ai buồn tranh chấp với tôi cả. Tôi cứ đắm mình trong hào quang ảo, trong sự huyễn hoặc chính mình, thật hả hê hạnh phúc… Bác Thông già ở gần đó, nghe thấy câu chuyện của tôi, bác liền gọi tôi lại nhẹ nhàng nói:

- Cháu à, trong thế giới thiên nhiên kì diệu này mỗi vật, mỗi loài đều mang những vẻ đẹp khác nhau. Sống đoàn kết yêu thương nhau, cùng làm điểm tựa nâng đỡ nhau thì cái đẹp mới tỏa sáng. Không thể so sánh ai hơn ai… Mọi sự so sánh đều là khập khiễng, vả lại cái đẹp lặng lẽ tỏa hương, lặng lẽ dâng đời đó mới là cái đẹp chân chính.

- Bác không thấy cháu rõ ràng là đẹp nhất sao, hay mắt bác kém quá rồi đấy.

- Mắt bác có kém nhưng bác biết nhìn bằng lí trí và trái tim. Cháu có thấy hạnh phúc khi không được mọi người yêu quý không?

Ôi! Thật là lắm chuyện. Tôi phải tìm cách rút nhanh thôi.

  • Cháu chào bác, cháu đang có cuộc hẹn ạ.

Chẳng ngoái lại nhìn tôi cũng biết cái đầu lắc lắc, cái miệng chẹp chẹp ngao ngán của bác… Kệ! “Ta là người đẹp nhất trần gian, ta là người đẹp nhất… là lá la, là lá la… Sao trời lại sinh ra mình duyên dáng thế này?”. Mỗi bước đi, tôi lại nhún một cái để soi gương trong cái nắng vàng rực rỡ và thấy mình càng lộng lẫy xinh tươi khi được ánh bình minh chiếu vào. Mãi đắm mình trong niềm vui vô bờ ấy thì bỗng … Ơ kìa sao toàn thân tôi lại bủn rủn, rã rời. Nóng quá! Khó chịu quá! Cơ thể tròn trịa đầy đặn của tôi bỗng trở nên méo mó dị dạng kì quái lạ thường… Tôi…tôi…tôi đang tan chảy…

                                                           Giọt sương kiều diễm Có giọt sương kiều diễmTính đỏng đảnh, kiêu kìChẳng coi ai ra gìLuôn nghĩ mình đẹp nhất. Sương bảo chị cỏ Mật :-Đấy, chị cứ nghĩ xemKhông có tôi đậu lênChị làm sao lấp lánh Sương còn bảo chị Nấm :-Nếu tôi không đánh đuVành nón chị rất thôChị làm sao duyên dáng? Khoe mãi không biết...
Đọc tiếp

                                                           Giọt sương kiều diễm 

Có giọt sương kiều diễm

Tính đỏng đảnh, kiêu kì

Chẳng coi ai ra gì

Luôn nghĩ mình đẹp nhất.

 

Sương bảo chị cỏ Mật :

-Đấy, chị cứ nghĩ xem

Không có tôi đậu lên

Chị làm sao lấp lánh

 

Sương còn bảo chị Nấm :

-Nếu tôi không đánh đu

Vành nón chị rất thô

Chị làm sao duyên dáng?

 

Khoe mãi không biết chán

Bỗng nắng ập đến rồi

Đang khoác lác liên hồi

Sương thấy mình tan chảy…

 

Cỏ cây càng lộng lẫy

Hạt sương càng nóng ran

Có phải thấy bẽ bàng

Mà hạt sương trốn biệt

Thực ra, ai cũng biết:
Nước đọng thành giọt sương
Đẹp, nhưng kiêu kỳ thế
Đáng giận mà đáng thương.

    câu 1 

 A) em hãy xác định thể thơ vè phương thức biểu đạt chính của bài thơ trên 

B) chỉ ra biện pháp tu từ được sử dụng và nêu giá trị biểu cảm của các biện pháp tu từ ấy

c)Xác định nội dung và y nghĩa 

D)Xác định nhân vật chính nhân vật phụ tình huống sự việc chính trong bài thơ

E) Viết đoạn văn từ 5-10 câu nêu suy nghĩa của em về đức tính kiêm tốn .

Câu 2 : Dựa vào bài thơ , em bãy kể lại câu chuyện bằng văn xuôi theo trí tưởng tượng của mình

1
8 tháng 11 2022

abcxyz

 

Dựa vào bài thơ "Giọt sương kiều diễm" của Trọng Hoàng, hãy viết một câu chuyện thật sáng tạo kể về câu chuyện ấy mà trong đó có sử dụng những biện pháp tu từ : nhân hóa, so sánh và kết hợp với miêu tả, miêu tả nội tâm và yếu tố tự sự."Có giọt sương kiều diễm Tính đỏng đảnh, kiêu kì Chẳng coi ai ra gì Luôn nghĩ mình đẹp nhất.  Sương bảo chị Cỏ Mật "Đấy, chị cứ...
Đọc tiếp

Dựa vào bài thơ "Giọt sương kiều diễm" của Trọng Hoàng, hãy viết một câu chuyện thật sáng tạo kể về câu chuyện ấy mà trong đó có sử dụng những biện pháp tu từ : nhân hóa, so sánh và kết hợp với miêu tả, miêu tả nội tâm và yếu tố tự sự.

"Có giọt sương kiều diễm

 Tính đỏng đảnh, kiêu kì

 Chẳng coi ai ra gì

 Luôn nghĩ mình đẹp nhất.

 

 Sương bảo chị Cỏ Mật

 "Đấy, chị cứ nghĩ xem

 Không có tôi đậu lên

 Chị làm sao lấp lánh?"

 

Sương còn bảo chị Nấm

 "Nếu tôi không đánh đu

 Vành nón chị rất thô

 Chứ làm sao duyên dáng?"
 

 Khoe mãi không biết chán

 Cây cỏ nghe nhàm tai

 Cho đến một buổi sớm

 Bác thông già lựa lời

 Khuyên giọt sương:

 "Này cháu,

 Thiên nhiên thật kì diệu

 Muôn vẻ đẹp khác nhau

 Tự khen chẳng hay đâu 

 Cháu không nên như thế..."

 

 Sương chẳng hề ý tứ

 Ngắt ngang lời bác thông

 "Rõ ràng bác thấy không?

 Có ai đẹp như cháu?"

 Sương vừa định nổi cáu

 Thì nắng ập đến rồi

 Đang khoác lác liên hồi

 Đã thấy mình tan chảy

 

 Cỏ cây càng lộng lẫy

 Hạt sương càng nóng ran

 Có phải thấy bẽ bàng

 Mà giọt sương chốn việc

 

Thật ra ai cũng biết

 Nước đọng thành giọt sương

 Đẹp nhưng kiêu kì thế

 Đáng giận mà đáng thương.

           ( Trọng Hoàng )

 

#Neuaidayducacyeucautrenthimksetickchobando

0