Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Việc xưng hô, chào hỏi của em mang tính tự nhiên, linh hoạt, gần gũi, còn phong cách quân nhân thì nghiêm túc, đúng điều lệnh, có quy định rõ ràng về lời nói, cử chỉ, giống nhau ở chỗ đều thể hiện sự tôn trọng người khác, khác nhau ở tính kỉ luật và khuôn mẫu, quân nhân chặt chẽ và thống nhất hơn
Câu 2. Trang phục của công an gồm trang phục thường phục, trang phục xuân hè, trang phục thu đông, trang phục lễ phục, trang phục dã chiến, trang phục chuyên dụng tùy theo nhiệm vụ
- Xây dựng:
- Phát triển kinh tế - xã hội, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân.
- Xây dựng nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
- Xây dựng hệ thống chính trị vững mạnh, trong sạch, hiệu quả.
- Phát triển giáo dục, khoa học công nghệ, đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao.
- Bảo vệ:
- Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.
- Bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ xã hội chủ nghĩa.
- Bảo vệ nền văn hóa và lợi ích quốc gia - dân tộc.
- Giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước.
- Trong học tập và rèn luyện:
- Học tập chăm chỉ, tích cực rèn luyện đạo đức, lối sống, trở thành công dân có ích cho xã hội.
- Tích cực tham gia các hoạt động giáo dục quốc phòng và an ninh, rèn luyện sức khỏe, chuẩn bị sẵn sàng tham gia bảo vệ Tổ quốc khi cần.
- Trong hoạt động xã hội:
- Tích cực tham gia các hoạt động an ninh, quốc phòng ở địa phương, như phong trào "Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc", các hoạt động đền ơn đáp nghĩa.
- Tham gia các hoạt động bảo vệ trật tự, trị an ở nơi cư trú và trong trường học.
- Tìm hiểu và nắm vững các quy định của pháp luật liên quan đến nghĩa vụ quân sự, sẵn sàng thực hiện khi đến tuổi.
- Vận động bạn bè, người thân cùng thực hiện tốt nghĩa vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
\(\) Hehhdehhehjejhdbdbbsbdvvvvvvuhehshegdhdvhdgdhhsgzhshsvsgsvdvgdgdggd
trả lời:
Đáp án: Cho cả 2 vào tủ lạnh để đông thành đá rồi cho chung vào một chậu.
hok tốt
Em à! Chuyện gì vậy em? Nội dung câu chuyện của em chưa cụ thể, nên không biết em đang gặp phải vấn đề gì
Bạn ơi, câu hỏi chưa rõ ràng lắm, mình không hiểu bạn muốn gì nhé!
truyền thống yêu nước và chống giặc ngoại xâm của dân tộc việt nam thể hiện rõ qua nhiều thời kỳ lịch sử. trong thời kỳ dựng nước và giữ nước, nhân dân đã cùng các vua hùng, các anh hùng dân tộc như hai bà trưng, bà triệu đứng lên khởi nghĩa chống ngoại xâm. trong các triều đại phong kiến, nhân dân tiếp tục chiến đấu bảo vệ bờ cõi, nổi bật là những cuộc khởi nghĩa nông dân như khởi nghĩa lam sơn chống quân minh. trong thời kỳ cận đại và hiện đại, nhân dân việt nam dưới sự lãnh đạo của đảng và các phong trào cách mạng đã đoàn kết chống thực dân, đế quốc, giành độc lập và tự do cho đất nước. truyền thống này còn được thể hiện qua tinh thần đoàn kết, sẵn sàng hy sinh vì tổ quốc và bảo vệ chủ quyền dân tộc, là nền tảng để xây dựng và phát triển đất nước trong thời bình.
Ba thằng Mỹ đen tức là một người bố gốc Mỹ da đen
Ba thằng Mỹ trắng tức là một người bố gốc Mỹ da trắng
Tổng cộng là có hai ông bố cùng gốc Mỹ chỉ khác màu da đang trên thuyền, mà thuyền chở được tối đa hai người, trên thuyền hiện tại có hai người nên đương nhiên thuyền không chìm em nhé
Ba thằng Mỹ đen có nghĩa là người bố da đen gốc Mỹ
Ba thằng Mỹ trắng có nghĩa là người bố da trắng gốc Mỹ
Câu nói trên chỉ hai người bố gốc Mỹ mang 2 màu da khác nhau đang ngồi trên thuyền. Nên số người ngồi trên thuyền là 2 người. Mà thuyền tối đa chở 2 người nên thuyền không bị chìm nhé. Câu nói chỉ là một mẹo nhỏ


Câu 1 (khoảng 200 chữ):
Câu nói của Mark Twain gợi ra một triết lí sống sâu sắc: con người thường hối tiếc không phải vì những điều đã làm, mà vì những cơ hội đã bỏ lỡ. Trong cuộc sống, “bến đỗ an toàn” tượng trưng cho sự quen thuộc, ổn định nhưng cũng dễ khiến ta trì trệ, ngại thay đổi. Nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn, con người sẽ không khám phá được khả năng của bản thân, không dám thử sức với những điều mới mẻ và vì thế đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Tuổi trẻ là quãng thời gian thích hợp nhất để “tháo dây, nhổ neo”, dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Thất bại không đáng sợ, bởi nó mang lại bài học và trải nghiệm, giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sự do dự, sợ hãi mới là điều khiến ta nuối tiếc lâu dài. Tuy nhiên, dám bước ra không có nghĩa là hành động mù quáng, mà cần có mục tiêu, suy nghĩ chín chắn. Như vậy, câu nói khuyến khích mỗi người sống chủ động, mạnh dạn theo đuổi ước mơ để sau này không phải tiếc nuối vì những điều mình chưa từng thử.
⸻
Câu 2 (khoảng 400 chữ):
Trong đoạn trích truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh.
Trước hết, người mẹ là hiện thân của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn nghèo khó, bà “vẫn mặc cái bộ áo cũ kĩ”, sống trong ngôi nhà xơ xác, thấp bé. Chi tiết ấy cho thấy cuộc đời vất vả, thiếu thốn nhưng bà vẫn chấp nhận, âm thầm chịu đựng để nuôi con khôn lớn. Sự hi sinh của bà không chỉ ở vật chất mà còn ở tinh thần: sống cô đơn, chỉ có “con Trinh” làm bạn, nhưng vẫn luôn hướng về con trai nơi thành phố.
Bên cạnh đó, người mẹ còn là biểu tượng của tình yêu thương con vô bờ bến. Khi gặp lại con sau nhiều năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, xúc động không nói nên lời. Những câu hỏi dồn dập, sự quan tâm ân cần về sức khỏe, công việc của con cho thấy nỗi nhớ thương và lo lắng luôn thường trực trong lòng bà. Dù con vô tâm, lạnh nhạt, bà vẫn không trách móc mà chỉ lặng lẽ yêu thương. Ngay cả khi nhận tiền từ con, bà “run run đỡ lấy”, “rơm rớm nước mắt” – đó không phải niềm vui vì tiền bạc mà là nỗi tủi thân xen lẫn tình thương con sâu sắc.Đặc biệt, người mẹ còn thể hiện sự bao dung và vị tha. Trước thái độ hờ hững, dửng dưng của Tâm, bà vẫn cố gắng níu giữ con bằng lời mời “ở đây ăn cơm đã”, mong có thêm chút thời gian sum họp. Dù bị tổn thương, bà không hề oán trách mà chỉ âm thầm chấp nhận. Chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi đau và tình mẫu tử thiêng liêng.
Qua hình tượng người mẹ, nhà văn đã bày tỏ niềm xót thương đối với những người phụ nữ nghèo trong xã hội cũ, đồng thời lên án sự vô tâm, ích kỉ của những người con như Tâm. Nhân vật người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình thân, sống có trách nhiệm và yêu thương gia đình.
Trong dòng chảy của văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Qua đoạn trích về nhân vật Tâm, hình ảnh người mẹ hiện lên tuy gián tiếp và qua những chi tiết nhỏ nhưng lại gây xúc động sâu sắc về tình mẫu tử đơn phương, lặng lẽ. Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo và đức hy sinh. Tác giả giới thiệu bà đã "tần tảo sớm khuya nuôi dạy [Tâm] nên người". Cả cuộc đời bà là một sự hy sinh thầm lặng, dồn hết tâm sức để con có cơ hội ra thành phố học tập và làm việc. Sự hy sinh ấy không mong cầu đền đáp, chỉ mong con được thành danh, thoát khỏi cảnh nghèo khó nơi quê nhà. Thứ hai, người mẹ là hiện thân của sự chờ đợi và lòng vị tha nhẫn nại. Suốt sáu năm con đi biệt tích, chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không báo tin cưới vợ, thậm chí ngó lơ những bức thư mẹ gửi, người mẹ vẫn kiên trì giữ sợi dây liên lạc. Những "bức thư mẹ gửi từ quê ra" chính là những nhịp cầu yêu thương bị đứt đoạn từ một phía. Sự im lặng của Tâm đối lập gay gắt với sự trông ngóng của mẹ, làm nổi bật một tình yêu thương vô điều kiện. Mẹ không trách móc, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ dõi theo con qua những cánh thư không có hồi đáp. Cuối cùng, hình ảnh người mẹ gắn liền với sự khắc khổ và cảnh nghèo bền bỉ. Khi Tâm trở về, hình ảnh ngôi nhà "sụp thấp hơn một chút", "mái gianh xơ xác hơn" chính là hình ảnh phản chiếu sự già nua, héo hắt của người mẹ. Ngôi nhà cũ vẫn thế, như lòng mẹ vẫn mãi vẹn nguyên, nhưng dấu vết thời gian và sự cô đơn đã hằn lên mái gianh, lên không gian tĩnh mịch "bốn bề yên lặng". Người mẹ ấy đã dành cả đời để giữ gìn "cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ" như một nơi trú ẩn cuối cùng chờ đón đứa con trở về. Kết bài: Nhân vật người mẹ trong đoạn trích không xuất hiện bằng lời thoại hay hành động trực tiếp, nhưng qua bối cảnh và thái độ của nhân vật Tâm, ta thấy hiện lên một chân dung mẫu mực của người phụ nữ Việt Nam: hy sinh, chịu đựng và bao dung đến tận cùng. Hình tượng này cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con và sự thức tỉnh trước những giá trị gia đình thiêng liêng.
Câu nói của Mark Twain là một thông điệp mạnh mẽ về tinh thần dấn thân và lòng can đảm. "Bến đỗ an toàn" chính là vùng thoải mái, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. Mark Twain muốn nhắc nhở rằng nỗi đau lớn nhất của con người trong tương lai không phải là những thất bại từ việc đã thử, mà là sự nuối tiếc vì đã bỏ lỡ những cơ hội do nỗi sợ hãi. Việc "tháo dây, nhổ neo" tượng trưng cho hành động quyết đoán, sẵn sàng đối mặt với sóng gió để khám phá những "đại dương" tri thức và trải nghiệm mới. Khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta không chỉ có cơ hội đạt được thành công mà còn khám phá ra những giới hạn mới của bản thân. Ngược lại, nếu mãi đắm mình trong sự an phận, cuộc đời sẽ trở nên tẻ nhạt và ta sẽ lỗi nhịp với dòng chảy của thế giới. Tất nhiên, dấn thân không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng, mà cần sự chuẩn bị và bản lĩnh. Hãy sống một cuộc đời rực rỡ để sau này nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười vì đã sống hết mình thay vì thở dài vì hai chữ "giá như".