K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 3 2025

đi mà viết


18 tháng 3 2025

đi mà năn nỉ đó☹

18 tháng 3 2025

Truyện ngắn “ Bẫy cò” của Tạ Duy Anh là một câu chuyện ngắn xuất sắc trong tập truyện ngắn dành cho thiếu nhi của nhà xuất bản Kim Đồng. Câu chuyện là lời gửi gắm chân thành của tác giả về những giá trị nhân văn, sự suy ngẫm về tình cảm và lòng nhân ái đối với muôn loài.
Truyện ngắn “ Bẫy cò” mô tả một tình huống truyện giữa hai nhân vật là hai đứa trẻ chuẩn bị cho quá trình bẫy cò. Sau khoảng thời gian chờ đợi thì chúng đã thành công bẫy được một con cò Bợ con, giống cò thật thà và có phần khờ khạo nên đã không thể thoát khỏi cái bẫy như những loài cò trắng khác. Ban đầu, hai nhân vật rất phấn khích khi bẫy thành công, tuy nhiên, khi nhìn thấy con cò giẫy giụa đau đớn, bé Vin lại bắt đầu cảm thấy hối hận và buồn rầu. Nhân vật “ tôi”, người kể chuyện là một đứa trẻ nghịch ngợm nhưng cũng có mộ trái tim nhân hậu. Khi thấy “Tiếng con cò mẹ càng gào thảm thiết. Cò Bợ con chừng đã mệt, hai cánh áp xuống đất, mắt lóe lên như hai giọt nước, sợ run cầm cập”, chân tôi cũng muốn khuỵu xuống. Nhân vật tôi có thể cảm nhận được nỗi đau đớn của người mẹ khi chứng kiến đứa con mình đang dần tới cái chết, tiếng kêu la thất thanh vang vọng cả khoảng trời, âm thanh ấy như xé lòng người nghe. Rồi “ tôi” nghĩ tới cảnh “ đêm nay mẹ nó sẽ khóc hết nước mắt. Rồi chỉ vài hôm nữa thế nào cũng thấy xác một con Cò Bợ mẹ chết ủ rũ vì mất con.” Suy nghĩ ấy như thức tỉnh nhân vật tôi, đứa trẻ liền nhanh chóng tháo bẫy rồi tung bổng cò con lên trời mà không cần suy nghĩ. Có lẽ đứa trẻ phần nào nhìn thấu được tình mẫu tử thiêng liêng giữa cò mẹ và cò con cũng như đồng cảm trước sự dại dột của cò con “Tôi thấy rõ tiếng van xin của Bợ con: "Tôi van cậu! Cậu cũng là trẻ con, cũng có lúc dại dột. Tôi xin cậu"”. Có thể thấy, mặc dù mang trong mình bản tính tinh nghịch, dại dột, suy nghĩ chưa chín chắn nhưng nhân vật này vẫn cảm nhận được tình mẫu tử cảm động để rồi đưa ra một quyết định đúng đắn, quyết định này không chỉ giúp cho mẹ con cò bợ được đoàn tụ mà còn thể hiện được nhân cách cao đẹp của một đứa trẻ. Bên cạnh nhân vật Tôi thì nhân vật bé Vin cũng đại diện cho lòng thương cảm đối với muôn loài. Ngay từ ban đầu, khi nhìn thấy cảnh còn sập bẫy, “bé Vin bỗng tái mặt, đầu gối díu vào nhau.” Đó có thể là tâm lí của một đứa trẻ con khi nhìn thấy cảnh tượng đau lòng ấy, trở nên sợ hãi, hoảng loạn và không dám tiến tới gần. Cho đến khi cò con được thả bay đi, bé Vin lại ngồi bụp xuống khóc nức nở, lo sợ rằng cò con sẽ bị gẫy cổ, rồi sẽ bị mẹ nó đánh vì tội dại dột. Suy nghĩ ấy tuy đơn thuần và ngây thơ nhưng nó lại phản ánh được lòng đồng cảm sâu sắc của bé Vin với cò con. Nhân vật Cò mẹ và Cò con cũng được tác giả miêu tả rất sinh động với đầy đủ tri giác, có những cảm xúc và phản ứng như con người, đó cũng là yếu tố quan trọng để nhà văn thể hiện được giá trị nhân văn sâu sắc của truyện ngắn.
Bằng câu văn giản dị, gần gũi, ngôn ngữ tả thực sinh động, biện pháp nhân hóa kết hợp với lời nói trực tiếp của nhân vật đã giúp cho truyện ngắn trở nên chân thật và giàu giá trị gợi tả. Tác giả đã rất khéo léo sử dụng các chi tiết mang tính biểu tượng, ngôn ngữ và miêu tả tâm lý nhân vật để truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc về giá trị của lòng trắc ấn, sự đồng cảm và lòng nhân hậu của con người đối với muôn loài.

tick nha

18 tháng 3 2025

Truyện ngắn “ Bẫy cò” của Tạ Duy Anh là một câu chuyện ngắn xuất sắc trong tập truyện ngắn dành cho thiếu nhi của nhà xuất bản Kim Đồng. Câu chuyện là lời gửi gắm chân thành của tác giả về những giá trị nhân văn, sự suy ngẫm về tình cảm và lòng nhân ái đối với muôn loài.
Truyện ngắn “ Bẫy cò” mô tả một tình huống truyện giữa hai nhân vật là hai đứa trẻ chuẩn bị cho quá trình bẫy cò. Sau khoảng thời gian chờ đợi thì chúng đã thành công bẫy được một con cò Bợ con, giống cò thật thà và có phần khờ khạo nên đã không thể thoát khỏi cái bẫy như những loài cò trắng khác. Ban đầu, hai nhân vật rất phấn khích khi bẫy thành công, tuy nhiên, khi nhìn thấy con cò giẫy giụa đau đớn, bé Vin lại bắt đầu cảm thấy hối hận và buồn rầu. Nhân vật “ tôi”, người kể chuyện là một đứa trẻ nghịch ngợm nhưng cũng có mộ trái tim nhân hậu. Khi thấy “Tiếng con cò mẹ càng gào thảm thiết. Cò Bợ con chừng đã mệt, hai cánh áp xuống đất, mắt lóe lên như hai giọt nước, sợ run cầm cập”, chân tôi cũng muốn khuỵu xuống. Nhân vật tôi có thể cảm nhận được nỗi đau đớn của người mẹ khi chứng kiến đứa con mình đang dần tới cái chết, tiếng kêu la thất thanh vang vọng cả khoảng trời, âm thanh ấy như xé lòng người nghe. Rồi “ tôi” nghĩ tới cảnh “ đêm nay mẹ nó sẽ khóc hết nước mắt. Rồi chỉ vài hôm nữa thế nào cũng thấy xác một con Cò Bợ mẹ chết ủ rũ vì mất con.” Suy nghĩ ấy như thức tỉnh nhân vật tôi, đứa trẻ liền nhanh chóng tháo bẫy rồi tung bổng cò con lên trời mà không cần suy nghĩ. Có lẽ đứa trẻ phần nào nhìn thấu được tình mẫu tử thiêng liêng giữa cò mẹ và cò con cũng như đồng cảm trước sự dại dột của cò con “Tôi thấy rõ tiếng van xin của Bợ con: "Tôi van cậu! Cậu cũng là trẻ con, cũng có lúc dại dột. Tôi xin cậu"”. Có thể thấy, mặc dù mang trong mình bản tính tinh nghịch, dại dột, suy nghĩ chưa chín chắn nhưng nhân vật này vẫn cảm nhận được tình mẫu tử cảm động để rồi đưa ra một quyết định đúng đắn, quyết định này không chỉ giúp cho mẹ con cò bợ được đoàn tụ mà còn thể hiện được nhân cách cao đẹp của một đứa trẻ. Bên cạnh nhân vật Tôi thì nhân vật bé Vin cũng đại diện cho lòng thương cảm đối với muôn loài. Ngay từ ban đầu, khi nhìn thấy cảnh còn sập bẫy, “bé Vin bỗng tái mặt, đầu gối díu vào nhau.” Đó có thể là tâm lí của một đứa trẻ con khi nhìn thấy cảnh tượng đau lòng ấy, trở nên sợ hãi, hoảng loạn và không dám tiến tới gần. Cho đến khi cò con được thả bay đi, bé Vin lại ngồi bụp xuống khóc nức nở, lo sợ rằng cò con sẽ bị gẫy cổ, rồi sẽ bị mẹ nó đánh vì tội dại dột. Suy nghĩ ấy tuy đơn thuần và ngây thơ nhưng nó lại phản ánh được lòng đồng cảm sâu sắc của bé Vin với cò con. Nhân vật Cò mẹ và Cò con cũng được tác giả miêu tả rất sinh động với đầy đủ tri giác, có những cảm xúc và phản ứng như con người, đó cũng là yếu tố quan trọng để nhà văn thể hiện được giá trị nhân văn sâu sắc của truyện ngắn.
Bằng câu văn giản dị, gần gũi, ngôn ngữ tả thực sinh động, biện pháp nhân hóa kết hợp với lời nói trực tiếp của nhân vật đã giúp cho truyện ngắn trở nên chân thật và giàu giá trị gợi tả. Tác giả đã rất khéo léo sử dụng các chi tiết mang tính biểu tượng, ngôn ngữ và miêu tả tâm lý nhân vật để truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc về giá trị của lòng trắc ấn, sự đồng cảm và lòng nhân hậu của con người đối với muôn loài.

tick nha

20 tháng 3 2025

Đi mà viết

Trích đoạn Chiếc lá cuối cùng trong tác phẩm cùng tên của nhà văn O Hen-ry là trích đoạn hay và giàu ý nghĩa. Đoạn trích là bài ca ca ngợi sức mạnh của tình yêu thương đối với mỗi con người. Và tình yêu thương, sự hi sinh cho người khác được thể hiện rõ nét qua nhân vật cụ Bơ-men.

Cụ Bơ-men được giới thiệu là một họa sĩ nghèo, đã ngoài sáu mươi tuổi. Cụ ở cùng tòa nhà với hai họa sĩ trẻ là Xiu và Giôn-xi. Đã theo nghiệp vẽ hơn bốn mươi năm nay cả đời cụ chỉ có một mơ ước sẽ vẽ được một bức tranh kiệt tác để lại cho hậu thế. Nhưng năm tháng trôi qua, nguyện ước của cụ vẫn chưa thể thực hiện được. Cụ hiện làm mẫu vẽ cho các họa sĩ trẻ nhằm kiếm sống qua ngày.

Đằng sau vẻ ngoài xù xì, gai góc ấy, ta thấy trong cụ là con người có tấm lòng nhân hậu và yêu thương người khác sâu sắc. Ngày biết tin Giôn-xi có những ý nghĩ điên rồ, rằng sẽ chết khi chiếc là cuối cùng rơi xuống, cụ đã vô cùng đau đơn, thương xót và cũng giận dữ khi Giôn-xi có những suy nghĩ yếu đuối đến như vậy.

Có lẽ trong lúc Xiu buồn rầu, chán nản kéo chiếc rèm lên sau một đêm mưa gió bão bùng để cho Giôn-xi xem, thì từ căn phòng bên dưới cũng là lúc cụ Bơ-men mở tung cánh cửa sổ và đi đến một quyết định cao thượng. Hi sinh bản thân mình cho người khác đâu phải là chuyện đơn giản, dễ dàng, người ta có thể chia nhau cái bánh, miếng cơm, manh áo, nhưng mấy ai dễ chia nhau sinh mạng. Ấy vậy mà cụ Bơ-men đã dũng cảm làm được điều ấy.

Trong đêm mưa gió điên cuồng, cái lạnh thấu vào da, cụ Bơ-men đã mang những dụng cụ cần thiết, một chiếc thang, chiếc đèn bão, màu mực để vẽ nên kiệt tác của mình. Kiệt tác đó được vẽ nên từ tình yêu thương, sự hi sinh cao cả bởi vậy đã đem lại sự sống cho Giôn-xi.

Sáng hôm sau, khi nhìn thấy chiếc lá cuối cùng vẫn dũng cảm treo bám trên cây, Giôn-xi đã không khỏi ngỡ ngàng và nhận ra những suy nghĩ sai lầm của bản thân: “Muốn chết cũng là một cái tội”. Cô đã vực lại niềm tin và sự sống trong mình. Nếu không có chiếc lá đó, hẳn Giôn-xi đã bỏ phí cả cuộc đời đang rộng mở phía trước.

Còn đối với cụ Bơ-men sau đêm chiến đấu với cái lạnh lẽo, giá rét, cụ đã mắc căn bệnh sưng phổi và mất không lâu sau đó. Nhưng có lẽ cái chết của cụ cũng không làm cụ vướng bận điều gì, bởi cụ đã thực hiện được nguyện ước của đời mình đó là vẽ nên một bức tranh kiệt tác. Chiếc lá cuối cùng được coi là một kiệt tác bởi trước hết ở độ chân thực của nó.

Chiếc lá giống thật đến nỗi, con mắt họa sĩ của hai cô gái cũng không hề nhận ra đó chỉ là sản phẩm của màu vẽ. Không chỉ vậy, chiếc lá được vẽ nên bằng tình yêu thương sự hi sinh cao cả của cụ Bơ-men. Và cuối cùng nó là một kiệt tác bởi đã đem lại hi vọng sống cho một con người. Giúp Giôn-xi thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Bởi tất cả những lí do trên nên Chiếc lá cuối cùng đã trở thành kiệt tác nghệ thuật trong cuộc đời cụ Bơ-men. Đồng thời bức tranh ấy cũng gửi gắm đến bạn đọc thông điệp về giá trị của tác phẩm nghệ thuật: một tác phẩm nghệ thuật chân chính là sinh ra để phục vụ con người, để khiến con người trở nên tốt đẹp hơn.

Nhân vật cụ Bơ-men không được tác giả tập trung phác họa quá nhiều, mà chỉ là những nét phác thảo hết sức ngắn ngủi. Nhưng cũng chỉ cần có vậy thôi, ta cũng cảm nhận được giá trị nhân văn và những thông điệp ý nghĩa tác giả muốn gửi gắm qua nhân vật này. Sống là để yêu thương, sẵn sàng san sẻ và hi sinh, đó là lẽ sống cao đẹp mà bất cứ ai cũng cần hướng đến....