Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
#Bạn tham khảo
Xã hội công nghệ hóa, hiện đại hóa góp phần mở rộng loại hình giải trí của giới trẻ. Bên cạnh viết trò chuyện, tâm sự với bạn bè, giới trẻ có thể chọn cách giải khuây bằng trò chơi điện tử, được coi là một hình thức giải trí vừa hấp dẫn, vừa đỡ tốn kiếm. Nhưng trên thực tế lại cho thấy, cách giải tỏa stress lợi bất cập hại này đã và đang là vấn đề nhức nhối, khi ngày càng nhiều bạn học sinh nghiện trò chơi điện tử đến mù quáng.
Trò chơi điện tử, một loại giải trí công nghệ cho phép người chơi lựa chọn nhiều hình thức chơi như nông trại, đối kháng,....sử dụng hệ thống thiết bị máy tính, qua đó những người chơi có thể tương tác với nhân vật. Hình thức phổ biến nhất của trò chơi điện tử là trò chơi đối kháng với đồ họa bắt mắt, cách thức chơi phong phú, hấp dẫn với nhiều mức độ. Bắt nguồn từ một trò giải trí lành mạnh, giúp người chơi giải tỏa căng thẳng mệt mỏi, nâng cao tinh thần đồng đội, nhưng sự làm dụng, đam mê quá đà đến từ phía các bạn học sinh vô hình chung khiến điện tử trở thành một định nghĩa rất tiêu cực, đặc biệt là trong mắt các bậc phụ huynh.
Hiện nay, trò chơi đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của các bạn trẻ trên toàn thế giới. Bất kì nơi nào, bất kì ở đâu, các quán cho thuê máy tính để chơi game với cái giá vài nghìn đồng, hay còn gọi là quán net, cũng hoạt động hết sức công khai và rầm rộ. Trong quán net thậm chí còn phục vụ cả đồ ăn thức uống, chỗ ngủ qua đêm cho những thượng đế được hoàn toàn tập trung vào công cuộc "cứu thế giới". Từ cổng trường tập trung nhiều học sinh đến những con ngõ nhỏ hẻo lánh, hình thức kinh doanh này đều có đất làm ăn. Với bản tính tò mò, muốn tìm hiểu, thử nghiệm cái hay, cái mới, cùng áp lực học tập từ trường lớp, các bạn học sinh tìm đến trò chơi điện tử với mong muốn xây dựng hình tượng và có cơ hội thể hiện bản thân qua game.
Việc chơi trò chơi điện tử quá nhiều sẽ dẫn tới hành động như gian lận, trốn học lẻn ra quán net, nhịn ăn sáng để có tiền chơi game, thậm chí là lừa đảo, ăn cắp tiền đi chơi. Chơi với một nhóm bạn nghiện game, chắc chắn học sinh cũng sẽ đua đòi giống nhau, dẫn đến một hệ thống bao che, dối trá để được cùng nhau trót lọt. Cách đây gần một thập kỉ, cụm từ "cứu net" đã mang lại nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với các bậc phụ huynh khi những thành phần bất hảo như My Sói, Hùng Gấu cầm đầu nhóm học sinh lớp 8, lớp 9 đi gây sự, đánh nhau, bắt ép những học sinh cả nam và nữ không đủ tiền trả tiền net, ép nữ sinh bán dâm trả nợ. Đã có biết bao nhiêu nạn nhân của băng nhóm xã hội đen mới lớn này, và hơn thế nữa, những học sinh được cứu net lại quay lại làm đồng bọn, tay sai cho dân anh chị để được bảo kê, lên mặt với đời.
Nghiện trò chơi điện tử bắt nguồn từ bản thân ý thức mỗi học sinh. Có những bạn vì học hành áp lực, quá căng thẳng mệt mỏi hoặc cảm thấy bản thân bất tài, vô dụng thường tìm đến game như một con đường giải thoát. Sau một màn hình máy tính, các bạn được thoải mái, mặc sức đâm chém, xây dựng cả một đế chế cho mình. Nắm bắt được tâm lý này, các nhà phát triển game không ngừng trau chuốt hình ảnh, đồ họa, mở thêm nhiều cấp độ mới, đồ dùng, trang thiết bị ảo mà phải dùng tiền mới mua được, khiến các bạn ngày càng hiếu thắng, lún sâu vào con đường nghiện ngập. Sự mải chơi, bị dụ dỗ bởi bạn bè xấu cùng tính hấp dẫn của trò chơi điện tử khiến hiếm học sinh nào có thể từ chối được. Giống như một loại ma túy tinh thần, các bạn chơi game sẽ không thể sống nếu không được chơi, được thỏa mãn đam mê giao đấu, chiến thắng trong thế giới ảo.
Hậu quả của việc nghiện game đã quá rõ ràng. Từ thể chất, các bạn học sinh sẵn sàng bỏ ăn, bỏ ngủ, nhịn ăn sáng lấy tiền chơi game, ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe. Về mặt tinh thần, người chơi game quá nhiều thường có dấu hiệu ảo tưởng, choáng váng do tiếp xúc với máy tính quá lâu, không thể phân biệt thật giả. Chắn hẳn không ai quên được vụ án thương tâm tại An Giang, cháu cắt cổ bà ngoại vì nghĩ bà có thể hồi sinh như trong trò chơi điện tử. Đó là dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt, con người không thể sống là chính bản thân mình. Ngoài ra, những sự việc như ăn cắp ăn trộm, cướp của giết người để có tiền chơi game, những người nghiện game tập trung sống thành bầy đàn, quan hệ tập thể, ăn uống và phóng uế tại chỗ,... vẫn ngày ngày được đưa lên các mặt báo để cảnh tỉnh về việc nghiện game vô độ. Ai dám khẳng định bản thân sẽ không bao giờ có thể nghiện game và chỉ chơi một lần cho biết? Sức hấp dẫn của trò chơi điện tử có thể đánh gục bất cứ một ai đã sa chân vào nó. Ngoài ra, việc tương tác với những người chơi khác trên mạng rất dễ dẫn đến việc bị dụ dỗ, lừa đảo chiếm đoạt tài sản vì nhẹ dạ cả tin, cung cấp thông tin cá nhân mà không hề đề phòng rủi ro có thể gặp phải.
Nghiện game là một căn bệnh, muốn chấm dứt cần có sự can thiệp về tâm lý của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Các bậc phụ huynh cần quản lý giờ giấc và thói quen sinh hoạt của con em chặt chẽ, nhà trường cần quán xuyến, đồng thời tổ chức những trò chơi, giao lưu hoạt động thể chất lành mạnh thu hút sự chú ý của các em. Đặc biệt, mỗi học sinh cần tự có ý thức tiết chế bản thân, tìm đến game với đúng mục đích giải trí, tăng cường tư duy của nó. Game không có tội, người nghiện game mới có tội nên hãy nhìn lại bản thân, uốn nắn và điều chỉnh kịp thời trước khi quá muộn.
Phải thừa nhận, trò chơi điện tử có cả mặt lợi và mặt hại, tuy nhiên, việc quá đam mê điện tử thì hoàn toàn sai, nhất là lứa tuổi học sinh, độ tuổi còn cần tập trung rèn luyện kĩ năng sống và học tập. Là công dân toàn cầu tương lai, là mầm non của xã hội, đừng núp mình và làm nô lệ cho công nghệ, hãy chinh phục game và áp dụng nó vào đời sống, để trò chơi điện tử trở thành đúng bản chất giải trí lành mạnh ban đầu.
thành công và thất bại đều dựa vào mỗi con người chúng ta . Người ta nói Thất bại mới có thành công , chúng ta phải chịu nhiều vất vả , gian nan, khó khắn thì mới có thể đặt được kết quả như mong muốn . Người xưa có câu ' thất bại là mẹ thành công ' lên thất bại mới là trải ghiệm cho con người tiến bộ . Phải thất bại chúng ta mới nhận ra cái sai mà sửa đổi .Từ đó chúng ta mới tiến bộ hơn
Có ý kiến cho rằng "LGBT không phải là bệnh" và tôi tán thành với ý kiến trên. Chúng ta biết rằng trong xã hội này không ai khi sinh ra được lựa chọn giới tính của bản thân cũng như tính cách của bản thân. Và quan niệm về LGBT luôn là một vấn đề được xã hội quan tâm.
Trước hết, LGBT không phải là một căn bệnh và cũng như không có phương thuốc ,cách đặc trị nào như mọi người tưởng. LGBT hay LGBTQ, là từ viết tắt của từ đồng tính nữ (lesbian), đồng tính nam (gay), song tính (biosexual) , chuyển giới (transgender) và người có xu hướng tình dục khác biệt (queer). Cộng đồng LGBT còn được biết đến với tên gọi là cộng đồng thế giới thứ ba hay là những người đồng tính. Họ là những người bị thu hút bởi những người cùng giới như đồng tính nữ sẽ bị thu bởi phụ nữ hay đồng tính nam bị thu hút bởi đàn ông hoặc người lưỡng tính sẽ bị thu hút bởi người cùng hoặc khác giới tính. Nói đơn giản nhất, LGBT là một thể loại giữa những người cùng giới.
Hiện nay, trong cuộc sống, vấn đề về LGBT đã không còn quá xa lạ đối với xã hội, song nó vẫn rất cần sự quan tâm,chia sẻ từ xã hội để cho cộng đồng LGBT được hòa nhập với nơi họ sinh ra, đã và đang làm việc và sinh sống tại đó. Tiếp theo, điều quan trọng nhất là làm thế nào để ai đó nhận ra rằng mình thuộc cộng đồng LGBT? Chắc chắn sẽ có vài người nhận ra tính hướng thật của bản thân nhưng họ sẽ không thể hiện ra mà sẽ che giấu nó đi. Và hầu hết những người khác sẽ mất một khoảng thời gian thật dài để nhận ra tính hướng thật của bản thân.
Vậy tại sao mà một ai đó có thể là LGBT? Theo như các nghiên cứu khoa học thì hiện tại vẫn chưa tìm ra nguyên nhân chính xác của xu hướng tình dục này, nhưng họ đưa ra giả thuyết rằng đó là do sự tác động lẫn nhau phức tạp giữa các yếu tố di truyền, nội tiết tố và môi trường. Có thể kết luận rằng, đồng tính luyến ái là một xu hướng tình dục tự nhiên, một biểu hiện của sự đa dạng tình dục ở con người và đặc biệt hơn hết nó không phải là một căn bệnh.
Các bạn à, những người đồng tính cũng chỉ là những người bình thường mà thôi, họ cũng mang một quốc tịch, một quê hương, họ có tiếng nói, họ có suy nghĩ và tình cảm. Chỉ có một điều khác biệt duy nhất ở họ chính là khuynh hướng bị hấp dẫn trên phưong diện tình yêu đối với người cùng giới của họ. Tôi không cho rằng đó là xấu, đó là một loại bệnh cần phải chữa bởi chỉ cần là con người thì ai cũng sẽ mưu cầu hạnh phúc cho bản thân và họ cũng vậy, cũng cần tình yêu để mưu cầu hạnh phúc, họ yêu người cùng giới, điều đó là không sai. Vì vậy tình yêu đồng giới cũng không sai. Tình yêu đồng giới cũng giống như giữa tình yêu giữa nam và nữ. Nếu nói tình yêu là sự rung cảm giữa hai trái tim hay như theo triết học mà tôi được biết: Tình yêu là một dạng tình câm đặc biệt của con người, là sự rung cảm và quyến luyến sâu sắc giữa hai người khác giới, ở họ có sự phù hợp về nhiều mặt làm cho họ có nhu cầu gần gũi và gắn bó với nhau, tự nguyện sống vì nhau và san sàng hiến dâng cho nhau cuộc sống của mình thì tình yêu đồng giới cũng tương tự như vậy thôi, là tình cảm đặc biệt của những người cùng một giới.
Thế nhưng tại sao họ cũng là con người vậy mà vẫn có nhiều người khước từ dang rộng tay để giúp đỡ họ, an ủi họ và lại còn kì thị họ nữa? Tôi biết họ có khuynh hướng tình dục không giống như những người bình thường khác nhưng tình yêu của họ cũng trân trọng và đáng quý mà. Các bạn à, chúng ta được tạo hóa ban cho rất nhiều điều tuyệt vời nhưng tuyệt vời nhất chính là tạo hóa cho chúng ta một trái tim phập phồng đầy những sự yêu thương, trái tim biết yêu, biết cảm nhận, biết rung động, trái tim biết kết nối một trái tim xa lạ khác cùng hòa chung một nhịp đập, một cảm xúc với nó.Chúng ta luôn có một xu hướng suy nghĩ về việc không thể nào mà yêu những người cùng giới tính được và điều đó sẽ khiến cho bạn trở nên cổ hủ,cố chấp, không có suy nghĩ thoáng với những người có tình yêu cùng giới. Có một câu nói tôi rất thích và đáng cho chúng ta phải suy ngẫm về nó, nó được nói bởi một trọng những người đàn ông quyền lực nhất - tổng thống Mĩ Barack Obama : “ Change is never easy, but always possible (Thay đổi không bao giờ là dễ, nhưng điều đó là có thể).
Và thật đáng mừng khi vào ngày 17/5/1990, WHO đã quyết định loại bỏ đồng tính luyến ái ra khỏi danh sách phân loại bệnh quốc tế. Từ đó đến nay, ngày 17/5 hàng năm đã được các nước lớn và liên minh châu âu EU công nhận là ngày Quốc Tế chống kì thị LGBT (International Day Against HOmophobia and Transphobia – IDAHO). Hơn hết là tại đất nước Việt Nam, tinh thần của ngày IDAHO được quan tâm và nhiều sự kiện được tổ chức là một minh chứng cho thấy sự lớn mạnh và tự tin của cộng đồng những người nam, nữ đồng tính, lưỡng tính và chuyển giới cùng với xã hội Việt Nam ngày càng cởi mở và bao dung hơn. Còn hơn thế nữa là các nước như Mexio,Cuba, Slovenia,Chile,..đã hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới và nhận con nuôi. Đây chính là điều đáng mừng cho cộng đồng LGBT để họ có thể "sống thật" với chính bản năng của mình.
Tóm lại, tất cả chúng ta đều là những con người bình thường,ai cũng có quyền được sống vì vậy hãy đối xử với tất cả mọi người một cách công bằng, không kì thị và coi đồng loại của mình là "những kẻ dị dạng".Chúng ta nên học cách cảm thông và dành tìm cảm bình thường cho cộng đồng LGBT, hãy mở rộng trái tim và giang rộng vòng tay chung sống hòa đồng với họ, hãy hiểu cho số phận thiên bẩm của những người đồng tính, họ không thể tự chọn giới tính cho mình. Đồng tính không phải là điều gì xấu xa và tình yêu đồng tính không có gì đáng bị lên án. Đừng coi LGBT là một loại bệnh nào cả mà hãy coi đó là cái “tạm khuyết”, để rồi công nhận nó là một phần không thể gạt bỏ đi của xã hội này.
(Bạn tham khảo bài trên của mình để nói lên suy nghĩ bản thân về ý kiến nhé, ai cũng có một suy nghĩ riêng cả. Bài viết có tham khảo qua nhiều bài viết khác nhau nhưng đồng thời cũng có ý kiến của bản thân mình! Chúc bạn học tốt)
Việc trẻ em sử dụng điện thoại thông minh là một vấn đề đang được xã hội hết sức quan tâm. Theo em, điện thoại thông minh giống như “con dao hai lưỡi”: nếu biết dùng đúng cách sẽ đem lại nhiều lợi ích, nhưng nếu lạm dụng sẽ để lại hậu quả khôn lường. Trước hết, không thể phủ nhận rằng điện thoại thông minh giúp trẻ em tiếp cận tri thức, học ngoại ngữ, tra cứu thông tin và hỗ trợ học tập hiệu quả hơn. Ngoài ra, điện thoại còn giúp các em liên lạc với bố mẹ khi cần thiết, góp phần đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, nếu sử dụng quá nhiều, trẻ dễ bị nghiện điện thoại, dẫn đến sao nhãng học tập, giảm khả năng giao tiếp và vận động. Thậm chí, việc tiếp xúc với các nội dung không phù hợp, độc hại trên mạng dễ ảnh hưởng xấu đến tâm lý và hành vi. Vì vậy, em nghĩ rằng, việc cho trẻ dùng điện thoại nên có sự quản lý, định hướng và giới hạn thời gian từ phía gia đình và nhà trường. Chỉ khi sử dụng hợp lý, điện thoại thông minh mới thực sự trở thành công cụ hữu ích giúp trẻ em vừa học tốt, vừa phát triển toàn diện.
Từ nhỏ, chắc hẳn bạn đã luôn luôn sống trong cuộc sống của những câu chuyện cổ tích mà bà, mà mẹ mang đến. Mỗi câu chuyện đều mang đến cho chúng ta những điều thú vị về cuộc sống, nhưng cuộc sống đó lại màu hồng. Còn thực tế thì không phải vậy, nên giới trẻ ngày nay cần phải sống trải nghiệm chứ không phải chỉ sống trên sách vở.
Lối sống trải nghiệm là lối sống mà chúng ta tự mình có thể tìm hiểu bằng kinh nghiệm của bản thân. Và đặc biệt hơn là bạn có thể tích lũy những kinh nghiệm, những kiến thức và vốn sống cần có để hát triển bản thân.
Bạn đừng bao giờ coi thường lối sống trải nghiệm này. Trải nghiệm đem lại hiểu biết và kinh nghiệm thực tế giúp chúng ta mau chóng trưởng thành về cách nghĩ, cách sống, bồi đắp tình cảm, tâm hồn, giúp mỗi người gắn bó và góp phần cống hiến cho cuộc đời, cho đất nước. Từ những trải nghiệm của bản thân bạn có thể đưa ra những quan điểm, ý kiến đúng đắn mà không hề sợ nó không phù hợp. Và chúng ta sẽ biết cách vượt qua những trở ngại khó khăn, tôi luyện bản lĩnh, ý chí để thành công.
Nếu nói về trải nghiệm ví dụ điển hình nhất không ai khác chính là Bác Hồ - lãnh tụ vĩ đại của nhân dân ta. Bác đã ra đi tìm đường cứu nước, làm nhiều việc, đi nhiều nước để có những trải nghiệm cho bản thân. Và Bác tìm ra con đường đúng đắn để chèo lái con thuyền độc lập tự do.
Nhưng hiện nay nhiều bạn trẻ chưa coi trọng hoạt động trải nghiệm để bản thân trưởng thành. Đó là những người chỉ chú ý vào việc học tập, thi cử mà chưa chủ động, tích cực trải nghiệm, rèn kỹ năng sống. Một số khác lại đắm chìm trong thế giới ảo.
Vậy nên chúng ta cần tích cực sống trải nghiệm và trau dồi nó. Hãy tự tin đừng ngại gì hết. Hãy chơi một trò chơi mới, một môn thể thao mới hay làm những điều mình thích. Hãy sống với lối sống trải nghiệm này để học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ hơn nhé.
Công nghệ thông tin (CNTT) đã và đang trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện đại. Sự phát triển vượt bậc của CNTT mang lại những lợi ích to lớn, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ. Câu nói "CNTT là con dao hai lưỡi" hoàn toàn có cơ sở và tôi hoàn toàn tán thành với nhận định này.
Trước hết, không thể phủ nhận những lợi ích mà CNTT mang lại. CNTT giúp kết nối mọi người trên toàn cầu, xóa bỏ khoảng cách về không gian và thời gian. Chúng ta có thể dễ dàng truy cập thông tin, học tập, làm việc và giải trí thông qua Internet. CNTT cũng góp phần thúc đẩy sự phát triển của nhiều ngành kinh tế, tạo ra nhiều cơ hội việc làm mới và nâng cao năng suất lao động. Trong lĩnh vực y tế, CNTT giúp chẩn đoán và điều trị bệnh tật hiệu quả hơn. Trong lĩnh vực giáo dục, CNTT mang đến những phương pháp học tập mới mẻ và thú vị.
Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, CNTT cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ. Sự phụ thuộc quá mức vào CNTT có thể dẫn đến tình trạng nghiện Internet, ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất và tinh thần. Mạng xã hội, mặc dù giúp kết nối mọi người, nhưng cũng có thể trở thành nơi lan truyền thông tin sai lệch, gây chia rẽ và hận thù. Tội phạm mạng ngày càng gia tăng, gây thiệt hại lớn về kinh tế và an ninh. Sự phát triển của trí tuệ nhân tạo (AI) đặt ra những thách thức về đạo đức và pháp lý.
Để CNTT thực sự trở thành công cụ hữu ích, chúng ta cần có nhận thức đúng đắn và sử dụng CNTT một cách có trách nhiệm. Cần có những quy định pháp luật chặt chẽ để ngăn chặn các hành vi vi phạm pháp luật trên không gian mạng. Cần giáo dục và nâng cao nhận thức của người dân về những nguy cơ tiềm ẩn của CNTT. Mỗi cá nhân cần tự trang bị cho mình những kỹ năng sử dụng CNTT an toàn và hiệu quả.
Tóm lại, CNTT là một công cụ mạnh mẽ, có thể mang lại những lợi ích to lớn cho xã hội. Tuy nhiên, nếu không được sử dụng đúng cách, CNTT cũng có thể gây ra những hậu quả tiêu cực. Chúng ta cần nhận thức rõ điều này để có thể tận dụng tối đa những lợi ích mà CNTT mang lại, đồng thời giảm thiểu những nguy cơ tiềm ẩn.