Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gợi ý trả lời
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.
Câu 2: Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều sau: : tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.
Câu 3:
Điệp cấu trúc “nếu là … con hãy (con phải) được lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành một người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu.
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản.
Câu 4:
Thông điệp:
Phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: biểu cảm
Câu 2:
Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết
Câu 3:
Phép điệp cấu trúc: nếu là….con hãy.
Được lặp di lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành 1 người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản
Câu 4:
Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất là: phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Vì khi chúng ta mở rộng tấm lòng, chia sẻ với người khác những niềm vui,nỗi buồn của mình, học cách lắng nghe, đồng cảm, sẻ chia với những buồn vui, khó khăn của người khác. Khi đó, ta sẽ thấy yêu đời và yêu người hơn, cuộc sống này ấm áp yêu thương và đáng sống biết bao.
Caau1: Thể thơ được sử dụng trong đoạn trích: song thất lục bát.
Câu 2: Nhân vật trữ tình trong đoạn trích là người chinh phụ/ người phụ nữ có chồng đi chinh chiến nơi xa/ người vợ có chồng đi chinh chiến nơi xa.
Câu 3: “Mẹ già, con thơ” trong đoạn trích được miêu tả qua những hình ảnh, từ ngữ;
Mẹ già phơ phất mái sương,/ Lòng lão thân buồn khi tựa cửa,
Còn thơ măng sữa, / Miệng hài nhi chờ bữa mớm cơm.
Câu 4: Tâm trạng của nhân vật trữ tình qua hai câu thơ: cô đơn, buồn tủi, nhớ thương chồng.
Câu 5: Nhân vật trữ tình hiện lên với những phẩm chất:
- Đảm đang, tần tảo.
- Giàu đức hi sinh.
Câu 6:
- Người phụ nữ trong xã hội xưa là nạn nhân của chiến tranh phi nghĩa, số phận bất hạnh nhưng sáng ngời phẩm chất tốt đẹp.
-> Tình cảm, suy nghĩ:
+ Xót thương, cảm thông với số phận bất hạnh, không được hạnh phúc.
+ Ngợi ca, trân trọng, cảm phục những phẩm chất tốt đẹp của họ.
+ Từ việc phân tích các chi tiết quan trọng trong câu chuyện mà xác định ý nghĩa truyện ( chú ý không sa đà vào phân tích truyện).
+ Trình bày những suy nghĩ về câu chuyện mà bản thân đã xác định được. Có thể lấy dẫn chứng trong văn chương và thực tế để làm rõ ý kiến của mình.
- Trong câu chuyện đã dẫn, hoàn cảnh và tâm trạng người mẹ khi về nhà, thái độ khi nghe đứa con lớn mách tội em, nỗi xúc động của người mẹ khi hiểu ra tình cảm của đứa con út cũng như dòng chữ con viết là những điều cho ta hiểu ý nghĩa truyện. Nên phân tích những chi tiết ấy.
- Một câu chuyện có thể mang đến cho người đọc nhiều suy nghĩ khác nhau. Câu chuyện trên, có thể gợi cho ta một số suy nghĩ như:
+ Nỗi tức giận dễ làm con người có thể mắc sai lầm.Vì thế, không nên nóng vội, phải hiểu rõ bản chất sự việc trước khi tỏ thái độ.
+ Con trẻ bộc lộ tình yêu thương một cách hồn nhiên, chân thành. Tình yêu thương của con mang đến cho người mẹ niềm vui và sức mạnh vượt qua khó khăn vất vả…
bài viết của bạn rất hay
bạn đã tả được hết cảm xúc của người mẹ dành cho con trước khi mất
và đồng thời bạn cũng đã tả được nõi đau của người mẹ
chúc bạn học tốt và có thể tả thêm được nhiều bài văn như vậy nữa
Câu 1: Thể thơ: lục bát.
Câu 2: Những hình ảnh của thiên nhiên được miêu tả trong đoạn thơ: rừng phong, dặm hồng bụi cuốn, ngàn dâu, vầng trăng.
Câu 3:
- Điệp từ: người, kẻ.
- Tác dụng của phép điệp:
+ Diễn tả tình cảnh chia li và tâm trạng lưu luyến, nhớ nhung của Thúy Kiều và Thúc Sinh.
+ Giúp cho lời thơ nhịp nhàng, giàu giá trị biểu cảm.
Câu 4:
Tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều:
- Nỗi buồn li biệt và sự nhớ thương khôn nguôi dành cho Thúc Sinh.
- Sự cô đơn, trống trải khi vò võ nơi phòng vắng.
1. thể thơ lục bát
2.rừng phong, dặm hồng bụi
3 ko biết
4. buồn khi bị chia xa. (nhớ k mình nha
1. Thể thơ: Lục bát.
2. Những hình ảnh thiên nhiên được miên tả trong đoạn thơ: Rừng phong, vầng trăng
3. -Điệp từ: Người, kẻ.
- Tác dụng của phép điệp ngữ:
+ Diễn tả tình cảnh chia li và tâm trạng lưu luyến, nhớ nhung của Thúy Kiều và Thúc Sinh.
+ Giúp cho lời thơ nhịp nhàng, giàu giá trị biểu cảm.
4. Tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều:
- Nỗi buồn li biệt và sự nhớ nhung dành cho Thúc Sinh.
- Sự cô đơn, trống trải khi vò võ nơi phòng vắng.
PHẦN ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)
Câu 1 (khoảng 200 chữ): Câu nói của Mark Twain gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về cách sống của mỗi người. Quả thật, trong cuộc đời, điều khiến ta day dứt nhất thường không phải là những việc đã làm, mà là những điều ta đã không dám làm. Khi đứng trước cơ hội, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở lại trong “bến đỗ an toàn”. Tuy nhiên, chính sự an toàn đó lại kìm hãm ta trưởng thành và khám phá giá trị của bản thân. Nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Tuổi trẻ là thời điểm thích hợp nhất để dấn thân, trải nghiệm và chấp nhận thử thách. Dù có thể vấp ngã, thất bại, nhưng đó cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sống an phận, ngại thay đổi sẽ khiến cuộc đời trở nên tẻ nhạt và dễ để lại nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.
Câu 2 (khoảng 400 chữ): Đoạn trích đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương con sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng. Mẹ là người đã “tần tảo sớm khuya” nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn cuộc đời để chăm lo cho con. Dù cuộc sống vất vả, lam lũ, mẹ vẫn không quản khó khăn, chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Khi Tâm ra thành phố học tập và làm việc, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ xa, gửi thư hỏi thăm, mong ngóng tin con từng ngày. Thế nhưng, trái ngược với tình yêu thương ấy là sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm. Suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến những lá thư của mẹ, thậm chí còn giấu chuyện lập gia đình. Điều đó càng làm nổi bật tấm lòng bao dung, vị tha của người mẹ. Dù bị con lãng quên, mẹ vẫn không trách móc mà chỉ âm thầm chờ đợi. Khi Tâm trở về, cuộc gặp gỡ chắc hẳn đã gợi lên nhiều cảm xúc. Người mẹ có thể vẫn đón con bằng tình yêu thương nguyên vẹn, bởi tình mẫu tử luôn bao la, không đòi hỏi sự đáp trả. Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi đức hi sinh, tình yêu vô điều kiện của những người làm mẹ. Đồng thời, đoạn trích cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người: đừng vô tâm với cha mẹ khi còn có thể. Tiền bạc không thể thay thế sự quan tâm, sẻ chia. Hãy trân trọng tình thân, bởi đó là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Câu 1:
Câu nói nổi tiếng của Mark Twain là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hành động và sự dũng cảm dấn thân. Theo tôi, nỗi hối hận lớn nhất trong cuộc đời không phải là những thất bại khi dám làm, mà là sự tiếc nuối về những cơ hội bị bỏ lỡ do sợ hãi. "Bến đỗ an toàn" đại diện cho vùng an toàn (comfort zone), nơi chúng ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng chính là nơi cản trở sự phát triển. Tháo dây, nhổ neo chính là dám bước ra khỏi sự bao bọc, dũng cảm đối mặt với thử thách, trải nghiệm và thực hiện ước mơ. Cuộc đời là hữu hạn, nếu chỉ chọn con đường bằng phẳng, ta sẽ bỏ lỡ những cảnh sắc tuyệt vời và cả những bài học quý giá từ thất bại. Vì vậy, thay vì chần chừ, hãy biến ý tưởng thành hành động, sống hết mình với đam mê để khi nhìn lại, ta tự hào về những điều đã qua thay vì nuối tiếc những gì đã bỏ lỡ. Dám làm, dám chịu trách nhiệm chính là chìa khóa để kiến tạo một cuộc đời rực rỡ.
câu 2
Trong văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Nhân vật người mẹ trong đoạn trích trên trích từ truyện ngắn "Trở về" của nhà văn Thạch Lam đã để lại trong lòng độc giả những nỗi niềm xót xa về tình mẫu tử thiêng liêng trước sự thờ ơ của con cái.Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo và giàu đức hy sinh. Bà đã "tần tảo sớm khuya" một mình nuôi con khôn lớn, gây dựng tương lai cho Tâm. Sự hy sinh đó kéo dài suốt nhiều năm tháng, ngay cả khi con đã thành đạt ở thành phố, bà vẫn sống trong cảnh nghèo khó, đơn sơ. Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều", mặc bộ "áo cũ kỹ như mấy năm về trước" và sống trong ngôi nhà "mái gianh xơ xác" đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của con trai ở thành thị, càng làm nổi bật sự quên mình vì con của bà.Đặc biệt, lòng vị tha và tình yêu con sâu sắc của người mẹ được thể hiện rõ nét qua giây phút gặp lại. Dù suốt sáu năm ròng rã, Tâm chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng khi thấy con về, bà không hề trách móc. Phản ứng của bà là "ứa nước mắt" và câu hỏi nghẹn ngào: "Con đã về đấy ư?". Giọt nước mắt ấy chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung, sự chờ đợi mòn mỏi và cả niềm hạnh phúc vỡ òa. Bà đón nhận con bằng tất cả sự dịu dàng nhất, bất kể sự vô tâm, lạnh lùng mà Tâm đang thể hiện qua cách xưng hô "tôi - bà".Bằng ngòi bút điềm tĩnh và tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công nhân vật người mẹ như một biểu tượng của sự bao dung. Sự đối lập giữa vẻ lam lũ, tình cảm chân thành của mẹ và sự "lên xe hoa", xa cách của đứa con đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc.Tóm lại, nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ đại diện cho những người mẹ nghèo khổ, hy sinh tất cả vì con, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con. Qua đó, tác giả kín đáo phê phán thái độ sống vô ơn, đồng thời tôn vinh giá trị vĩnh cửu của tình cảm gia đình.
1.
Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm" là một thông điệp mạnh mẽ về tinh thần dũng cảm và khát vọng sống. Thực tế, con người thường e sợ thất bại nên chọn thu mình trong "bến đỗ an toàn" – nơi sự ổn định che lấp đi ý chí vươn lên. Tuy nhiên, sự hối tiếc lớn nhất không đến từ những sai lầm khi ta thực hiện, mà đến từ những cơ hội ta đã để vụt mất vì nỗi sợ hãi mơ hồ. Khi ta "tháo dây, nhổ neo", dù biển khơi ngoài kia có sóng gió, ta vẫn được sống một cuộc đời ý nghĩa với những trải nghiệm thực thụ. Thất bại mang lại bài học, còn sự do dự chỉ để lại sự nuối tiếc muộn màng và một tâm hồn cằn cỗi. Trong thế giới biến động không ngừng, việc dám đương đầu với thử thách chính là cách duy nhất để khẳng định bản thân và kiến tạo tương lai. Hãy can đảm bước ra khỏi vùng an toàn ngay hôm nay, bởi chỉ khi đi xa hơn, chúng ta mới biết mình có thể trở thành ai. Đừng để tuổi trẻ đi qua trong sự tĩnh lặng vô nghĩa, hãy để nó được đánh dấu bằng những chuyến hành trình đầy khát vọng.
2
Trong đoạn trích, hình ảnh người mẹ được khắc họa với vẻ đẹp cảm động của tình mẫu tử sâu nặng và đức hi sinh thầm lặng. Trước hết, bà là người mẹ luôn hết lòng yêu thương con. Dù con trai đã xa nhà nhiều năm và ít khi quan tâm, bà vẫn không nguôi mong nhớ. Sự chờ đợi âm thầm ấy thể hiện qua niềm xúc động nghẹn ngào khi gặp lại con, qua những giọt nước mắt và những câu hỏi giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Tình yêu của người mẹ không cần lời lẽ lớn lao, mà hiện lên qua những cử chỉ rất đỗi tự nhiên, chân thành. Bên cạnh đó, người mẹ còn hiện lên với cuộc sống cô đơn, vất vả nhưng đầy chịu đựng. Bà sống một mình trong ngôi nhà cũ, ngày ngày đối diện với sự quạnh quẽ. Dẫu vậy, bà không than vãn hay trách móc số phận, mà lặng lẽ chấp nhận. Khi con đưa tiền, bà “run run đỡ lấy”, “rơm rớm nước mắt”, cho thấy nỗi tủi thân xen lẫn niềm thương con sâu sắc. Điều đáng quý hơn cả là tấm lòng bao dung của bà: dù con vô tâm, lạnh nhạt, bà vẫn không hề trách cứ, chỉ lặng lẽ yêu thương. Hình ảnh người mẹ cũng làm nổi bật sự đối lập với thái độ của người con. Nếu mẹ luôn chờ đợi, yêu thương vô điều kiện, thì người con lại thờ ơ, coi việc chu cấp vật chất là đủ. Sự đối lập ấy không chỉ khắc họa rõ nét vẻ đẹp của người mẹ mà còn là lời nhắc nhở về đạo làm con trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả đã ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời phê phán lối sống vô tâm của một số người. Từ đó, mỗi chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể, để không phải hối tiếc về sau.
Câu 1 : Câu nói của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống dấn thân. "Bến đỗ an toàn" chính là những thói quen cũ kỹ, sự sợ hãi thất bại và cái kén bao bọc khiến con người ngại thay đổi. Nếu chúng ta mãi đứng yên trong vùng an toàn, ta có thể cảm thấy bình yên nhất thời nhưng thực chất đang tước đi cơ hội để trưởng thành và khám phá tiềm năng vô hạn của chính mình. Sự hối hận vì đã làm sai thường nguôi ngoai theo thời gian, nhưng sự hối hận vì "không dám làm" lại là nỗi day dứt khôn nguôi về những cơ hội đã mất. Khi "tháo dây, nhổ neo", ta có thể đối mặt với sóng gió, khó khăn, nhưng đổi lại là những bài học đắt giá, là sự mở mang tầm nhìn và cảm giác được sống một cuộc đời trọn vẹn. Tuổi trẻ không nên là một hồ nước tĩnh lặng, mà phải là một đại dương đầy khát vọng. Đừng để nỗi sợ hãi cầm chân bạn; hãy dũng cảm bước ra ngoài, thử thách bản thân và sống sao cho đến khi nhìn lại, ta không phải nuối tiếc vì đã để năm tháng trôi qua trong lặng
Câu 2 : bài làm
Trong văn học Việt Nam, Thạch Lam nổi tiếng với lối viết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình nhân bản. Truyện ngắn "Trở về" là một ví dụ điển hình, nơi nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng của sự tần tảo và lòng vị tha, đối lập gắt gao với sự bạc bẽo của người con tên Tâm.
Trước hết, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ, lam lũ. Sau sáu năm con đi biền biệt, bà vẫn giữ nguyên "bộ áo cũ kỹ", sống trong căn nhà tranh "sơ xác". Hình ảnh bà cụ già đi, bước chân "chậm hơn trước" cho thấy một cuộc đời vất vả, dồn hết sức lực và của cải để nuôi con ăn học thành tài. Sự nghèo khó của bà không chỉ là hoàn cảnh, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng: con ở thành phố giàu sang, còn mẹ ở quê nhà vẫn chắt chiu từng chút một.Vẻ đẹp lớn nhất của người mẹ chính là tình yêu thương con vô điều kiện. Khi thấy Tâm trở về, bà "ứa nước mắt" vì xúc động. Dù sáu năm qua Tâm không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng lòng mẹ không một lời trách cứ. Bà chỉ lo lắng khi nghe tin con ốm: "Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi". Sự lo âu ấy chân chất, tội nghiệp và đầy bao dung. Bà chăm chút hỏi han, thiết tha mời con ở lại ăn bữa cơm quê, tất cả đều xuất phát từ bản năng của một người mẹ luôn coi con là lẽ sống duy nhất của đời mình.Cuối cùng, lòng mẹ còn hiện lên qua sự trân trọng tình cảm. Khi Tâm đưa tiền với thái độ kiêu ngạo, bà "run run" và "rơm rớm nước mắt". Bà xúc động vì nghĩ con vẫn nhớ đến mình, vẫn muốn báo hiếu, mà không hề nhận ra sự ghẻ lạnh trong lòng con. Ánh mắt "khẩn khoản" nhìn theo khi Tâm vội vã ra đi đã khắc họa nỗi cô đơn và tình yêu cháy bỏng của người mẹ già.
Bằng ngòi bút miêu tả tâm lý tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình ảnh người mẹ hiền hậu, giàu đức hy sinh. Nhân vật này không chỉ là lời ngợi ca tình mẫu tử mà còn là tấm gương soi chiếu, nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo làm con và giá trị của sự tử tế trong cuộc sống.